Trong đại điện dường như chỉ còn lại một mình ta.
Ta cảm thấy thật vô vị.
Buổi tối chỉ thấy cả người mệt mỏi.
Thân thể nặng trĩu.
Lười biếng chẳng muốn động.
Vì thế ta mặc nguyên y phục mà đi ngủ từ sớm.
Trong cơn mê man.
Dường như có ai đó kéo chăn giúp ta.
Lại có tiếng người trò chuyện khe khẽ.
Cố ý hạ thấp giọng.
Khi ta tỉnh lại lần nữa thì đã là nửa đêm.
Tẩm điện tối đen như mực.
Trống trải lạnh lẽo.
Chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ rải xuống nền nhà.
Ta bỗng thấy người mình lạnh đi.
Trong lòng cũng trống rỗng lạ thường.
Cuộc tranh đấu nơi triều đình chưa bao giờ ngừng lại.
Nhà họ Triệu ngã xuống.
Rất nhanh đã có nhà họ Trịnh thay thế.
Chỉ là Trịnh tướng thông minh hơn Triệu tướng nhiều.
Cũng kín đáo hơn nhiều.
Ông ta không đưa con gái ruột vào cung.
Nhưng cũng không từ bỏ ý định đưa nữ nhân tới bên cạnh Hoàng đế.
Dù sao.
Tăng thêm tai mắt trong hậu cung vốn là thủ đoạn quen thuộc của các đại thần.
Ông ta đưa nghĩa nữ của mình vào cung.
Trịnh Dao Nhi.
Trịnh Tiệp dư là người kín đáo hơn Triệu Quý phi đến cả trăm lần.
Cho nên vừa vào cung đã lập tức được sủng ái nhất hậu cung.
Còn ta.
Từ ngày Triệu Quý phi chết đi.
Sức khỏe vẫn luôn không tốt.
Vì thế miễn luôn việc thỉnh an sáng tối.
Ngày nào cũng lười biếng nằm trong cung.
Cho nên đối với vị Trịnh Tiệp dư này.
Ta chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt.
Nếu nói sự thất thế của Triệu thị là điều ai cũng nhìn thấy.
Chỉ vì nàng ta quá kiêu ngạo nên không ai muốn nhắc nhở.
Thì Trịnh Tiệp dư lại hoàn toàn trái ngược.
Ân sủng càng lớn.
Nàng càng không phạm một chút sai sót nào.
Thậm chí còn giống Hoàng hậu hơn cả ta.
Cho dù ngày ngày ru rú trong cung.
Ta vẫn nghe danh hiền đức của nàng truyền khắp hậu cung.
Ít nhất.
Ta chưa từng thấy Tiêu Sở Hành sủng ái người phụ nữ nào đến vậy.
Cũng phải thôi.
So với Trịnh Tiệp dư.
Ta đúng là một kẻ ngang ngược.
Có lẽ sau chuyện của Triệu Quý phi.
Các phi tần trong hậu cung cuối cùng cũng hiểu ra một điều.
Bất kể các ngươi thuộc phe Thái hậu hay phe Hoàng đế.
Một khi đã ở trong hậu cung.
Thì cuối cùng vẫn chỉ là vật sở hữu của đế vương.
Hoàng đế và Thái hậu đấu đá dữ dội đến đâu.
Thì suy cho cùng họ vẫn là mẹ con.
Mà ở bên cạnh vua chẳng khác nào ở cạnh hổ.
Tuyệt đối không thể vì cha anh mình đứng về phe nào trong triều mà nghĩ rằng bản thân có thể kê cao gối ngủ.
Các ngươi chẳng qua chỉ là một quân cờ.
Dựa vào đâu mà nghĩ rằng chỉ cần ủng hộ Thái hậu hoặc Hoàng đế.
Thì người ở địa vị cao sẽ nhất định bảo vệ mình?
Gió trong hậu cung đổi chiều rất nhanh.
Trước cung Tê Phượng vốn đã vắng vẻ.
Giờ càng thêm quạnh quẽ.
Kính Hoa và Thủy Nguyệt tuy không nói.
Nhưng vẻ lo lắng hằng ngày không giấu nổi.
Họ sợ ta thất sủng.
Rồi kết cục của Triệu Quý phi hôm qua sẽ trở thành kết cục của cung Tê Phượng ngày mai.
Kính Hoa luôn tìm mọi cách khuyên ta.
Lần sốt ruột nhất.
Nàng thẳng thắn nói:
"Thái hậu nương nương có thương người đến đâu thì cuối cùng cũng sẽ có ngày già đi.
Bệ hạ dù trẻ tuổi nhưng vẫn là quân vương duy nhất của Nam Tiêu.
Nương nương không nghĩ cho hiện tại thì cũng nên nghĩ cho tương lai."
Ta phạt nàng một tháng bổng lộc.
Ta nghĩ có lẽ do mình quá dễ nói chuyện.
Cho nên nàng mới dám nói những lời càn rỡ như vậy.
Gần đây bụng ta luôn khó chịu.
Từng cơn đau âm ỉ kéo đến.
Nhưng ta cho rằng đó chỉ là bệnh cũ tái phát.
Cho nên chưa từng gọi thái y.
Lần gặp lại Viện Ngọc là một tháng sau.
Nàng trở về kinh thành để thành thân.
Sau khi thành thân.
Có lẽ sẽ không quay lại đất phong của Đại Trưởng công chúa nữa.
Những năm theo Đại Trưởng công chúa rời kinh trấn thủ biên cương.
Viện Ngọc ngày càng anh khí hiên ngang.
Lúc gặp lại.
Nàng mặc bộ kỵ trang màu đỏ gọn gàng nhưng không kém phần quý khí.
Đi đôi ủng dài.
Đứng thẳng giữa đại điện.
Mái tóc đuôi ngựa buộc cao sau đầu.
Nụ cười rạng rỡ.
Tự do và ngạo nghễ như thuở nào.
Nàng quỳ xuống hành lễ:
— Nam Khang quận chúa. Con gái của Nguyên Hy Đại Trưởng công chúa.
Tham kiến Hoàng hậu nương nương. Nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.
Nói xong.
Nàng ngẩng đầu lên.
Lặng lẽ chớp mắt với ta.
Ta ngồi trên bảo tọa phượng loan cao cao.
Nhất thời có chút hoảng hốt.
Rồi khẽ phất tay.
Cho mọi người lui xuống.
Ta từng tưởng tượng rất nhiều lần.
Viện Ngọc trưởng thành sẽ trở thành dáng vẻ gì.
Trong số đó.
Khả năng lớn nhất mà ta từng nghĩ đến là:
Nàng sẽ kế thừa phong thái của Đại Trưởng công chúa.
Nuôi hết đợt nam sủng này đến đợt nam sủng khác trong phủ công chúa.
Nhưng nàng không làm vậy.
Nàng đứng ở đó.
Giống như đã sống thành dáng vẻ mà ta từng khát khao nhất.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta dâng lên một sự ích kỷ mãnh liệt chưa từng có.
Ta hy vọng nàng mãi mãi vẫn sẽ sống tự do và phóng khoáng như thế.
Không sợ hãi bất kỳ ánh mắt hay lời phán xét nào của thế gian.
Ta chậm rãi bước xuống khỏi bậc cao.
Dừng lại trước mặt nàng.
— Viện Ngọc, sao ngươi đột nhiên trở về kinh thành?
Nàng nở một nụ cười ngọt ngào.
— Người trong lòng đến kinh thành nhậm chức, ta còn biết làm sao đây?
— Chỉ có thể đi theo thôi.
Nụ cười ấy dường như vẫn giống hệt ngày xưa.
Nhưng cũng dường như đã trải qua vô số tang thương không nên thuộc về độ tuổi của nàng.
Để rồi khoác lên một lớp mặt nạ mà ta không còn nhìn thấu được nữa.
Ta khựng lại.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng chợt dâng lên từng đợt chua xót.
Ta mở miệng rồi lại khép lại.
Qua rất lâu mới hỏi được:
— Là vị công tử thứ tư dòng chính nhà họ Mộc ở Tây Nam mà ngươi từng nhắc trong thư...
— Mộc Quý Huyên?
Nàng gật đầu.
— Đúng vậy.
Nương nương, đó là thanh mai trúc mã của ta.
Hiện giờ chàng đang ở tiền triều yết kiến bệ hạ.
Nếu người gặp chàng, nhất định cũng sẽ vui mừng thay ta.
Nhà họ Mộc ở Tây Nam là thế gia lớn nhất vùng Tây Nam.
Trước khi Nam Tiêu thống nhất.
Nữ tử nhà họ Mộc gần như đời đời làm Hoàng hậu.
Nam nhân gần như đời đời làm Tể tướng.
Sau khi Nam Tiêu thống nhất.
Nhà họ Mộc vẫn là một trong những gia tộc thanh danh nhất triều.
Nhưng cũng là thế gia cuối cùng chưa hoàn toàn thần phục triều đình Nam Tiêu.
Nói cách khác.
Nhà họ Mộc là mối họa lớn trong lòng hoàng tộc họ Tiêu.
Nhưng họ Tiêu lại không thật sự làm gì được nhà họ Mộc.
Cho nên các thế gia lớn trong triều đều có người làm quan.
Duy chỉ có nhà họ Mộc là không.
Đó cũng là lý do vì sao phong địa của Nguyên Hy Đại Trưởng công chúa — người nắm giữ một nửa binh lực Nam Tiêu — lại được đặt ở Tây Nam.
Một là để uy h**p.
Hai là để thúc đẩy sự hòa hợp và giao lưu giữa hai bên.
Nguyên Hy Đại Trưởng công chúa tuy là cô ruột của Tiêu Sở Hành.
Nhưng trên thực tế lại là người của Chiêu Từ Thái hậu.
Không ai biết giữa hai người từng có ân oán gì.
Thậm chí có người biết chuyện còn nói rằng quan hệ của họ vô cùng tệ hại.
Thế nhưng hai người vẫn luôn có chung một tâm nguyện chưa từng thay đổi:
Hòa bình của Nam Tiêu.
Và cái mạng chó của Hoàng đế Bắc Kỳ.
Nếu Nam Khang Quận chúa kết hôn với con trai của tộc trưởng nhà họ Mộc.
Thì toàn bộ thế gia trong triều sẽ nghiêng hẳn về phía Thái hậu.
Khi đó quyền lực trong tay Chiêu Từ Thái hậu sẽ hoàn toàn vững chắc.
Mà uy tín đế vương mà Tiêu Sở Hành vất vả gây dựng bao năm nay sẽ sụp đổ như núi lở.
E rằng sau khi nghe tin đứa cháu mình quyết tâm đánh Bắc Kỳ.
Nguyên Hy Đại Trưởng công chúa mới muốn gả con gái đi để vực dậy thanh thế của phe chủ hòa.
Ta nhìn nàng.
— Viện Ngọc, nếu bây giờ ngươi không muốn...
— Nhân lúc bản cung vẫn còn là Hoàng hậu Nam Tiêu...
— Già Thích.
Nàng cắt ngang lời ta.
— Ngươi hiểu lầm rồi.
Ta ngẩng đầu nhìn nàng.
Nàng khẽ cười tự giễu.
Rồi cúi đầu.
— Ta tự nguyện.
— Là Mộc Quý Huyên không muốn.
— Là chàng không muốn cưới ta.
— Là chàng không thích ta.
— Là ta...
— Đang ép chàng.
Ta nhìn nàng.
Nghe nàng bình thản nói tiếp:
— Mẫu thân ta mất rồi.
Tim ta bỗng siết lại.
Nhưng Viện Ngọc vẫn như đang tự tay xé toạc vết thương của mình.
— Một tháng trước.
— Người ra đi rất thanh thản.
— Nhưng cũng rất đau lòng.
— Bệ hạ ban cho ta tước vị Đại Trưởng công chúa, giữ nguyên phong hiệu.
— Thực ấp ba ngàn hộ.
— Binh quyền của mẫu thân cũng được giao lại cho ta.
Ta khẽ thở dài.
— Tiêu Sở Hành muốn binh quyền trong tay ngươi.
— Đúng không?
Đại Trưởng công chúa mất rồi.
Sợi dây ràng buộc giữa bà và Chiêu Từ Thái hậu cũng theo đó tan thành mây khói.
Vì thế.
Khi binh quyền được chuyển giao và kế thừa.
Đi kèm theo nó một cách tự nhiên...
Chính là gió tanh mưa máu.
Viện Ngọc không gật đầu.
Cũng không lắc đầu.
— Binh quyền trong tay ta vốn dĩ là của hắn.
— Thế chuyện đó liên quan gì đến Mộc Quý Huyên?
Ta nhìn nàng.
Rồi như tìm được một tia sáng trong bóng tối.
Bỗng hiểu ra.
Ta và nàng đồng thanh:
— Mộc Quý Huyên muốn vào triều làm quan...
Sau đó cả hai cùng rơi vào im lặng.
Giữa triều đình họ Tiêu và nhà họ Mộc ở Tây Nam vốn luôn tồn tại những dòng nước ngầm.
Con trai dòng chính của nhà họ Mộc.
Người kế vị tương lai của gia tộc.
Muốn vào triều làm quan.
Cho dù nhà họ Mộc đã chủ động cúi đầu.
Chủ động lùi bước.
Thì làm sao có thể xóa bỏ được sự nghi kỵ sâu tận xương tủy của một đế vương?
Ta cảm thấy cả người như một chiếc chum đổ đầy nước.
Nặng nề đến mức không biết phải làm gì.
Lại giống như một con chim đang chìm xuống nước.
Bất lực nhìn bầu trời mà mình mãi mãi không thể chạm tới.
Ta nhìn nàng.
Giọng khàn đi.
— Cho nên...
— Ngươi định lấy ngàn quân vạn mã làm sính lễ.
— Chỉ để giúp người trong lòng xóa bỏ sự nghi kỵ của Hoàng đế?
Nhưng phàm là thứ được xây dựng trên lợi ích.
Thì chẳng bao giờ lâu dài.
Chỉ là tự lừa dối mình mà thôi.
Cho dù sau này hắn thật sự yêu ngươi.
Thì ngươi có thật sự dám tin không?
Ngay từ lúc ngươi thay hắn đưa ra lựa chọn.
Ngươi đã tự chọn cho mình một con đường không có kết cục tốt đẹp.
Sống trong sự nghi kỵ triền miên ngày này qua ngày khác.
Chẳng khác nào sống không bằng chết.
Ta nhìn nàng thật lâu.
Cuối cùng chỉ nói được một câu:
— Viện Ngọc...
— Ngươi hồ đồ rồi.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]