Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 4: Phi lễ đàng hoàng thiếu nam




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ai cho ngươi đi…

Rõ ràng trước kia mỗi lần ôm xong, Trì Mộ Tinh đều sẽ để hắn đi, sao hôm nay lại khác? Chẳng lẽ ở nơi xa lạ này, tiểu tổ tông mắc chứng sợ xã giao nên sợ đến mức không dám đóng cửa ở một mình?

Lộ Tử Nhiên cứng đờ bước chân, buộc phải quay vào trong. Hắn thấy tiểu tổ tông ngồi trên ghế sofa, hai tay đặt tự nhiên sang hai bên, chân vắt hờ, kiêu ngạo như nữ vương, phô bày khí thế bễ nghễ thiên hạ, y như biến sofa thành long ỷ.

Ánh mắt Lộ Tử Nhiên rơi dần xuống đôi chân trần trắng nõn kia.

Dưới ánh trăng, cặp chân lộ ra màu trắng sữa, Trì Mộ Tinh khẽ động ngón chân, như thể đang cào vào lòng Lộ Tử Nhiên.

Hầu kết hắn trượt lên xuống, nuốt khan một ngụm: “Làm sao vậy, hôm nay đột nhiên muốn ta ở lại?”

“Tắm lại đi, sữa tắm trong phòng tổng thống là hàng cao cấp.” Trì Mộ Tinh đổi tư thế, càng thêm giống dáng vẻ nữ vương sai bảo.

Được rồi, liền lăn lộn đi. Bây giờ không có bảo mẫu, quản gia hay vệ sĩ xung quanh, tiểu tổ tông chỉ có mình hắn để sai khiến.

Cơn rung động trong lòng Lộ Tử Nhiên lập tức tắt lửa, hắn tự rót một ly nước uống rồi bước vào phòng tắm.

Không thể không nói, phòng tắm trong phòng tổng thống suite đúng là đỉnh. Tuy không xứng tầm với tiểu tổ tông, nhưng so với phòng thường thì thật sự rộng rãi và sang trọng.

Lộ Tử Nhiên mới vừa thay quần áo, vốn chỉ định xối nước sơ qua rồi mặc lại. Dù phòng tắm đẹp thế nào, tắm một tiếng đồng hồ thì cũng chịu không nổi, da dẻ còn muốn giữ nữa chứ.

Hắn vừa c** đ*, đứng dưới vòi sen điều chỉnh nước thì cửa phòng tắm bị đẩy ra. Tiểu tổ tông chưa thấy đủ, ló đầu vào nhìn.

Theo bản năng, Lộ Tử Nhiên che phần dưới, giận dữ: “Ngươi làm gì!”

Nếu hắn không che thì còn đỡ, che như vậy lại càng thu hút ánh mắt Trì Mộ Tinh.

Kế tiếp, hắn trơ mắt nhìn vành tai trắng nõn của Trì Mộ Tinh dần dần đỏ lên.

“……” Trì Mộ Tinh trừng hắn: “Ta thiết kế người máy cần có mẫu thể người thật để tham chiếu.”

“Thì cũng đâu cần tiến vào lúc ta đang tắm chứ!” Lộ Tử Nhiên xoay lưng lại, lấy mông đối diện, bất bình oán giận: “Ngươi như vậy y hệt kẻ muốn xông vào phi lễ thiếu nam nhà lành đó!”

Trì Mộ Tinh cũng cau mày: “Ta với ngươi không có tình cảm, ta phi lễ ngươi làm gì.”

Cậu vốn không cố ý, ai mà ngờ Lộ Tử Nhiên nhanh tay nhanh chân, c** s*ch sẽ luôn rồi.

Chỉ là vì nóng lòng muốn vẽ, nhất thời nôn nóng thôi.

Cậu cũng chẳng có hứng thú với người khác, chỉ là… diện mạo và dáng người Lộ Tử Nhiên quả thực không có gì để chê. Hồi trung học, hắn chính là giáo thảo, mặc đồ thì gầy, cởi ra cơ bắp săn chắc. Nam nữ già trẻ trong trường đều không ít người liếc trộm hắn.

Cho nên, nếu phải chọn mẫu thể cho người máy, nhất định phải là Lộ Tử Nhiên.

Thật ra việc giữ hắn lại đêm nay, sợ phát bệnh chỉ là cái cớ, nguyên nhân lớn hơn chính là muốn hắn làm người mẫu.

Hoàn toàn không có ý phi lễ hắn!

Trong lòng, Trì Mộ Tinh mắng cái tên ở rể nghĩ quá nhiều kia tám trăm lần, cố tình không đóng cửa phòng tắm cho tử tế, sắc mặt lạnh tanh bỏ đi, trở về giường tiếp tục vẽ.

Lộ Tử Nhiên mắng xong cũng không so đo nữa, tự giác chỉ mặc một cái q**n l*t, khoác áo tắm rồi bước ra.

Trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi sữa tắm cao cấp — tiểu tổ tông không chịu đóng cửa, hơi nước tràn ngập khắp phòng.

Hắn đứng bên cạnh, nhưng tiểu tổ tông chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, chỉ cắm cúi vẽ.

Lộ Tử Nhiên xem đến buồn ngủ.

Hắn chẳng hiểu gì về thiết kế máy móc, chỉ biết từ ngày quen tiểu tổ tông đến giờ, Trì Mộ Tinh lúc nào cũng dính lấy mấy thứ người máy, như thể quyết tâm cả đời sống cùng máy móc vậy.

Hiện tại trong biệt thự Trì gia còn có một nhà kho chứa toàn bộ robot cao cấp mà thiếu gia đã tháo tung. Bên cạnh là một kho khác, chất đống một đống sản phẩm thất bại, như nửa ngọn núi nhỏ.

Lộ Tử Nhiên thầm may mắn vì mình là người thật. Nếu hắn cũng là robot, chắc đã bị tháo ra rồi ném vào đó chờ gỉ sét.

Cuối cùng Trì Mộ Tinh cũng hạ bút, ngẩng đầu, mặt vô cảm hỏi hắn: “Sai chỗ nào?”

Lộ Tử Nhiên lập tức biết điều: “Không nên quát ngươi, không nên không cho ngươi xem nửa người bên dưới.”

“…… Nửa câu sau ngươi thu hồi lại cho ta!”

Tiểu tổ tông khổ sở lắm mới làm cho vành tai bớt đỏ, giờ lại đỏ ửng lên, vừa tức vừa đáng yêu.

Lộ Tử Nhiên bỗng dưng bắt đầu suy nghĩ, nếu như hắn và tiểu tổ tông không phải có quan hệ như hiện tại, nếu như ngay từ đầu bọn họ gặp nhau đã bình đẳng mà nói chuyện, liệu hắn có thể thích Trì Mộ Tinh kiểu này không?

Chắc là cũng không thể nào, bởi hình mẫu lý tưởng trước kia của hắn là tỷ tỷ ngực to mông vểnh.

Lộ Tử Nhiên vốn không thích dỗ người. Trước kia hắn tính tình nóng nảy thẳng thắn, thư tình người khác đưa đến hầu như đều trực tiếp ném vào thùng rác. Cũng chỉ là năm lớp mười hai bị Trì gia lăn lộn đến mức “đồng cảnh cộng tình” với người theo đuổi, hắn mới chịu để yên mấy phong thư, không ném đi.

Tích góp tới giờ thành một chồng, nhưng chưa từng hủy một phong nào. Bị Cẩm Thư Hoa trêu chọc rằng từ cái thùng rác này chuyển sang thùng rác khác thì có gì khác biệt.

Hắn còn giấu ở chỗ Trì Mộ Tinh không biết. Nếu tiểu tổ tông mà phát hiện, Lộ Tử Nhiên chắc chắn sẽ nổ tung.

Tiểu tổ tông có thể không dao động cảm xúc, nhưng Trì gia gia thì chưa chắc, khả năng cao sẽ ném hắn xuống hồ nuôi cá.

So với việc bị tiểu tổ tông quăng vào ao nuôi cá sấu, thì bị ném cho cá ăn còn tốt hơn một chút.

Lộ Tử Nhiên lạnh sống lưng.

Việc cấp bách nhất chính là phải hầu hạ tiểu tổ tông trước mặt cho thật tốt.

“Ngươi không phải muốn vẽ sao? Ta cởi cho ngươi tham khảo luôn nhé?”

“……”Vậy mà Trì Mộ Tinh còn chần chừ, “Nửa người dưới có mặc không?”

“Mặc!” Lộ Tử Nhiên lập tức lớn tiếng phản bác, “Ngươi không phải nói ngươi không muốn phi lễ ta sao? Chẳng lẽ còn muốn nhìn tr*n tr**?”

“…… Không muốn.”

Trì Mộ Tinh đỡ trán. Hai người bọn họ cho dù trên danh nghĩa đã đính hôn, thực tế cũng chỉ thỉnh thoảng ôm nhau, nói trắng ra thì quan hệ chẳng hơn bạn bè là mấy. Thậm chí làm không khéo thì ngay cả bạn bè cũng không tính.

Làm gì có bạn bè nào như Lộ Tử Nhiên, cứ nhường nhịn mình đến vậy.

Nếu tiến sâu hơn thành quan hệ thể xác…… Vậy càng viễn tưởng. Bản thân cậu vẫn luôn tỉnh táo khắc chế, đến giờ còn chưa cùng Lộ Tử Nhiên phát sinh chuyện gì.

Cho nên nhìn th*n th* tr*n tr**? Nghĩ thôi cũng đừng nghĩ!

Lộ Tử Nhiên đâu biết trong đầu cậu có một tiểu kịch bản, chỉ lo vội vã cởi áo choàng tắm của mình, ném lên ghế, rồi hỏi: “Ta đứng đâu?”

“Để ta nhìn chính diện là được.”

Trì Mộ Tinh vừa vẽ vừa nhìn thẳng, máy tính bảng sắp hết pin, cậu phải cắm sạc, kết quả là bị bó buộc trong phạm vi hai mét quanh ổ điện, y như bị dây xích khóa lại.

Vì thế Lộ Tử Nhiên đứng ngay mép giường, cho cậu một khoảng cách vừa nhìn được vừa chạm được.

Thật là tri kỷ, hắn tự nhủ trong lòng.

Trì Mộ Tinh khi vẽ thì tập trung vô cùng, còn tỉ mỉ tính toán từng con số, vừa vẽ vừa sửa liên tục.

Cậu thì đắm chìm, còn Lộ Tử Nhiên thì chán muốn chết, lại đói bụng.

Vốn dĩ tính đi tắm xong kêu hộp cơm về ăn rồi nằm nghỉ cho sướng, giờ lại tắm hai lần, mà cơm còn chưa có hạt nào vào bụng.

Alpha cấp S đói thì oán niệm càng nặng, hắn vốn đã đói đến muốn xỉu.

“Trì Mộ Tinh……” Hắn ngắt ngang lúc tiểu tổ tông vừa mới vẽ xong một bức, còn định bắt đầu bức tiếp theo, “Nghe xem, tiếng gì đây?”

Trì Mộ Tinh: “?”

Có tiếng gì đâu.

“Bụng ta đang kêu.” Lộ Tử Nhiên nghiêm túc nhấn mạnh, “To lắm đấy, ngươi không nghe thấy sao?”

Trì Mộ Tinh cúi đầu lưu file, thản nhiên đáp: “Vậy ngươi muốn làm gì?”

“Đi ra ngoài ăn đi? Vừa hay ngươi cũng chưa ăn.” Lộ Tử Nhiên nói, trong lòng thì nghĩ tiểu tổ tông quý giá thế này tuyệt đối không thể cho ăn cơm hộp, nhỡ đâu bị trúng độc chết, Trì gia gia sẽ lột da hắn.

Trì Mộ Tinh liếc nhìn thời gian trên máy tính bảng, đã hơn 9 giờ tối.

Hôm nay sau khi nhận được điện thoại của Lộ Tử Nhiên, Trì Mộ Tinh liền ngồi phi cơ tư nhân của nhà mình bay tới đây, xin đường bay mất một khoảng thời gian, bằng không đã có thể tới sớm hơn.

Trên phi cơ cậu chỉ ăn qua loa một chút, đến bữa tối thì lại bị hắn ôm dỗ qua, tự nhiên mà quên mất chuyện ăn uống.

“Đi thôi.” Cậu đáp, “Ngươi dẫn ta.”

Mỗi khu du lịch đều có một con phố ẩm thực “chuyên hố người”, vậy mà du khách vẫn rất thích ghé. Dù ai cũng biết rõ, nhưng chẳng ai ngoại lệ.

Lộ Tử Nhiên kéo Trì Mộ Tinh đi dạo phố ẩm thực tìm đồ ăn. Người trong nước nhiệt tình với chuyện ăn đêm, cho nên dù đã muộn, phố ẩm thực vẫn sáng đèn rực rỡ, bất kỳ quán nào cũng chật kín người.

Không muốn để tiểu tổ tông mắc chứng sợ xã giao bị lạc giữa dòng người, Lộ Tử Nhiên nắm chặt tay cậu trong tay mình. Một đen một trắng, lại còn dắt tay, trong mắt người ngoài chẳng khác gì một cặp tình nhân.

Trì Mộ Tinh vốn không thích chỗ đông người, nhưng nghĩ lại Lộ Tử Nhiên vừa rồi đã làm “người mẫu” cho mình, cho dù không có công lao cũng có khổ lao, cậu chẳng tìm ra lý do để từ chối.

Ngẫu nhiên theo hắn một lần cũng không sao.

Lộ Tử Nhiên tất nhiên nhìn ra tiểu tổ tông đang nhường mình, liền ghé sát tai hỏi: “Ngươi muốn ăn gì, ta giúp ngươi tìm.”

Trì Mộ Tinh khẽ mím môi, đưa mắt nhìn quanh, khắp nơi toàn là người, cảm giác ngột ngạt khó thở.

“Ta muốn tìm quán nào ít người một chút.” Cậu đáp, “Hoặc là chúng ta đặt bao luôn.”

“… Hảo gia hỏa, ngươi biết ở loại khu du lịch này, quán nào vắng khách thì chỉ có hai khả năng: hoặc là đắt đến chết, hoặc là khó ăn đến chết.”

Tiểu tổ tông quả thật sinh trong nhung lụa, chẳng hiểu nhân gian khổ cực, điều đó có thể lý giải.

Lộ Tử Nhiên đoán nửa câu sau là do Trì Mộ Tinh bị bức đến nóng nảy mới nói ra.

Cậu vốn là người mắc chứng khát da thịt, mà hắn lại là người duy nhất hiện tại có thể chạm vào như gối ôm hình người. Người khác mà đụng vào, cậu sẽ thấy khó chịu.

Cho nên với Trì Mộ Tinh mà nói, chốn đông đúc thật sự không thích hợp. Nếu cậu muốn đặt bao cả quán, chỉ cần không phải tiền của hắn bỏ ra, Lộ Tử Nhiên cũng không ý kiến.

Ánh mắt lạnh lùng của Trì Mộ Tinh quét qua từng hàng quán nhỏ. Thật ra những thứ này cậu chưa bao giờ tiếp xúc, một lúc không biết chọn cái nào, rốt cuộc đến cả tên mấy món ăn vặt cậu còn chẳng biết.

Lộ Tử Nhiên cũng chẳng gấp, dù sao bụng đói muốn chết lặng rồi, dứt khoát đứng tại chỗ chờ.

“Chậm rãi nghĩ đi, dù sao ngươi cũng không ngủ sớm như vậy.” Hắn ngoan ngoãn nắm tay Trì Mộ Tinh, chỉ khẽ kéo cậu sát về phía mình hơn một chút, ngoài ra không có động tác gì quá phận, cực kỳ an phận.

Trì Mộ Tinh do dự giữa bánh ngũ cốc rán và takoyaki.

Nói thật, món nào nhìn cũng khó nuốt, chỉ có bánh ngũ cốc rán xem có vẻ no, còn viên bạch tuộc thì thấy dễ thương.

Cuối cùng, cân nhắc để Lộ Tử Nhiên ăn no một chút, Trì Mộ Tinh nói: “Ăn bánh ngũ cốc rán…”

Đúng lúc đó, từ một quầy hàng bên cạnh chợt có một nam sinh loạng choạng ngã nhào về phía này, bộ dạng say mèm, ngã thẳng về phía Trì Mộ Tinh.

Trì Mộ Tinh còn chưa kịp phản ứng, Lộ Tử Nhiên đã nhanh chóng đưa tay ôm cậu vào lòng ngực, che chở phía trước.

Trong lòng hắn còn sợ hãi, may mắn nguy hiểm chưa kịp làm tiểu tổ tông b·ị th·ương.

Người phía sau ngã thẳng lên lưng hắn. Lộ Tử Nhiên vốn chẳng tốt tính với người lạ, lập tức xoay người, cau mày mở miệng mắng:

“Ngươi…..ai? Liêu Địch Già?”

Lời mắng nghẹn lại trong cổ, Lộ Tử Nhiên khó chịu dừng lại, trừng mắt nhìn kỹ —— chẳng phải chính là cái tên bằng hữu đang đi du lịch cùng mình sao!

Trời ạ, thế nào lại là tên dở hơi này!

Nếu nói Lộ Tử Nhiên chỉ ngạc nhiên một phần, thì Liêu Địch Già ít nhất ngạc nhiên gấp năm lần.

Hắn nhìn chằm chằm vào Alpha cao lớn trước mặt,đúng là gương mặt Lộ Tử Nhiên. Mà hắn không hề có anh em sinh đôi, vậy thì người này chắc chắn là Lộ Tử Nhiên không sai.

Mà người đang được hắn ôm chặt trong ngực, còn nắm tay với hắn nữa… Liêu Địch Già không thấy rõ mặt, bởi vì Trì Mộ Tinh vùi đầu vào ngực hắn.

Bản năng Liêu Địch Già lập tức nhận ra… hai người này tuyệt đối có điều cực kỳ bất thường!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.