Nhưng nơi bình yên nhất thường cũng là nơi tiềm ẩn sát cơ lớn nhất.
Câu nói ấy là do nương nương dạy Tiêu Sở Hành.
Ta thường xuyên ở bên cạnh mài mực nên cũng nghe được.
Những lúc hai mẹ con họ giảng bài riêng với nhau, ta rất ít khi có mặt.
Ví dụ như lúc nương nương dạy Tiêu Sở Hành những thứ mà cả đời này ta chẳng bao giờ dùng đến như "đế vương chi thuật", có ta hay không cũng chẳng quan trọng.
Nhưng hễ liên quan đến cơ mật triều đình, ta tuyệt đối không thể ở lại.
Mỗi khi như vậy, ta sẽ ở trong cung Tê Phượng.
Mấy con chim sẻ non trước kia Tiêu Sở Hành bắt cho ta giờ đã lớn hơn nhiều.
Ngày nào cũng ríu ra ríu rít, coi như giúp ta giải khuây.
Nhưng phần lớn thời gian, ta chỉ ngủ.
Không biết bắt đầu từ khi nào, một người vốn hoạt bát, thích náo nhiệt như ta cũng quen với những ngày nằm dưới cửa sổ phía tây ngủ nướng.
Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua khung cửa, rơi xuống người ta, khiến cả cơ thể đều ấm nóng dễ chịu.
Rồi chẳng ngoài dự liệu, chiếc quạt đang che trên mặt sẽ bị tên Tiêu Sở Hành kia bất ngờ giật mất.
Ta tỉnh giấc.
Sau đó ôm gối ném thẳng về phía hắn.
Lần nào hắn cũng né được.
Ta lại tiếp tục ném.
Cũng chỉ vào những lúc như thế, cung Tê Phượng lạnh lẽo cô quạnh mới có thêm chút tiếng cười đùa.
Về sau, ta ngày càng thân quen với những cung nữ và thái giám bên cạnh.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, lại không còn gần gũi như trước nữa.
Bọn họ đối với ta ngày càng cung kính.
Ngay cả cô cô Tư Nghi từ nhỏ luôn nghiêm khắc với ta, người từng khiến ta vô cùng sợ hãi, cũng ngày càng khách sáo và kính cẩn hơn.
Nghĩ lại thật buồn cười.
Dạo gần đây, ta thường nhớ tới câu nói năm xưa của Tiêu Sở Hành:
— Có muốn biết phải làm sao để dạy dỗ những kẻ bắt nạt nàng không?
— Đợi đến khi nàng tròn mười sáu tuổi, tự khắc sẽ hiểu.
Ta nghĩ...
Bây giờ ta đã hiểu rồi.
Chỉ là cô gái mười sáu tuổi của hiện tại đã không còn sự háo hức năm ấy nữa.
Điều còn lại, chỉ là chút bất đắc dĩ nhàn nhạt mà thôi.
Dần dần, Viện Ngọc cũng rời đi.
Nàng theo Đại trưởng công chúa đến vùng phong địa xa xôi, tiếp tục sống những tháng ngày tự do vui vẻ.
Thư từ trong nhà gửi vào ngày một ít hơn.
Cha mẹ dường như đã quên mất rằng họ còn để quên cô con gái út trong hoàng cung mà chưa đưa về.
Bên cạnh ta, chẳng biết từ lúc nào, dường như chỉ còn lại một mình Tiêu Sở Hành là người có thể cùng ta tâm sự đôi câu, là người thực sự hiểu lòng ta.
Mà ngày ta trở thành Hoàng hậu của Tiêu Sở Hành cũng chỉ còn cách hai năm nữa.
Chỉ là, ta lại có chút thương cho ổ chim sẻ kia.
Đó là năm ta mười hai tuổi, Tiêu Sở Hành sai người bắt về cho ta.
Ta vẫn nhớ khi ấy, ta chỉ nghĩ đơn giản rằng chim mẹ mãi không quay về, nếu ta không cứu chúng thì sớm muộn gì chúng cũng chết đói.
Sau khi cứu được chúng, ta còn nghĩ đợi chúng lớn thêm một chút rồi sẽ thả đi, để chúng thay ta bay ra khỏi hoàng cung này.
Nhưng ta không ngờ rằng...
Những con chim non vốn đã rời tổ từ sớm, sau khi qua tay ta nuôi dưỡng, tuy cả đời không lo ăn mặc, bình an lớn lên, nhưng lại chẳng thể học được cách bay nữa.
Thái hậu nương nương lúc nào cũng bận.
Bận việc triều đình, cũng bận chuyện hậu cung.
Ta thường xuyên đến thỉnh an, nhưng người hiếm khi có thời gian ngồi trò chuyện với ta thêm vài câu.
Tiêu Sở Hành cũng bận.
Dù chưa đến tuổi thân chính, hắn đã bắt đầu tham gia xử lý chính sự.
Lần nào ta rủ hắn trèo tường cùng mình, hắn cũng nhất quyết từ chối.
Sống chết cũng không chịu trèo qua bức tường thấp ấy với ta.
Lý do hắn đưa ra thật khiến người ta tổn thương:
— Thật mất mặt biết bao!
Lần nào hắn cũng từ chối.
Không có ngoại lệ.
Lâu dần, số lần nhiều lên, ta cũng chẳng buồn hỏi nữa.
Mỗi khi như vậy, ta lại nhớ tới những nha hoàn gia sinh đã mất từ sớm bên cạnh mình.
Nhớ tới tỷ tỷ Vọng Giai khéo tay.
Nhớ tới tỷ tỷ Hưởng Giai có giọng hát rất hay.
Xa hơn nữa...
Vì đã quá lâu rồi.
Ta không còn nhớ rõ khuôn mặt, giọng nói hay tên họ của họ nữa.
Gần hơn một chút...
Là tiểu thị vệ của ta.
Cũng vào lúc ấy ta mới nhận ra, hóa ra bất tri bất giác, ta đã vào cung được mười một năm.
Bức tường ấy là nơi thấp nhất trong hoàng cung.
Cũng là nơi duy nhất có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Ta đã đi khắp hậu cung, tìm khắp mọi ngóc ngách, mới phát hiện được một nơi giống như tiên cảnh ấy.
Ngồi trên đầu tường, từ rất xa, ta có thể nhìn thấy một góc mái hiên của lầu Kính Hoa.
Thế là trong tưởng tượng, ta như nghe thấy tiếng tơ trúc du dương từ phường Thủy Nguyệt.
Nghe thấy tiếng người kể chuyện vỗ bàn vang dội.
Nghe thấy dòng người xe ngựa tấp nập trên phố, nhìn thấy ánh đèn rực rỡ kéo dài tận đêm khuya.
Tuy chỉ là chút phong cảnh nhỏ bé xa xôi đến mức gần như không nhìn rõ.
Nhưng đó lại là niềm vui hiếm hoi của ta trong hoàng cung.
Là chốn đào nguyên đẹp nhất trong lòng ta.
Bởi ta biết trên bức tường ấy có cảnh sắc đang chờ mình.
Cho nên dù mỗi lần trèo lên phải tốn rất nhiều sức lực, ta cũng chẳng thấy cực khổ chút nào.
Chỉ nghĩ rằng muốn đến được chốn đào nguyên thì vốn phải đi qua những khúc quanh quanh co.
Lại bởi từng nghe nhạc quán trong cung sáng tác cho Thái hậu nương nương một khúc nhạc giải khuây mang tên 《Bắc Mang Hương》.
Trong đó có một câu hát:
"Nhà chẳng còn là nhà, quê chẳng còn là quê, nơi đâu mới là chốn lòng ta muốn trở về?"
Nghe đến câu ấy, ta vô cùng xúc động.
Thế nên ta đặt tên cho bức tường này là Bắc Mang.
Nói đến khúc nhạc đó cũng thật thú vị.
Nó thường xuyên được tấu trong cung của nương nương.
Nhưng có lần ta cười hì hì đề nghị với cô cô quản sự rằng nên mang khúc nhạc ấy đến biểu diễn trong yến tiệc tông thất.
Ai ngờ cô cô lập tức bịt miệng ta lại.
Sắc mặt hoảng hốt nói:
— Cô nương tuyệt đối không được ăn nói lung tung.
Ta không hiểu lắm.
Nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Dù sao ta cũng chưa từng thấy cô cô quản sự của mình hoảng sợ đến vậy bao giờ.
Tóm lại, từ sau khi Chiêu Từ Thái hậu vào năm ta bảy tuổi cho đánh chết toàn bộ hạ nhân trong cung của ta rồi thay một nhóm người mới...
Cuộc sống của ta nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Hoặc cũng có thể bởi năm ấy ta có thêm một người bạn chơi là Tiêu Sở Hành.
Khiến những tháng ngày tẻ nhạt có thêm đôi phần thú vị.
Ta vốn là người cực kỳ thích náo nhiệt, ghét nhất sự quạnh quẽ.
Những ngày không gặp Tiêu Sở Hành, ta sẽ chơi cùng Viện Ngọc.
Lần nào vào cung, nàng cũng mang cho ta gà nướng da giòn của lầu Kính Hoa và những câu chuyện mới mẻ thú vị nhất từ phường Thủy Nguyệt.
Nhưng mỗi lần Viện Ngọc vào cung chỉ ở lại hai, ba canh giờ là phải rời đi.
Căn bản không thể cùng ta trèo tường được.
Vì vậy, phần lớn thời gian, ta vẫn phải hạ mình đi tìm Tiêu Sở Hành để giải khuây.
Chỉ là không nhắc đến chuyện trèo tường nữa.
Mà đổi sang những trò nghịch ngợm bình thường khác.
Ví dụ như đi lấy trộm trứng chim.
Mấy việc ấy hắn chưa bao giờ làm.
Nhưng lại rất sẵn lòng đứng canh gác giúp ta.
Nhờ vậy mà ta đã nhiều lần thoát khỏi sự trừng phạt của Thái hậu nương nương.
Ở phương diện này, ta vẫn luôn ghi nhớ ân tình của hắn.
Năm ta mười tám tuổi.
Đến sinh nhật.
Thái hậu nương nương quá bận.
Người quên mất.
Tiêu Sở Hành cũng chẳng biết chạy đi đâu.
Có lẽ hắn cũng quên rồi.
Cả hoàng cung trên dưới...
Đều quên.
Ta chờ suốt một ngày.
Không một ai nhớ.
Trong nhà dường như cũng quên mất.
Ngay cả bát mì trường thọ vẫn gửi vào mỗi năm cũng không thấy đâu.
Ngày hôm ấy sắp trôi qua.
Ta chống cằm ngồi trên bức tường Bắc Mang, nhìn ánh đèn le lói ngoài cung.
Rồi nghĩ thôi vậy.
Không ai nhớ thì không ai nhớ nữa.
Đúng lúc tâm trạng rối bời, phía sau đầu đột nhiên bị một viên sỏi nhỏ ném trúng.
— Này!
Ta tức giận quay đầu lại:
— Tiêu Sở Hành!
— Đi không?
— Đi làm gì?
Hắn đứng dưới chân tường.
Mặc trường bào màu nguyệt bạch thắt eo gọn gàng.
Bên hông đeo một khối bạch ngọc trong suốt buộc bằng dây ngọc màu xanh.
Khoác ngoài một chiếc áo choàng cùng màu.
Thiếu niên đang độ trưởng thành, vóc người cao ráo, vai rộng lưng thẳng.
Dưới ánh trăng, hắn đứng đó thanh nhã như gió mát trăng trong.
Khóe môi mang theo ý cười.
Trong tay còn nghịch mấy viên sỏi nhỏ như chẳng sợ bị lộ.
Hắn nhìn ta rồi cười:
— Đưa nàng đi đón sinh nhật chứ sao.
Ta ngẩn người:
— Bây giờ sao?
Hắn gật đầu, dang rộng hai tay về phía ta.
Giữa hàng mày và khóe mắt đều ánh lên những đốm sáng lấp lánh như sao trời.
— Mau lên, nhảy xuống đi. Trẫm đỡ nàng.
Bức tường ấy thật ra không cao.
Cho dù không cần hắn đỡ, nhảy xuống cũng chẳng sao.
Nhưng vào khoảnh khắc ấy, đầu óc ta như mê muội.
Ta chỉ muốn nhảy vào lòng hắn.
Và ta cũng thực sự làm như vậy.
Kết quả là...
Ta trực tiếp đè hắn ngã lăn xuống đất.
— Nàng nặng thật đấy.
Ta tức đến nghiến răng:
— Ngươi câm miệng cho ta!
— Ồ.
Ta sửng sốt:
— Ngoan vậy sao? Tiêu Sở Hành, ngươi không bình thường.
Hắn bật cười:
— Có qua có lại mà thôi. Đến sinh nhật ta, nhớ cũng phải chiều theo ta một chút.
Ta hừ một tiếng.
Biết ngay tên Hoàng đế nhóc con này chẳng có ý tốt gì mà.
Hắn kéo ta đứng dậy.
— Đi nổi không?
— Đương nhiên rồi! Bổn cô nương nào có yếu đuối như thế?
Hắn lập tức nắm tay ta chạy đi.
Sau đó đẩy ta lên một chiếc xe ngựa rồi tiện miệng dặn:
— Mau thay đi!
Nói xong hắn chui luôn ra ngoài xe.
Tim ta đập thình thịch như trống trận.
Lúc ấy, chỉ còn một nén nhang nữa là đến giờ Tý.
Cũng chỉ còn một nén nhang nữa là sinh nhật của ta sẽ kết thúc.
Lòng bàn tay ta hơi rịn mồ hôi.
Ta nghĩ:
Tiêu Sở Hành còn kịp không?
Mơ hồ, ta lại mong rằng hắn sẽ kịp.
Cũng mơ hồ đoán thử...
Không biết quà sinh nhật sẽ là gì đây?
Mấy ngày trước ta rất muốn ăn món hạnh nhân bạch nê do ngự trù làm.
Nhưng món điểm tâm này quá cầu kỳ, lượng hạnh nhân đắng lại phải cân đong cực kỳ chính xác, vì thế Thái hậu nương nương rất ít khi đồng ý cho làm.
Mấy hôm trước người đã từ chối ta.
Khiến ta buồn bã rất lâu.
Trong tâm trạng thấp thỏm ấy, ta mơ mơ màng màng thay bộ y phục trong xe ngựa.
Đến khi xe dừng lại.
Rèm xe được vén lên.
Một bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng đưa vào bên trong.
Ta khựng lại một chút.
Rồi nắm lấy bàn tay ấy.
Khoảnh khắc bước ra khỏi xe ngựa.
Ta bị ánh đèn rực rỡ trước mắt làm cho choáng ngợp.
Thuyền hoa trên hồ của lầu Kính Hoa vẫn vang lên tiếng ca múa du dương.
Giờ này...
Chẳng phải đáng lẽ đã đóng cửa từ lâu rồi sao?
Bên tai dường như vang lên một câu chúc rất khẽ.
Khẽ đến mức gần như tan trong gió.
Nhưng lại chân thành vô cùng.
— Sinh thần vui vẻ, mong nàng mọi việc thuận lòng như ý.
Tai ta bỗng nóng lên.
Ta quay sang nhìn thiếu niên bên cạnh.
Nhưng hắn lại ngẩng đầu nhìn những chiếc đèn Khổng Minh đang từ từ bay lên trời.
Dường như có đến hàng trăm, hàng ngàn chiếc.
Những ngọn trường minh đăng trong đêm ấy sáng rực.
Tựa như còn sáng hơn cả ánh trăng.
Chiếu sáng cả một đêm dài vô tận...
— Tiêu Sở Hành...
Hắn không đáp.
Nhưng nụ cười trên môi ta lại chẳng hề vơi đi chút nào.
Tay chúng ta nắm chặt lấy nhau.
Giống như đế hậu đồng lòng.
Tựa những chiếc đèn Khổng Minh phủ kín bầu trời kia.
Xua tan từng lớp sương mù dày đặc phía trước.
Và cũng từ khoảnh khắc ấy...
Mọi âm mưu tranh đấu.
Mọi sự lừa lọc, tính toán, ngươi lừa ta gạt...
Đều dần hiện rõ hình hài trước mắt.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]