Ngày hôm sau, chuyện hôm ấy hắn tuyệt nhiên không nhắc đến lấy một lời. Càng nghĩ ta càng tức. Như thế thì khác gì những tên bạc tình trong thoại bản chứ?
Ta nuốt không trôi cục tức này, bèn xách váy nhỏ chạy đến điện Càn An tìm hắn tính sổ.
Lúc ấy hắn đang dùng bữa trưa. Ta chống cằm ngồi nhìn hắn, còn hắn thì chẳng thèm nhìn ta lấy một cái, ngay cả liếc mắt cũng không, chỉ chuyên tâm ăn cơm.
Ta bắt đầu sốt ruột.
Chẳng lẽ hắn chỉ thuận miệng nói cho vui thôi sao?
Nếu... nếu... nếu lời hắn nói chỉ là nói bừa, không tính là thật, vậy cá nướng của ta, trứng chim của ta, còn cha mẹ ta phải làm sao đây?
Càng nghĩ càng cuống, ta túm lấy tay áo hắn hỏi:
— Tiêu Sở Hành, chuyện hôm qua ở từ đường, ngươi nói...
“Ưm ưm ưm!”
Hắn lập tức bịt chặt miệng ta lại.
Ta nhìn hắn, thấy hắn nhíu chặt mày, tai đỏ bừng, trong mắt còn thấp thoáng vẻ chột dạ hiếm thấy.
Đám cung nữ, thái giám hầu hạ xung quanh lại vô cùng ăn ý cúi đầu xuống.
— Ta không quên.
Tiêu Sở Hành lúc này không chỉ tai mà cả cổ lẫn mặt đều đỏ lên.
— Nhưng nàng đừng nói ra.
Ta chớp mắt: Tại sao?
Hắn ho khẽ một tiếng:
— Vì nếu nàng nói ra, nó sẽ không còn linh nghiệm nữa.
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Dù giữa chúng ta đã có một bí mật riêng, nhưng điều đó chẳng hề ngăn cản Tiêu Sở Hành tiếp tục thỉnh thoảng kiếm chuyện chọc tức ta. Chỉ là quan hệ giữa hai người đã thân thiết hơn trước rất nhiều.
Ta vẫn thường xuyên cải trang thành nam tử, giả làm thư đồng của Tiêu Sở Hành, cùng đám vương tôn công tử khác theo hắn đến học đường.
Nghe Thái phó giảng kinh, nói về loạn Bát Vương ở phương Bắc, nói về cảnh thái bình thịnh trị ở phương Nam, nói về binh pháp Tôn Tử, đạo lý Khổng Mạnh...
Ta thấy chán ngắt, liền nghĩ cách tìm chút niềm vui.
Nhìn ông lão ngồi cao sau án thư, ta lập tức giơ cao tay hỏi:
— Nếu loạn Bát Vương ở phương Bắc nghiêm trọng như vậy, tại sao chúng ta không nhân cơ hội phát binh đánh thẳng đến chỗ lão Man Vương kia, cho hắn một trận nhớ đời?
Người khác có thể quên, nhưng ta thì vẫn nhớ rõ.
Chỉ cần nghĩ đến là ta lại tức đến nghiến răng:
— Phải dạy dỗ lão Man Vương đó thật tử tế, xem hắn còn dám làm mấy bài thơ bẩn thỉu mắng Hoàng thượng và Thái hậu nương nương nước ta nữa không!
Vừa nói, ta còn vung tay múa chân đấm đá loạn xạ mấy quyền mèo cào.
Cả học đường lập tức cười nghiêng ngả.
Tiêu Sở Hành bất đắc dĩ xách cổ áo ta, kéo ta về ngồi cạnh hắn.
Thái phó tức đến mức râu ria dựng ngược, trừng mắt chỉ thẳng vào ta:
— Chuyện quốc gia đại sự sao có thể đơn giản, trò đùa như vậy được?
— Ngươi! Ngươi! Ngươi!
— Công tử nhà ai, mau báo danh tính!
— Hôm nay lão phu nhất định phải gọi phụ thân ngươi tới đây, để ông ấy dạy dỗ ngươi cho đàng hoàng!
Ta tủi thân nhìn sang Tiêu Sở Hành.
Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng cao quý, rõ ràng không có ý định cứu giúp.
Ta đành ủ rũ đứng dậy.
Nhưng đúng lúc ấy, người bên cạnh lại cất giọng lạnh nhạt:
— Bởi vì trẫm vẫn còn nhỏ tuổi, mà trong triều tướng nhiều soái ít, không có ai đủ khả năng thống lĩnh đại quân Bắc tiến. Vì thế chỉ có thể trơ mắt bỏ lỡ thời cơ tốt để thống nhất thiên hạ mà thôi.
Ta chớp mắt nhìn hắn.
Cả học đường trong nháy mắt rơi vào tĩnh lặng.
Yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ đồng hồ nước.
Vị Thái phó vốn đang hùng hổ kia cũng chỉ trầm mặc thở dài một tiếng, rồi bỏ qua chuyện này, tiếp tục giảng bài.
Còn ta dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Từ hôm ấy về sau, trong giờ học, ta không dám công khai cãi lại Thái phó nữa.
Những ngày tiếp theo vẫn nhàm chán như cũ.
Ta cũng vẫn thường nghe giảng một lúc là buồn ngủ, thỉnh thoảng không cẩn thận lại ngả người sang phía Tiêu Sở Hành.
Ban đầu hắn còn giúp ta che giấu đôi chút.
Nhưng số lần nhiều lên, hắn cũng chỉ biết bất đắc dĩ đỡ ta ngồi thẳng dậy, để ta một mình yếu ớt đáng thương đối diện với ánh mắt giận dữ của Thái phó.
Sau đó đương nhiên là bị đuổi ra ngoài đứng phạt.
Cũng nhờ vậy mà tuy phía sau lưng vẫn vang lên tiếng giảng bài khô khan tẻ nhạt trong học đường, nhưng trước mắt ta lại là cảnh hoa nở hoa tàn, xuân qua thu tới, bốn mùa thay đổi rõ ràng.
Ta không thích đi học, chuyện đó Tiêu Sở Hành biết rất rõ.
Các Thái phó ở Thái học chỉ có thể dạy những mưu lược trị quốc. Còn về đế vương chi thuật, nhìn khắp Nam Cảnh, người đủ tư cách truyền dạy cũng chỉ có Thái hậu nương nương mà thôi.
Nhưng bởi vì ta là vị Hoàng hậu tương lai đã được định sẵn của Tiêu Sở Hành, nên hễ hắn đến điện Cô Phượng nghe nương nương giảng học, ta cũng bắt buộc phải theo bên cạnh để mài mực.
Chỉ chưa đầy một nén nhang, ta đã bắt đầu gà gật buồn ngủ.
Lần nào Tiêu Sở Hành cũng cười nhạo ta, còn ta thì lén tranh thủ lúc Thái hậu nương nương không nhìn thấy mà trợn mắt với hắn.
Ngược lại, nương nương đối xử với ta vô cùng tốt.
Người không giống các tiên sinh, thấy ta học hành kém cỏi là phạt.
Người chỉ nói:
— Thôi vậy cũng tốt. Hậu cung không được can dự triều chính. Vốn dĩ lựa chọn của mỗi người cũng khác nhau.
Thấy chưa?
Người hiểu ta nhất quả nhiên chỉ có Thái hậu nương nương.
Người biết rõ ta là một cái đầu rỗng tuếch, có những chuyện vốn không thể cưỡng cầu.
Chỉ cần mỗi ngày thưởng cho ta vài đĩa bánh ngọt, ta sẽ cam tâm tình nguyện, vừa tận tụy vừa vô tình mài mực cho Tiêu Sở Hành.
Dù có mài đến đau lưng mỏi gối, ta cũng có thể tự lừa mình rằng bản thân đang rất vui vẻ.
Huống hồ, Tiêu Sở Hành cũng coi như có lương tâm.
Mỗi lần từ điện Cô Phượng trở về cung Tê Phượng, hắn đều mang đến một lọ dầu thuốc.
Ngoại trừ những chỗ như sau lưng không tiện bôi, còn tay chân hay những nơi khác, hắn đều cẩn thận xoa thuốc cho ta đến khi xong mới thôi.
Mỗi lúc như vậy, ta lại cảm thấy thật ra hắn cũng khá tốt.
Ngoại trừ chuyện không thể chỉ chung tình với một người, thì làm phu quân... cũng không tệ lắm.
Ngày mưa sẽ chủ động che ô cho ta.
Ngày tuyết rơi sẽ cõng ta đi hết cả con đường cung khó đi.
Sẽ tự tay nướng khoai cho ta ăn.
Buổi tối còn đọc thoại bản kể chuyện để dỗ ta ngủ.
Mỗi lần Thái hậu nương nương phạt ta chép cung quy, hắn luôn vừa mắng ta là đồ ngốc vừa giúp ta chép.
Còn ta chỉ cần ngồi bên cạnh chống cằm ăn bánh ngọt, thỉnh thoảng thúc giục:
— Nhanh lên, nhanh lên, chép nhanh chút đi.
Nói ra cũng buồn cười.
Cung quy ta học mãi không tốt, tức đến mức Tôn Tư Nghi mấy lần muốn từ quan.
Trong chuyện này, sự nuông chiều của Tiêu Sở Hành chắc chắn phải chịu một phần trách nhiệm rất lớn.
Dù sao lúc còn ở phủ họ Cao, cha mẹ cũng chưa từng quản thúc ta.
Anh chị lại càng quen với việc theo sau dọn dẹp hậu quả mỗi lần ta gây họa.
Ta sinh ra đã là cô nương ít bị quản nhất trong phủ họ Cao.
Có lẽ vì thế, từ ngày vào cung đến nay, người mà ta cảm thấy có lỗi nhất chính là Tôn Tư Nghi.
Mà điều Tiêu Sở Hành muốn nhận lại thì vô cùng đơn giản.
Hắn chỉ cần ta ôm hắn một cái.
Tan triều phải ôm.
Bị Thái hậu nương nương khiển trách phải ôm.
Từ học đường trở về cũng phải ôm.
Tâm trạng không tốt thì càng phải ôm.
Haiz...
Hắn đúng là một con mèo nhỏ dính người.
Nếu phải lén đánh giá một câu, thì Tiêu Sở Hành ấy à...
Còn dễ dỗ hơn cả ổ chim sẻ ta nuôi.
Có lẽ bởi vì chúng ta là phu thê đã được định sẵn từ lâu.
Ngoại trừ đám lão cổ hủ ngoan cố trong triều thỉnh thoảng lải nhải mấy câu như "nam nữ thụ thụ bất thân", thì hậu cung chẳng ai vì chuyện đó mà nhiều lời.
Cũng may phong tục của triều đại này khá cởi mở, mới có được chút lợi ích như vậy.
Ngay cả vị nữ quan chuyên phụ trách uốn nắn lời nói, hành vi của Hoàng đế kia cũng chưa từng lên tiếng về việc này.
Bình thường chỉ cần Hoàng đế có một chút sai sót trong lời nói hay cử chỉ, bà ta lập tức chạy đến điện Cô Phượng cáo trạng.
Thế nhưng đối với ta, bà ta lại chưa từng nói gì.
Ta giống như một quân cờ đặc biệt nằm ngoài bàn cờ thị phi của cả hậu cung.
Chỉ khi đến gần ta, ở cạnh ta, ở bên ta...
Hoàng đế mới có thể có được đôi chút bình yên.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]