Bắc Mang_Các Độ Thu Sắc

Chương 19: Cố Nhân Thuở Thiếu Thời




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đêm Triệu Quý phi bị xử tử, Triệu thừa tướng đã thúc ngựa đến gõ cổng cung trong đêm.

Cùng lúc đó, toàn bộ hoàng cung bị phong tỏa, bất kỳ ai cũng không được tự ý ra ngoài.

Khi nghe cung nhân báo lại tin tức dò la được, ta chậm rãi nhắm mắt.

Thấy tâm trạng ta không tốt, Thủy Nguyệt vào bếp làm cho ta món gà nướng da giòn mà ta yêu thích. Hương vị giống hệt của Kính Hoa Lâu.

Đáng tiếc, ta chẳng có mấy khẩu vị.

Nhìn đĩa gà nướng trước mặt, ta chỉ nghĩ:

Xong rồi.

Không cứu nổi nữa rồi.

Hôm ấy là đầu đông.

Trong cung đã thấp thoáng vẻ tiêu điều.

Ta ngồi trong đình hóng mát ở hậu viện, xung quanh là một đám cung nữ đứng hầu.

Thủy Nguyệt cầm chiếc áo choàng dày, không ngừng khuyên nhủ:

— Nương nương, gió ở đây lớn lắm, người khoác áo vào đi ạ.

Ta lắc đầu.

Lặng lẽ nhìn về phía cửa sau của cung Tê Phượng.

Chờ tin tức của Kính Hoa.

Khoảng một canh giờ sau.

Từ phía cổng cung vang lên tiếng giày thêu chạy gấp gáp.

Ngay sau đó, một bóng người mảnh mai xuất hiện ở cửa sau.

Kính Hoa!

Nhìn thấy nàng, ta lập tức đứng bật dậy.

Ta nhìn thấy nàng ngã xuống.

Lại bò dậy.

Lại ngã tiếp.

Mấy cung nữ vội vàng đỡ nàng lên.

Sau đó nàng gần như lao thẳng vào lòng ta.

Khuôn mặt đỏ bừng vì chạy quá nhanh.

Thở hổn hển không ngừng.

— Nương nương!

— Triệu tướng!

— Triệu tướng... Triệu tướng... Triệu tướng đêm khuya xông cung, có ý đồ hành thích!

— Đã bị xử chết rồi!

Ta nuốt khan một ngụm.

Cả người như bị rút sạch sức lực, khẽ run lên.

Một luồng lạnh lẽo bắt đầu bò dọc sống lưng.

Toàn thân bất giác run rẩy.

Không biết là ai đã khoác chiếc áo choàng lên người ta.

Bao bọc ta trong hơi ấm.

Lúc ấy ta mới thấy khá hơn một chút.

Rồi mới phát hiện.

Từ lúc nào không biết, các đầu ngón tay của ta đã bấu sâu vào lòng bàn tay.

Da thịt bị cấu đến rách.

Đau rát.

Người phản ứng đầu tiên là Thủy Nguyệt.

Nàng kinh hãi kêu lên:

— Nương nương!  Tay người chảy máu rồi!  Mau truyền thái y! Mau truyền...

— Không sao.

Ta cắt ngang lời nàng.

Lúc ấy mới phát hiện giọng nói của mình đã khàn đặc.

— Đỡ bản cung đi nghỉ đi.

Đương nhiên là không ngủ được.

Ngày hôm sau.

Tin Triệu thừa tướng mưu phản truyền khắp kinh thành.

Phe của Hoàng đế vô cùng phẫn nộ.

Liên tục dâng tấu chương đàn hặc Chiêu Từ Thái hậu.

Họ tức giận vì quyền quý che trời.

Triệu thừa tướng là tấm gương của giới hàn môn trong thiên hạ.

Là danh sĩ thanh lưu nổi tiếng ở kinh thành.

Chỉ vì không đứng về phía Thái hậu.

Chỉ vì kiên quyết trung thành với Hoàng đế.

Làm một vị thuần thần.

Mà bị Thái hậu ghi hận.

Toàn bộ văn nhân thanh lưu của Nam Tiêu đều phẫn nộ không thôi.

Nhưng Chiêu Từ Thái hậu nào phải người dễ đối phó.

Nghe những lời đàn hặc liều mạng ấy.

Sau tấm rèm châu chỉ truyền ra một tiếng cười nhạt lạnh lùng và uy nghiêm.

Ngay sau đó.

Các đại thế gia trong triều đồng loạt đứng ra.

Hai phe tranh cãi gay gắt.

Khẩu chiến không ngừng.

Cho đến khi tiếng vó ngựa gấp gáp phá tan sự yên tĩnh nơi cung môn.

Ngoài cung.

Một phong mật tấu được chuyền qua tay từng tâm phúc.

Cuối cùng được đưa chính xác tới triều đình đang cãi vã không dứt.

Hình bộ Thượng thư.

Người của Chiêu Từ Thái hậu.

Đích thân đứng ra đọc hàng loạt chứng cứ về việc Triệu thừa tướng cấu kết với Bắc Kỳ.

Trong đó có bằng chứng quan trọng nhất.

Trong mật thất bí mật tại thư phòng của Triệu thừa tướng, người ta tìm được một cây cung theo chế thức của Bắc Kỳ.

Chính là loại cung mà thích khách năm xưa dùng trong vụ ám sát Tiêu Sở Hành và ta khi chúng ta xuất cung.

Lúc đó chỉ tìm được những mũi tên còn sót lại tại hiện trường.

Thích khách và cây cung đều mất tích không dấu vết.

Hình bộ khi ấy thấy kiểu dáng mũi tên là của Bắc Kỳ nên cho rằng đó là mật thám Bắc Kỳ trà trộn vào Nam Tiêu.

Từ sau khi Nam Tiêu thống nhất.

Bắc Kỳ đã coi Nam Tiêu là mối họa lớn nhất.

Không chỉ thường xuyên quấy nhiễu biên giới.

Mà còn phái vô số thích khách và mật thám trà trộn vào Nam Tiêu.

Mệnh lệnh duy nhất dành cho họ là:

Tìm mọi cách lấy đầu Tiêu Sở Hành hoặc Chiêu Từ Thái hậu.

Bởi vậy việc đóng mở cung môn luôn được quản lý cực kỳ nghiêm ngặt.

Tiêu Sở Hành thậm chí không thể tùy tiện bước ra khỏi hoàng cung.

Bên ngoài rất loạn.

Bất kỳ ai cũng có thể là mật thám muốn lấy mạng hắn.

Mấy năm nay.

Cái đầu trên cổ ta cũng khá đáng giá.

Cho nên ta cũng không thể tùy ý xuất cung.

Đó cũng là lý do ta thường xuyên cảm thấy chán ngán.

Sau khi Hình bộ Thượng thư trình đủ nhân chứng vật chứng.

Phe Hoàng đế lập tức cứng họng.

Phe Thái hậu lại lần nữa nở mày nở mặt.

Chu công công đem toàn bộ chuyện xảy ra trên triều hôm nay kể lại cho ta nghe.

Ta biết.

Đây là ý của Tiêu Sở Hành.

Dù sao trong vụ ám sát năm ấy.

Ta cũng là người bị hại.

Không hổ là Hoàng đế.

Thủ đoạn thật cao minh.

Ta còn biết nói gì đây?

Làm như vậy.

Rõ ràng là Tiêu Sở Hành gây họa trước.

Nhưng trong tay hắn không nắm Hình bộ.

Không đủ khả năng điều tra sâu hơn để tìm bằng chứng nhà họ Triệu cấu kết với Bắc Kỳ.

Thế nhưng hắn lại ép Thái hậu phải đích thân ra tay.

Buộc bà phải giúp hắn chứng minh sự trong sạch của mình.

Hẳn là Tiêu Sở Hành đã sớm nghi ngờ nhà họ Triệu cấu kết với Bắc Kỳ.

Chỉ là nhà họ Triệu lại thuộc phe của hắn nên không tiện xử lý.

Nếu phạt quá nặng, hắn sẽ làm nguội lạnh lòng trung thành của những thần tử đang bán mạng cho mình.

Nếu phạt quá nhẹ, lại khiến những người yêu nước của Nam Tiêu thất vọng.

Cho nên kết cục hiện tại là thích hợp nhất.

Nhưng đó vẫn chưa phải chỗ cao tay nhất.

Điều cao tay nhất là hắn buộc Chiêu Từ Thái hậu — người đứng đầu phe chủ hòa — phải đích thân vạch trần dã tâm của Bắc Kỳ.

Phải tự mình nói với những người thuộc phe chủ hòa trong triều rằng:

Điều các ngươi muốn là hòa bình.

Nhưng chỉ biết nhún nhường, lấy lòng Bắc Kỳ thì không thể có hòa bình được.

Bởi vì người ta lúc nào cũng muốn nuốt trọn giang sơn của các ngươi.

Như vậy.

Ngày xuất binh hướng mũi kiếm về phía Bắc Kỳ lại tiến thêm một bước.

Ta thưởng cho Chu công công một hộp trái cây.

— Sau này công công không cần kể những chuyện này cho bản cung nữa.

Chu công công cúi đầu:

— Nhưng bệ hạ muốn nương nương biết.

Ta bật cười.

— Công công trở về, định bẩm báo thế nào?

Ông ta khựng lại một chút.

— Dĩ nhiên sẽ bẩm với bệ hạ rằng nương nương đã hiểu được tâm ý của người.

Ta lắc đầu.

Chu công công khom lưng, nghiêng cổ, lén nhìn sắc mặt ta một cái rồi vội vàng cúi xuống.

— Ý của nương nương là...?

— Ngươi nói với hắn.

— Cứ bảo là bản cung bảo ngươi nói.

— Xin nương nương chỉ dạy.

Ta bình thản đáp:

— Hãy nói với Tiêu Sở Hành rằng phụ thân ta đã già rồi.

Cho nên ông không thể ra chiến trường được nữa.

Cũng không còn khả năng uy h**p giang sơn của hoàng tộc họ Tiêu.

Nếu hắn muốn dùng cách đối phó nhà họ Triệu để đối phó nhà họ Cao.

Đối phó với cha ta.

Đối phó với anh trai ta.

Thì ta tuyệt đối sẽ không sống một mình.

Chu công công như nghiền ngẫm ý tứ trong lời ấy.

Ngay sau đó lập tức quỳ sụp xuống đất.

— Nương nương!  Người muốn mạng già này của nô tài rồi!  Cho nô tài một trăm lá gan cũng không dám bẩm báo như vậy đâu!

Ta không nói gì thêm.

Kính Hoa bước tới đỡ Chu công công dậy.

— Công công nói đùa rồi.  Hoàng hậu nương nương từ nhỏ đã kính trọng công công.  Sao có thể muốn mạng công công được?

 Chỉ mong công công trước mặt bệ hạ nói vài lời cát tường là được.

Tiếng nói chuyện của hai người dần dần xa đi.

 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.