Fujita Seino được đưa về biệt thự.
Fujita Takeo vẫn chưa ngủ, tâm trạng vốn đã không tốt, thấy con trai mặc bộ áo bông của người Trung Quốc trở về, cơn thịnh nộ lập tức bùng phát, tức thì rút đao chém tới.
“Xoẹt” một tiếng.
Lớp vải xanh bị rạch mở, chỗ bông bên trong lập tức bung ra như những con bướm đêm trắng vừa thoát kén, rơi lả tả xuống đất.
Fujita Seino nhíu mày, nhắm chặt đôi mắt. Trên người không thấy đau đớn, hơn nữa bản thân vẫn còn sống, anh ta bèn cúi đầu: “Đã để cha phải lo lắng rồi.”
Fujita Takeo tra đao vào vỏ, không nói gì thêm, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn anh ta một hồi lâu. Giọng nói trầm đục của lão vang vọng trong căn phòng trống trải: “Thay bộ đồ này ra ngay.”
Dứt lời, lão xoay người trở về phòng.
Fujita Seino nhặt những nhúm bông rơi dưới đất lên. Người hầu vội vàng tiến tới: “Để tôi làm cho.”
Anh ta đứng dậy, người hầu vội ngước lên: “Ngài cởi áo ra đưa cho tôi nhé.”
Fujita Seino cởi cúc áo, lúc kéo áo xuống thì cánh tay trái bỗng đau đến toát mồ hôi.
Người hầu nhận lấy áo, Fujita Seino nhìn về phía cầu thang: “Phòng của tôi thế nào rồi?”
“Đã dọn dẹp xong cho ngài rồi ạ.”
“Không có ai khác chứ?”
“Không có ạ.”
Fujita Seino thở phào, lê tấm thân mệt mỏi về cả tinh thần lẫn thể xác đi lên lầu. Anh ta đứng ở cửa nhìn chiếc giường kia, lại nhớ về những chuyện nhục nhã đó. Ga giường đã được thay mới hoàn toàn, nhưng anh ta vẫn ngủ trên sofa suốt một đêm.
Sáng sớm hôm sau, người hầu làm cơm xong liền gọi Fujita Seino dậy ăn. Sau một đêm ngủ trên sofa khiến lưng đau nhức như sắp gãy ra làm đôi, anh ta vẫn ngồi ngay ngắn trước bàn ăn. Nhìn bàn ăn đầy ắp thức ăn, anh ta chợt nhớ đến những miếng bánh và bát cháo loãng ở khu tị nạn, cùng những vết thương kinh hoàng trên người bọn họ, tất cả đều khiến anh ta lập tức mất sạch cảm giác thèm ăn.
Tâm trạng Fujita Takeo đang khá tốt, mỉm cười ngồi xuống: “Đang nghĩ gì vậy?”
Fujita Seino vội cúi đầu: “Chào buổi sáng, thưa cha.”
Fujita Takeo “ừ” một tiếng, cầm thìa lên: “Vết thương của con là sao?”
“Bị bức tường đổ đè trúng ạ.”
“Lát nữa để quân y xem cho con.”
“Không cần đâu ạ, vết thương nhỏ, con không sao đâu.” Fujita Seino nhấn mạnh, “Con đã suýt chết ở bên ngoài, chính người Trung Quốc đã đưa con đến bệnh viện rồi chạy chữa cho con.”
Fujita Takeo múc một ngụm canh: “Ừ.”
“Họ đều rất lương thiện, con nghĩ chúng ta cũng nên giúp đỡ những bệnh nhân và người tị nạn đó mới phải. Môi trường sống và y tế của họ rất tồi tệ, lại còn đang bùng phát dịch bệnh.” Thấy cha im lặng, Fujita Seino lại nói tiếp: “Chúng ta đã chiếm đóng thành phố này rồi, dù sao cũng nên đối xử tử tế với những người dân tay không tấc sắt như họ. Họ vô tội, cha nên hạ lệnh nghiêm cấm binh lính của chúng ta tiến vào…”
Fujita Takeo quăng thìa xuống: “Con còn mặt mũi nhắc đến chuyện này à! Trà trộn vào trại tị nạn, chấp nhận sự cứu giúp của kẻ thù! Nếu là anh trai con thì sẽ không chịu nhục nhã thế này, nó sẽ mổ bụng để giữ vững tôn nghiêm!”
“Cho nên cha mới thấy hãnh diện vì cái chết của anh ấy chứ gì?”
“Nó tử trận vì Đế quốc, đó là vinh dự của nó, là vinh dự của gia tộc chúng ta.” Fujita Takeo đập bàn một cái “rầm”, “Còn con, không chỉ làm mất mặt nhà Fujita, mà còn làm nhục cả Đại Nhật Bản chúng ta!”
“Binh lính của chúng ta vào trại tị nạn và bệnh viện để bắt người, cưỡng h**p, cướp bóc. Con đã tận mắt thấy một binh sĩ cướp thức ăn của một đứa trẻ mười tuổi ở bệnh viện! Chẳng lẽ đó không phải là làm nhục thể diện hay sao? Trong khu an toàn còn có rất nhiều giáo sĩ và bác sĩ phương Tây, quân đội không hề màng đến hình ảnh ngoại giao của Nhật Bản, không sợ dư luận quốc tế bàn tán hay sao!”
Fujita Takeo ngắt lời anh ta: “Những kẻ chết đều là phần tử kháng Nhật, còn chúng ta vẫn luôn giữ vững mối quan hệ hòa hảo với lương dân. Là quân nhân của Đế quốc Đại Nhật Bản, con đừng bị những thứ trước mắt mê hoặc, hãy thu lại lòng thương hại nực cười của con đi.”
“Cha đừng tự lừa dối mình nữa! Rõ ràng cha đã thấy xác chết của thường dân nằm la liệt ngoài phố! Tại sao lại phớt lờ những bạo hành đã xảy ra, trong khi những việc như vậy vẫn đang tiếp diễn! Binh lính của chúng ta có khác nào lũ dã thú phát điên chỉ biết ức h**p dân Trung Quốc đâu! Họ đã hoàn toàn đánh mất kiểm soát, đánh mất nhân tính rồi! Con không thể tin nổi đó là đồng bào của chúng ta! Họ chính là những con quỷ đội lốt người!”
Fujita Takeo cầm thìa khuấy canh, bình thản nói: “Từ khi chiếm đóng Nam Kinh, đúng là binh lính của chúng ta có chút không kiểm soát được, nhưng đây không phải là chuyện có thể ổn định được ngay lập tức.”
“Rốt cuộc là không quản được, hay là không muốn quản! Rốt cuộc là binh lính phát điên, hay là do quân đội dung túng, nhắm mắt làm ngơ! Nếu nói đốt phá giết chóc là hành vi mất kiểm soát, vậy thì tiêu diệt tù binh là cái gì? Con nghe nói sau khi quân đội Trung Quốc đầu hàng, tất cả đều đã bị xử quyết. Điều nực cười chính là, lý do thảm sát lại là vì không có lương thực và bát đũa để chia cho tù binh! Lại cần lượng lớn binh sĩ canh giữ, cho nên phải tiêu diệt toàn bộ! Làm như vậy không chỉ thỏa mãn cái tâm địa sát nhân đáng sợ của các tướng sĩ, phát tiết nỗi hận đánh ròng rã ba tháng ở Thượng Hải, mà còn để đe dọa chính phủ và nhân dân Trung Quốc, phô trương quân uy, bộc lộ dã tâm khổng lồ muốn chinh phục châu Á, thậm chí là chinh phục thế giới của Nhật Bản! Tất cả chuyện này căn bản đều là một chính sách kh*ng b* có kế hoạch!”
Fujita Seino đứng bật dậy, đập mạnh xuống bàn: “Thậm chí còn có hai thiếu úy công khai tổ chức thi xem ai giết được nhiều người hơn! Cha là tướng quân, nên nghiêm khắc chỉnh đốn quân kỷ, không được dung túng cho binh lính làm ác nữa! Cứ thế này, đồng bào chúng ta sẽ không ngẩng đầu lên nổi với thế giới đâu. Hãy hạ lệnh cấm họ tiến vào khu an toàn!”
Fujita Takeo bỗng nhiên cười lớn.
Fujita Seino nhíu mày, cảm thấy nhục nhã đến khó chịu: “Cha cười cái gì!”
Fujita Takeo húp một ngụm canh: “Cuối cùng con cũng có chút dáng vẻ của đàn ông rồi đấy.”
“Con đang nói với cha về chuyện khu an toàn cơ mà!”
“Ngồi xuống. Chú ý thái độ của con, dù là với bề trên hay với cấp trên.”
Fujita Seino từ từ nới lỏng nắm đấm: “Xin lỗi, con đã thất lễ.”
Fujita Takeo gắp một miếng cơm nắm cho anh ta: “Nếu họ đã cứu con, vậy để tỏ lòng cảm ơn, hôm nay con hãy dẫn người mang ít lương thực qua đó đi.”
Fujita Seino có chút không tin nổi: “Thật sao ạ?”
“Ăn cơm trước đi, lát nữa ta sẽ sắp xếp.”
“Vâng!”
…
Fujita Takeo đã giữ lời hứa, cho anh ta mang bốn trăm cân gạo, hai trăm hộp đồ hộp và một ít thuốc men đến bệnh viện Cổ Lâu. Anh ta vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng mình đã khuyên nhủ được cha, không ngờ Fujita Takeo có mưu đồ khác: Sắp xếp một nhiếp ảnh gia đi theo để chụp lại những cảnh tượng binh lính Nhật “đối đãi tử tế” với dân.
Giả nhân giả nghĩa! Lừa đảo!
Cảm giác nhục nhã không để đâu cho hết, Fujita Seino ước gì có thể dùng một mảnh vải trùm kín mình từ đầu đến chân.
Bệnh viện tiếp nhận thức ăn và thuốc men.
Lúc này không phải lúc để hành động theo cảm tính.
Vì khan hiếm lương thực nên nhiều người bị suy dinh dưỡng dẫn đến bệnh tật. Số vật tư này có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề, nhất là khi thị trường lương thực hiện nay đều đang bị quân Nhật độc quyền chiếm giữ.
Đến hôm nay, hầu hết lương thực ban đầu của người tị nạn đều đã hết sạch. Có người dựa vào bát cháo phát hai lần mỗi ngày để cầm cự, có người vì quá đói mà liều mạng về nhà lấy thức ăn, đa số đều bị lính Nhật g**t ch*t trên đường. Một số người vì muốn có ít gạo mà đi cướp bóc, trộm cắp, thậm chí vứt bỏ nguyên tắc để nấu cơm, giặt giũ cho lính Nhật.
Tạ Trì vẫn đang ở trong phòng khám dã chiến gần trường Trung học trực thuộc Đại học Kim Lăng. Fujita Seino đắn đo mãi mới quyết định đến gặp cô.
Những người tị nạn vừa nghe thấy tiếng giày đinh của lính Nhật thì đã lập tức tản ra khắp nơi.
Trong chớp mắt, trước mắt đã trống trơn. Fujita Seino bảo mấy tên lính đi theo đợi ở phía xa, một mình tiến vào phòng khám.
Bác sĩ Lý chẳng thèm liếc anh ta lấy một cái, môi mím chặt, bực bội quay vào trong lều viết bệnh án. Tạ Trì cúi đầu lau dọn ống tiêm, cũng không thèm để ý đến anh ta.
“Cô tên là… Vãn Chi.” Fujita Seino cầm một cái túi vải trong tay, anh ta giơ lên đưa cho cô: “Tôi mang cho cô… một ít đồ ăn.”
Thấy Tạ Trì cầm chổi đi quét sân, anh ta đi theo sau: “Có trái cây, kẹo, chocolate, bánh quy nữa.”
“Mang đi đi.”
Fujita Seino đi quanh cô: “Tôi không có ý xấu, tôi muốn giúp mọi người. Tôi sẽ bảo họ không đến quấy rầy cô nữa.”
Tạ Trì đứng thẳng người, lạnh lùng nhìn anh ta: “Anh có thể khiến họ không quấy rầy toàn bộ người Trung Quốc, cút khỏi Nam Kinh không?”
Fujita Seino khẽ cúi đầu: “Tôi vẫn chưa thể làm được.”
Anh ta lập tức ngước mắt lên, kiên định nói: “Nhưng tôi sẽ cố gắng.”
Tạ Trì tiếp tục cúi xuống quét: “Lúc đầu tôi đoán anh có thể là người Nhật, là thương nhân hoặc thường dân đến đây sinh sống.”
Cô bật cười tự giễu: “Không ngờ tôi đoán nhầm rồi, vậy mà lại là một sĩ quan cơ đấy.”
“Tôi chưa phải sĩ quan đâu, tôi mới đến Nam Kinh thôi.” Do hoảng loạn nên lời nói của anh ta có chút không rõ ràng, cố gắng giải thích: “Tôi chưa từng giết người Trung Quốc, tôi hy vọng chúng ta có thể chung sống hòa bình.”
Thấy Tạ Trì không thèm đếm xỉa đến mình, anh ta bình tĩnh lại một lúc rồi hỏi: “Vậy tại sao cô lại không… không giết tôi?”
“Chúng tôi và các người không giống nhau, người Trung Quốc không giết thường dân và tù binh.” Tạ Trì quét đống vỏ bao kim tiêm dưới chân anh ta đi, “Có lẽ các người sẽ coi lòng tốt này là nhu nhược, ngu ngốc.”
“Không phải đâu!”
Tạ Trì nhìn về phía toán lính Nhật đằng xa, lần đầu thấy họ đứng quy củ thế kia, trông chẳng khác nào một trò hề: “Khám xét tàn quân, một cái cớ thật đường hoàng. Nếu có thể, chắc là các người chỉ muốn giết sạch người Trung Quốc, cưỡng h**p toàn bộ phụ nữ Trung Quốc nhỉ.”
“Không phải! Không phải đâu!” Dù phủ nhận, anh ta vẫn không thể không đối diện với thực tế tr*n tr** này, “Xin lỗi.”
“Nếu một câu xin lỗi mà đổi lại được sự tha thứ của hàng chục vạn vong linh, thế thì chẳng phải việc thảm sát đã trở nên quá đơn giản rồi hay sao?”
“Tôi sẽ cố gắng bù đắp.” Anh ta giơ tay ra, “Làm ơn, hãy nhận lấy đi, cảm ơn cô đã chăm sóc tôi.”
“Mang đi đi, tôi không cần.” Tạ Trì đi ra xa.
Fujita Seino không còn cách nào, bèn đi về phía một đứa trẻ. Đứa bé là trẻ mồ côi, trốn sau cột nhà. Anh ta ngồi xuống, lấy bánh quy trong túi vải ra: “Cho em này.”
Đứa bé không dám nhận.
Anh ta đưa tay ra: “Cầm lấy đi.”
Nhiếp ảnh gia đi theo đoàn lập tức chạy lại chụp ảnh.
“Tách”, một tiếng, Fujita Seino quay đầu quát mắng tên đó: “Đừng chụp nữa!”
Tiếng quát làm đứa bé sợ phát khóc, gào lên chạy vào đám đông.
Fujita Seino không dám tiến lên nữa, bất lực đặt túi vải xuống đất: “Tôi không có ý xấu.”
Anh ta từ từ lùi lại.
Tên nhiếp ảnh gia định chụp trộm, Fujita Seino đã giật lấy máy ảnh ném xuống đất vỡ tan tành: “Anh mà còn chụp nữa, tôi sẽ làm cho anh giống hệt nó đấy!”
Tên nhiếp ảnh gia cúi đầu.
Fujita Seino đi đến cửa phòng khám, nhìn Tạ Trì bên trong: “Nếu có cần giúp đỡ gì thì cứ tìm tôi. Tôi tên là Fujita Seino. Tôi sẽ cử hai binh sĩ bảo vệ bệnh viện, cô không cần lo lắng đâu, hãy về đi.”
Bác sĩ Lý lườm anh ta một cái, cười nhạt rồi cúi đầu viết tiếp. Fujita Seino thấy họ phớt lờ mình, bèn lẳng lặng rời đi.
Bác sĩ Lý nghe tiếng giày đinh xa dần, quăng bút xuống: “Thằng quỷ con Nhật đó nhìn trúng cô rồi à?”
Tạ Trì không trả lời.
“Tiểu Tạ.”
“Vâng.”
“Hay là cô cắt tóc ngắn thêm chút nữa đi.”
“Không cần đâu.”
“Mẹ kiếp, thật sự chẳng nhìn ra tí nào, lại là một sĩ quan, biết thế đâm chết quách nó đi cho rồi.” Anh ấy tự lẩm bẩm một mình, cảm thấy bực dọc: “Sao làm lính mà chẳng có tí dấu vết gì thế? Hay là quan văn?”
Tạ Trì ôm thùng đồ đến trước mặt anh: “Người đã cứu rồi, hối hận cũng chẳng ích gì. Thay vì xoáy sâu vào vấn đề này, chi bằng đi làm việc đi.”
…
Fujita Seino vừa ra khỏi khu an toàn thì bị người của Fujita Takeo đưa ra ngoại thành.
Dọc đường, anh ta gặp rất nhiều đàn ông Trung Quốc bị trói trên giá chữ thập, bị binh lính Nhật dùng làm bia sống để luyện đao. Anh ta ngăn được một người, hai người, ba người, nhưng không ngăn nổi lính Nhật khắp thành Nam Kinh.
Fujita Takeo không mặc quân phục, lão mặc bộ võ sĩ màu xanh đậm, hông đeo hai thanh đao, đang chống nạnh nhìn cái cây phía xa.
Fujita Seino đi đến sau lưng lão: “Cha.”
Trên dãy giá chữ thập không xa có ba người đàn ông đang bị trói, Fujita Seino nhìn họ, hỏi: “Cha định làm gì ạ?”
Fujita Takeo quay người lại: “Đây là ba binh sĩ Trung Quốc, trốn trong hầm đến tận hôm nay, sáng sớm nay mới bị lính của ta bắt được.”
Nói rồi, lão ra hiệu cho binh sĩ phía sau đưa lên một thanh đao: “Phàm là các phần tử có dã tâm kháng Nhật, tất cả đều phải diệt trừ sạch sẽ.”
Fujita Seino nhìn thanh đao quen thuộc, trong lòng bỗng thấy bàng hoàng.
“Đây là thanh đao Thiên hoàng ban tặng khi con tốt nghiệp. Rút ra, đấu với ta vài chiêu.”
“Cha, con…”
“Cầm lấy! Cho ta thấy thực lực của thủ khoa đi.” Fujita Takeo rút đao ra, “Đừng vì cầm bút quá lâu mà quên mất rằng mình từng là một người cầm đao!”
Fujita Seino nắm lấy thanh đao của mình.
Đã ba năm rồi anh ta không chạm vào nó, nhưng vừa cầm vào, cảm giác vẫn quen thuộc y như vậy.
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]