Hôm sau, ta sai Kính Hoa đi mời Mộc Quý Huyên.
Nàng do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nói gì mà đi.
Ta gặp hắn trong chính điện.
Một nửa là tò mò.
Một nửa là tức giận.
Tò mò vì ta thật sự muốn biết rốt cuộc là thần thánh phương nào, có thể khiến Thẩm Viện Ngọc, một quận chúa từ nhỏ mắt cao hơn đầu, làm đến mức này.
Còn tức giận thì cũng vì thế.
Cho đến khi bóng người áo trắng kia đứng giữa điện, hành lễ vô cùng chuẩn mực, ta vẫn chưa hoàn hồn.
Người thanh niên dưới điện thân hình cao ráo, đứng thẳng như tùng.
Một thân bạch y trắng hơn tuyết.
Bên hông đeo ngọc bội cùng màu.
Mái tóc được buộc bằng dải tua kết từ những hạt gỗ màu chu sa, buông dài sau lưng.
Mày sắc mắt sáng.
Sống mũi cao thẳng.
Dung mạo như ngọc.
Hắn đứng ngay ngắn, phong thái thanh nhã.
Giống như một vầng trăng từ Tây Nam bước tới.
Đứng giữa điện mà tựa tiên nhân giáng thế.
Đừng nói là ta.
Ngay cả đám cung nữ trong điện cũng có khoảnh khắc thất thần.
Quả thật là phong thái thần tiên.
Chỉ e dung mạo của Phan An cũng không hơn được bao nhiêu.
Ta thầm nghĩ.
Chỉ là đôi mắt quá lạnh.
Khiến người khác cảm thấy khó mà đến gần.
Ta khẽ nâng tay.
— Ban ghế.
Mộc Quý Huyên từ chối.
Ta cũng thuận theo ý hắn.
— Chuyện của ngươi và Viện Ngọc, bản cung đã nghe nàng ấy kể rồi...
— Vi thần đoán được.
Hắn lại khom người hành lễ.
Chuẩn mực đến mức không chê vào đâu được.
Ta hơi nhíu mày.
Phất tay cho mọi người lui xuống.
Chỉ giữ lại Kính Hoa và Thủy Nguyệt.
— Bệ hạ ban cho ngươi chức quan gì?
Hắn đứng thẳng trước mặt ta.
Ánh mắt nhìn xuống đất.
Lễ nghi không chút sơ hở.
— Thái hậu nương nương ban cho vi thần chức Tả tướng.
Đồng tử ta khẽ co lại.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc.
Sau đó không nói gì nữa.
Một lúc lâu sau mới tự giễu cười:
— Ngươi không trách bản cung hậu cung can dự triều chính sao?
— Trị thế cần người có năng lực.
— Hà tất phải phân biệt nam nữ?
Hắn đáp rất bình tĩnh.
Nhưng lại là lời nói đủ sức khiến người đời kinh hãi.
Ta bước từng bước về phía hắn.
— Viện Ngọc từng nói với bản cung, ngươi là người giống như tiên nhân bị đày xuống trần.
— Hôm nay gặp mặt, quả thật rất gan dạ...
Ta dừng lại một chút rồi tiếp tục:
— Cũng quả thật rất đặc biệt.
— Nương nương quá khen. Được Trưởng công chúa ưu ái là vinh hạnh của vi thần.
Hắn vẫn cúi đầu.
Lễ nghĩa chu toàn.
Ta dừng lại cách hắn một bước.
Hạ thấp giọng:
— Mộc Quý Huyên. Viện Ngọc thích ngươi.
Hắn im lặng.
— Cưới nàng ấy. Ngươi có thể đạt được tâm nguyện của mình trong thời gian ngắn nhất.
— Nương nương dùng hai chữ "tâm nguyện".
Ta khựng lại.
— Thì sao? Nếu đã là tâm nguyện. Dùng cả đời để hoàn thành nó thì có sao đâu?
Ta không ngờ người này lại gan dạ và nhanh trí đến vậy.
Nhất thời có chút kinh ngạc.
— Mộc Quý Huyên. Bản cung hỏi ngươi. Nhà họ Mộc ở Tây Nam các ngươi quy phục Chiêu Từ Thái hậu hay Gia Khải Đế?
— Nhà họ Mộc ở Tây Nam quy phục Nam Tiêu vĩnh viễn không chia cắt.
Trong lòng ta không khỏi thán phục.
Người này đúng là kỳ lân chi tài.
— Nhưng trong tay Viện Ngọc đang nắm một nửa binh quyền của Nam Tiêu...
Hắn không cần suy nghĩ:
— Nhưng đó cũng là bùa hộ mệnh của nàng.
Trả lời nhanh như vậy?
Như thể đã chuẩn bị từ lâu.
Ta bỗng hiểu ra.
Trong lòng cũng nhẹ nhõm thay cho Viện Ngọc.
Xem ra chuyện này không phải nàng đơn phương si mê.
— Nhưng ngươi có nghĩ tới không? Nàng không có tài cầm quân. Vậy binh quyền ấy không phải bùa hộ mệnh. Mà là bùa đòi mạng.
Lông mày Mộc Quý Huyên khẽ nhíu lại.
Ta vẫn hạ thấp giọng:
— Mộc Quý Huyên. Bản cung hỏi ngươi thêm một câu. Nếu một ngày nào đó bệ hạ quyết định phát binh đánh Bắc Kỳ. Chỉ có năm phần thắng. Thắng thì thiên hạ thống nhất. Trăm họ quy tâm. Ít nhất trăm năm sau không còn chiến loạn. Người dân Bắc cảnh và Nam cảnh đều không phải sống trong nơm nớp lo sợ nữa.
Nhưng nếu thua... Nam Tiêu vừa mới thống nhất sẽ lại chia năm xẻ bảy. Nếu là ngươi. Ngươi sẽ lựa chọn thế nào?
Hắn đáp từng chữ mạnh mẽ:
— Thịnh thế cần minh quân. Loạn thế cần kiêu hùng.
Ta gật đầu.
Quay lưng lại.
— Tiêu Sở Hành sẽ thích ngươi hơn.
Hắn dường như suy nghĩ rất kỹ ý nghĩa câu nói đó.
Sau đó lập tức quỳ xuống phía sau ta.
— Vi thần tạ ơn Hoàng hậu nương nương chỉ điểm.
Ta phất tay.
— Viện Ngọc đang đợi ngươi. Chỉ là ngươi đã làm nàng tổn thương. Hiểu lầm đã quá sâu. Cục diện này giải thế nào, bản cung cũng không biết.
Dường như hắn nghĩ tới điều gì.
Khẽ gật đầu.
Cung kính nói:
— Đa tạ nương nương chỉ điểm.
Rồi vội vã cáo lui.
Ta quay người lại.
Nhìn bóng lưng hắn dần biến mất ngoài cửa điện.
Tay chậm rãi đặt lên bụng.
Khẽ nói một câu gần như không thể nghe thấy:
— Xin lỗi.
Xin lỗi, Mộc công tử.
Ta đã lợi dụng ngươi như vậy.
Hy vọng ngày sau khi biết được chân tướng.
Ngươi sẽ không hận ta.
Cũng sẽ không hận nhà họ Cao.
Kính Hoa bước tới bên cạnh.
Trên mặt đầy vẻ lo lắng.
Ta biết nàng đang lo điều gì.
Hôm nay ta gặp riêng Mộc Quý Huyên.
Nếu chuyện này để Tiêu Sở Hành biết được.
Con đường "được sủng ái trở lại" của ta sẽ càng thêm gian nan.
Để nàng yên tâm.
Ta sai nàng đi mời thái y.
— Tiện thể... Bảo Thái y viện kê cho bản cung một thang thuốc an thai.
Kính Hoa ngẩn người nhìn ta.
Thủy Nguyệt kinh hãi đến mức làm rơi cả chén trà nguội trong tay xuống đất.
Ta không để ý đến bọn họ, tự mình đi vào phòng ngủ.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên một tràng tiếng bước chân hỗn loạn, người chạy tới người chạy lui như gà bay chó sủa.
Ta chỉ thấy mọi thứ thật vô vị.
Bèn nằm xuống bên cửa sổ phía tây phủ đầy cánh hoa rơi.
Mặc cho bên ngoài gió mưa nổi lên, mặc cho cả cung điện vì tin tức ấy mà náo loạn một phen.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]