Hai viên chức cấp cao của Quốc dân Đảng đầu hàng quân Nhật, tình báo đã bị phòng điện đài của Tổng bộ Đặc vụ đánh chặn, nhưng vì không có mật mã gốc nên họ không thể giải mã được bức điện.
Hà Phong đang bị theo dõi, anh không chắc đó là người bên nào. Với thân phận hiện tại, ngoại trừ người Nhật ra thì bên nào cũng muốn lấy mạng anh. Anh không muốn rước lấy rắc rối, chỉ nghĩ rằng cắt đuôi được là xong.
Nhưng điều anh ngờ tới là kẻ đang bám theo mình chính thực chất lại là đặc vụ Nhật do Fujita Seino phái tới.
Hà Phong có tính cảnh giác rất cao, lại là kẻ lõi đời, kỹ năng cắt đuôi thuộc hàng bậc thầy. Đám đặc vụ cứ bám theo một lúc là mất dấu, theo dõi suốt hai ngày trời mà chẳng nắm được chút sơ hở nào của anh.
Ngày mai là lễ đính hôn, buổi trưa là tiệc gia đình, buổi tối sẽ tổ chức đại tiệc tại Câu lạc bộ Đại Huy.
Fujita Seino mang bộ kimono mặc trong tiệc gia đình đến sớm, dặn dò Tạ Trì nghỉ ngơi sớm rồi quay về lo công việc.
Anh ta rời đi không lâu, Khương Thủ Nguyệt lại đến.
Kể từ sau vụ ám sát chính khách lần trước, cô vẫn chưa rời khỏi Thượng Hải. Tin tức Fujita Seino đính hôn đang gây xôn xao, chuyện cha anh ta sắp đến Thượng Hải đã không còn là bí mật, chỉ là không có ai hay biết hành tung cụ thể.
Lần trước viện cớ lấy số đo cho Khương Thủ Nguyệt là để ngụy trang, nhưng Tạ Trì đã ghi lại vào sổ, tranh thủ lúc rảnh rỗi thì làm cho cô một bộ sườn xám. Thấy cô thay đồ xong bước ra, Tạ Trì liền mỉm cười: “Đẹp lắm đấy.”
Khương Thủ Nguyệt nhìn bóng dáng mình trong gương với vẻ mặt vô cảm, giọng điệu nhạt nhẽo: “Tôi mà cũng hợp mặc sườn xám sao?”
“Người khác mặc vào không toát lên được cái thần thái như thế này đâu.”
Khương Thủ Nguyệt quay người đi chỗ khác, không muốn ngắm nhìn cơ thể mình thêm nữa. Cô ngồi xuống ghế sofa nhỏ, sống lưng thẳng tắp.
Lúc nào cả người cô cũng căng như dây đàn, bộ dạng như thể có thể sẵn sàng lâm trận bất cứ lúc nào. Ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm lạnh lẽo đến đáng sợ, không dám buông lỏng đề phòng với bất cứ ai: “Nói chuyện ở đây an toàn chứ?”
“Nếu có người lên lầu thì Trương Dã sẽ phát tín hiệu.” Tạ Trì rót cho cô một chén trà nóng: “Uống đi cho ấm.”
“Cảm ơn.” Khương Thủ Nguyệt nhận lấy chén trà, “Tiểu Lưu hy sinh rồi.”
Tạ Trì đứng sững bên cạnh, bất động.
“Tiền tuyến đại thắng, thu giữ được không ít quân bị.” Khương Thủ Nguyệt nhìn làn nước dập dềnh trong chén, “Tối qua nhóm của Ngân Chu đã ám sát thành công hai thiếu tá và một thư ký Lãnh sự quán Nhật. Số vật tư quyên góp tháng trước cũng đã thuận lợi vận chuyển đến chiến khu.”
“Ừ.” Tạ Trì khẽ nhếch môi, “Tốt quá.”
“Tôi cũng có nhiệm vụ mới, chắc cô cũng đoán được rồi.”
“Fujita Takeo?”
Khương Thủ Nguyệt gật đầu.
“Tôi chưa nhận được nhiệm vụ.”
“Mệnh lệnh là do Lão Ưng trực tiếp ban xuống. Không chỉ chúng ta, chắc chắn bên phía quân Thống cũng sẽ có hành động. Cô chỉ cần cho tôi biết thời gian, địa điểm, còn những việc khác không cần cô nhúng tay vào.”
“Không được, nguy hiểm lắm, họ nhất định sẽ bố trí rất nhiều lính Nhật để bảo vệ.”
“Lão quỷ đó vừa thăng lên hàm Đại tướng, tất cả lũ quỷ chúng ta từng ám sát cộng lại cũng không bằng một mình lão. Cơ hội hiếm có, giết được lão chính là lập được đại công, một khi thành công sẽ tạo ra sự răn đe cực lớn đối với quân Nhật và lũ Hán gian.” Khương Thủ Nguyệt nhìn cô trân trân, ánh mắt kiên định vô cùng, “Hãy nghĩ đến những binh sĩ đang anh dũng giết giặc nơi tiền tuyến, dù có thất bại, hy sinh vì Tổ quốc cũng không còn gì hối tiếc.”
“Vậy còn Fujita Seino thì sao?”
“Hắn đã không còn giá trị lợi dụng nữa.”
Đương nhiên Tạ Trì hiểu ý nghĩa của câu nói đó, chính cô cũng đã chuẩn bị tâm lý đối mặt với ngày này từ lâu, chỉ là nó đến quá đột ngột khiến cô có hơi trở tay không kịp.
“Cô sẽ không mủi lòng đấy chứ?”
“Không.”
“Tôi biết hắn đối xử với cô rất tốt, nhưng không có kẻ xâm lược nào là vô tội cả. Tôi đã nói với cô từ trước rồi, nếu chúng ta không giết hắn thì hắn sẽ dẫn quân đi đánh đồng bào ta.”
“Tôi hiểu, cô không cần lo, tôi không có tình cảm với anh ta.”
“Vậy thì tốt.” Khương Thủ Nguyệt thổi nguội chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, “Thân phận cô vô cùng đặc biệt, không cần tham gia trực tiếp, chỉ cần cung cấp thông tin và phối hợp với tên Fujita con là được. Ngoài ra, cho tôi mượn Tiểu Trương, tôi đang thiếu nhân thủ.”
“Được thôi.”
“Tôi mang thai rồi.”
“Cái gì?”
“Tôi mang thai rồi.”
Khương Thủ Nguyệt sững sờ, trợn tròn mắt nhìn cô, giận dữ nắm chặt nắm đấm định giáng xuống bàn.
“Đừng kích động, không phải của anh ta.”
Khương Thủ Nguyệt nới lỏng ngón tay, nhưng chân mày vẫn nhíu chặt: “Đừng nói với tôi là của người đó nhé?”
“Cô đừng quan tâm là của ai, sau khi nhiệm vụ này kết thúc tôi sẽ rời đi, không dính líu đến những chuyện này nữa.”
“Tôi có thể hiểu được, cô làm vậy là đủ nhiều rồi. Vậy cha đứa bé thì sao? Đi cùng cô chứ?”
“Tôi chỉ lo được cho bản thân thôi.”
Khương Thủ Nguyệt cúi xuống nhìn bụng cô, chân mày dần giãn ra: “Cô không nên nói cho tôi biết, nhỡ đâu tôi bị…”
“Tôi tin cô.”
Khương Thủ Nguyệt thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Nếu tôi chết, đừng chôn tôi cùng Vọng Vân, hãy rải tro cốt của tôi xuống biển.”
Thi thể của Tiếu Vọng Vân đã được chuyển về nghĩa trang ở Thượng Hải vào năm ngoái.
Tạ Trì hiểu tâm tư của Khương Thủ Nguyệt. Cô ấy cảm thấy mình đã dơ bẩn, không xứng đáng được chôn cùng anh. Nhưng Tạ Trì cũng không biết phải an ủi thế nào, trước nỗi đau quá lớn lao đó, mọi ngôn từ đều trở nên bất lực.
Cô không muốn thảo luận sâu thêm về chuyện này, bèn nói: “Phải sống sót, đợi đứa bé chào đời rồi, cô phải đến bế nó đấy.”
“Chắc chắn rồi.” Khương Thủ Nguyệt nhếch môi, nở nụ cười hiếm hoi, “Chúng ta đều phải nỗ lực sống sót.”
…
Lúc này, Hà Phong lại đang cãi nhau với lão Kỷ.
“Nếu muốn giết lão thì ba bốn năm trước tôi đã giết rồi, còn phải mẹ nó đợi đến tận bây giờ sao?”
“Chú ý cách dùng từ của cậu đi! Lãnh đạo trước đây của cậu thế nào tôi không quan tâm, việc cậu phải làm bây giờ là phục tùng mệnh lệnh!”
Hà Phong im bặt, quay mặt nhìn về phía bức tường.
Lão Kỷ gõ gõ xuống bàn, giọng hơi chùng xuống: “Nói đi.”
“Còn gì để nói nữa?”
Lão Kỷ gật đầu, khẽ thở dài: “Tôi cũng không còn cách nào khác, chỉ thị từ cấp trên, quân lệnh như núi.”
Hà Phong liếc ông một cái, thản nhiên nói: “Nhà hàng Xuân Hòa Nhật Xã, đường Tam Quan, phòng 109, mười hai giờ mười lăm phút.”
“Tối nghỉ ở đâu?”
“Không biết.”
Lão Kỷ tung chân đá anh một cái, Hà Phong nhíu mày nhìn ông: “Đừng có chọc tôi.”
“Vậy thì trả lời cho hẳn hoi.”
“Đã bảo là không biết, Fujita Seino không nói, chỉ cho tôi biết thời gian địa điểm, mai đến là gặp thẳng trên bàn ăn.”
“Cô bạn gái nhỏ của cậu không đến tìm cậu trước à?”
Cứ nhắc đến cô là Hà Phong lại đau cả đầu: “Không có tin tức gì.”
“Vô lý nhỉ, không phải vừa đặt chân đến đây là phải đi tìm cậu ngay luôn sao?”
“Ông già cô ta quản nghiêm lắm.”
“Cũng đúng, cậu lông bông thế này, chắc lão sợ con gái cưng bị bắt nạt.”
Hà Phong không muốn đôi co với ông, đứng dậy định đi. Lão Kỷ giữ anh lại: “Đứng lại, chạy đi đâu? Chưa nói xong.”
Hà Phong ngồi lại: “Được, ông nói đi.”
“Lần này tôi sẽ đích thân ra tay.”
Hà Phong liếc xéo ông, cười hừ một tiếng: “Đợi xem súng thần của ông có thể bách phát bách trúng thế nào.”
“Đến giúp tôi một tay.”
“Không giúp.” Hà Phong nghịch chén trà nhỏ trong tay, búng ngón tay một cái khiến nó xoay tít, “Mạng tôi quý lắm, lỡ lộ ra thì lợi bất cập hại.”
Lão Kỷ cười lắc đầu: “Cậu đấy, cứ cứng đầu tiếp đi.”
…
Sáng sớm, Fujita Seino đã đến tìm Tạ Trì, thúc giục cô trang điểm.
Trang phục anh ta mang đến là một bộ kimono, để phối hợp với bộ đồ rắc rối này, Tạ Trì còn làm một kiểu tóc hơi hướng Nhật Bản. Hai người nhìn nhau trong gương, mỗi người đều theo đuổi một suy nghĩ riêng.
“Đẹp lắm.” Fujita Seino chỉnh lại cổ áo sau cho cô, tay thuận thế trượt từ vai lên cổ, cuối cùng dừng lại ở cằm. Anh ta khẽ nâng mặt cô lên: “Mẹ anh mà thấy thì chắc chắn sẽ rất vui.”
“Anh không cần ở đây với em suốt đâu, nên đi cùng gia đình anh đi.”
“Em cũng là gia đình của anh.” Fujita Seino buông tay, khẽ hôn l*n đ*nh đầu cô, “Hiện tại, em là người quan trọng nhất.”
Tạ Trì nhàn nhạt mỉm cười, liếc nhìn đồng hồ: “Chúng ta có nên qua đó trước không?”
“Không gấp, còn sớm.” Fujita Seino đứng bên cửa sổ, nhìn dòng người qua lại bên ngoài, “Đến lúc đám cưới thì chúng ta về Nhật Bản tổ chức nhé.”
Tạ Trì nhìn bóng lưng anh ta.
Nếu cuộc ám sát thành công, đây có lẽ là những giây phút cuối cùng của anh ta: “Vâng.”
“Tháng sau, anh sẽ đưa em về quê hương của anh, để ngắm tuyết ở Tokyo.”
“Không phải anh sắp phải ra chiến khu sao?”
“Như người Trung Quốc các em thường nói đó, phải thành gia xong rồi mới lập nghiệp.” Anh ta quay đầu nhìn cô, vẫn là nụ cười ôn hòa như cũ: “Chúng ta cứ lo xong chuyện cưới hỏi đi đã, được không?”
“Vâng.”
Fujita Seino tiến lên một bước, đặt tay lên vai cô: “Cảm ơn em.”
“Cũng cảm ơn anh, đã luôn đối xử tốt với em như vậy.”
Fujita Seino không phân biệt được lời này là thật hay giả, nhưng chỉ một câu ngắn ngủi ấy, từng chữ từng chữ như đã chạm đến tim anh ta. Ngay khi anh ta định cúi xuống hôn cô thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Tạ Trì đứng dậy ra mở cửa, bên ngoài là hai người Nhật.
Một người trông như sĩ quan nói nhỏ vài câu với Fujita Seino. Sắc mặt anh ta lập tức trở nên nặng nề, nói với Tạ Trì: “Có chút chuyện xảy ra, em cứ ở yên đây, đừng đi đâu cả.”
“Chuyện gì vậy?”
Fujita Seino không trả lời, chỉ khẽ ôm cô một cái: “Đợi anh về, anh để họ ở lại đây bầu bạn với em.”
Khi anh ta đi đến cửa, Tạ Trì bỗng gọi một tiếng: “Seino.”
Fujita Seino ngoảnh lại nhìn khuôn mặt cô: “Sao vậy?”
Tạ Trì mỉm cười với anh ta: “Không có gì, anh đi đi.”
Fujita Seino vội vã rời đi, để lại hai binh lính Nhật canh giữ ở cửa phòng cô. Tạ Trì không có cách nào ra ngoài, cũng không biết tiến độ hành động của nhóm Khương Thủ Nguyệt ra sao. Cô lê bộ kimono nặng nề, đứng ngoài ban công nhìn xuống, chỉ thấy xe của Fujita Seino nổ máy rồi đi xa dần.
Tạ Trì không thể diễn tả nổi tâm trạng mình lúc này, trong sự căng thẳng bất an còn xen lẫn chút tiếc nuối.
Suy cho cùng, anh ta cũng chỉ là một vật hy sinh trong chiến tranh mà thôi.
Cô tự nhủ với bản thân không được mủi lòng, không được nảy sinh lòng trắc ẩn, dù thế nào đi nữa, anh ta vẫn là kẻ thù.
Cô quay lại phòng khách ngồi xuống, tim đập liên hồi, tay đặt lên bụng, nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở.
Hy vọng mọi chuyện sẽ thuận lợi.
…
Lão Kỷ và Hà Phong đang phục kích trong một tòa nhà hai tầng ở phía Tây Bắc ngã ba đường Seward và đường Tam Quan. Cách lối rẽ vào đường Tam Quan mười mét có chôn một lượng lớn thuốc nổ. Lấy tiếng súng của lão Kỷ làm tín hiệu, các đồng chí bên dưới sẽ kích nổ, thừa cơ hỗn loạn mà tiêu diệt Fujita Takeo.
Hà Phong nằm dưới đất nhìn lên trời, lòng cảm thấy không mấy dễ chịu.
Có lẽ Fujita Michi cũng sẽ ngồi trên xe, con bé đó tuy phiền phức thật nhưng không đến nỗi đáng chết. Anh đã dặn trước với lão Kỷ là giữ cho cô một mạng, nhưng đến lúc bom nổ đạn lạc thì ai còn tâm trí đâu mà bảo vệ một cô nhóc nữa.
Lão Kỷ đột nhiên đẩy anh một cái: “Đến rồi.”
Một đoàn xe rầm rộ di chuyển ngang qua, Hà Phong lật người vác súng bắn tỉa lên vai, mượn góc độ quan sát người trong xe.
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc, bốn chiếc… Fujita Takeo ngồi ở ghế sau chiếc xe thứ năm.
Khi xe vừa rẽ qua, Hà Phong bỗng ấn tay lão Kỷ lại: “Đợi đã.”
Lão Kỷ bị anh làm cho giật mình, suýt nữa thì cướp cò: “Sao thế?”
“Không phải Fujita Takeo.”
“Cái gì?”
Hà Phong nhíu mày. Thoạt nhìn thì rất giống, nhưng anh đã quá quen thuộc với người nhà Fujita, chỉ cần nhìn khuôn miệng là nhận ra ngay đó không phải mục tiêu.
“Là kẻ thế thân, mau ngừng hành động.”
…
Trên thực chất, Fujita Seino không hề thông báo cho gia đình đến Thượng Hải, đây chẳng qua chỉ là một miếng mồi anh ta tung ra, bất kể câu được loại cá nào thì cũng đều có lợi mà không có hại.
Hà Phong vốn không muốn tham gia vào nhiệm vụ lần này, nhưng vì mục tiêu ám sát quá lớn, anh sợ lão Kỷ xảy ra chuyện nên mới tạm thời đi theo. Chính sự có mặt này đã cứu mạng mười mấy anh em trong tổ chức.
Tuy nhiên, ba tổ bên phía Khương Thủ Nguyệt gần như đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Lực lượng thực hiện vây bắt là hai đại đội hành động của chính quyền Uông Tinh Vệ, chúng đã giăng sẵn thiên la địa võng, huy động ba bốn mươi người, bắt sống bốn người đưa về Tổng bộ Đặc vụ.
Khương Thủ Nguyệt trúng hai phát đạn, một ở bụng và một ở lòng bàn tay. Cô vốn định tự sát nhưng bị chúng đánh rơi súng, bắt giữ rồi đưa vào bệnh viện.
Trong bốn người bị bắt, ngoài cô ra, còn có Trương Dã.
Trưởng phòng Lý trực tiếp thẩm vấn, dùng cả biện pháp mềm mỏng đến cứng rắn để tra khảo một lượt. Kẹp nung, điện giật, thủy hình… đều có đủ, chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ đã tra tấn người ta đến mức không còn ra hình người.
Xương tay của Trương Dã bị đập nát vụn, cả móng tay cũng bị nhổ sạch. Phòng thẩm vấn nồng nặc mùi máu, đôi khi lau dọn không kỹ, vết máu bắn vào khe bàn đã chuyển sang màu đen, cạy thế nào cũng không ra.
Trưởng phòng Lý mắc bệnh sạch sẽ nhẹ, gã hiếm khi đến phòng giam, đôi khi đánh đập quá tay, máu thịt văng tung tóe, dưới đất toàn là nước với máu, gã lại sợ bẩn giày còn phải đeo bọc chân.
Nhưng tình hình hiện tại rất phức tạp, hơn nữa biết đâu lại câu được cá lớn thì sao? Nghĩ vậy, gã cũng chẳng màng đến việc sạch hay bẩn nữa, bịt mũi đứng trước bàn nhìn Trương Dã đang sống dở chết dở, mệt mỏi cảm thán một câu: “Bọn các người đúng là lì lợm hơn cả đám quân Tống với Trung Thống nhiều, chậc chậc, ta nhìn mà cũng thấy xót.”
Trưởng phòng Lý bảo thuộc hạ lui ra, đi đến vị trí cách Trương Dã ba bước chân, phải lôi khăn tay bịt mũi, hễ ngửi thấy cái mùi này là gã lại muốn nôn.
Lúc nãy khi dùng điện hình, tên này đã bị tra tấn đến độ không thể tự chủ đại tiện tiểu tiện, trên sàn phòng giam ngập ngụa chất bẩn.
Trưởng phòng Lý không chịu nổi mà lùi lại, dặn dò tay chân: “Mau lau dọn cho sạch đi, để cái mùi này ở đây thì thẩm vấn kiểu gì?”
“Dạ.”
Trưởng phòng Lý ra ngoài đợi, một lát sau, thuộc hạ ra gọi: “Trưởng phòng, sạch rồi ạ.”
Gã không nói gì, quệt mũi đi vào trong.
Căn phòng này vừa nhỏ lại vừa không thông gió nên mùi vẫn chưa tan hết, nhưng xem chừng thời gian không còn sớm nữa, gã đành phải nhẫn nhịn.
Trương Dã đã ngất đi, cằm đầy máu, nước miếng khô lại kéo dài xuống như một dải thác đỏ. Tên thuộc hạ bưng chậu nước đá tạt thẳng vào người, Trương Dã rùng mình sực tỉnh, hai vai run rẩy, không ngừng th* d*c hồng hộc.
“Tỉnh rồi à,” Trưởng phòng Lý mỉm cười dịu dàng, “Nếu buồn ngủ thì lát nữa chúng ta sẽ đưa cậu đến khách sạn, phòng bao VIP nhé, muốn ngủ thế nào thì ngủ, miễn là cậu chịu thành thật khai báo. Thân phận mấy người các cậu thì không còn gì phải bàn cãi rồi, đã rõ như ban ngày. Mau nói cho ta biết cấp trên của các cậu là ai, địa điểm liên lạc, còn có người tiếp…”
“Tao không biết.” Trương Dã ngắt ngang lời gã.
Trưởng phòng Lý im lặng hồi lâu, rồi rút bật lửa từ trong túi ra châm một điếu thuốc, sau khi rít một hơi thật sâu thì gí thẳng đầu thuốc vào ngón tay nát bét của Trương Dã. Trương Dã đau đến mức mặt mũi biến dạng, bỗng nhiên gầm lên: “Tao không biết gì hết! Giết tao đi!”
“Giết tao đi!”
Trưởng phòng Lý không tra ra được cái gì, chỉ đành quay về văn phòng. Chập tối, gã lại mang theo vài thứ quay lại. Người phụ trách tra tấn đã đánh đến mức mỏi rã cả cánh tay, khắp người Trương Dã đầy máu, để không cho hắn chết, vết thương đã được bôi thuốc và còn đang cắm cả bình truyền dịch.
Trưởng phòng Lý giật phăng mũi kim trên tay hắn ra, càng nhìn cái bộ xương cứng cỏi này thì lại càng thấy khó chịu, cầm roi lên quất một trận dữ dội.
Nửa tiếng trôi qua, Trương Dã vẫn cắn răng chịu đựng không nói một lời, nhưng khi nhìn thấy một tấm ảnh thì lại suy sụp ngay lập tức.
“Mẹ già của cậu đang ở Trấn Giang phải không nhỉ?” Trưởng phòng Lý rút tấm ảnh ra, thổi một cái rồi búng nhẹ vào cạnh ảnh, giơ ra trước mắt hắn: “Trương Hạo Thăng.”
Trương Dã vùng vẫy hai tay, kéo xích sắt kêu lạch cạch: “Đồ Hán gian chó chết!”
“Ái chà, tên thật của cậu nghe xuôi tai hơn đấy. Nghe nói anh cả và anh hai của cậu, một người chết ở Thiên Tân, một người chết ở La đ**m, chậc chậc, đúng là một nhà trung liệt.” Trưởng phòng Lý đặt hai tấm ảnh lên hai bên đùi của hắn: “Cậu yên tâm, mẹ già của cậu vẫn khỏe lắm, người của chúng ta còn hầu hạ cơm bưng nước rót đàng hoàng. Nhưng đãi ngộ tốt đến mấy thì sao bằng con trai ruột được, nghe bạn cậu nói bà cụ cứ lẩm bẩm rằng sao Tiểu Hạo Tử vẫn chưa về suốt.”
Trương Dã nghẹn ngào, nước mắt không kìm được mà trào ra: “Súc sinh! Hán gian! Mày sẽ chết không tử tế!”
“Chửi đi, tranh thủ lúc còn sức thì chửi thêm vài câu nữa đi.” Trưởng phòng Lý nhìn dáng vẻ đau đớn của hắn, nhíu mày thở dài: “Đảng của cậu quan trọng hay người mẹ sinh ra cậu quan trọng? Bà ấy chỉ còn mỗi mình cậu là con trai thôi, còn đang đợi cậu nối dõi tông đường, phụng dưỡng lúc tuổi già đấy. Cậu mà mất rồi thì sao bà ấy sống nổi đây?”
Trương Dã nhổ bãi nước bọt vào mặt gã: “Mày không có mẹ à? Mày không có sao?!”
Trưởng phòng Lý rút khăn tay ra, thong thả lau đi vết nước bọt trên mặt, mỉm cười với hắn: “Cậu nói đúng rồi đấy, đúng là ta không có thật.”
“Đàn ông xương cứng, đánh đập chút chẳng sao, chứ hạng đàn bà con gái thì chịu được mấy roi đây?” Trưởng phòng Lý đắp chiếc khăn tay lên những ngón tay bị nhổ sạch móng của hắn: “Khai đi, ta có thể đảm bảo cho cậu và mẹ già nửa đời sau không lo cơm áo. Còn nếu không khai thì… chắc cũng không cần ta phải nói chi tiết đâu nhỉ?”
…
Hơn ba giờ chiều, Tạ Trì ở nhà sốt ruột chờ đợi, gọi điện đến tiệm sườn xám cũng không có ai nghe máy.
Đang lúc đứng ngồi không yên thì điện thoại bỗng reo lên.
Tạ Trì vội vàng nhấc máy: “Alô.”
“Hay ghi nhớ thật kỹ từng chữ anh nói. Bây giờ lập tức đến số 23 đường Route de Say-Zoong, cánh cửa bên phải, cạy viên gạch ở hàng thứ ba từ trái qua, thứ sáu từ trên xuống, bên trong có một chiếc chìa khóa. Vào nhà đứng đợi, sẽ có người đến tiếp ứng. Người đó sẽ hỏi em là ‘Màu vàng mơ cô đặt đã hết hàng, có muốn đợi thêm ba ngày nữa không?’, em chỉ cần trả lời rằng ‘Thứ tôi cần là màu vàng đằng’. Nghe rõ chưa?”
“Rõ rồi.”
Là Hà Phong.
Từ giọng điệu của anh, Tạ Trì có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Cô không mang theo bất kỳ đồ dùng cá nhân nào, lúc này điều quan trọng nhất đối với cô chính là đứa bé trong bụng.
Bên ngoài cửa vẫn còn binh lính Nhật canh giữ, cô chỉ có thể leo cửa sổ ra ngoài.
Vừa nhảy lên cây, cô bỗng nhớ ra dưới tấm ván sàn còn giấu bức ảnh chụp chung với Hà Phong, nếu bị phát hiện, anh sẽ bị bại lộ thân phận.
Tạ Trì vội vàng quay lại phòng, vừa đứng vững thì đã nghe thấy tiếng xe dưới lầu, cô nhìn qua cửa sổ, là người của Tổng bộ Đặc vụ. Cô vội vã đẩy ghế sofa sang một bên, cạy ván sàn lên, lấy chiếc hộp nhỏ bên trong ra, rồi ném chiếc nhẫn Hà Phong tặng từ cửa sổ ra thật xa.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Không kịp tìm lửa nữa, cô xé nát bức ảnh rồi nuốt vào bụng.
Vừa nuốt xong thì cửa phòng bị đá văng ra.
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]