Cuối cùng ta cũng được ăn món gà nướng da giòn của lầu Kính Hoa.
Cùng với đĩa hạnh nhân bạch nê được tặng kèm mỗi khi gọi một phần gà nướng.
Là hạnh nhân bạch nê ngon hơn cả trong cung!
Thực ra món hạnh nhân bạch nê này vốn xuất phát từ ngự thiện trong cung.
Chỉ là những món ăn trong cung rồi cũng sẽ dần lưu truyền ra dân gian.
Đến tay đầu bếp của lầu Kính Hoa — tửu lâu số một Nam Tiêu — món ăn ấy lại được cải tiến đến mức "trò giỏi hơn thầy".
Ngay cả chút độc tính vốn có của hạnh nhân đắng cũng được các đầu bếp Kính Hoa Lâu dùng bí pháp riêng để trung hòa hoàn toàn.
Vì vậy, hạnh nhân bạch nê của Kính Hoa Lâu từ trước đến nay đều được tặng kèm sau khi khách gọi đủ một bàn thức ăn.
Vừa ngon hơn.
Lại không cần lo ăn nhiều sẽ mất mạng.
Cả tòa lầu này, ngoại trừ chưởng quỹ và đầu bếp, tất cả những người còn lại đều là thị vệ tùy giá và cấm quân của Hoàng đế cải trang thành gia nhân phủ nha bình thường.
Trong gian phòng riêng trên tầng ba.
Các cửa sổ đều mở rộng.
Từ đây có thể nhìn thấy rõ vô số đèn Khổng Minh ngoài trời.
Có thể nhìn thấy những chiếc thuyền hoa trên hồ của phường Thủy Nguyệt bên cạnh.
Giữa những đóa sen thấp thoáng.
Một nữ tử ôm tỳ bà, che mặt bằng khăn lụa mỏng, đang chậm rãi gảy đàn hát khúc 《Túy Hoa Âm》.
Rồi lại từ từ chuyển sang 《Phượng Cầu Hoàng》.
Trong chén rượu trên bàn là loại mỹ tửu nổi tiếng nhất của Kính Hoa Lâu—
"Kính Hoa Thủy Nguyệt".
Ta chống tay lên thái dương.
Nhìn xuống dưới lầu.
Những mỹ nhân e ấp.
Ánh đèn dịu dàng lay động.
Tiếng hát ê a vang vọng không ngừng...
Bỗng nhiên, ký ức trôi xa.
Trôi về những năm tháng còn ở phủ Tướng quân.
Ngày hôm ấy, cha ôm ta trong lòng.
Cả gia đình cùng đến Kính Hoa Lâu dự tiệc.
Ta nhớ rất rõ.
Hôm đó là bữa tiệc tiễn anh trai lên đường đến biên cương trấn thủ.
Ta cũng nhớ...
Hình như hôm ấy cha đã kể cho ta nghe một câu chuyện.
Có lẽ vì đã uống rượu.
Cũng có lẽ vì đêm nay quá giống năm ấy.
Ta đột nhiên không còn phân biệt nổi đâu là hiện tại, đâu là quá khứ.
Trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót khó diễn tả.
Ta quay sang hỏi Tiêu Sở Hành:
— Tiêu Sở Hành, ngươi có biết... vì sao loại rượu trấn lầu của Kính Hoa Lâu lại được đặt tên là “Kính Hoa Thủy Nguyệt” không?
Tiêu Sở Hành nhìn ta:
— Vì sao?
Sống mũi ta bỗng cay cay.
— Hôm nay ngươi nhờ phúc của ta mới được xuất cung. Vậy ta cũng đáp lễ ngươi bằng một câu chuyện nhé...
— Nàng kể đi.
Ta chậm rãi nói:
— Khoảng mười mấy năm trước, có một thiếu niên chừng mười ba, mười bốn tuổi. Vì ý chí không đủ kiên định, không chịu nổi chiến loạn triền miên nơi biên cương nên nảy sinh ý định đào ngũ. Nhưng biên giới canh phòng vô cùng nghiêm ngặt. Hơn nữa lúc ấy còn là thời loạn thế. Các nước ở Nam Cảnh đánh tới đánh lui không ngừng. Hôm nay nhà ngươi làm Hoàng đế. Ngày mai ngươi đã bị thuộc hạ g**t ch*t, kẻ khác khoác long bào lên ngôi.
Nhưng chẳng được bao lâu, kẻ cướp ngôi ấy lại bị nước láng giềng lấy danh nghĩa “nghịch thiên đoạt vị” mà chém đầu. Thôn tính rồi phân liệt. Phân liệt rồi lại thôn tính. Không ai biết bao giờ mới kết thúc.
Chính vì thời cuộc hỗn loạn như vậy.
Nhà nào cũng thiếu binh lính.
Cho nên quân đội trừng phạt đào binh đặc biệt tàn khốc.
Tội chém đầu đã không còn đủ.
Mà trực tiếp nâng lên thành tru di cửu tộc.
Mục đích là để ngăn chặn việc bỏ trốn.
— Thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi ấy... Tạm gọi là Tiểu Cửu đi. Tiểu Cửu từ nhỏ đã là cô nhi. Sống bằng nghề ăn xin trong kinh thành. Sau này đất nước cần đánh trận. Tiểu Cửu nghe nói nhập ngũ thì có cơm ăn. Thế là vui mừng hớn hở đi tòng quân. Nhưng đến biên cương rồi mới phát hiện mọi chuyện hoàn toàn không giống như tưởng tượng. Vẫn thường xuyên không có đủ cơm ăn. Không chỉ vậy. Ngày nào cũng sống như đang cướp mạng từ tay Diêm Vương. Suốt năm năm ở biên giới,nhờ ông trời phù hộ, cậu ta mới giữ được một mạng sống.
Ta nhấp một ngụm rượu.
Giọng nói cũng dần trở nên xa xăm.
— Nhưng rồi cậu ta vẫn không chịu nổi nữa. Dù sao cũng đều là đói ăn. Nhưng kinh thành ít nhất còn là nơi phồn hoa giàu có. Dựa vào ăn xin cũng có thể lấp đầy bụng. Quan trọng nhất là không phải lo mất mạng. Cũng không phải ngày nào trên người cũng xuất hiện những vết thương mới. Vì thế... Cậu ta bắt đầu âm thầm tính toán kế hoạch đào tẩu. Nhưng biên tái quá rộng lớn. Muốn thuận lợi trốn về kinh thành thì cần phải có bản đồ. Mà bản đồ... Chỉ có vị chủ soái mới giữ. Còn vị chủ soái ấy...
Ta khẽ cười.
— Lại là một người nghiện rượu như mạng sống của mình vậy...Trùng hợp là, ngoài chuyện đánh trận ra thì Tiểu Cửu chẳng có gì nổi bật, nhưng cha cậu ta lúc còn sống lại là một người chuyên nấu rượu cho tửu lâu. Sau này gia đình gặp biến cố, không còn cách nào khác nên cậu ta mới phải đi ăn xin. Tiểu Cửu được cha truyền lại tay nghề nấu rượu. Loại rượu do cậu ta nấu ra thơm nồng đậm đà, vào miệng lại thanh mát dễ chịu. Trong quân có không ít người mê loại rượu ấy. Quan trọng nhất là nguyên liệu nấu rượu chỉ là một loại quả dại mọc đầy khắp biên cương. Thuận tay hái là có thể nấu. Chẳng tốn bao nhiêu công sức. Mùa hè chôn xuống đất vàng. Đến mùa đông đào lên là có thể uống được.
Nhờ vậy mà Tiểu Cửu lọt vào mắt xanh của vị chủ soái. Vị chủ soái ấy ngoài việc thích uống rượu còn đặc biệt mê nấu rượu. Cho nên cứ có thời gian rảnh là lại gọi Tiểu Cửu đến dạy mình cách nấu thứ rượu ấy. Sau khi học được rồi, chủ soái mới hỏi loại rượu này tên là gì. Tiểu Cửu đáp rằng nó tên là "Mộng Đẹp".
Chủ soái nghe xong liền cười nhạo cậu ta không có học thức. Rượu ngon như thế sao có thể dùng cái tên tầm thường như vậy được? Thế là Tiểu Cửu bảo chủ soái tự đặt tên. Chủ soái suy nghĩ một lúc rồi đặt tên là "Gia Kỳ Lai".Tiểu Cửu chẳng hiểu cái tên ấy hay ở đâu.Nhưng vẫn vỗ tay khen lấy khen để.
Ta nhấp một ngụm rượu rồi tiếp tục kể:
— Từ đó về sau, mỗi lần chuốc chủ soái say khướt, Tiểu Cửu đều tranh thủ nhìn lén bản đồ quân sự một chút. Mỗi lần chỉ nhớ một góc nhỏ. Sau đó quay về doanh trướng tự vẽ lại. Cứ lặp đi lặp lại như vậy suốt gần một năm. Cuối cùng cũng đến ngày cậu ta hoàn chỉnh được toàn bộ tấm bản đồ. Thế là... Chủ soái học được cách nấu rượu "Gia Kỳ Lai". Còn Tiểu Cửu... Cuối cùng cũng trốn được về kinh thành mà mình ngày đêm mong nhớ.
Tiêu Sở Hành nghe đến xuất thần.
— Sau đó thì sao? Tiểu Cửu... chết rồi à?
Ta không trả lời ngay.
Chỉ tiếp tục câu chuyện:
— Sau này, Nam Cảnh thống nhất. Quốc hiệu được đặt là "Gia Khải".
Nói đến quốc hiệu ấy, ta và Tiêu Sở Hành nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Ngoài cửa sổ vẫn vang lên tiếng ca mơ hồ.
Như đang kể lể nỗi bi thương của những linh hồn cô quạnh.
Ta tiếp tục:
— Vị chủ soái ấy từ đó không còn phải nam chinh bắc chiến nữa. Cuối cùng cũng được cáo lão hồi hương. Ông vốn là người kinh thành. Thế là dùng số tiền thưởng triều đình ban cho mở một tửu lâu. Loại rượu bán trong quán vẫn gọi là "Gia Kỳ Lai". Chỉ là triều đại mới, khí tượng mới. Ông cảm thấy nên đổi cho loại rượu ấy một cái tên vui vẻ hơn. Thế rồi ông nhớ tới Tiểu Cửu mà năm xưa mình cố ý thả đi...
— Cố ý thả đi?
Tiêu Sở Hành ngẩn người.
Nhưng rất nhanh đã hiểu ra.
Hắn cười:
— Thảo nào.
Ta gật đầu.
— Thực ra chủ soái biết hết. Suốt một năm trời. Nếu ngay cả chuyện đó mà ông cũng không phát hiện được, thì làm sao có thể ngồi vững vị trí chủ soái? Chỉ là người trong quân ngũ hiểu người trong quân ngũ nhất. Ông hiểu tâm trạng của Tiểu Cửu. Hoặc cũng có thể là vì chút tình nghĩa được kết nên từ những vò rượu ấy. Cho nên ông sinh lòng thương xót. Đến khi thời cuộc dần ổn định, ông còn muốn tìm Tiểu Cửu trở về. Cùng mình đặt tên cho loại rượu mới. Nhưng sau nhiều lần dò hỏi... Ông mới biết rằng...
Ta nhìn chén rượu trong tay.
Giọng nói nhẹ hẳn xuống.
— Hóa ra ngay ngày Tiểu Cửu trốn về đến kinh thành... Cậu ta đã chết rồi.
Tiêu Sở Hành khẽ nhíu mày.
— Chết thế nào?
— Treo cổ. Trên một cây liễu ngoài ngoại thành.
Tiêu Sở Hành lập tức hỏi:
— Vì sao? Cậu ta đã phải chịu bao gian khổ mới trốn được về. Chẳng lẽ về đến kinh thành rồi lại đột nhiên phát hiện lương tâm, cảm thấy làm đào binh là sai nên tự sát?
Ta nhìn hắn.
Rồi bắt chước dáng vẻ đau xót của cha năm ấy khi kể câu chuyện này.
— Đúng. Mà cũng không đúng.
— Ý nàng là sao?
Ta khẽ thở dài.
— Bởi vì sau khi trải qua muôn vàn gian khổ trở về... Cậu ta mới phát hiện rằng... Kinh thành và biên tái. Vốn chẳng khác nhau là bao.
Những cảnh tượng phồn hoa năm xưa đã sớm tiêu điều hoang phế. Cỏ dại mọc đầy. Kinh thành từng ca múa thái bình ngày nào... Đã biến thành một tòa thành hoang chỉ còn tiếng chó hoang sủa yếu ớt.
Tiêu Sở Hành không nói gì nữa.
Biểu cảm của hắn lúc này giống hệt ta năm ấy khi lần đầu tiên nghe câu chuyện này.
Ngây người tại chỗ.
Chiếc chén rượu trong tay như đông cứng giữa không trung.
Ta học theo dáng vẻ lắc đầu thở dài của cha mình năm đó rồi chậm rãi nói:
— Đã là loạn thế... Thì nơi nào cũng là loạn thế. Xác chết đói nằm ngổn ngang. Thi thể trôi dạt ngàn dặm. Làm gì có nơi nào thật sự là chốn dung thân? Chẳng qua chỉ là kẻ chạy năm mươi bước cười người chạy một trăm bước mà thôi. Sau khi nghe được chân tướng ấy, vị chủ soái bỗng cảm thấy vô cùng hoang đường. Rồi lại nảy sinh một suy nghĩ còn hoang đường hơn. Nếu năm xưa Tiểu Cửu không bỏ trốn... Nếu cậu ta vẫn luôn ở lại quân doanh... Vậy đến ngày Nam Cảnh thật sự thống nhất, liệu cậu ta có thể trở về nơi mà mình vẫn hằng mơ ước hay không?
Ta nâng chén rượu lên, giọng nói khẽ khàng:
— Sinh ra giữa thời loạn... Có được một giấc mộng Hoàng Lương, một cảnh Kính Hoa Thủy Nguyệt... Đã là điều rất tốt đẹp rồi. Vì thế cuối cùng, ông ấy đặt tên loại rượu ấy là "Kính Hoa Thủy Nguyệt". Tửu lâu cũng được gọi là Kính Hoa Lâu. Loạn thế cũng được. Gia Khải cũng được. Con người sống trên đời, trải qua mưa gió thăng trầm. Hoang đường cũng được. Thuận lợi cũng được. Suy cho cùng đều chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước. Có lẽ... Chỉ có chén rượu trong tay là thứ thật sự tồn tại.
Ta nâng chén hướng về phía Tiêu Sở Hành.
— Kính "giấc mộng Hoàng Lương, Kính Hoa Thủy Nguyệt".
— Kính...Bệ hạ Gia Khải của ta.
Tiêu Sở Hành cũng nâng chén chạm vào chén rượu của ta.
Đôi mắt phượng khẽ cong lên, ánh lên màu hổ phách dịu dàng.
— Kính Nam Tiêu quốc thái dân an. Kính...
Hắn ngừng lại một chút.
Nụ cười nơi khóe môi càng sâu hơn.
— Hoàng hậu Minh Ý của ta.
Ta sững người.
Sau đó lập tức dưới gầm bàn đá mạnh vào cẳng chân hắn một cái.
— Ai là Hoàng hậu của ngươi chứ!
Tên Hoàng đế nhóc con này!
Hắn... hắn... hắn lại trêu chọc ta nữa rồi!
Có lẽ là tại ta.
Hôm nay ta quá vui.
Vui đến mức buông lỏng cảnh giác.
Đến nỗi không nhìn rõ mũi tên lạnh lẽo xé gió lao tới kia được b*n r* từ đâu.
Lúc ấy.
Ta và Tiêu Sở Hành vẫn còn đang nâng chén giữa không trung.
Mũi tên ấy bay tới từ mặt sông.
Lướt ngang trước mắt chúng ta.
Rồi đập nát chén rượu trong tay Tiêu Sở Hành.
Mà cũng chẳng biết lấy đâu ra dũng khí.
Khi mũi tên thứ hai nối tiếp lao tới, nhanh đến mức không cho người ta lấy một hơi thở.
Ta lại đột ngột lao về phía Tiêu Sở Hành.
Gần như không hề do dự.
Lúc ấy ta đang nghĩ gì?
Ta nghĩ rằng...
Hắn là Tiêu Sở Hành.
Là Hoàng đế của Nam Tiêu.
Cũng là vinh nhục của cả nhà họ Cao.
Khoảnh khắc mũi tên xuyên thủng bả vai.
Trong đầu ta chỉ còn lại đúng một chữ:
Đau.
Thích khách rất nhanh đã bị khống chế.
Trong cơn hỗn loạn.
Ta nghe thấy vô số âm thanh vang lên bên tai—
— Bệ hạ! Là thích khách Bắc Kỳ!
— Hồi cung! Mau truyền Thái y!
— Nhanh lên!
— A Thích, đừng sợ, trẫm ở đây.
...
Sau cơn đau dữ dội ban đầu.
Hình như cũng không còn đau đến thế nữa.
Chỉ là hơi choáng váng.
Thế là trong đầu bắt đầu xuất hiện đủ loại suy nghĩ lung tung.
Mà buồn cười nhất chính là:
Không được.
Bổn cô nương tuyệt đối không thể chết đúng vào ngày sinh nhật của mình.
Như thế thật quá hoang đường.
Không được không được.
Nhất định không được.
Ta phải cố chịu qua.
Dù thế nào cũng không thể chết đúng sinh nhật.
Vừa mất mặt lại vừa xui xẻo.
Trước khi hoàn toàn hôn mê.
Ta còn dùng chút ý thức cuối cùng để cười nhạo tên thích khách Bắc Kỳ kia.
Tên đó thật sự rất buồn cười.
Tiễn pháp đáng yêu đến mức ấy.
Nhìn là biết hắn đến để khiêu khích Tiêu Sở Hành chứ chẳng phải muốn lấy mạng hắn.
Nếu không...
Sao trên mũi tên lại không tẩm thứ kịch độc thấy máu phong hầu?
Đây mà là ám sát sao?
Rõ ràng là công khai trêu chọc người ta thì có!
Vậy rốt cuộc...
Ta chắn tên cho hắn làm gì chứ?
Quả nhiên ta...
Là một kẻ cực kỳ ngốc nghếch...
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]