A Chi, A Chi - Uin

Chương 73: Khi trùng phùng




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chiếc xe dừng lại ở khu tô giới Pháp, Fujita Seino bảo Tạ Trì xuống xe để nói chuyện.

Vì những người khác đều đang ở trên xe, Tạ Trì không dám manh động, đành ngoan ngoãn xuống theo.

“Cô định đi đâu?”

“Tìm bạn.”

“Ở Thượng Hải sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy chúng ta… còn có thể gặp lại không?”

Tạ Trì không trả lời.

Fujita Seino khẽ cúi đầu, anh ta tỏ ra khá căng thẳng.

Suốt mấy tiếng đồng hồ ngồi trên xe, anh ta đã nhẩm đi nhẩm lại lời thoại này vô số lần trong đầu, cuối cùng cũng nói ra được một cách liền mạch: “Tôi sắp phải đi Sơn Đông rồi, tối nay tôi có thể mời cô cùng dùng bữa tối được không?”

Tạ Trì nhìn mấy người trong xe, rồi gật đầu.

“Tuyệt quá.” Fujita Seino cười rạng rỡ, tay siết chặt gấu áo. Anh ta nhìn về phía nhà hàng Pháp cách đó không xa: “Vậy sau khi xong việc, tôi sẽ đến đây chờ cô.”

“Ừ.”

“Vậy cô mau đi gặp bạn đi, có cần tôi đưa cô đi thêm một đoạn không?”

“Không cần.”

Tạ Trì đi về phía cửa sau xe, mở cửa xe rồi nói với ba người trong xe: “Xuống xe thôi.”

Cô vẫy hai chiếc xe kéo, lên xe bỏ đi mà không một lần ngoảnh đầu lại.

Fujita Seino dõi mắt nhìn theo bóng họ đi xa, trong lòng vẫn không giấu nổi niềm hân hoàn. Tài xế từ phía sau gọi anh ta: “Trường quan, đã trễ lắm rồi, cứ đứng nhìn mãi thế này thì Tướng quân sẽ trách tội đấy ạ.”

Anh ta thu hồi tầm mắt, nhanh chân bước tới mở cửa xe, gương mặt tươi tắn như gió xuân: “Đi thôi.”

Khương Thủ Nguyệt nheo mắt nhìn những con đường quen thuộc: “Chúng ta đến Thượng Hải rồi sao?”

“Đúng vậy.”

“Giờ đi đâu đây?”

“Tìm một quán trọ nghỉ ngơi trước đã, sau đó chúng ta mới bàn xem tiếp theo sẽ đi đâu.”

“Vọng Vân không còn nữa rồi phải không?”

Một câu hỏi đột ngột khiến tim Tạ Trì thắt lại.

“Tôi đoán ra từ lâu rồi. Với tính cách của anh ấy, anh ấy sẽ không bỏ mặc tôi, nhất định sẽ đi tìm tôi khắp nơi.” Khương Thủ Nguyệt lại nhắm mắt, “Nhưng anh ấy cũng chỉ là một thư sinh trói gà không chặt thôi.”

Tạ Trì nhất thời không biết phải nói gì. Khương Thủ Nguyệt tựa vào vai cô, nắm lấy tay cô: “Làm khó cô rồi, vì tôi mà cô lại phải cúi đầu trước quân Nhật.”

“Không có gì đâu.” Tạ Trì vuốt lại mấy sợi tóc mai trên trán cô ấy, “Lát nữa tôi định đi gặp cha mẹ của Tiếu Vọng Vân.”

“Tôi không đi đâu. Họ thấy tôi thế này thì chắc chắn sẽ càng đau lòng hơn cho xem.”

“Vậy cô và A Như về quán trọ nghỉ ngơi đi đã, đợi tôi về rồi chúng ta đi ăn. Cô muốn ăn gì?”

“Muốn ăn chút gì đó thanh đạm thôi.”

“Được.” Tạ Trì nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô ấy, ủ vào trong lòng, “Tôi sẽ về sớm nhất có thể.”

Dường như Khương Thủ Nguyệt cảm nhận được sự lo lắng của Tạ Trì, nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không tìm đến cái chết đâu. Tôi đã bò ra từ địa ngục, khó khăn lắm mới giữ được mạng này.”

Cô ấy mở mắt, nhìn những đứa trẻ ăn xin nằm la liệt bên đường: “Giặc lùn chưa cút, sao tôi có thể an tâm rời đi được. Mối thù này, tôi nhất định phải trả.”

Tạ Trì ôm chặt lấy cô ấy: “Chúng ta cùng nhau trả.”

Khương Thủ Nguyệt khẽ ho hai tiếng: “Đợi tôi khỏe hơn chút nữa, hãy cùng tôi đi Diên An nhé. Lần này đừng từ chối nữa.”

Tạ Trì gật đầu: “Nghe theo cô.”

Sắp xếp cho họ ở lại xong, Tạ Trì gọi xe đến nhà họ Tiếu.

Nhà họ Tiếu ở vùng này cũng coi như có chút danh tiếng, chỉ cần hỏi thăm là tìm ra. Tạ Trì nhanh chóng tìm thấy địa chỉ, nhưng trước cổng nhà chỉ còn lại một mảnh hoang tàn, tuyết đọng không ai quét dọn, trông như đã lâu rồi không có người ở.

Cô nhấn chuông thật lâu, không ai đáp lại.

Vừa định rời đi thì cửa bỗng bật mở.

Bà Tiếu đứng bên trong, trông đã tiều tụy đi rất nhiều, dù rằng trước đây bà chưa hề có tóc bạc.

“Bác gái.”

“Vãn Chi!” Bà nắm lấy cánh tay Tạ Trì, đôi mắt vốn luôn đờ đẫn lập tức khôi phục được chút thần sắc, dồn dập hỏi: “Cháu từ Nam Kinh tới sao? Trước đây nghe Vọng Vân nói rằng cháu sống ở đó.”

“Vâng ạ.”

“Vậy cháu có thấy nó không? Tháng trước nó chạy theo Khương Thủ Nguyệt đến Nam Kinh, đến nay vẫn bặt vô âm tín, cháu có tin tức gì của nó không?”

“Bác gái, chúng ta vào nhà nói chuyện đi ạ.”

Ông Tiếu nghe thấy tiếng động, liền chống gậy đi ra: “Là Vãn Chi đấy à?”

“Bác trai.”

“Sao cháu ra ngoài được? Nghe nói Nam Kinh nội bất xuất ngoại bất nhập mà? Họ cho chúng ta đi rồi phải không?” Đôi tay bà Tiếu run rẩy, nắm chặt lấy cô không buông, “Có phải có tin dữ không? Cháu nói đi chứ!”

Đối mặt với hai người già, Tạ Trì thực sự không đành lòng, nhưng đây không phải chuyện có thể giấu giếm lâu dài: “Quân Nhật đã thảm sát rất nhiều quân dân ở Nam Kinh, Tiếu Vọng Vân không may đã tử nạn rồi.”

Bà Tiếu loạng choạng lùi lại: “Chết rồi…”

Miệng bà run bần bật, giọng nói cũng run theo: “Chết rồi…”

Tạ Trì đỡ lấy bà: “Xin bác nén đau thương.”

Ông Tiếu đấm vào ngực mình, cố gắng kìm nén cảm xúc, không để nước mắt rơi ra.

“Tôi cũng không sống nổi nữa!” Bà Tiếu thét lên một tiếng thê lương, gạt tay Tạ Trì ra, định đâm đầu vào góc bàn cạnh đó, Tạ Trì vội ôm chặt lấy bà không buông: “Bác gái, giữa cơn đại nạn này, dân chúng lầm than, đất nước đang lâm nguy. Đông Bắc mất rồi, Bắc Bình, Thiên Tân, Thượng Hải, Nam Kinh đều mất cả rồi, nhưng chúng ta vẫn còn hàng vạn chiến sĩ đang chiến đấu. Tiếu Vọng Vân mang chí hướng cứu quốc, điều anh ấy mong mỏi nhất chính là quốc thái dân an. Nay sơn hà vỡ nát, quân Nhật ép sát, chúng ta không thể gục ngã trước được, xin hai bác nhất định phải bảo trọng.”

“Con tôi ơi…” Bà Tiếu khóc đến nỗi run lên bần bật, gần như nằm rạp xuống đất, “Nó mới có ba mươi ba tuổi, mới ba mươi ba tuổi thôi mà!”

Ông Tiếu kéo vợ dậy: “Được rồi, đứng lên đi.”

Ông nhíu chặt mày, nói với Tạ Trì một câu: “Cháu cứ ngồi chơi một lát, bác đưa bà ấy về phòng.”

“Vâng ạ.”

Hai cụ rời khỏi phòng khách, Tạ Trì lấy cuộn phim từ lớp áo trong cùng ra, nắm chặt trong tay.

Đợi ông Tiếu thu xếp xong cho vợ rồi đi ra, cô đưa món đồ đó cho ông: “Đây là những bức ảnh chụp lại cảnh quân Nhật giết chóc, cưỡng h**p ở Nam Kinh. Cháu không có bạn bè ở Thượng Hải, cũng không quen biết ai. Cháu biết việc mang tới tin dữ rồi lại ủy thác việc này cho bác là rất tàn nhẫn, nhưng ở Nam Kinh vẫn còn rất nhiều người đang sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, mỗi ngày đều có vô số người gặp nạn, cháu…”

Ông Tiếu trực tiếp nhận lấy, ngắt lời cô: “Cháu không cần nói nhiều, bác hiểu. Cứ yên tâm giao thứ này cho bác.”

Ông trịnh trọng hứa: “Bác nhất định sẽ dùng hết khả năng của mình để công bố những bức ảnh này ra bên ngoài.”

“Cháu xin lỗi.”

“Đừng nói vậy. Thực ra từ lâu hai bác đã nghe thấy một vài tin đồn, cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi, chỉ là luôn ôm một chút hy vọng cuối cùng thôi. Ở Nam Kinh… chết bao nhiêu người rồi?”

“Không đếm xuể ạ.”

“Lũ súc sinh.” Ông Tiếu im lặng một lát, gõ mạnh cây gậy xuống đất, “Vậy còn Thủ Nguyệt? Cả con bé cũng…?”

“Thủ Nguyệt vẫn còn sống ạ.”

“Vậy… cô bé vẫn ổn chứ?”

“Cô ấy đang ở cùng cháu, chỉ là sợ hai bác đau lòng nên không qua đây.”

“Sắp tới cháu sẽ ở lại Thượng Hải, hay là…?”

“Sau một khoảng thời gian nữa, bọn cháu sẽ rời đi.”

Ông Tiếu không hỏi quá nhiều, nhưng có lẽ đã đoán được họ sẽ đi đâu: “Tối nay ở lại dùng bữa cơm đạm bạc nhé.”

“Dạ thôi, cháu còn có việc, không làm phiền hai bác nữa. Bác bảo trọng ạ.” Cô nhìn về phía cầu thang, “Bác nhớ chăm sóc bác gái.”

“Được rồi, vậy bác không giữ cháu nữa.”

Tạ Trì bước ra ngoài.

“Thế còn thi thể của Vọng Vân thì…?”

Cô ngoảnh lại: “Cháu đã an táng chu toàn rồi ạ.”

“Tốt, tốt lắm.” Ông Tiếu gật đầu, vẫy vẫy tay, “Đi đường cẩn thận nhé.”

“Xin bác dừng bước.”

Cô mở cửa đi ra ngoài, vừa đi được vài bước đã nghe thấy tiếng khóc thê lương vọng ra từ trong nhà.

Từng tiếng một như lưỡi dao, cứa nát tâm can cô.

Đêm đã về khuya, chiều tối bắt đầu đổ mưa.

Fujita Seino mặc Âu phục, vẫn luôn đứng đợi trước cửa nhà hàng Pháp.

Cho đến khi nhà hàng đóng cửa, Tạ Trì vẫn không xuất hiện.

Tài xế lại xuống xe: “Cô ta sẽ không đến đâu.”

Fujita Seino ngước đôi mắt vốn dĩ luôn rũ xuống nhìn về phía cuối con đường. Những ánh đèn màu nhảy múa nhịp nhàng trong làn mưa bụi, anh ta khẽ nói: “Cô ấy nói là sẽ đến mà, có lẽ là bận việc gì đó thôi, đợi thêm chút nữa đi.”

Mưa rơi suốt một đêm.

Anh ta vẫn không đợi được người phụ nữ ấy.

Trong suốt hơn một năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Phải đến tháng Hai, cuộc thảm sát của quân Nhật ở Nam Kinh mới dần lắng xuống. Tiếp sau đó, các chiến dịch Từ Châu, Vũ Hán, bảo vệ Lư Sơn lần lượt nổ ra. Nhiều thành phố ven biển lần lượt thất thủ.

Fujita Seino dẫn quân đánh ba trận, một bại hai thắng, còn bị mảnh đạn làm hỏng một bên tai. Fujita Takeo cho anh ta nghỉ ngơi nửa năm, đến làm việc tại Bộ Tư lệnh quân Nhật đồn trú tại Thượng Hải.

Kể từ sau khi Thượng Hải thất thủ, nhiều nhân viên tình báo của các đảng phái đã ẩn náu để thu thập nhu yếu phẩm cho quân ta, vừa để lấy tin tức, cũng như ám sát các nhân vật quan trọng của Quốc dân Đảng đã đầu hàng Nhật. Dưới sự thống trị của phía Nhật Bản, Thượng Hải bên ngoài thì ca múa thái bình, nhưng thực chất bên dưới là những đợt sóng ngầm cuồn cuộn đang chực dâng trào.

Tiệm sườn xám của Tạ Trì cũng đã mở rộng quy mô hơn trước.

Hoàng hôn buông xuống, A Như cùng Quốc Cường đang chơi ở tầng một, Tạ Trì mua bữa tối mang qua cho họ. Quốc Cường ôm chặt lấy chân Tạ Trì không buông, cô gõ nhẹ vào trán đứa trẻ: “Mau buông ra nào, không là mẹ đánh đòn đấy.”

Quốc Cường vẫn nhất quyết không buông.

Trẻ con tuy còn nhỏ, nhưng vẫn biết phân biệt ai tốt ai xấu.

Người mẹ nuôi này nhìn thì có vẻ hung dữ, nhưng thực chất lại tốt vô cùng, còn gã người Nhật thường xuyên đến tìm cô, dù trên mặt luôn nở nụ cười, nhưng hễ cậu nhìn thấy là lại cảm thấy sợ hãi.

A Như bế Quốc Cường ra, thấy Tạ Trì lên tầng hai lấy thỏi son xuống, liền thuận miệng hỏi một câu: “Chị đi đâu vậy?”

Chưa đợi Tạ Trì trả lời, tiếng chuông gió ở cửa đã vang lên.

A Như quay đầu lại, thấy Fujita Seino bước vào, cô khẽ gật đầu: “Chào ngài Fujita.”

“Chào A Như, hôm nay trông cô rất tốt, cửa hàng có bận không?”

A Như cười đáp: “Dạ không ạ.”

Fujita Seino tiến về phía Tạ Trì: “Chúng ta đi được chưa?”

“Ừ.” Tạ Trì xách chiếc túi nhỏ, lúc đến cửa còn quay lại dặn dò A Như: “Tối nay chị không về đâu, em nhớ khóa cửa kỹ nhé, về sớm đi.”

“Vâng ạ.”

Fujita Seino mở cửa xe, che chắn phần đầu cho cô khi cô bước lên xe.

Tạ Trì mỉm cười nói: “Cảm ơn.”

Anh ta ngồi xuống bên cạnh, ngắm nhìn Tạ Trì: “Hôm nay em trang điểm đẹp quá.”

Tạ Trì liếc anh ta một cái: “Bình thường em không đẹp sao?”

Fujita Seino đặt tay lên tay cô: “Lúc nào em cũng đẹp, nhưng hôm nay lại đẹp đến mức khiến người ta phải ngỡ ngàng.”

Tạ Trì mỉm cười không nói, nhìn ra khung cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ xe.

Tất nhiên là phải ngỡ ngàng rồi.

Cô đã dành hơn hai tiếng đồng hồ để trang điểm, mặc bộ váy đỏ lộng lẫy nhất, đeo những món trang sức đẹp nhất, bởi vì cô sắp sửa đi gặp người mà mình yêu thương nhất.

Vì những mối duyên nợ cũ, Tạ Trì đã nhận lệnh tiếp cận Fujita Seino, trở lại Thượng Hải khoảng hơn một tháng rưỡi trước. Chỉ sau một lần gặp mặt, cô đã “thu phục” được người bạn cũ này.

Hôm qua, anh ta còn nói với Tạ Trì: “Tối mai có một buổi tiệc, anh muốn đưa em đi cùng, giới thiệu em với gia đình và bạn bè của anh.”

Buổi tiệc quy tụ những nhân vật đến từ nhiều quốc gia, có giới quân sự Nhật Bản, các nhà kinh tế tài ba, cả những danh sĩ trong giới văn hóa… Những người đến đây đều là nhân vật có máu mặt ở bến Thượng Hải.

Với tư cách là bạn đồng hành của Fujita Seino, đây là lần đầu tiên cô lộ diện trước công chúng.

Mọi người đều đổ dồn sự chú ý lên vị mỹ nhân này, lời ra tiếng vào không ngớt.

Giống như cái cách Fujita Seino thông thạo tiếng Trung, Tạ Trì cũng đã học một chút tiếng Nhật. Dù không quá trôi chảy, nhưng những giao tiếp cơ bản thì không thành vấn đề.

Ánh mắt cô điềm tĩnh và kiên định, thong thả quét qua từng ngóc ngách của sảnh tiệc, tìm kiếm, và chờ đợi…

Cuối cùng.

“Anh Seino!” Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.

Fujita Seino quay người lại: “Michi.”

Anh ta ôm lấy cô gái đang lao tới.

“Anh ơi, em nhớ anh chết đi được! Lần này em định ở lại Thượng Hải lâu một chút, anh phải đưa em đi chơi đấy nhé!”

“Chắc chắn rồi.” Fujita Seino gật đầu với người đàn ông cao ráo đứng sau lưng cô gái: “Đã lâu không gặp.”

“Nghe nói tai của anh bị thương, hiện giờ thế nào rồi?”

Giọng nói quen thuộc ấy lọt vào tai Tạ Trì, cảm giác như cả cơ thể đều đông cứng lại, hệt như một con rối gỗ bị nhốt chặt trong bộ lễ phục, không thể cử động dù chỉ một chút.

Cô đã từng tưởng tượng ra vô số cảnh tượng tái ngộ, cứ ngỡ mình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nhưng lúc này, trái tim vẫn không thể khống chế được mà run rẩy, thậm chí là lo lắng đến mức sắp nghẹt thở.

Fujita Seino nói: “Bên tai trái nghe hơi kém một chút, nhưng không ảnh hưởng gì mấy.”

Giọng nữ kia lại vang lên: “Anh Seino, anh lại gầy đi nhiều rồi đó.”

Fujita Seino xoa đầu em gái: “Đúng rồi, anh có một người muốn giới thiệu với mọi người.”

“Xin lỗi, anh quên mất em, lại đây.” Anh ta kéo tay Tạ Trì: “Sao em đổ nhiều mồ hôi thế? Thấy không khỏe à?”

Tạ Trì lắc đầu, xoay người theo anh ta. Tầm mắt cô vượt qua đám đông, dừng lại trên người đàn ông đang đứng phía sau Fujita Michi với ánh mắt hững hờ.

Hai tay anh đút túi quần tây, thong thả liếc nhìn xung quanh, như một con thuyền cô độc lạc hướng giữa vùng biển sương mù, lại giống như một con báo đen đang ẩn thân chờ đợi con mồi trong rừng sâu hoang dã, không để lộ ra chút sắc bén nào.

Ánh mắt anh hạ xuống, vô tình rơi trên gương mặt cô, lập tức định thần lại.

Fujita Seino dẫn Tạ Trì tiến lại gần: “Đây là bạn gái của anh, cô ấy tên là Tạ Vãn Chi.”

Rồi giới thiệu tiếp: “Còn đây là em gái anh, Michi, người anh đã từng nhắc với em.”

Tạ Trì cao hơn cô gái kia nửa cái đầu, hơi nhìn xuống: “Chào em.”

Fujita Michi nghiêng đầu, cười tươi nhìn cô: “Mấy hôm trước ở Nam Kinh em nghe nói anh Seino tìm được bạn gái, mắt nhìn của anh cũng khá lắm nha.”

Tạ Trì cong môi: “Chị có chuẩn bị quà cho em, nhưng nó hơi lớn nên hôm nay không mang theo được, mai chị sẽ sai người gửi mang qua cho.”

“Còn có quà nữa cơ à!” Fujita Michi tự nhiên ôm lấy cánh tay cô: “Cảm ơn chị dâu.”

Fujita Seino nhìn sang người đàn ông phía sau: “Đây là Koike Tatsuji, bạn trai của em gái anh.”

Fujita Michi quay đầu lại: “Anh Tatsuji, mau lại đây đi chứ, đứng ngẩn ra đó làm gì?”

Tạ Trì đưa tay ra, dùng tiếng Nhật nói với anh: “Nghe danh đã lâu, lần đầu gặp mặt, mong được giúp đỡ nhiều hơn.”

Người đàn ông gạt Fujita Michi ra, đứng sừng sững trước mặt cô, ánh mắt nhạt nhẽo nhìn chằm chằm vào mặt cô, không có động tác gì.

Fujita Michi đẩy anh một cái: “Anh Tatsuji, chị ấy đang chào anh kìa.”

Anh bừng tỉnh, khẽ nhếch môi, đưa tay ra nắm lấy tay cô: “Chào cô, cô Tạ.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.