A Chi, A Chi - Uin

Chương 44:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

44. Tái ngộ

A Như mở toang cửa, vén rèm lên cười bảo: “Trông hơi quen mắt, hình như là khách cũ, chỉ đích danh muốn gặp chị đấy.”

Tạ Trì nhặt cây trâm gỗ lên, tùy ý búi gọn mái tóc, sau đó uể oải bước xuống lầu: “Nam hay nữ?”

“Là một quý ông đội mũ dạ hơi chật, ép cho cái mặt trông cứ như cái mâm đất ấy.” A Như đi theo sau, thấp giọng cười: “Buồn cười chết đi được.”

Tạ Trì thấy vị khách đang đợi dưới lầu thì thản nhiên bước tới: “Chào anh, anh cần tôi giúp gì ạ?”

“Tôi muốn đặt may hai bộ âu phục, hai chiếc áo sơ mi, không lấy quần, cần gấp trong vòng nửa tháng.”

“Anh có yêu cầu gì về kiểu dáng và chất liệu không?”

Người đàn ông chỉ đại vào một mẫu trên giá: “Cứ như thế này là được.”

“Vậy để tôi lấy số đo cho anh trước nhé?”

“Không gấp.” Người đàn ông đi một vòng quanh tiệm, chọn một chiếc khăn cài túi áo rồi hỏi: “Ở đây có bán đồng hồ bỏ túi không?”

“Có, mời anh theo tôi lên lầu.”

Tạ Trì dẫn anh ta lên lầu, sau đó mở ngăn kéo, lấy những chiếc đồng hồ bên trong ra đặt lên bàn. A Như cũng đi lên theo, đứng bên cạnh quan sát.

Thấy người đàn ông mồ hôi đầm đìa, không ngừng nuốt nước bọt, Tạ Trì bỗng hỏi một câu: “Anh có muốn uống gì không?”

“Vậy thì làm phiền cô quá.”

“Anh muốn cà phê hay trà?”

“Nước lạnh đi, trời nóng quá.”

“Anh uống đá được không?”

“Thế thì tốt quá.”

Tạ Trì bảo A Như: “Em sang nhà bên lấy ít đá về đây, nhớ xin nhiều một chút nhé.”

“Vâng ạ.”

A Như đi xuống lầu.

Đợi tiếng bước chân xa dần, người đàn ông mới ngước mắt nhìn cô: “Cô nên thay bằng người của mình đi.”

“Khó tìm lắm.”

“Tôi sẽ xin bên trên phái một người đến giúp cô, còn cô bé này thì cứ tìm đại lý do nào đó cho nghỉ việc là xong.”

“Thôi, cứ thế này cũng được.” Ngón tay Tạ Trì mân mê một sợi dây đồng hồ: “Tay nghề của con bé tốt đến nỗi tôi còn theo không kịp, lại siêng năng, một mình nó có thể làm bằng hai người, giúp tôi đỡ được biết bao nhiêu việc.”

Cô ngước mắt nhìn người đàn ông, khóe môi hơi nhếch lên: “Anh cũng biết đấy, tôi không được dễ tính cho lắm, thay người khác thì không biết phải mất bao nhiêu thời gian làm quen.”

Người đàn ông mỉm cười: “Được rồi, khi nào cần người thì cứ bảo tôi.”

“Được.”

“Nói chuyện chính đi.” Người đàn ông nhấc chiếc vali lên, cẩn thận mở ra: “Suýt mất mạng mới đổi được ngần này đấy.”

“Nhiều vậy luôn ư?”

“Đây mới chỉ là một phần thôi, cô cứ chuẩn bị trước đi, ngày mai tôi sẽ mang nốt phần còn lại tới.”

“Anh đừng đến đây nữa, để tôi đi tìm anh, chỗ cũ nhé.”

“Được.”

“Đáng lẽ tôi phải bàn giao với lão Chu mới phải, nhưng ba ngày rồi ông ấy vẫn luôn bặt vô âm tín, e là đã xảy ra chuyện, thế nên tôi mới phải tới tìm cô. Tôi còn nhiệm vụ khác phải rời khỏi Nam Kinh vài ngày, sợ là lại phải phiền cô chạy một chuyến rồi.”

“Bây giờ ngoài đó đang thắt chặt kiểm tra rồi còn gì, chỉ sợ một mình tôi không có đủ sức mang vào đâu.”

“Vậy nên ý của tôi là cô cứ đến Bắc Bình tìm cậu Tiếu trước.”

“Được.” Tạ Trì tìm một cái hộp, lần lượt xếp thứ bên trong vali sang.

Người đàn ông rút khăn tay lau mồ hôi: “Hôm qua có một nhân viên người Nhật ở ngân hàng Hạo Nghiệp đã bị giết.”

Tạ Trì khẽ “ừ” một tiếng.

“‘Ừ’ nghĩa là sao?”

Tạ Trì gạt tàn nén hương đã cháy hết, lại lấy một nén mới từ trong ngăn kéo ra châm lên, thản nhiên đáp: “Lâu rồi không động thủ nên thấy chán, giết tạm một tên để thay đổi không khí thôi.”

Người đàn ông im lặng nhìn cô.

Tạ Trì dọn sạch tro hương rơi trên bàn, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của anh ta thì lại bật cười: “Nói giỡn thôi, anh cũng tin à?”

“Không biết kỷ luật gì cả.”

“Tôi cũng có phải người chính quy như các anh đâu mà bàn đến chuyện kỷ luật.” Tạ Trì gảy nhẹ làn khói thuốc mỏng manh, cười đáp: “Đêm hôm mấy tên lùn đó lén lút đi vẽ bản đồ, thế nào mà lại vẽ đến ngay trước cửa nhà tôi, gã tự tìm chết thì tôi biết làm sao bây giờ.”

“Nhớ phải cẩn thận đấy.”

Tạ Trì hờ hững nhìn anh ta, đáp cho có lệ: “Biết rồi.”

Người đàn ông ngắm nghía đôi bàn tay thon dài của cô, nói tiếp: “Nhưng cũng phải công nhận, đôi bàn tay cầm kim thêu của cô lúc dùng dao đúng là không bao giờ nể nang ai thật.”

“Nhỏ tiếng thôi.”

Vừa lúc đó, A Như bưng nước đá đi lên.

Tạ Trì lấy một chiếc đồng hồ bỏ túi ra: “Chiếc này có kiểu dáng trang nhã trầm ổn, rất hợp với anh đấy.”

“Vậy lấy cái đó đi.”

A Như đặt ly nước xuống: “Nước của ngài đây ạ.”

Người đàn ông gật đầu: “Cảm ơn cô.”

“Ngài khách sáo quá.”

“Em giúp quý ông đây lấy số đo đi.”

“Vâng ạ.” A Như nhường đường: “Mời ngài đi lối này.”

Tạ Trì ngủ trên tàu hỏa suốt một ngày, khi tỉnh dậy thì trởi đã sẩm tối.

Đầu cô hơi đau, xoay người rót một ly rượu uống cạn. Sau hai ly, tinh thần đã có chút phấn chấn trở lại.

Tạ Trì cầm chiếc ly rỗng, tựa đầu vào cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài mà ngẩn người. Ngày nào cô cũng phải uống rượu, dù chỉ là một ngụm, coi như là để khép lại một ngày dài.

Nửa năm đầu sau khi rời khỏi sơn trại, Tạ Trì thường xuyên gặp ác mộng. Cô mơ thấy mình không thể bò ra khỏi đống xác chết ấy, lúc tỉnh dậy vẫn thấy hoảng hốt. Thời gian cứ như bị đảo lộn, khiến cô không thể phân biệt nổi thực tại và mộng mị, phải nhờ đến vài hớp rượu mới tỉnh táo lại được.

Cứ thế, cô dần dần nhiễm phải cái thói xấu này.

Tạ Trì thở dài, đặt ly xuống, chợt nhớ tới tên thổ phỉ nọ.

Thấm thoát đã hơn năm năm trôi qua rồi.

Ngày hôm đó, các xác chết trong trại đều bị thiêu đến mức biến dạng, không thể phân biệt được ai với ai, Tạ Trì cứ thế gom từng mảnh từng mảnh một đặt lại chung một chỗ. Sau khi xuống núi, cô mệt đến mức ngất lịm đi dưới một con mương.

Đến khi tỉnh lại, tiền bạc trên người đã bị ai đó móc sạch.

Đó là tiền cô mượn từ chỗ anh tư để giữ mạng.

Còn cả đôi bông tai đính ngọc mà Hà Phong mua cho cô nữa, vốn dĩ cô định tặng một đôi cho Tống Uyển làm quà cưới, giờ người đã chết rồi, chỉ đành nhét vào bàn tay đã cứng đơ của cô ấy.

Bốn đôi còn lại cô cất trong người, định bụng để làm kỷ niệm hoặc sau này túng thiếu thì mang đi cầm, vậy mà bây giờ cũng không còn nữa, ngay cả khẩu súng lục cũng bị cuỗm mất.

Thế là xong, người yêu thì chết, tiền cũng mất sạch.

Cô ngồi bên bờ mương suy tính một hồi, nghĩ bụng hay là lại lên núi lấy đôi bông tai về nhỉ? Trên tay Tống Uyển vẫn còn một chiếc vòng vàng, may mắn chưa bị bọn phát xít lột mất, chắc là đáng giá lắm.

Tạ Trì lập tức cho mình một đấm, thầm mắng: Đến đồ của người chết mà cũng dám tính toán, có lương tâm một chút đi chứ.

Trên người cô chỉ còn lại con dao mà Hà Trường Chí tặng, trên đó có khảm một viên đá quý, hẳn là tên trộm không nhận ra giá trị thật của nó nên mới không lấy đi. Dù đây là vật cuối cùng còn sót lại từ sơn trại, dù Hà Phong đã chết, dù cô đã thực sự từng rung động với hắn, nhưng chung quy thì tình cảm không thể giúp cô no bụng hay sống sót.

Tạ Trì không chút do dự đem con dao đó đi cầm để đổi lấy ít tiền.

Trong trấn có không ít người Nhật Bản, Tạ Trì không dám chạy lung tung một cách lộ liễu. Hôm tiệc sinh nhật ở nhà họ Bùi, tên cầm đầu người Nhật kia đã thấy mặt cô, cô phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Bây giờ nhà họ Tạ không còn cần cô nữa, nhà họ Hà thì đã bị diệt môn sạch sẽ, vì thế nên Tô Châu lại trở thành niềm hy vọng duy nhất của cô.

Nào ngờ vận rủi đeo bám, họa vô đơn chí. Họa viện Chí An đóng cửa, Dương Tri Chí đã chuyển nhà đi nơi khác, Tạ Trì lại tốn công vô ích một phen.

Nhưng tàu đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, Tạ Trì may mắn gặp được một lão thợ may đang định lên Thượng Hải mở tiệm, vừa hay lại thiếu người học việc. Cô không có nơi nào tốt hơn để đi, bèn dứt khoát đi theo ông luôn.

Cô không muốn đâm đầu vào một con đường không có tương lai, nói cho cùng thì vẽ tranh vẫn là chuyện xa vời, nếu không có danh tiếng thì chẳng bán được bao nhiêu, chi bằng học thêm một nghề để mưu sinh thì hơn.

Thế là ban ngày cô theo sư phụ học cắt may, kiếm chút tiền công ít ỏi, tối về lại nhận thêm vài đơn nhỏ lẻ tẻ để bán, bấy giờ cuộc sống mới dần khấm khá hơn.

Hôm đó, sư phụ bảo cô theo chân một gã sai vặt đến nhà một vị khách để lấy số đo. Đó là một phu nhân giàu có rất vui tính, không ngừng bắt chuyện muốn tán gẫu với cô. Tạ Trì không thích trò chuyện nên chỉ cứng nhắc đáp lại. Qua vài câu, vị phu nhân kia thấy cô nhạt nhẽo thế thì cũng đành thôi.

Sau khi lấy xong số đo, vị phu nhân bảo cô tự rời đi, không để người hầu dẫn đường.

Lúc đi ngang qua hành lang, Tạ Trì để ý thấy hai bên tường treo rất nhiều tranh, cô nhìn thêm vài lần rồi, cuối cùng dừng chân trước một bức tranh sơn dầu cỡ nhỏ.

“Thích không?”

Tạ Trì nghe thấy có người lên tiếng thì quay lại nhìn, thấy ở phía đầu hành lang bên kia có một thanh niên đeo kính đang đứng. Trông anh rất có khí chất, toát lên vẻ thanh tao nho nhã.

Tạ Trì lại chợt nhớ tới Tiết Đinh Thanh, nghĩ bụng mấy người có học thức đúng là không khác nhau là bao. Cô không hề hoảng hốt, thản nhiên nói với anh: “Xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi đâu.”

Tiếu Vọng Vân nhìn chiếc vali cô đang cầm trên tay: “Cô đến để lấy số đo cho mẹ tôi sao?”

“Đúng vậy.” Tạ Trì không nhịn được, lại liếc nhìn bức tranh thêm một lần nữa: “Đây là chủ nghĩa Tân thực tế đúng không?”

“Cô cũng hiểu biết về tranh à?”

“Tôi có xem qua vài tờ báo về hội họa, cũng chỉ biết biết đôi chút thôi.”

“Thế cô có biết vẽ không?”

“Biết, nhưng tôi chỉ vẽ quốc họa.”

“Vậy sao lại đổi sang nghề này?”

“Trình độ kém cỏi, khó mà kiếm sống.”

Tiếu Vọng Vân mỉm cười tiến lại gần: “Hồi nhỏ tôi cũng từng học vẽ tranh Trung Quốc, sau này mới chuyển sang tranh Tây.”

“Không phải bây giờ đang thịnh hành kiểu kết hợp Trung – Tây sao? Bức tranh của anh cũng thú vị đấy chứ.”

“Tôi cứ tưởng những người theo phái quốc họa thuần túy như các cô sẽ phản đối loại tranh như thế này cơ.”

“Vẫn phải đuổi kịp với thời đại thôi. Nếu muốn nghệ thuật và văn hóa cùng nhau phát triển thì đây là một giai đoạn cực kỳ tất yếu. Trên thực tế thì kế thừa và sáng tạo đều quan trọng như nhau cả.”

“Tôi còn vài bức tranh nữa, cô có hứng thú thẩm định một chút không?”

Tạ Trì bình thản nhìn anh: “Đó chỉ là góc nhìn của cá nhân tôi thôi, xin lỗi, tôi phải về rồi.”

Tiếu Vọng Vân không giữ cô lại: “Vậy hẹn lần sau gặp lại.”

Tạ Trì lịch sự gật đầu rồi rời đi.

Sau này, Tiếu Vọng Vân đã đích thân đến tiệm may lấy quần áo, hai người gặp lại nhau, dần dần trở nên thân thiết, thường xuyên cùng nhau đàm đạo về họa nghệ. Sau đó nữa, Tiếu Vọng Vân lại đến trường Đại học Trung ương giảng dạy, Tạ Trì cũng theo anh đến Nam Kinh mở một tiệm may. Hai năm sau, Tiếu Vọng Vân được điều đến trường chuyên khoa Nghệ thuật Bắc Bình, còn Tạ Trì vẫn tiếp tục ở lại Nam Kinh.

Tính từ lần gặp cuối cùng thì đã gần nửa năm rồi.

Biết Tạ Trì sắp đến, Tiếu Vọng Vân đã đợi sẵn ở nhà ga từ rất sớm.

Tàu vào ga trễ hơn dự tính một tiếng. Cửa mở, Tạ Trì xách hai chiếc vali lớn bước ra, Tiếu Vọng Vân vừa thấy cô thì vội vã tiến lên đỡ lấy: “Đến rồi à?”

“Ừ.”

Anh nhận lấy vali: “Nặng thế.”

“Toàn cuộn chỉ không đấy.”

Tiếu Vọng Vân mỉm cười: “Nửa năm không gặp, trông em gầy đi nhiều rồi.”

“Thế thì anh phải mời em ăn mấy bữa thật tử tế mới được.”

Tiếu Vọng Vân đưa cô đến nhà nghỉ để cất hành lý. Đường xa bụi bặm, còn chưa kịp uống ngụm nước nào, Tạ Trì đã mở vali ra, cho anh xem đống chỉ bên trong: “Anh nghe cho kỹ đây, ngoại trừ màu đỏ, đen và vàng ra, những cuộn còn lại thì đều rỗng ruột. Lỡ may bị kiểm tra, nếu nhắm chạy được thì cứ chạy.”

Tạ Trì đóng vali lại: “Lần này số lượng có hơi nhiều, nhớ cẩn thận một chút.”

“Yên tâm đi.”

“Anh sẽ đem chỗ này chuyển cho bên kia trước, sau đó giúp em gọi đồ ăn, chờ tới tối thì anh về đưa em đi chơi.”

“Được.”

Tiếu Vọng Vân xoay người định đi, Tạ Trì lại gọi lại: “Đi chậm thôi, cẩn thận chút, mạng người nằm hết trong này đấy.”

Anh bật cười: “Giờ đến lượt em giáo huấn anh rồi sao?”

Tạ Trì ngồi xuống giường, ngả người ra sau: “Đi đi, em ngủ một giấc đã, mệt chết đi được.”

“Lát nữa gặp.”

Trước đây Tạ Trì đã từng đến Bắc Bình hai lần, nhưng chưa từng đi nghe kịch ở đây bao giờ. Đi cùng bọn họ còn có một người bạn của Tiếu Vọng Vân tên là Khương Thủ Nguyệt, thoạt nhìn thì tên của hai người này có vẻ khá xứng đôi.

Vừa hết một vở kịch, Khương Thủ Nguyệt đứng dậy nói: “Tôi vào hậu trường chào hỏi một tiếng đã.”

Tiếu Vọng Vân nhìn theo cô ấy bằng ánh mắt chan chứa tình ý: “Đi đi.”

Thấy Khương Thủ Nguyệt đã đi khuất, Tạ Trì nhấp một ngụm trà, huých vào tay anh một cái: “Cô ấy thích anh đấy.”

Tiếu Vọng Vân sững sờ hồi lâu: “Thích theo kiểu nào?”

Tạ Trì dời mắt đi, nhìn về phía những người đang ngồi trong rạp: “Còn giả vờ cái gì không biết.”

“Nhưng sao em biết?”

“Người ta bảo nghệ sĩ thường hay nhạy cảm với mấy chuyện tình cảm này lắm, vậy mà anh lại khác xa lời người ta.” Tạ Trì liếc xéo anh, khóe môi hơi nhếch lên: “Thực sự không cảm nhận được chút nào sao?”

“Nghe em nói thế, anh mới thấy hình như đúng là có cái cảm giác đó thật.”

Tạ Trì thở dài: “Nhan sắc, gia thế, lẫn tài học, có chỗ nào không xứng với anh đâu?”

“Anh thấy cô ấy lạnh lùng với mình, nên cứ nghĩ là cô ấy không có ý đó.”

“Lạnh lùng là tính cách trời ban, còn tình ý giấu trong mắt thì chỉ có anh là không nhìn ra thôi.”

Tiếu Vọng Vân gật đầu, cười nhẹ: “Thế thì tốt quá.”

Tạ Trì lại nhìn anh: “Xem ra là sắp có hỷ sự rồi đây.”

“Mượn lời chúc tốt đẹp của em vậy.”

Tạ Trì giơ ly trà lên, “cạch” một tiếng, cụng vào ly của anh: “Thế thì không gọi là cô Khương được nữa rồi, phải sửa miệng gọi là chị dâu thôi.”

“Tính cô ấy kín kẽ lắm, em đừng có gọi lung tung.”

Bên ngoài lầu gác bỗng truyền đến tiếng ồn ào, một nhóm người Nhật mặc thường phục xông vào. Tạ Trì vừa nghe thấy tiếng Nhật, bàn tay đang cầm ly trà lập tức siết chặt.

Tiếu Vọng Vân nắm lấy tay cô: “Thả lỏng đi.”

Đám người Nhật muốn bao trọn chỗ, tên nào tên nấy đều nghênh ngang đuổi mọi người đi, bàn ghế cũng bị xô đẩy nghiêng ngả hỗn loạn.

Tạ Trì đứng dậy: “Đi thôi.”

“Gọi quản lý của các người ra đây!”

Cô đang bước xuống lầu, bất chợt bị tiếng quát này làm cho sững sờ.

 Tiếu Vọng Vân không phản ứng kịp nên va vào lưng Tạ Trì, sợ cô ngã nên vội vàng đỡ lấy vai: “Sao lại dừng lại thế?”

Giọng nói của người đó tựa như một hồi chuông đêm vội vã, nện mạnh vào lồng ngực Tạ Trì.

Hết sức quen thuộc.

Tạ Trì chậm rãi bước xuống cầu thang, đi theo đám đông về phía cửa. Chỉ thấy người đàn ông dẫn đầu có vóc dáng cao ráo, bên trên mặc áo sơ mi trắng, bên dưới đóng quần vàng và bốt đen, đang bá vai ông chủ rạp kịch nói chuyện, khiến người ta sợ đến mức run lập cập.

Ánh mắt Tạ Trì dán chặt vào người đó, cho đến khi anh quay người lại.

Trên mặt anh vẫn đang treo một nụ cười vô cùng cợt nhả, ánh mắt chợt dừng lại trên người phụ nữ vừa đi ngang qua trước mặt mình.

Ánh mắt cô lạnh lẽo như sương giá, lập tức khiến nụ cười của anh đông cứng.

Lòng Tạ Trì chấn động mạnh, bàn chân như bị đá tảng đè lên, mỗi bước đi đều nặng như đổ chì.

“Đi mau lên, nhìn cái gì mà nhìn!” Một tên lính người Nhật đẩy mạnh cô một cái, Tiếu Vọng Vân vội vàng đỡ lấy: “Đi ngay, đi ngay đây.”

Người mặc áo sơ mi trắng nhìn chằm chằm vào bàn tay của Tiếu Vọng Vân, đột nhiên sải bước tới, chộp lấy cổ tay Tạ Trì rồi kéo ngược cô trở lại.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Tạ Trì nhìn anh chằm chằm, không nói một lời, cũng không giãy giụa hay vùng vẫy.

Cô đứng sừng sững như núi, chỉ biết nhìn đăm đăm vào gương mặt vừa quen thuộc lại vừa cực kỳ xa lạ này.

Nào ngờ người trước mặt bỗng nhiên cúi người ghé sát lại, ra vẻ như không hề quen biết, ngả ngớn nâng cằm cô lên: “Người đẹp ở đâu ra thế này, vào đây ngồi chơi với tôi một lát nhé?”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.