Trì Mộ Tinh mặc một chiếc sơ mi trắng tinh và quần dài cùng màu, kéo theo một chiếc vali đen tuyền, chân mang tất trắng, giày trắng, trông như vừa mới đến nơi.
Cậu tuyệt đối không phải đi tàu lửa đến, Lộ Tử Nhiên thầm nghĩ, ai mà mặc nguyên một thân trắng đi tàu chứ, không sợ bị người ta làm bẩn à.
Khi ngửi thấy mùi hương trên người Lộ Tử Nhiên, Trì Mộ Tinh khẽ cau mày, sắc mặt phức tạp rồi lùi lại mấy bước, lạnh lùng bình luận: “Thối.”
Lộ Tử Nhiên lập tức tự giác đáp: “Ta đi tắm ngay đây.”
Nói xong mới chợt tỉnh ra, trừng mắt nhìn Trì Mộ Tinh: “Không đúng, ta vừa mới hỏi ngươi sao lại ở đây mà?!”
Chuyện này quả thật kỳ quái, Trì Mộ Tinh rõ ràng lẽ ra đang ở bệnh viện, sao lại xuất hiện ở một khu du lịch cách xa nhà thế này?
Trì Mộ Tinh khoanh tay nhìn hắn, cả người toát ra vẻ chán ghét.
“Trên người ngươi sao lại có nhiều mùi như vậy.”
Được rồi, Lộ Tử Nhiên lập tức hiểu, thì ra là tới bắt gian.
Chắc là lúc hắn gọi điện trên tàu, tiểu tổ tông nghe thấy giọng người khác.
“Là bạn ta, cùng nhau đi chơi, bị dọa ngất, ta chỉ đỡ bọn họ thôi.” Hắn giải thích cho Trì Mộ Tinh nghe, “Còn về mùi khác…… là do tụi ta dùng thịt cho hổ ăn, tuyệt đối không có gian tình gì đâu.”
Đời này, kiếp sau, tám trăm đời nữa hắn cũng không làm cái trò nhân thú đó đâu, nguyên nhân không chỉ vì hắn sợ chết, mà còn vì sống cùng Trì Mộ Tinh lâu rồi, thẩm mỹ nâng cao, nhìn ai cũng phải lấy tiểu tổ tông ra làm chuẩn mà so.
Lão hổ nào có hương vị của Trì Mộ Tinh chứ.
Tin tức tố của Trì Mộ Tinh quá mức dễ ngửi, một người giống như người tuyết thế này, vậy mà tin tức tố lại là hương hoa sơn chi hòa với ngọc vãn hương, nồng nàn mê người.
Hắn là người đàn ông đầu tiên cũng là duy nhất của Trì Mộ Tinh sau khi phân hóa, cho nên mặc kệ có phải Trì gia ép buộc tình cảm hay không, Lộ Tử Nhiên vẫn cảm thấy cái hương vị này là độc quyền của hắn.
Trì Mộ Tinh không nói gì, đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng xanh nắm lấy vạt áo của Lộ Tử Nhiên —— cái nắm rất khắc chế, chỉ cần trượt thêm một centimet là sẽ tuột mất.
Lộ Tử Nhiên biết rõ người mình vừa bẩn vừa hôi, thật sự thấy tội cho tay nhỏ của tiểu tổ tông.
Hắn chủ động đưa tay ra cho cậu: “Áo bẩn cũng vẫn muốn nắm à? Vừa nãy lúc đi qua đại sảnh đã khử độc rồi.”
Trì Mộ Tinh lắc đầu, ngay cả quần áo cũng không muốn chạm.
Nhìn qua có chút tức giận với Lộ Tử Nhiên, mà nhất thời chưa nguôi được.
Nhưng tiểu tổ tông này lại mắc chứng sợ xã giao, nhất là ở một nơi xa lạ, trong mắt cậu chỉ biết mỗi Lộ Tử Nhiên. Cảm giác an toàn mất hết, cho dù chán ghét mùi trên người hắn, Trì Mộ Tinh vẫn chỉ có thể đi theo hắn.
Lộ Tử Nhiên dẫn Trì Mộ Tinh vào phòng mình, chỉ vào chiếc giường: “Ngươi nằm nghỉ đi, ta đi tắm rửa, vali để đây cũng được, ta tắm xong sẽ giúp ngươi sắp xếp.”
Đúng là dáng vẻ một người ở rể hiếu thảo chuẩn mực.
Tiểu tổ tông mắc chứng sợ xã giao, sau khi nghe tiếng cửa đóng lại, mới yên tâm buông vali xuống, bắt đầu đi loanh quanh quan sát căn phòng giá 488 tệ một đêm này.
Vừa nhìn đã biết cậu chẳng buồn mở xem cái video kia.
Lộ Tử Nhiên mặc kệ cậu dạo loanh quanh trong phòng, lấy một chiếc q**n l*t sạch rồi chui vào phòng tắm.
Nửa tiếng sau, Lộ Tử Nhiên khoác áo choàng tắm sạch sẽ bước ra.
Vừa đẩy cửa phòng tắm, hắn liền thấy Trì Mộ Tinh nằm trên giường lớn, ôm máy tính bảng vẽ bản vẽ.
Đó chính là thú vui yêu thích nhất của người máy nhỏ này.
Không rõ là Trì Mộ Tinh lạnh nhạt hơn hay cái máy tính bảng kia lạnh nhạt hơn, Lộ Tử Nhiên chỉ có thể đánh giá rằng đây là đồng loại chơi với đồng loại — người máy chơi với người máy.
Lộ Tử Nhiên ghé lại gần nhìn, Trì Mộ Tinh cảm giác có người, liền ngẩng đầu lên, đối diện với hắn.
Người máy lạnh nhạt kết luận: “Tắm xong rồi.”
“Ừ, nhưng đừng kỳ vọng nhiều quá,” Lộ Tử Nhiên nhắc nhở, “Ngươi cũng biết sữa tắm, dầu gội của khách sạn không có gì tốt, ta đi gấp cũng không biết ngươi đi theo, nên không mang mấy đồ xa xỉ đó cho ngươi.”
“Tạm chấp nhận.” Trì Mộ Tinh đẩy máy tính bảng sang một bên, xoay xoay cánh tay mỏi vì vẽ, rồi móc lấy dây áo tắm của Lộ Tử Nhiên kéo hắn lại gần: “Ôm.”
Lộ Tử Nhiên ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh, tự giác kéo áo tắm để lộ cơ ngực rắn chắc.
Trì Mộ Tinh vùi mặt vào đó, vừa ngửi thấy mùi sữa tắm rẻ tiền đã khẽ nhíu mày.
Nhưng rồi cậu vẫn chấp nhận, hít sâu một hơi, treo mình trên người Lộ Tử Nhiên mà không nhúc nhích.
Ngày thường Trì Mộ Tinh chỉ mắc chứng khát tiếp xúc da thịt, không cần Lộ Tử Nhiên phải phóng tin tức tố trấn an, nhưng lúc này đại khái là do mùi sữa tắm không hợp khẩu vị, cậu thế mà lại có chút muốn tin tức tố của hắn.
Bất quá Trì Mộ Tinh vẫn nhịn xuống.
Cậu vốn định tối nay tiếp tục vẽ, không muốn lãng phí quá nhiều thời gian trên người Lộ Tử Nhiên.
Lộ Tử Nhiên vỗ lưng cho cậu thuận khí, tiện thể hỏi lại cái nghi vấn ban nãy: “Ngươi không phải đi khám bệnh sao? Bác sĩ cho ngươi về rồi?”
Trì Mộ Tinh ôm eo hắn, mỗi lần được vỗ lưng thì luôn dễ nói chuyện hơn thường ngày một chút.
Cho nên cậu thật sự dễ nói chuyện mà trả lời: “Y nói không khỏi nhanh như vậy, vẫn cần ôm nhiều hơn.”
“Vẫn không kê thuốc cho ngươi?”
“Y nói thuốc không bằng ôm, mà thuốc còn có tác dụng phụ.”
“À, cho nên ngươi vừa rời bệnh viện liền tới tìm ta.” Lộ Tử Nhiên kết luận, “Khi nào thì gắn định vị vào điện thoại của ta? Ta còn chưa nói cho ngươi ta đi đâu chơi mà.”
Thân thể trong lồng ngực chợt cứng đờ.
Lộ Tử Nhiên cúi đầu nhìn cậu: “Sao vậy?”
Trì Mộ Tinh nhắm mắt lại, thản nhiên đẩy cái nồi sang cho gia gia: “Gia gia sợ lúc ta phát bệnh mà ngươi không kịp nghe điện thoại, không kịp xem tin nhắn, nên mới gắn định vị ngươi, để tiện tìm được ngươi.”
Thật ra là chính cậu mới làm ra cái máy định vị không biết cho ai dùng, bèn lén gắn vào điện thoại của Lộ Tử Nhiên để thử nghiệm.
Không ngờ dùng tốt như vậy, vượt khoảng cách siêu xa vẫn chuẩn xác, chủ nhân lại hoàn toàn không phát hiện, quả thực có thể đem đi sản xuất hàng loạt.
Trì Mộ Tinh, quả đúng là thiên tài máy móc.
Lộ Tử Nhiên lười so đo với cái nhà này, chỉ cảm thấy Trì Mộ Tinh thở ngay trong ngực mình, giữa mùa hè nóng nực mà điều hòa khách sạn lại yếu kém, giờ phút này khiến hắn nóng bức cả người, cảm giác như vừa tắm rửa xong lại phí công.
Hắn đành phải đưa tay xoa xoa đầu Trì Mộ Tinh, cũng không rõ là an ủi cậu hay an ủi chính mình: “Ngày mai ta còn đi chơi với bạn, ngươi có đi không?”
“Đi.” Trì Mộ Tinh còn bổ sung thêm một câu chua chát, “Ngươi chẳng phải nghèo lắm sao, đâu trả nổi tiền.”
Một câu nói đau điếng.
Lộ Tử Nhiên bật cười: “Thiếu gia, ngươi là máy ATM của ta à?”
Trì Mộ Tinh không đáp. Cậu vừa rồi nhân lúc Lộ Tử Nhiên đi tắm đã lật ví tiền hắn, ba ngàn tệ chỉ còn lại hơn hai ngàn, khó mà tưởng tượng hắn còn muốn ở đây mấy ngày, sau đó chẳng phải sẽ phải ở chung với đám bạn nghèo kia sao.
Trì Mộ Tinh tuyệt đối không đồng ý. Dù quan hệ của cậu với Lộ Tử Nhiên chỉ là hôn nhân hữu danh vô thực bị tin tức tố buộc chặt, nhưng tuyệt đối không thể để người của mình ở chung phòng với Omega khác.
Lộ Tử Nhiên thì lại nghĩ, bạn bè hắn hoàn toàn không biết chuyện giữa hắn và Trì Mộ Tinh, ngày mai làm sao giải thích đây.
“Tổ tông à, ngày mai ngươi đi theo ta, vậy ta biết ăn nói sao với bạn ta? Chẳng lẽ nói hai ta đã đính hôn?”
“Không được nói.” Giọng lạnh lùng của Trì Mộ Tinh như lưỡi dao, “Ngươi mà dám nói, ta tịch thu hết tiền tiêu vặt của ngươi.”
“……” Lộ Tử Nhiên im lặng. Đúng là đau đầu khi kinh tế bị nắm trong tay người khác, “Thế bằng không thì ta phải nói thế nào?”
“Ngươi tự nghĩ.” Trì Mộ Tinh thẳng thừng đá vấn đề ngược lại cho hắn, trông chẳng hề có ý định tự suy nghĩ.
Lộ Tử Nhiên nhìn tiểu tổ tông IQ cao hơn hắn cả đoạn trong lòng mình, chỉ cảm thấy tiếng mẹ đẻ của bản thân hóa thành vô ngữ.
Rõ ràng là chính Trì Mộ Tinh cũng nghĩ không ra, nên mới ném cho hắn chứ gì!
Thôi, xe tới núi ắt có đường, cứ lừa bạn bè một bước đã.
Chỉ cần lừa được người IQ cao nhất trong nhóm là Cẩm Thư Hoa, mấy kẻ còn lại đều không thành vấn đề.
Ôm đủ rồi, Trì Mộ Tinh từ trên người hắn đứng dậy, nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, bỏ máy tính bảng và bút điện tử vào vali.
Lộ Tử Nhiên vừa nhìn liền hiểu, tiểu tổ tông chắc chắn đã mở sẵn phòng tổng thống suite cho mình, giờ đang chuẩn bị lên đó ở riêng.
“Cần ta đưa ngươi đi không?” Người ở rể tốt biết tự giác, ngay cả không có việc cũng muốn tự tìm việc cho mình.
Đương nhiên đây chỉ là lời khách sáo. Hắn đang mặc áo choàng tắm bị Trì Mộ Tinh kéo bung hết, đâu thể đường hoàng đi ra ngoài, nếu đi cùng cậu ta thì chẳng phải rất mất mặt sao.
Nhưng Trì Mộ Tinh lại nói: “Đổi quần áo, đi cùng ta.”
Lộ Tử Nhiên thở dài: “Được rồi.”
Quan tâm tiểu tổ tông mắc chứng sợ xã giao cũng là trách nhiệm, ai biết cậu có thể ở thang máy gặp phải người lạ rồi phát bệnh chứ.
Giờ hắn đã có thể ung dung thay đồ trước mặt Trì Mộ Tinh, trước kia còn thấy ngượng, sau phát hiện ánh mắt cậu nhìn mình với nhìn thi thể cũng chẳng khác gì, thế là thôi không bận tâm nữa.
Hắn nhanh nhẹn thay một chiếc áo thun đen với quần đùi xám, đeo túi chéo, giúp Trì Mộ Tinh kéo vali, nhấn thang máy, không cần hỏi cũng biết phải ấn tầng cao nhất.
Cửa phòng tổng thống suite giá 4999 một đêm mở ra, Lộ Tử Nhiên có thể cảm nhận được Trì Mộ Tinh vẫn có chút khinh thường.
Tiểu tổ tông đi cùng hắn đến cái khách sạn “rẻ tiền” này quả là cực khổ, đến cả phòng đắt nhất cũng chỉ có vậy.
Hắn chẳng biết an ủi thế nào, chỉ giúp cậu đặt vali ổn thỏa, rồi đi tới cửa, nói một câu: “Ngủ ngon.”
Dứt lời, hắn nhấc chân định bước ra ngoài.
Giọng nói thanh lãnh từ trong phòng tổng thống, giữa luồng khí lạnh khiến người thư thái, truyền vào tai hắn, mang theo một tia không vui.
Dưới ánh trăng, âm thanh lạnh ấy bị cơn gió nóng chen vào, trở nên quái lạ đến mức khiến Lộ Tử Nhiên trợn mắt há mồm.
Trì Mộ Tinh nói: “Ai cho ngươi đi?”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]