A Chi, A Chi - Uin

Chương 88: Hắn khai rồi




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đôi chân mỏi nhừ, thắt lưng cũng đau nhức, cơ thể mệt mỏi đến cực điểm.

Tạ Trì thực sự chỉ muốn thay bộ váy này ra ngay lập tức, nhưng Fujita Seino cứ nán lại trong nhà mãi không chịu về.

Tạ Trì tháo chiếc nhẫn đặt lên bàn: “Em đi thay quần áo.”

Fujita Seino chặn đường cô: “Để anh giúp em.”

Nói rồi, anh ta bước ra sau lưng Tạ Trì, đưa tay về phía khóa kéo.

“Em tự làm được.” Cô nghiêng người né tránh, đẩy anh ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: “Anh ngồi nghỉ một lát đi.”

“Được.”

Tạ Trì cầm đồ thay rời đi.

Fujita Seino ở lại phòng một mình, quan sát cách bài trí trong phòng cô.

Nói trống trải cũng không hẳn, mà đầy đủ thì cũng không phải, chỉ ấm cúng vừa vặn.

Đảo mắt nhìn một lượt, tầm mắt anh ta dừng lại nơi góc giường của cô. Ga giường và vỏ gối màu xám xanh, không một chút hoa văn.

Anh ta lặng lẽ nhìn một lúc, rồi đứng dậy ngồi xuống cuối giường, những ngón tay dài bấu chặt vào lớp chăn đệm mềm mại.

Chính trên chiếc giường này, họ đã lén lút vụng trộm sau lưng anh ta, hết lần này đến lần khác.

Tạ Trì thay đồ xong bước vào, thấy Fujita Seino đang nằm trên giường mình.

Cô không tiến lại gần mà đứng ngay cửa nhìn anh ta: “Anh mệt rồi à?”

Fujita Seino liếc nhìn cô, giơ tay ra: “Lại đây.”

Tạ Trì do dự giây lát rồi đi tới cuối giường. Fujita Seino ngồi dậy ôm lấy eo cô: “Ga giường mềm thật đấy.”

“Nếu anh thích, em sẽ may một bộ cho anh.”

“Anh chỉ thích bộ của em thôi.”

“Không còn sớm nữa, anh nên về đi thôi.”

“Anh không về cũng được mà.” Anh ta nương theo cơ thể cô mà đứng dậy, vùi mặt vào hõm cổ cô, làn môi lạnh lẽo hôn dọc theo cổ đi lên, dừng lại ở dưới tai.

Tạ Trì đặt tay lên bụng anh ta định đẩy ra, nhưng Fujita Seino đã gạt tay cô đi, ấn cô xuống chiếc giường phía sau, quỳ gối đè lên.

Tạ Trì dùng đầu gối chống đỡ: “Đừng.”

Fujita Seino mặc kệ sự ngăn cản của cô, tay bắt đầu luồn vào trong áo.

Tạ Trì giữ chặt tay anh ta: “Thế này nhanh quá, chúng ta còn chưa kết hôn mà.”

Cô vừa ấn tay anh ta xuống, vừa lùi lại né tránh: “Seino.”

“Em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi.” Fujita Seino khóa chặt hai tay cô, lật người cô lại. Anh ta nhìn cái eo thon thả của cô, trong đầu toàn là những ảo ảnh về cảnh tượng Koike Tatsuji và cô ở bên nhau.

Đau đớn và phẫn nộ chiếm trọn đại não, anh ta thực sự muốn thọc tay vào cơ thể cô, rồi cứ thế lôi nghiệt súc kia ra ngoài.

Tạ Trì dốc sức vùng vẫy, trườn sang phía bên kia giường: “Xin anh hãy tôn trọng em.”

Fujita Seino ngơ ngác nhìn cô, cơn sóng dữ trong lòng dần tan đi.

Anh ta gục đầu xuống thật sâu: “Xin lỗi, anh kích động quá.”

Bầu không khí trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở, cả hai cùng rơi vào trạng thái giằng co lúng túng.

Tạ Trì đi đến trước mặt anh ta: “Chúng ta cứ từ từ thôi, sau này vẫn còn nhiều thời gian mà.”

Fujita Seino ngẩng lên nhìn khuôn mặt cô, đột nhiên bật cười: “Đúng, vẫn còn nhiều thời gian, cứ từ từ thôi.”

Anh ta nhẹ nhàng ôm lấy Tạ Trì: “Chúng ta sẽ ở bên nhau, mãi mãi về sau.”

Tạ Trì bỗng thấy sống lưng lạnh toát một cách khó hiểu. Fujita Seino buông cô ra: “Anh phải đi rồi. Hãy quên những chuyện không vui đi, dù sao hôm nay cũng là một ngày tốt đẹp mà.”

“Vâng.”

Tạ Trì tiễn anh ta ra cửa.

Nghe tiếng bước chân xuống cầu thang, cả người cô như muốn đổ sụp xuống.

Tạ Trì quay về phòng với trạng thái kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. A Như đi theo vào trong: “Sợ chết đi được, em đã định xông vào rồi, may mà hắn đã đi.”

Tạ Trì thở phào nhẹ nhõm, ngả người ra sau.

A Như nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên bàn thì hỏi: “Hắn tặng chị à?”

“Ừ.”

“To thật đấy.”

Tạ Trì kéo gối che kín mặt mình.

A Như quỳ ngồi xuống cuối giường: “Hắn cầu hôn chị rồi sao?”

“Ừ.”

“Chị đồng ý rồi?”

“Không thì sao bây giờ?”

“Chị định gả cho hắn thật ư?”

“Không gả.” Tạ Trì bỏ gối ra nhìn cô: “A Như, chị nói cho em nghe chuyện này.”

“Chuyện gì cơ?”

Tạ Trì định nói nhưng lại thôi: “Thôi, không có gì.”

“Em giữ bí mật được mà.” Cô xích lại gần Tạ Trì, thì thầm hỏi nhỏ: “Chị à, có phải chị mang thai rồi không?”

Tạ Trì hơi ngạc nhiên, cố giữ vẻ thản nhiên nhìn cô.

“Mùi thuốc Bắc trong bếp vẫn còn đấy, vả lại dạo này chị ăn rất nhiều, kỳ kinh nguyệt lại lâu không thấy, nên em đoán thế.”

Tạ Trì bất lực nhếch môi: “Chị sơ ý quá.”

A Như đau lòng rơi nước mắt.

Tạ Trì ngồi dậy: “Em khóc cái gì?”

“Là của tên quỷ đó sao?”

Tạ Trì bật cười, giữ lấy đôi vai đang run rẩy của cô: “Không phải, là của anh rể em.”

A Như ngẩn ra: “Anh rể? Là người anh rể mà chị nói đang đánh giặc ở Thượng Hải hồi còn ở Nam Kinh sao?”

Tạ Trì lau nước mắt cho cô: “Đúng vậy.”

A Như lập tức ngừng khóc: “Vậy giờ anh rể đang ở đâu?”

“Chuyện này chị tạm thời chưa thể nói cho em biết được.”

“Vâng.” A Như nhìn xuống bụng cô: “Được bao lâu rồi ạ?”

“Chắc khoảng hơn ba tháng rồi.”

“Em ôm một cái được không?”

“Được chứ.” A Như nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, áp mặt vào bụng cô: “Em bé có đá chị không?”

“Không đâu, vẫn còn nhỏ lắm.”

A Như đứng thẳng dậy, có vẻ lo lắng: “Lỡ như sau này bụng to ra bị bọn quỷ Nhật phát hiện thì phải làm sao bây giờ?”

“Mấy ngày nay chị cũng đang định nói với em, nửa tháng nữa chị sẽ rời khỏi đây.”

“Rời đi? Đi đâu cơ? Chị có dắt em theo không?”

“Vẫn chưa biết nữa, có lẽ sẽ đi ở ẩn tại một nơi hẻo lánh nào đó. Em có sẵn lòng đi cùng chị không?”

“Tất nhiên rồi ạ!” A Như lại ôm chầm lấy cô: “Em không muốn rời xa chị đâu. Chị là chị của em, con của chị cũng là người thân của em. Em có thể chăm sóc và bảo vệ mọi người mà! Em muốn ở bên mọi người mãi mãi.”

“Được, chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi.”

“Nhưng anh rể sẽ không ghét bỏ em chứ?”

“Anh ấy không dám đâu.” Tạ Trì nhẹ nhàng vuốt lưng cô: “Thôi được rồi, mau đi ngủ đi.”

“Nói chuyện thêm lát nữa đi mà.”

“Chị mệt lắm, mai rồi nói.”

A Như lưu luyến buông cô ra: “Sáng mai em hầm canh gà cho chị ăn nhé, chị còn muốn ăn gì nữa không?”

“Đừng nấu canh gà.” Tạ Trì suy nghĩ một chút, rồi cười nói: “Hay là… canh cá nhé?”

Sau khi rời khỏi nhà Tạ Trì, Fujita Seino bảo Yamashita đưa mình đến Tổng bộ Đặc vụ.

Người của phe Cộng bị bắt ba ngày trước đã bị tra tấn đến mức không còn ra hình người. Khi Fujita Seino đến, cuộc thẩm vấn đang diễn ra, người đó đã bị đánh đến mức gần như biến thành một huyết nhân. Fujita Seino không mặc quân phục, nhưng đám Hán gian ở đây đều nhận ra anh ta, vội vàng cúi đầu khom lưng nghênh tiếp.

Fujita Seino đứng sang một bên, ra hiệu tiếp tục thẩm vấn.

Đội trưởng Trần phụ trách tra tấn cúi đầu nói: “Thưa ngài, hình phạt tiếp theo hơi bẩn thỉu, sợ làm bẩn mắt ngài, ngài có muốn…”

“Tiếp tục đi, cứ coi như tôi không có ở đây.”

“Rõ!” Đội trưởng Trần đi đến bên lò than, nhấc thanh sắt đã được nung nóng rực lên, ra lệnh cho thủ hạ là Tiểu Cao: “Lật hắn lại cho ta.”

Người đàn ông kia trông như đã chết đi sống lại, vừa được cởi trói liền nằm bò dưới đất, không còn sức cử động. Tiểu Cao bắt hắn nằm theo tư thế quỳ phục, nhanh nhẹn lột quần hắn xuống.

Đội trưởng Trần cầm thanh sắt ngồi thụp xuống cạnh hắn: “Hỏi lại mày lần nữa, tổng cộng có bao nhiêu người? Cấp trên của mày là ai? Điểm liên lạc ở đâu?”

Người đàn ông nhắm mắt không trả lời.

Đội trưởng Trần cười khẩy: “Xương cốt cứng đấy, để xem bên trong của mày có cứng như thế không.”

Gã đứng dậy bước ra sau lưng người đàn ông, dùng thanh sắt nung đỏ đâm vào hậu môn của hắn.

Người đàn ông lập tức tỉnh táo lại vì đau đớn, quằn quại co giật nhưng lại bị Tiểu Cao ghì chặt.

Một mùi khét lẹt lan tỏa, Fujita Seino rút khăn tay bịt mũi, anh ta không đành lòng nhìn thẳng, cảm thấy buồn nôn cực kỳ.

Đội trưởng Trần tiếp tục đâm sâu vào, cứ mỗi nửa thốn lại hỏi một câu: “Khai không?”

Tiếng gào thét thê lương vang vọng hồi lâu, cuối cùng…

“Tôi nói… tôi nói, tôi nói!”

Đội trưởng Trần rút thanh sắt ra, lại thêm một hồi tiếng thét xé lòng vang lên, nghe đến ù cả tai. Tiểu Cao buông người đàn ông ra, tùy tiện kéo quần lên cho hắn rồi nhấc hắn ngồi dậy, nhưng người đó đã không thể ngồi vững được nữa, lại đổ sụp xuống đất.

Đội trưởng Trần đặt thanh sắt xuống: “Nói sớm có phải đỡ khổ hơn rồi không.”

Toàn thân người đàn ông co giật, nước miếng không tự chủ được mà hòa cùng máu trên mặt chảy tràn ra đất.

Đội trưởng Trần cúi đầu trước mặt Fujita Seino để lĩnh thưởng: “Thưa ngài, ngài xem…”

Chưa đợi gã nói xong, Fujita Seino đã bỏ chiếc khăn tay đang bịt mũi xuống, khẽ nhíu mày nói: “Cút ra ngoài.”

Đội trưởng Trần tưởng mình nghe nhầm, cứ đứng đờ ra đó.

Fujita Seino ngước mắt nhìn gã: “Nghe không hiểu à?”

“Kẻ hèn này ngu muội! Xin lui ra ngay!” Đội trưởng Trần vội vàng dắt người rời đi.

Fujita Seino lặng lẽ nhìn người đàn ông dưới đất một lúc, rồi đứng dậy bước tới, kéo ghế ngồi xuống trước mặt hắn: “Nói đi.”

Người đàn ông yếu ớt nói: “Tôi là… tình báo viên thuộc tổ 3 địa hạ Thượng Hải, mật danh Hắc Đăng. Ngày 13 tháng 12, chúng tôi nhận được một nhiệm vụ… Đó là tất cả những gì tôi biết. Cấp trên của tôi mật danh Thiên Đông, tôi chưa từng gặp mặt, cũng không biết là nam hay nữ. Để đảm bảo an toàn và tính bảo mật cho người đó, việc giao nhận tình báo đều phải qua tay hai giao liên. Tôi chỉ biết người đó vừa được phái đến Thượng Hải vào tháng Bảy năm nay, trực tiếp nhận chỉ thị từ một mình Chim Cúc c*, và đã truyền đi rất nhiều tình báo.”

Fujita Seino thản nhiên gấp chiếc khăn tay lại, nghe hắn nói xong những lời này thì cũng không lấy làm ngạc nhiên.

Chim Cúc c*, từ khi mới đến Thượng Hải, anh ta đã nghe nói đến mật danh này, là một đối thủ cực kỳ đám gờm. Còn về Thiên Đông, hình như anh ta cũng có chút ấn tượng mờ nhạt.

Vào tháng Mười, các phần tử kháng Nhật từng dùng mật danh này để truyền một bản tin về Diên An nhưng bị phòng điện đài chặn lại, mật danh này chính là Thiên Đông.

Mà tháng Mười năm nay, cũng chính là khoảng thời gian Tạ Trì đến đây.

Trong những ngày biến mất vừa qua, Fujita Seino không hề đi Nam Kinh như lời đồn, mà vẫn luôn ở trong phòng. Anh ta bị sốt cao, nằm liệt giường. Cùng lúc đó, Maeda Tsuki vẫn thay anh ta giám sát Tạ Trì. Dù cô không để lộ sơ hở nào, nhưng gã thợ phụ Trương Dã ở tiệm sườn xám lại luôn có hành tung ám muội.

Sáng sớm hôm nay, Tạ Trì bảo Trương Dã liên lạc với bên giao liên để chuẩn bị truyền tin. Trương Dã xách một chiếc hộp nhỏ, đạp xe rời tiệm.

Maeda Tsuki bám theo suốt quãng đường, phát hiện hắn đến cột điện đầu phố dán một tờ quảng cáo sườn xám. Đợi hắn đi xa, Maeda Tsuki tiến lại kiểm tra nhưng không thấy có gì bất thường. Xem xét kỹ lại lần nữa, hắn mới phát hiện số điện thoại có vấn đề, rõ ràng không phải số của tiệm sườn xám.

Maeda Tsuki tiếp tục theo dõi Trương Dã. Quả nhiên đến chiều, hắn lại tới một quán trà gặp mặt một người phụ nữ. Xác định dãy số kia chính là mật mã liên lạc, Maeda Tsukia đã lập tức báo cáo cho Fujita Seino.

Vốn dĩ vẫn còn nghi hoặc, nhưng giờ nghe kẻ kia khai ra những điều này, Fujita Seino gần như có thể khẳng định rằng Tạ Trì chính là Thiên Đông.

Nếu cô là người của phe Cộng, vậy thì liệu Koike Tatsuji có vấn đề gì không? Nếu anh cũng thế, vậy thì anh bị cảm hóa từ khi nào? Hay nói cách khác, ngay từ đầu anh đã là kẻ địch của họ rồi chăng?

Fujita Seino cảm thấy sống lưng lạnh toát, không nhịn được mà hít một hơi lạnh.

“Giết tôi đi.” Người đàn ông cầu xin.

Fujita Seino hờ hững nhìn xuống hắn, cầm con dao từ chiếc bàn bên cạnh ném xuống trước mặt hắn: “Anh tự lo liệu đi.”

Người đàn ông run rẩy cầm lấy con dao, không chút do dự đâm thẳng vào cổ mình.

Fujita Seino lau tay, vứt bỏ chiếc khăn, đợi hắn tắt thở hẳn rồi mới bước ra ngoài.

Đội trưởng Trần và Tiểu Cao đứng chờ ở đằng xa. Thấy anh ta ra, đội trưởng Trần vội vã tiến lên: “Thưa ngài, hắn khai rồi ạ?”

“Ừ.”

“Hắn khai những gì ạ?”

Fujita Seino lạnh lùng nhìn gã: “Anh đang chất vấn tôi đấy à?”

“Kẻ hèn này không dám!” Đội trưởng Trần khom người, cảm thấy toàn thân nổi da gà.

Trước đây gã từng nhờ vả chỗ trưởng phòng Lý nên từng có tiếp xúc với vị Đại tá này hai lần, chỉ thấy anh ta là người hiền lành, cực kỳ dễ nói chuyện, không hiểu sao mới qua một tháng mà đã như biến thành người khác thế này.

Gã cúi đầu, cho đến khi bóng dáng Fujita Seino biến mất hẳn mới đứng thẳng dậy. Khi trở lại phòng thẩm vấn, gã đá vào kẻ dưới đất một cái, thấy người đã chết cứng rồi.

Màn cầu hôn đó vừa là tâm ý của Fujita Seino, nhưng cũng là một cái bẫy đã được mưu tính kỹ lưỡng dùng để thăm dò.

Fujita Seino phái thêm hai tên đặc vụ đi điều tra kỹ lưỡng về cả Trương Dã và A Như. Chiều hôm đó, Maeda Tsuki từ Thanh Đảo trở về, tên này là người được anh ta phái đi điều tra thông tin về thời gian Hà Phong ở Trung Quốc.

“Tên Trung Quốc của hắn là La Phàm. Năm mười tuổi bị đưa vào một cô nhi viện tên là St. Mary và sống ở đó ba năm. Tuy nhiên viện trưởng cô nhi viện đã không còn nữa, nhưng tôi vẫn tìm được một người phụ nữ lớn tuổi từng làm việc ở đó. Bà ấy xác nhận đúng là có đứa trẻ như vậy, đưa ảnh cho bà ấy nhận diện thì bà ấy nói hình như là hắn thật, vì đã qua nhiều năm nên cũng không nhớ rõ lắm…”

Fujita Seino nghe đối phương nói, ngón tay không ngừng ngắt cánh hoa.

Đến khi Maeda Tsukia nói xong, trên mặt đất đã phủ kín một lớp hoa, còn trên tay anh ta chỉ còn lại một cành hoa trơ trụi.

Anh ta giơ tay lên, thản nhiên ngắm nghía cành cây gầy guộc: “Hay nói cách khác, không một ai có thể chứng minh được thân phận của hắn.”

“Vâng.”

Fujita Seino bẻ gãy cành cây, khẽ cười một tiếng, lẩm bẩm tự hỏi: “Tatsuji à Tatsuji, rốt cuộc cậu là người hay ma đây?”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.