A Chi, A Chi - Uin

Chương 87: Chúc mừng nhé




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chủ vũ trường đã báo cảnh sát, Fujita Seino bị còng tay đưa về đồn cảnh sát gần đó. Từ đầu đến cuối anh ta đều không nói một lời, mặc cho gã cảnh sát trẻ mất kiên nhẫn đã thẳng tay đấm vào mặt anh ta một cú thật mạnh.

Fujita Seino cứ thế ở lại đồn cảnh sát đến tận sáng sớm hôm sau, một viên cảnh sát già hơn đến thẩm vấn. Tóc anh ta đã khô lại, vì không được chăm chút nên càng thêm xoăn tít, rũ xuống che mất đôi lông mày. Quần áo cũng lấm lem bụi đất, cả người toát lên vẻ thảm hại vô cùng.

Anh ta cúi đầu ngồi thụp bên tường, đôi mắt chằng chịt tia máu vì thức trắng đêm, vẻ mặt vừa tê dại vừa thê lương.

Viên cảnh sát kia vừa ăn xong, lúc này xỉa răng bước vào, hét lên một tiếng: “Đứng dậy!”

Fujita Seino đang nhìn chằm chằm một con kiến bò dưới đất, không biết nó muốn đi đâu mà cứ loanh quanh trước mặt anh ta mãi. Hễ nó bò đi xa một chút, anh ta lại dùng ngón tay đẩy nó về chỗ cũ, lặp đi lặp lại mấy lần, cứ thế đùa giỡn sinh vật nhỏ bé ấy trong lòng bàn tay.

Cuối cùng, do không kiểm soát được lực, con kiến đó đã chết dưới ngón tay anh ta, thân xác đứt lìa làm đôi.

Anh ta nhìn cái xác của nó, cảm thấy bản thân mình cũng giống như con kiến này, thậm chí còn chẳng bằng nó, vì ít nhất nó còn có thể chết một cách dễ dàng như vậy.

Còn anh ta thì sao? Bị gia tộc kiểm soát, bị cái gọi là sứ mệnh và vinh quang trói buộc. Anh ta đã biến thành một con rối bị giật dây, một cái xác không hồn, đã sớm nhìn thấy rõ một tương lai đầy máu me và trắng xóa phía trước.

Anh ta đang đứng ở vị trí cao biết bao nhiêu, chân đạp lên hàng vạn xương máu, trên đầu là hàng vạn vong linh, tay cầm thanh kiếm vô hình sắp sửa tiếp tục vung xuống hàng triệu binh lính.

Bất kể thành hay bại, anh ta cũng chỉ là một quân cờ đã bị đặt sai vị trí trong cuộc chiến này, cứ tiến lên, lùi lại, xoay xở, nhưng vĩnh viễn không thể thoát khỏi bàn cờ chật hẹp này. Ngay cả khi chết đi, anh ta cũng sẽ bị chôn cất với thân phận một kẻ xâm lược.

Sau đó, Fujita Seino còn cảm tạ trời cao đã thương xót, gửi đến cho anh ta một người phụ nữ yêu thương anh ta, chẳng khác nào tia sáng duy nhất trong hầm ngục tăm tối. Thế nhưng, kể từ khi bị Fujita Takeo cho dùng thuốc quá liều năm xưa, cả tâm trí lẫn cơ thể anh ta luôn có một bóng ma tâm lý. Anh ta đã chạy chữa rất nhiều lần, từ Tây y đến Đông y, nhưng càng chữa lại càng tồi tệ hơn. Anh ta luôn mặc cảm, cả về tinh thần lẫn thể xác.

Và giờ đây, tia sáng ấy cũng đã tắt lịm.

“Tao bảo mày đứng dậy!”

Fujita Seino bị kéo dậy một cách thô bạo, cả người anh ta va mạnh vào bức tường phía sau, cánh tay lập tức tê rần.

 Anh ta ngước mắt lên, nhìn viên cảnh sát trước mặt bằng ánh mắt lạnh lẽo, cất giọng khàn đặc: “Gọi Cục trưởng các người đến đây.”

Viên cảnh sát sững người mất hai giây, rồi bỗng cười phá lên: “Cục trưởng? Thằng nhóc này lấy đâu ra gan đó vậy? Dám đòi gặp Cục trưởng cơ đấy.”

Fujita Seino khép hờ mi mắt, im lặng nhìn gã.

“Đi làm biên bản.”

Anh ta ngoan ngoãn đi theo.

Đây là một phân cục cảnh sát, nhân viên không có bao nhiêu, việc thẩm vấn và ghi chép đều do một người đảm nhiệm.

“Tên gì?”

“Fujita Seino.”

Ngòi bút của viên cảnh sát khựng lại, gã ngước mắt nhìn anh ta, trong lòng bắt đầu thấy sờ sợ: “Người Nhật?”

“Ừ.”

“Người Nhật mà nói tiếng Trung trôi chảy thế sao?”

Fujita Seino không đáp.

Viên cảnh sát hít một hơi sâu, cao giọng để lấy lại can đảm. Người Nhật thì đã sao, giết người thì vẫn phải xử lý như thường: “Làm nghề gì?”

“Quan tham mưu.”

“Quan gì cơ?”

“Quan tham mưu quân sự của Bộ Tư lệnh Hiến binh Thượng Hải.” Anh ta từ từ đứng dậy, chống tay lên mặt bàn, “Liên đội trưởng Liên đội 21, Sư đoàn 5 Bộ binh, Quân đoàn phía Bắc Trung Hoa, hàm Đại tá, Fujita Seino.”

Anh ta khom lưng, mặt áp sát về phía viên cảnh sát, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang dần hiện rõ vẻ kinh hoàng của gã, rồi đổi sang tiếng Nhật: “Nghe hiểu chưa?”

Tạ Trì làm chút đồ ăn đi tìm Fujita Seino, nhưng anh ta không có ở Bộ Tư lệnh.

Những lúc thế này, cô chỉ cần đến Lãnh sự quán Nhật hoặc Cơ quan đặc vụ Ume là luôn có thể tìm thấy người, nhưng kỳ lạ là hôm nay chẳng thấy bóng dáng anh ta đâu. Tạ Trì lại đến chỗ ở của anh ta tìm, người giúp việc nói anh ta đã đi Nam Kinh rồi.

Tạ Trì không nghĩ nhiều, có lẽ Fujita Seino đã nhận được nhiệm vụ đặc biệt đột xuất gì đó nên không kịp thông báo cho cô. Nhưng việc anh ta đi mà không rõ ngày về như thế khiến nhiệm vụ tổ chức giao phó chỉ có thể tạm hoãn lại, chờ đợi thời cơ khác.

Theo kế hoạch của cấp trên, sau khi hội nghị kết thúc, họ sẽ tham dự vào một bữa tiệc, sau đó lẻn vào phòng cất giữ tài liệu mật để mở két sắt đánh cắp thông tin.

Tạ Trì thường xuyên đi cùng Fujita Seino đến tham dự các hoạt động, cộng với việc thân phận của cô khá nhạy cảm, không thể tùy tiện lộ mặt nên không trực tiếp tham gia hành động lần này.

Việc này do sáu thành viên thuộc hai tổ khác phụ trách hỗ trợ bên ngoài.

Không rõ tình hình bên trong ra sao, họ chỉ có thể căng thẳng chờ đợi, bỗng nhiên nghe thấy tiếng súng vang lên từ trong khách sạn.

Nhiệm vụ thất bại.

Sáng hôm sau Hà Phong mới nhận được tin tức, nghe nói có người bị bắt vì ăn trộm tài liệu mật, còn có một sĩ quan ghi chép của quân Nhật bị thiệt mạng.

Nửa đêm, Hà Phong đến nhà Tạ Trì, nhưng cô không có nhà. Anh ngồi đó đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, bấy giờ cô mới về.

“Về rồi à?”

Tạ Trì giật mình, cẩn thận đóng cửa bước vào: “Sao anh lại tới đây? Anh ta khai rồi à?”

“Chưa, tới xem em đã chết chưa thôi.”

Tạ Trì nhíu mày: “Em chết rồi thì anh mới vui lòng hả?”

Hà Phong véo mặt cô một cái: “Sao mọi người toàn làm mấy chuyện ngốc nghếch không thế? Đồ thì không trộm được, mà lại còn mất không một mạng người.”

Tạ Trì gạt tay anh ra, vốn dĩ cô đang đau đầu vì đồng đội bị bắt, giờ lời nói của anh lại càng làm cô đau lòng hơn: “Anh là giỏi nhất, thông minh nhất được chưa.”

Hà Phong thấy cô lầm lũi đi về phía bàn rồi ngồi xuống ghế, liền đi tới ôm lấy cô từ phía sau: “Người đang bị nhốt trong Cơ quan Ume, hoặc là khai, hoặc là chết, hoặc là bán đứng mọi người. Bị tra tấn suốt một ngày một đêm, nghe nói xương cốt rất cứng, không hé răng nửa lời. Anh ta không biết thân phận của em chứ?”

“Ừ.” Tạ Trì nhìn anh: “Sao anh biết đó là người của bên em?”

“Lần này mấy tên quỷ này đến để bàn bạc về vấn đề Bát Lộ Quân, quân Thống sẽ không nhúng tay vào chuyện của mọi người đâu.”

Tạ Trì nắm lấy tay anh: “Có cứu anh ta ra được không?”

“Anh mắng em ngốc thì em lại không vui, mà không mắng thì anh lại không nhịn được.”

Tạ Trì hất tay anh ra, quay mặt đi chỗ khác, không nói lời nào.

Hà Phong nắm lấy vai cô: “Muốn tài liệu thì cứ hỏi thẳng anh đây này.”

Tạ Trì quay đầu nhìn anh: “Ý anh là sao? Anh có à?”

Hà Phong khẽ cười: “Anh không có tài liệu giấy, nhưng anh có mặt trong cuộc họp đó.”

“…”

“Dù phải giữ bí mật, nhưng với mối quan hệ của hai chúng ta, sau này trước khi hành động, mọi người có thể hỏi anh trước được không? Để giảm bớt rắc rối và những hy sinh không đáng có ấy.”

“Em biết, nhưng việc thâm nhập của anh nguy hiểm hơn em nhiều, em không thể để anh luôn mạo hiểm vì em được.”

“Không phải vì em, mà là vì quốc gia.” Hà Phong xoa đầu cô, “Sự hợp tác giữa Quốc – Cộng chắc chắn sẽ không kéo dài được lâu, nhưng trước khi xét đến đảng phái, kẻ thù duy nhất của chúng ta chỉ có Nhật Bản.”

“Em hiểu, em chỉ là không muốn làm phiền anh thôi.”

“Với anh mà còn nói chuyện làm phiền nữa cơ à?” Hà Phong cúi người xuống, húc mạnh trán mình vào trán cô một cái: “Anh với em có quan hệ gì hả?”

Tạ Trì nở một nụ cười hiếm hoi: “Em biết rồi.”

“Biết cái gì mà biết, đang hỏi em đấy, chúng ta có quan hệ gì?”

“Người yêu?”

Hà Phong nhếch môi: “Là vợ chồng. Tuy chưa có giấy tờ chính thức, cũng chưa bái đường tử tế, nhưng chúng ta là vợ chồng rồi, nhớ kỹ chưa?”

“Ừ.”

“Đừng có ừ, nói năng cho hẳn hoi vào.”

Tạ Trì véo cánh tay anh, bất lực nói: “Nhớ kỹ rồi.”

Hà Phong hài lòng đứng thẳng dậy: “Lấy bút ra ghi lại.”

“Anh nhớ hết sao?”

“Người đàn ông của em có trí nhớ tốt quá, biết làm sao được.” Anh búng trán cô một cái: “Nhanh lên, lát nữa anh quên mất bây giờ.”

Tạ Trì không nhúc nhích: “Anh cứ nói đi, em nhớ được.”

Hà Phong cười khẩy: “Quên thì đừng có khóc lóc với anh.”

Tạ Trì đứng dậy, ngồi lên bàn để nhìn ngang tầm mắt anh: “Người phụ nữ của anh có trí nhớ tốt quá, biết làm sao được.”

Hà Phong chống hai tay lên mặt bàn, bao trọn cô trong vòng tay: “Lại còn bắt chước theo anh nữa chứ.”

Tạ Trì đẩy anh ra: “Nói đi.”

“Cuộc họp lần này chia làm hai phần: Triển khai chiến lược và chuyển vận vật tư. Nhớ cho kỹ, anh chỉ đọc một lần duy nhất thôi.” Hà Phong đứng thẳng dậy, khoanh tay tựa vào bàn, bắt chéo đôi chân dài, lập tức trở nên nghiêm túc: “Đề cương kế hoạch tác chiến số 2 khu vực Tấn – Sát – Ký, điều thứ nhất…”

Tối hôm sau, Fujita Seino đã trở về. Anh ta mặc một bộ kimono, sắc mặt không được tốt cho lắm.

Anh ta đến nhà Tạ Trì, còn mang theo một bộ quần áo.

Anh ta nói: “Ngày mai có một buổi tiệc tối, anh đã chuẩn bị lễ phục cho em rồi, đến lúc đó anh qua đón em cùng tham gia.”

“Được.”

“Em không tò mò hai ngày nay anh đi đâu à?”

“Là việc công sao?”

“Ừ.”

“Việc công thì em không hỏi đâu.”

Fujita Seino nhìn vào trong nhà một cái, thấy A Như đang ngồi trên sofa quấn len, “Vậy anh đi trước đây, hẹn mai gặp lại.”

“Được.”

“Ngủ sớm đi, giữ cho trạng thái được tốt nhé.”

“Được.”

Trên đường trở về, Fujita Seino bắt gặp Hà Phong.

Anh đang khoác vai một người đàn ông khác, trông như đã say khướt, cả hai loạng choạng dìu nhau, không biết định đi đâu.

Fujita Seino bảo Yamashita dừng xe rồi tự mình đi về phía họ.

“Tatsuji.”

Hà Phong nghe tiếng, liền nhìn sang: “Seino đó à?”

Miyamoto Ryo nhìn rõ mặt người vừa tới, phấn khích reo lên: “Ngài Fujita!”

Fujita Seino khẽ gật đầu với gã: “Ngài Miyamoto uống bao nhiêu rồi đây?”

Miyamoto Ryo liên tục xua tay: “Không nhiều, không nhiều đâu.”

Fujita Seino nhìn sang Hà Phong: “Có cần tôi đưa hai người một đoạn không?”

Miyamoto Ryo lao tới ôm lấy anh ta: “Ngài Fujita, chúng tôi định đi tắm hơi đấy, đi cùng đi!”

Nếu là trước đây, chắc chắn Fujita Seino sẽ không đồng ý. Anh ta không thích để lộ cơ thể ở nơi công cộng, cũng không thích bầu không khí ở đó.

Nhưng bây giờ đã khác.

Anh mỉm cười: “Được thôi.”

Họ đến một phòng tắm hơi do người Nhật mở.

Bể tắm hơi bốc lên nghi ngút, trông chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.

Miyamoto Ryo ngâm một lúc thì thấy ngột ngạt, ra ngoài nằm ngủ khò khò, trong bể chỉ còn lại Hà Phong và Fujita Seino.

Hà Phong nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, hai tay dang rộng gác lên bệ sứ sau lưng.

Một lúc lâu sau, anh mới mở mắt nhìn sang Fujita Seino, thấy anh ta đang nhìn chằm chằm vào phần dưới của mình.

Hà Phong liếc xuống dưới, không thấy có gì bất ổn, liền vốc một vốc nước hất về phía anh ta.

Fujita Seino giật mình run lên, mặt nước xung quanh gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.

Hà Phong khẽ cười nhìn anh ta: “Anh nhìn chằm chằm tôi thế làm gì?”

Fujita Seino không trả lời, cả người nhích xuống sâu hơn một chút. Hà Phong nhìn chiếc khăn tắm dưới người anh ta: “Đi tắm hơi mà còn quấn cái này, anh không thấy khó chịu à?”

“Thoải mái lắm.”

Hà Phong tiếp tục ngả đầu ra sau bệ, lười biếng cười nói: “Vậy thì anh cứ thoải mái đi.”

Fujita Seino bỗng nói: “Cậu và Michi quen nhau cũng được bảy năm rồi nhỉ.”

“Cũng tầm đó.”

“Bảy năm trước con bé mới mười ba tuổi, lúc đó đã suốt ngày lẩm bẩm sau này phải gả cho anh Tatsuji.” Fujita Seino nhìn cái cổ dài của anh, “Cậu và Michi có thể đính hôn được rồi.”

Hà Phong cười hừ một tiếng, thở dài: “Anh trai anh còn chưa hết tang kỳ mà anh đã vội gả em gái đi rồi.”

“Nhà tôi không câu nệ mấy chuyện đó, huống hồ cũng chỉ là đính hôn thôi.”

“Để sau đi, con bé còn nhỏ.”

“Không nhỏ đâu, đã mười chín tuổi rồi.”

Hà Phong im lặng.

Fujita Seino lại một lần nữa nhìn chằm chằm vào cơ thể Hà Phong.

Ngay cả trong trạng thái cực kỳ thả lỏng như thế này, cơ bụng của anh vẫn rất săn chắc và đầy đặn, nhìn xuống dưới thêm chút nữa… Anh ta không kìm được mà thở dài một tiếng, cảm thấy không khí trở nên chua chát đến độ khó lòng chịu đựng nổi.

“Mấy vết trên người cậu bị từ khi nào thế?”

Hà Phong hiểu anh ta đang ám chỉ điều gì: “Cũng một thời gian rồi.”

Phía bên trái cơ thể anh, cả mặt trước lẫn mặt sau đều có những mảng hình xăm lớn, kéo dài từ vai trái đến nửa cánh tay và một phần eo. Không có những mảng đen lớn, mà chủ yếu được tạo thành từ những đường nét linh hoạt.

Đây là hình xăm anh làm trước khi rời Nam Kinh.

Trải qua vài tháng chiến tranh, người anh đã đầy thương tích, chưa nói đến vết đạn, chỉ riêng những vết dao lớn nhỏ thôi đã không đếm xuể, và anh buộc phải tìm cách che đậy để tránh bị lộ.

May mắn là phần lớn vết sẹo đều tập trung ở bên trái, nên cả cơ thể không bị những hoa văn này bao phủ.

Khi đó, nghệ nhân xăm hình đưa cho anh một số bản vẽ, vì vội vã nên Hà Phong không xem kỹ, chỉ dựa vào cảm giác mà chọn ngay mẫu này từ hàng chục bức tranh.

Ai ngờ lão nghệ nhân lại vô cùng xúc động: “Tôi vẽ bao nhiêu mẫu, mẫu này được vẽ từ ba năm trước rồi, cậu là người đầu tiên dám xăm nó đấy chàng trai. Tôi nhắc trước nhé, người bình thường không trấn nổi nó đâu.”

Hà Phong chẳng quan tâm có trấn nổi hay không, lập tức cởi áo ra: “Làm cho linh hoạt chút, che được sẹo là được.”

“Là rồng sao? Không phải rồng của Trung Quốc không có cánh à?”

Hà Phong nhắm mắt cười đáp: “Đây gọi là Ứng Long, là rồng thần.”

Fujita Seino bị hơi nóng làm cho chóng mặt, nhìn từ xa, con rồng được vẽ trong tư thế bay lượn với những ngọn lửa bao quanh, râu tóc uốn lượn, móng vuốt hung mãnh, ngạo nghễ hòa quyện với cơ thể anh một cách hoàn hảo.

Giữa làn khói nước mịt mù, trông nó như đang đạp mây cưỡi gió, sống động như thật.

Hồi mùa hè, lần đầu Tạ Trì nhìn thấy đã véo một cái vào cái đuôi rồng mạnh mẽ nơi eo anh, cười bảo: “Trông anh cứ như đại ca giang hồ ấy.”

Anh đắc ý đáp lại một câu: “Thì anh vốn là đại ca mà.”

Fujita Seino thấy ngột ngạt đến cực độ, đứng dậy rời đi.

Anh ta đi đến bên đầu Hà Phong, nhìn xuống: “Tối mai có một buổi tiệc tại vũ trường Đại Thượng Hải, tôi và Vãn Chi đều sẽ đến, cậu cũng tới nhé.”

Hà Phong nhắm mắt bất động: “Ừ.”

Bộ lễ phục Fujita Seino chọn cho Tạ Trì quá phô trương: Váy trắng đuôi dài, đính kín hạt đá và kim sa, vừa dày vừa nặng, phần eo lại đặc biệt bó sát.

Tạ Trì sợ ép vào đứa bé nên đã tốn hơn một tiếng đồng hồ để nới lỏng nó ra một chút, lúc này mặc vào mới thấy dễ chịu hơn phần nào.

Fujita Seino còn gửi tới cả vòng tay và dây chuyền hết sức đắt đỏ.

Điều này khiến Tạ Trì thấy bất an.

Trang trọng thế này, hoặc là anh ta có ý đồ gì đó, hoặc là có vị khách cực kỳ quan trọng nào đó sẽ có mặt.

Gót giày hơi mảnh, ngày thường Tạ Trì đi một mình thì có chạy cũng không lo, nhưng giờ thì khác, cô phải luôn cảnh giác không được để mình ngã, cũng không được va chạm mạnh.

Vì vậy, cô buộc phải khoác tay Fujita Seino để bước đi.

Tạ Trì nhìn đại sảnh toàn là quan chức chính phủ, các ông lớn kinh doanh và vài nhân vật quan trọng trong quân đội Nhật, thầm nghĩ nếu có một quả bom rơi xuống đây thì sẽ trừ được biết bao nhiêu hại cho dân.

Cả buổi tối cô đều bồn chồn không yên, cho đến khi nhìn thấy Hà Phong.

Anh có dẫn theo một bạn nữ đi cùng, nhưng điều đó vẫn không ngăn được cảm giác an tâm trong lòng cô khi thấy anh xuất hiện.

Đi được một vòng, Fujita Seino đưa Tạ Trì ngồi xuống sofa trong góc, Hà Phong cũng ngồi ở đây.

Trò chuyện vài câu, Fujita Seino tìm cớ rời đi, cố ý tạo cơ hội cho họ ở riêng với nhau.

Anh ta đứng quan sát họ từ một góc khuất không xa.

Hai người không có bất kỳ cử chỉ thân mật nào, thậm chí cũng chẳng nói được mấy câu.

Một lát sau, bạn nữ của Hà Phong đi tới, kéo anh đi khiêu vũ.

Hừ, giấu kỹ thật đấy.

Bữa tiệc trôi qua được một nửa, Fujita Seino đột nhiên dẫn Tạ Trì lên sân khấu chính.

Cô có linh cảm chẳng lành: “Anh định làm gì?”

Fujita Seino không trả lời cô, ngược lại còn lớn tiếng nói với những người đang uống rượu, nhảy múa và trò chuyện bên dưới: “Làm phiền mọi người dừng lại một chút.”

Mọi ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía họ.

“Xin lỗi đã làm mất vài phút quý báu của mọi người. Buổi tiệc hôm nay chủ yếu là để thông báo một tin vui.”

“Tôi nghĩ hẳn là mọi người đều biết người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh tôi đây, cô ấy tên là Tạ Vãn Chi, là bạn gái của tôi. Tính đến nay, chúng tôi đã yêu nhau gần nửa năm.” Anh ta bỗng quay sang phía Tạ Trì, quỳ một chân xuống: “Nhân cơ hội tốt này, anh muốn trịnh trọng hỏi em rằng, em có đồng ý gả cho anh không?”

Tạ Trì hơi ngẩn người. Trên thực tế, cô đã lường trước khả năng này.

Mọi người xung quanh đều hò reo cổ vũ, chiêu này của anh ta khiến người ta không thể nào từ chối.

Fujita Seino nhìn cô đắm đuối, dịu dàng hỏi lại lần nữa: “Vãn Chi, anh yêu em, hãy gả cho anh, hãy để anh được chăm sóc và yêu thương em suốt đời.”

Tạ Trì nhìn chiếc nhẫn kim cương hồng anh ta giơ lên, chợt nhớ tới viên kim cương khổng lồ mà Hà Phong từng nhắc với mình.

Từ khóe mắt, cô có thể thấy Hà Phong đang đứng trên tầng hai nhìn xuống, nhưng cô không dám nhìn thẳng vào anh, sợ rằng một ánh mắt sơ sẩy sẽ khiến cả hai bị lộ.

Dù sao thì cũng phải rời đi thôi, hoặc là anh, hoặc là cô.

Cô mỉm cười đồng ý: “Vâng.”

Chào đón cô là những tràng pháo tay và tiếng reo hò không ngớt.

Fujita Seino đeo nhẫn cho Tạ Trì, từ từ đứng dậy ôm lấy eo cô, áp môi mình lên môi cô. Kỹ năng hôn của anh ta rất vụng về, có lẽ là chưa từng làm bao giờ, chỉ lúng túng cọ từ trái sang phải một cái rồi buông cô ra.

“Cảm ơn mọi người đã chứng kiến, chúc mọi người có một buổi tối vui vẻ.”

Hà Phong nhìn xuống hai người họ từ trên cao, dù biết tất cả đều là giả, nhưng cơn giận của anh suýt chút nữa là đã bùng nổ không thể kìm nén.

Tay anh siết chặt, vô tình bóp nát cả ly rượu. Rượu đỏ theo cổ tay chảy vào ống tay áo, mảnh thủy tinh vỡ rơi lả tả, đâm vào lòng bàn tay anh đầy máu.

Anh đi xuống cầu thang, rời khỏi đại sảnh từ phía sau đám đông, không ngờ phía sau có người gọi anh lại: “Tatsuji.”

Hà Phong dừng bước, giấu bàn tay vào túi quần.

Fujita Seino dắt Tạ Trì từ xa tiến lại đứng trước mặt anh, tay anh ta vẫn đang đặt trên eo cô: “Định về à?”

“Ừ, về xử lý ít giấy tờ.”

“Ngày kia chúng tôi sẽ tổ chức tiệc đính hôn, tôi sẽ mời cha mẹ tôi tới, cả Michi cũng sẽ đến. Nhớ mang theo phu nhân Koike tới tham dự nhé.”

“Được thôi.” Hà Phong nhếch môi, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Tạ Trì, cuối cùng dừng lại trên mặt Fujita Seino: “Vậy thì chúc mừng hai người trước.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.