“Trong người con chảy dòng máu của nhà Fujita. Đàn ông của gia tộc ta không được yếu đuối vô dụng, mà phải tràn đầy huyết tính.” Fujita Takeo chắp một tay sau lưng, “Ta sẽ chấp con một tay.”
Chưa đợi Fujita Seino kịp phản ứng, lão đã vung đao chém xuống, anh ta lập tức nghiêng người né tránh.
“Rút đao ra!” Lại một đường đao chém ngang tới.
Fujita Seino dùng vỏ đao gạt phăng lưỡi kiếm sắc lẹm: “Cha!”
Fujita Takeo hoàn toàn không nương tay, mũi đao lướt qua gò má trái của Fujita Seino, lập tức để lại một vệt máu hình chữ “Sơn” ngược.
“Đàn ông thì trên người phải có sẹo! Nhìn lại bộ dáng bây giờ của con đi, chẳng khác nào một con búp bê sứ cả!” Fujita Takeo tấn công dồn dập, chiêu nào chiêu nấy đều vô cùng bức người, “Cắt tóc đi! Hãy sống cho ra dáng một quân nhân!”
Fujita Seino liên tục né đòn, nhất quyết không chịu rút đao.
Sau vài đường chém, Fujita Takeo dừng lại, chống đao xuống đất. Lão mím chặt môi, nghiêm nghị nhìn con trai: “Nếu con thắng ta, ba người kia sẽ giao cho con toàn quyền xử lý.”
“Thật sao ạ?”
“Cho ta thấy thực lực của con đi.” Fujita Takeo phát ra một tiếng gầm đáng sợ như loài vượn, rồi vung đao chém xéo về phía anh ta.
Fujita Seino vứt vỏ đao xuống đất, ánh đao lóe lên, nhanh chóng chặn đứng lưỡi đao của cha. Anh ta vận đao bằng một tay, tuy vẫn chưa thực sự thuần thục, nhưng những chiêu thức học được vốn đã khắc sâu trong tâm trí, chỉ cần múa vài đường là đã có thể vận dụng tự nhiên, cộng với thân thủ nhẹ như chim yến, tất cả đều giúp anh ta có thể dễ dàng né tránh lưỡi đao sắc bén của cha mình.
Fujita Takeo liên tục chém hụt, không những không giận, ngược lại còn cười bảo: “Tốc độ khá đấy, đừng né tránh nữa, ra chiêu đi!”
Fujita Seino bắt đầu nghiêm túc. Anh ta đứng nghiêng người đối diện với cha, hai chân dang rộng, thân trên hơi đổ về phía trước, bàn chân từ từ chùn xuống lấy đà, tay phải cầm đao giấu sau lưng. Anh ta quan sát bộ pháp của cha, đó là một bộ pháp cũ kỹ, rất dễ đoán được hướng chuyển động. Từ vài đường đao vừa rồi, có thể thấy tốc độ của lão đã chậm đi đôi chút, chỉ còn sức mạnh bùng nổ là có tính áp đảo.
Mắt Fujita Seino không rời ánh đao của đối phương, ánh mắt ẩn hiện vẻ u ám, trông như hoàn toàn biến thành một người khác, tràn đầy khao khát chiến thắng.
Đao pháp của anh ta rất hung hiểm, tất cả là nhờ sự dạy dỗ của người thầy thời đi học. Anh ta không muốn vờn qua vờn lại quá nhiều với cha mình, chỉ muốn hạ gục lão bằng một chiêu mà không để bản thân bị thương.
Fujita Takeo đổi tư thế cầm đao, khuỷu tay phải co lại nâng lên, cánh tay trái duỗi dài căng thẳng để sống đao tựa lên kẽ tay hổ khẩu bên trái. Vừa lộ ra sơ hở tấn công, Fujita Seino lập tức tiến lên hai bước, nhân lúc đối phương không kịp đề phòng, mũi đao quệt đất vung từ dưới lên trên. Chiêu thức vừa nhanh vừa chuẩn, đánh cho Fujita Takeo không kịp phản ứng, thanh đao đã văng khỏi tay, rơi xuống đất.
Tay Fujita Takeo bị chấn động đến mức run lên nhè nhẹ, lão lập tức ghì chặt cổ tay, hài lòng mỉm cười: “Ta già rồi.”
Fujita Seino nhặt thanh đao của lão lên, cúi đầu dâng trả: “Con xin lỗi.”
“Không hổ danh là thủ khoa, buông đao ba năm rồi mà vẫn còn được như thế này.” Fujita Takeo vỗ vai anh ta, “Nếu năm đó ta kiên quyết để con vào Đại học Lục quân học tiếp, chắc chắn con đã trở thành một quân nhân Đế quốc xuất sắc như anh trai mình. Không nên dung túng cho cái gọi là sở thích và lý tưởng của con, khiến con trở nên nhu nhược, nhân từ quá mức. Đó là lỗi của ta.”
“Cha, con không thích chiến tranh, con hy vọng…”
Fujita Takeo không cho anh ta cơ hội nói tiếp, lập tức ngắt lời: “Ta hy vọng con có thể nhìn nhận đúng đắn thân phận hiện tại của mình. Kể từ khi đặt chân lên mảnh đất này, cả thể xác và linh hồn con đều chỉ thuộc về Thiên hoàng. Việc con phải làm là khai cơ mở cõi cho Đế quốc Đại Nhật Bản.”
Fujita Seino im lặng không nói. Mái tóc dài ngang vai của anh ta dính vệt máu bên má, tạo thành những đường chỉ đỏ chảy dài, cộng thêm ánh mắt u sầu khiến gương mặt anh ta toát ra một vẻ đẹp khô khốc, hoang dại.
Fujita Takeo đột nhiên giơ tay, dùng ngón cái lau đi vết máu trên mặt anh ta: “Có đau không?”
Fujita Seino lắc đầu: “Không đau ạ.”
“Ta đã quá nóng vội, hy vọng con có thể nhanh chóng thay đổi tư tưởng của mình. Làm con bị thương như vậy, ta cũng rất đau lòng, xin lỗi con.”
Fujita Seino lập tức cúi đầu: “Cha đừng nói vậy.”
Fujita Takeo bỗng nhiên thụp xuống ôm bụng. Fujita Seino lo lắng ngẩng đầu, đỡ lấy cánh tay lão: “Cha sao vậy ạ?”
“Ta già rồi, sức khỏe không còn được như trước, không thể lúc nào cũng chăm sóc con. Bây giờ anh trai con không còn nữa, Michi lại là con gái, con là hy vọng duy nhất của gia đình ta.” Fujita Takeo đặt tay lên tay anh ta, “Seino, hy vọng con đừng oán hận ta, hãy cố gắng hiểu cho nỗi lòng của ta, kế thừa vinh quang của gia tộc chúng ta.”
Fujita Seino cắn chặt răng. Thứ anh ta không thể chịu đựng nhất chính là sự yếu thế của người thân, điều đó khiến anh ta lập tức mềm lòng: “Xin lỗi cha, đã khiến cha phải nhọc lòng, mong cha giữ gìn sức khỏe.”
“Vài ngày tới ta phải rời Nam Kinh rồi. Con đi theo ta tới Thượng Hải một chuyến, sau đó hãy đi Sơn Đông đi. Bây giờ thứ con cần nhất chính là quân công.” Lão nắm lấy tay con trai, “Chúng ta về thôi.”
Fujita Seino nhìn ba người bị bịt mắt ở đằng xa: “Cha, vậy còn họ thì sao?”
“Đã nói rồi, con thắng thì giao cho con xử lý.”
“Cảm ơn cha.” Fujita Seino phẩy tay, ra hiệu cho hai binh sĩ thả ba người kia ra, rồi áp giải đi ra xa.
Fujita Takeo khoác vai anh ta đi về phía xe: “Đi thôi, đưa con đi gặp một người bạn.”
…
Ở một phía khác, Matsushima đá một cái xác xuống hào sâu. Yoshikawa thở dài: “Nói là thả người, vậy mà mày lại giết họ.”
Matsushima đá đá lớp đất mềm: “Mày cũng ngốc thật, ba tên này là lính Trung Quốc mà.”
Yoshikawa ngồi xổm bên bụi cỏ, châm một điếu thuốc, ngoắc ngoắc ngón tay với gã: “Nghe nói đêm qua có người nhìn thấy ma đấy.”
Matsushima cười d*m đ*ng: “Ma nữ à? Có đẹp không?”
“Mày giết nhiều người thế này, không sợ sao?”
“Tao chẳng sợ. Với lại, nếu có sợ thì cũng phải là Fujiwara sợ mới đúng, nó đã chém tận bốn mươi chín người, tao mới giết có mười bảy người thôi.”
Yoshikawa nhìn ba cái xác, chậm rãi nhả khói, vác súng lên vai: “Thật mất hứng, về thôi.”
…
Hai binh sĩ mà Fujita Seino phái đến bệnh viện đã không thể phát huy tác dụng. Đêm đó, một toán lính Nhật khác lại xông vào, bắt đi hai y tá và g**t ch*t một người đàn ông.
Người đàn ông chưa chết hẳn nhưng người trúng rất nhiều nhát dao, bác sĩ Wilson lập tức tiến hành phẫu thuật. Bộ phận sinh dục của anh ta bị chém mất một nửa. Tạ Trì bê khay đứng bên cạnh, nhìn vết thương máu chảy không ngừng mà hai tay khẽ run lên.
Bác sĩ ấn tay cô lại: “Có muốn đi nghỉ một lát không?”
Tạ Trì lắc đầu: “Không cần đâu ạ.”
Cuộc phẫu thuật kéo dài đến nửa đêm mới kéo được người đàn ông đó từ Quỷ Môn quan trở về. Bên ngoài, một cô bé chỉ còn lại một con mắt ôm gối đứng ở hành lang, Tạ Trì mệt mỏi ngồi xổm xuống cạnh cô bé: “Sao em chưa ngủ thế?”
Cô bé sờ lên mặt cô, không nói gì, chỉ xoay người chạy về phòng bệnh.
Tạ Trì tựa vào tường, day day mi tâm một hồi, rồi lại xốc lại tinh thần mà bắt đầu làm việc.
…
Ngày hôm sau, Fujita Seino nhận được tin bệnh viện Cổ Lâu xảy ra chuyện, sáng sớm đã chạy đến, khiến cả bệnh viện được một phen hoảng loạn.
Anh ta tìm thấy Tạ Trì: “Cô không sao chứ?”
Fujita Seino mặc bộ quân phục, tóc cũng đã cạo trọc, trông chẳng khác gì đám quỷ Nhật giết người không chớp mắt ngoài kia. Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Tạ Trì lại dấy lên hận thù. Cho dù hiện tại anh ta vẫn còn chút nhân tính, nhưng dưới sự ảnh hưởng của tinh thần võ sĩ đạo và chủ nghĩa quân quốc kia, có mấy ai có thể mãi làm một con cừu nhỏ mềm yếu đâu?
Đáng lẽ nên chém chết anh ta từ đầu mới phải.
“Làm ơn đừng tìm tôi nữa.”
“Rất xin lỗi, hai y tá kia đã được đưa về rồi.”
Tạ Trì thấy bệnh nhân trong phòng sợ đến mức chui đầu vào chăn, cô bước ra khỏi phòng bệnh, đứng ở ngoài hành lang: “Họ cần nghỉ ngơi, mời anh rời đi cho.”
“Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.” Fujita Seino rũ mắt, “Cô không sao là tôi yên tâm rồi.”
Tạ Trì không thèm để ý, quay người rảo bước đi xa.
Fujita Seino nhìn bóng lưng cô biến mất ở cuối hành lang mới cúi đầu đi ra ngoài. Đến cửa, anh lờ mờ nghe thấy giọng nói non nớt của một bé gái phía sau. Con bé vừa nói xong, người mẹ đã lập tức bịt miệng nó lại: “Đừng nói bậy.”
Fujita Seino dừng lại thật lâu, rồi mới lại cất bước đi tiếp, trong đầu cứ mãi quanh quẩn câu nói đó:
“Mẹ ơi, tại sao người Nhật Bản lại xấu xa vậy ạ?”
…
Bốn người phụ nữ bị vứt ở cổng khu an toàn, người phụ trách đã đưa họ vào bệnh viện Cổ Lâu.
Mỗi người đều bị lở loét vùng kín, mắc bệnh lây truyền qua đường t*nh d*c nghiêm trọng.
Tạ Trì không tận mắt chứng kiến những cảnh tượng tàn bạo đó. Khi gặp Khương Thủ Nguyệt, cô ấy đang nằm lặng lẽ trên giường bệnh, đã được thay quần áo sạch sẽ, những vết nhơ trên cơ thể đã được lau sạch, chỉ còn lại những vết bầm tím lớn nhỏ kinh hoàng.
Nam Kinh thất thủ gần một tháng, cô ấy đã mất tích từ ngày mười ba cho đến tận hôm nay. Tạ Trì không dám nghĩ đến việc suốt thời gian qua, cô ấy đã phải chịu đựng sự chà đạp phi nhân tính như thế nào.
Cô đã thấy quá nhiều người phụ nữ như vậy, dù là đau đớn về thể xác hay hành hạ về tinh thần, những người cuối cùng sống sót được… cũng là quá ít, quá ít…
Đêm đó, một trong bốn người phụ nữ được đưa đến đã qua đời.
Một người khác tỉnh lại, phối hợp với Magee để quay chụp lại những chứng cứ tội ác mà quân Nhật đã gây ra trên cơ thể mình.
“Đó là một dãy lầu, là một doanh trại đóng quân tạm thời của lính Nhật, bên trong có khoảng hai ba trăm binh lính, tôi cũng không rõ lắm. Tầng hai chia ra hai phòng chuyên để nhốt phụ nữ.” Cô ấy vừa nói vừa khóc, nhìn Khương Thủ Nguyệt vẫn đang hôn mê trên giường bệnh cách đó không xa: “Tôi và cô ấy trông ưa nhìn một chút nên bị nhốt riêng vào một phòng nhỏ, những kẻ bạo hành chúng tôi đa số là sĩ quan, mỗi ngày có mười mấy tên kéo đến.”
Những người nghe đều cảm thấy lòng trĩu nặng, ai nấy im lặng, vài y tá che mặt khóc nức nở.
“Chúng tôi còn tính là may mắn, vì sĩ quan tương đối ít. Những cô gái khác gần như mỗi ngày đều bị cưỡng h**p hàng chục lần, lớn thì năm mươi mấy tuổi, nhỏ nhất mới có mười hai tuổi thôi. Ngày nào cũng có người chết, chết rồi thì khiêng ra ngoài vứt bỏ. Nếu ai mắc bệnh t*nh d*c nghiêm trọng, có người bị đuổi ra, có người thì bị g**t ch*t luôn.”
Tạ Trì không thể nghe tiếp được nữa.
Cô nhanh chóng bước ra khỏi phòng bệnh, đứng trước cửa sổ ở cuối hành lang để hít thở không khí.
Những cột khói đen kịt bốc lên từ đống đổ nát phía xa, không biết bọn quỷ Nhật lại đang đốt thứ gì.
Cô chống tay lên bệ cửa sổ, gập sâu sống lưng xuống.
Cô sắp bị cảm giác bất lực này nuốt chửng rồi.
Thật sự quá mệt mỏi, quá sức mệt mỏi.
…
Đêm nay Tạ Trì được nghỉ luân phiên, cô không về ký túc xá y tá nghỉ ngơi, mà luôn túc trực bên cạnh Khương Thủ Nguyệt. Cô không biết khi tỉnh lại Khương Thủ Nguyệt sẽ phản ứng ra sao, nhưng chắc chắn sẽ chỉ tệ hơn những gì cô có thể nghĩ ra.
Ngồi lâu quá, Tạ Trì buồn ngủ nên thiếp đi một lúc. Đến nửa đêm, Khương Thủ Nguyệt tỉnh dậy. Cô ấy giơ tay, khẽ chạm vào tóc Tạ Trì.
Tạ Trì lập tức ngồi dậy, nắm lấy tay bạn. Cô không muốn tỏ ra quá bi thương, sợ làm tâm trạng của Khương Thủ Nguyệt bị ảnh hưởng mà tồi tệ thêm, nên chỉ khẽ nói: “Cô tỉnh rồi à?”
Khương Thủ Nguyệt bình tĩnh hơn nhiều so với dự liệu, cô ấy chỉ khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt đảo quanh một lượt.
Tạ Trì nói nhỏ: “Đây là bệnh viện.”
Khương Thủ Nguyệt nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống. Cô ấy không gào khóc om sòm, cứ thế thút thít, kìm nén tiếng khóc của mình.
Tạ Trì cầm khăn lau nước mũi cho cô ấy, không nói lời nào.
Khóc một lúc, Khương Thủ Nguyệt mở mắt nhìn cô: “Tôi sắp chết rồi phải không?”
“Không sao đâu, có thể chữa khỏi mà.”
“Vọng Vân cùng tôi đến Nam Kinh, cô có gặp anh ấy không?”
Tạ Trì gật đầu: “Anh ấy đang giúp việc ở Hội Chữ thập đỏ, tôi vẫn chưa nói cho anh ấy biết cô đã về.”
“Vậy cô đừng nói cho anh ấy biết.”
“Ừ, được.”
Khương Thủ Nguyệt rút tay ra, ngoảnh mặt sang hướng khác: “Tôi nhớ mẹ quá.”
Tạ Trì cắn chặt răng, cố gắng không để cảm xúc của mình vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
“Tôi cũng nhớ bố nữa.” Cô ấy nhìn ra ô cửa sổ nhỏ đằng xa, “Tôi muốn rời khỏi đây, tôi không muốn ở lại Nam Kinh nữa.”
Khương Thủ Nguyệt quay mặt lại, nắm lấy cổ tay Tạ Trì: “Cô đưa tôi đi đi, chỉ cần không phải ở đây thì đi đâu cũng được, tôi không bao giờ muốn đến Nam Kinh nữa.”
“Đợi cô khỏe hơn một chút, chúng ta sẽ cùng rời đi.”
“Tôi không muốn đợi, tôi muốn đi ngay bây giờ, cô giúp tôi đi, xin cô đấy.” Nước mắt cô ấy lã chã rơi xuống, “Tôi không muốn chết ở Nam Kinh, không muốn chôn xác ở nơi này.”
Tạ Trì rướn người về phía trước, ôm lấy vai cô ấy: “Cô sẽ không chết đâu.”
“Ở lại đây, tôi sẽ chết mất.” Khương Thủ Nguyệt ôm lấy eo Tạ Trì, “Xin cô, đưa tôi đi đi.”
“Được, tôi sẽ đi nghĩ cách.”
“Cảm ơn, cảm ơn cô.”
…
Tình hình không đến nỗi quá tệ, ít nhất Khương Thủ Nguyệt không lập tức nghĩ đến cái chết. Nhưng vấn đề đặt ra là: Làm sao để ra ngoài?
“Không còn cách nào để rời đi sao?”
McCallan nuối tiếc lắc đầu: “Tôi cũng bất lực lắm. Quân Nhật kiểm tra rất nghiêm ngặt, vận chuyển lén lút là không thể, bây giờ chỉ có thể chờ đợi thôi.”
Tạ Trì lại day day mi tâm, phiền muộn đến đau cả đầu.
“Tuy nhiên…” McCallan ngập ngừng một lát, “Có lẽ có một người có thể giúp cô.”
Tạ Trì buông tay, ánh mắt vô định rơi xuống chồng sách trên bàn. Thực tế cô đã sớm nghĩ đến rồi, nhưng lại không muốn mở lời cầu xin anh ta.
“Viên sĩ quan người Nhật đó có vẻ rất quan tâm cô, trông cũng khác hẳn với những sĩ quan khác, rất lịch sự, có lẽ cô có thể nhờ cậy cậu ta.” McCallan bước tới trước bàn ngồi xuống, lật tấm thảm lên, cạy một miếng gỗ nhỏ ra, cuối cùng lấy từ bên trong ra một cuộn phim nhỏ, “Đây là những bức ảnh về cuộc thảm sát của quân Nhật do ông Magee chụp, bấy lâu nay vẫn luôn giấu ở chỗ tôi. Có những bức là mạo hiểm tính mạng để đi chụp đấy, bọn chúng không cho phép những tấm ảnh như thế này truyền ra ngoài, chúng đang cố che đậy những chuyện xảy ra ở đây.”
Tạ Trì cầm lấy, cô hiểu ngay ý của ông: “Ông muốn tôi mang nó ra ngoài.”
“Tôi biết, là một người Trung Quốc, đối mặt với sự thống khổ của đồng bào, để bước qua rào cản tâm lý này là rất khó. Nhưng nếu có thể để người bên ngoài biết được tình hình ở đây, dùng dư luận quốc tế để kìm chế chính phủ Nhật, ngăn chặn bạo hành của quân Nhật, chắc chắn sẽ giúp ích rất lớn cho Nam Kinh.”
“Nhưng ngay cả khi Fujita Seino đồng ý giúp tôi, lúc đi qua trạm kiểm soát thì lính Nhật cũng sẽ khám xét người.”
“Cô có biết cậu ta là con trai của ai không?” McCallan hiếm khi lộ ra vẻ an ủi, “Cha cậu ta là một Trung tướng, nếu cô có được sự giúp đỡ của cậu ta, tôi nghĩ lính Nhật không dám làm khó cô đâu.”
Tạ Trì trả lại cuộn phim cho ông: “Để tôi suy nghĩ đã.”
“Được, cô đừng áp lực quá, dù sao đây cũng là việc hết sức nguy hiểm.”
“Vâng.”
Tạ Trì bị dằn vặt giữ tôn nghiêm và mạng sống nên trằn trọc suốt đêm. Hai tên lính Nhật đóng quân cách bệnh viện không xa vẫn đang túc trực, Tạ Trì nhìn họ hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm bước về phía họ.
Fujita Seino nhận được tin liền lập tức chạy tới. Anh ta không hề do dự mà đồng ý ngay yêu cầu của Tạ Trì. Trùng hợp là ngày mai anh ta cũng phải rời Nam Kinh, vốn dĩ cũng định ghé qua để tạm biệt.
“Tôi có thể mang thêm hai người nữa không?” Tạ Trì nhìn anh ta đầy mong đợi.
Fujita Seino không hỏi nhiều: “Được, ghế sau xe có đủ chỗ cho ba người ngồi, cô có thể mang chị em tốt của mình theo.”
…
A Như vẫn luôn giúp việc trong kho của bệnh viện, vừa thấy Tạ Trì đến liền kích động lao tới.
Tuy hai người ở cách nhau không xa, nhưng cơ hội gặp mặt rất ít. Người tị nạn và đồng nghiệp quá đông, Tạ Trì không có cách nào giúp đỡ tất cả mọi người, cô chỉ có thể ích kỷ mang theo bạn của mình.
Gặp xong A Như, cô cởi bỏ bộ đồ y tá, rời khỏi khu an toàn.
Cô lần theo bóng tối tìm đến căn hầm ngầm của tiệm sườn xám, bên trong vẫn y như lúc cô rời đi, Hà Phong và Lý Trường Thịnh vẫn chưa quay lại.
Họ đang trốn ở đâu? Họ có còn sống không?
Tạ Trì ngồi thẫn thờ một lát, tìm một viên đá, viết vài chữ lên tường: “Bình an, ngày mai rời Kinh, mùng 8 tháng 1.”
Tạ Trì không đi tìm anh.
Nam Kinh rộng lớn nhường này, dù có chia cô ra làm mười người cũng khó lòng tìm thấy họ, dù còn sống hay đã chết.
Trên đường về, cô không quá đau thương.
Cô vẫn luôn lờ mờ cảm thấy rằng người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất của mình vẫn đang ẩn thân ở một góc khuất nào đó, vẫn luôn không ngừng âm thầm chiến đấu.
Anh không nên bỏ mạng tại đây.
…
Xe của Fujita Takeo đi trước, Fujita Seino đợi lão đi khỏi mới bảo tài xế vòng qua khu an toàn. Tạ Trì dẫn theo Khương Thủ Nguyệt và A Như đã đợi ở cổng, đi cùng còn có một nam phóng viên.
Fujita Seino gọi Tạ Trì ra một góc: “Xe không đủ chỗ cho bằng này người đâu.”
Tạ Trì nói: “Tôi không đi, làm ơn nhất định phải đưa họ ra ngoài an toàn.”
“Không được.” Fujita Seino nhíu chặt mày, “Nam Kinh không an toàn, cô không thể ở lại đây.”
Anh ta không cho cô cơ hội lên tiếng: “Nếu cô không đi, tôi sẽ không mang một ai đi hết.”
Tạ Trì nhìn nhóm người kia, lúc này bảo bỏ lại một người là một quyết định cực kỳ khó khăn: “Có thể ngồi chen lấn một chút được không? Mấy người chúng tôi đều rất gầy, có thể ngồi chung với nhau được.”
Fujita Seino nhìn người đàn ông kia, lắc đầu: “Không được, chỉ có thể mang ba người thôi.”
Có lẽ nam phóng viên cũng đã nhận ra sự lo lắng của Tạ Trì, bèn nói với cô: “Tôi không đi nữa, cô đưa họ đi đi. Hơn nữa, tôi còn là đàn ông, biết đâu ra đến ngoại thành còn bị chặn lại.”
A Như cũng kéo tay cô: “Chị ơi, vậy để em ở lại.”
Anh phóng viên vừa lùi lại vừa nói: “Đừng tranh giành nữa, các cô mau đi đi.”
Anh nhìn Tạ Trì đăm đăm, đầy ẩn ý: “Nhất định phải ra ngoài an toàn, giao cả cho cô đấy.”
Tạ Trì gật đầu.
Fujita Seino nhìn đồng hồ: “Lên xe thôi.”
Tạ Trì đỡ Khương Thủ Nguyệt ngồi vào phía sau, cô vừa định lên xe thì một người đàn bà ôm một đứa trẻ khóc lóc đã chạy tới quỳ xuống. Tài xế của Fujita Seino giơ súng chỉ vào bà ta: “Lùi lại.”
Fujita Seino lập tức ấn tay gã xuống: “Bỏ súng xuống.”
Người đàn bà quỳ gối, bò về phía Tạ Trì: “Cô có thể mang đứa bé đi được không?”
Tạ Trì nhìn Fujita Seino: “Trẻ con không tốn chỗ, tôi có thể bế được.”
Fujita Seino gật đầu.
Tạ Trì vội kéo người đàn bà dậy, bà ta ôm lấy đứa trẻ hôn lấy hôn để, không nỡ giao cho cô: “Nó tên là Lý Quốc Cường, tôi không sống nổi nữa, nhà tôi không còn lại một ai, xin cô hãy nuôi dưỡng nó, hoặc đưa nó vào viện mồ côi cũng được.”
Người đàn bà lại quỳ sụp xuống trước mặt cô: “Hoặc lúc ra ngoài rồi, cô cứ tìm bừa lấy một nhà nào đó cho nó, coi như cứu nó một mạng, xin cô đấy.”
Tạ Trì vội đỡ bà ta dậy: “Tôi sẽ đối xử tốt với nó, bà yên tâm đi.”
Người đàn bà nước mắt giàn giụa, không kìm được mà khóc nấc lên: “Cảm ơn cô.”
…
Tài xế khó chịu ra mặt nhưng cũng không dám nói gì.
Suốt dọc đường thông suốt không gặp trở ngại, không có lính Nhật nào chặn họ lại, lần duy nhất yêu cầu kiểm tra hành lý cũng bị Fujita Seino từ chối.
Chiếc xe từ từ rời khỏi thành Nam Kinh.
Bấy lâu nay Tạ Trì luôn ở trong thành, chưa từng thấy cảnh tượng bên ngoài.
Đúng như lời những người thoát chết trở về đã nói, xác chết đã chất thành núi. Cô nhìn lại phía sau, trên bức tường thành đổ nát có vài tên lính Nhật đang đứng, lá quốc kỳ Nhật Bản vẫn đang bay phấp phới trong không trung.
Cô thoáng ngẩn ngơ, kiên trì bấy lâu nay, cuối cùng vẫn phải rời đi.
Đứa bé trong lòng bỗng khóc ré lên, dòng suy nghĩ của cô bị kéo lại, lập tức bế nó lên dỗ dành.
Fujita Seino ngoái đầu nhìn cô, thoáng nở nụ cười: “Đợi khi đến nơi, tôi sẽ đi tìm chút sữa cho nó uống.”
Tạ Trì nhàn nhạt nhìn anh ta, không đáp lời.
Khương Thủ Nguyệt gối đầu lên chân A Như, nhắm nghiền mắt, không biết là đang mê man hay là không muốn tiếp xúc với ai.
A Như áp mặt vào cửa kính xe nhìn ra ngoài, nước mắt làm nhòe cả cửa sổ.
Cô ấy cắn môi, không dám khóc thành tiếng, chỉ thầm nghĩ rằng giữa hàng chục vạn người này, mình thật là may mắn biết bao.
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]