Trong tầm nhìn, đường nét mày mắt của Việt Tư Niên càng lúc càng rõ ràng, mùi hương đắng nhè nhẹ như có như không trên người anh cũng ngày càng hiện rõ, ép xuống mùi xì gà nồng đậm khó tan trên người Trịnh Thành Phong.
Điều này cũng khiến Ôn Tinh Lan có được chút không gian th* d*c, cậu ôm nhóc con ngồi xuống bên cạnh, lén lút không để ai phát hiện cậi đang hít ngửi mùi hương trên người Việt Tư Niên.
Rồi lại cảm thấy hành vi của mình có phần không được đàng hoàng, nét mặt cậu vẫn bình thản không đổi, nhưng vành tai giấu trong mái tóc đã lặng lẽ ửng lên một lớp đỏ nhạt.
Cậu bỗng khựng lại, vừa rồi cậu thế mà đã nhận ra gương mặt của Việt Tư Niên một cách rõ ràng.
Chứng mù mặt của cậu đã khỏi rồi sao?
Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm vị pháp vụ á thư đối diện mà thất thần, vẫn không nhìn rõ được biểu cảm của đối phương.
Vì sao Việt Tư Niên lại khác?
Vậy rốt cuộc cậu bắt đầu bị mù mặt từ khi nào?
Cậu nhớ lúc nhỏ mình vẫn có thể nhìn rõ biểu cảm của từng trùng, rất giỏi quan sát sắc mặt trùng khác.
【Nguyệt Minh giỏi lắm! Tinh Lan, em nên học hỏi anh cả của em đi……】
【Đừng có đắc ý quá, chẳng qua chỉ là ưu thế do cấp bậc gen mang lại thôi, nếu là anh cả của em thì còn thể hiện tốt hơn!】
【May mà có Nguyệt Minh, chứ trông chờ vào thằng em trai này thì thôi rồi, nó ngày nào cũng chẳng ra làm sao cả!】
Những gương mặt trong mắt dần trở nên mờ nhạt, mất đi màu sắc, biến thành những con rối trắng bệch đồng dạng, treo gần như cùng một loại ác ý, từng bước ép sát về phía cậu.
Ôn Tinh Lan chìm vào hồi ức, mồ hôi lạnh rịn ra nơi trán, râu trùng uể oải áp sát da đầu, mái tóc mềm ướt dính vào bên má cứng cáp tuấn tú.
Trong mắt Ôn Mặc Ý hiện lên vẻ lo lắng, vươn bàn tay nhỏ sờ sờ mặt của thư phụ.
“Thư phụ, trên mặt thư phụ nhiều mồ hôi quá.” Vì bầu không khí trong phòng họp quá nghiêm túc, nhóc con vô thức hạ thấp giọng hỏi thư phụ.
Việt Tư Niên đang dựa vào cảm giác bảo hộ dâng lên, khí thế mở hết cỡ đối đầu với trùng của tổ chương trình, đột nhiên nghe thấy giọng của nhóc con, giống như quả bóng bị chọc thủng, lập tức xẹp xuống.
Anh chậm chạp nhận ra sự gay gắt của bản thân, cảm thấy có chút lúng túng, quay đầu nhìn Ôn Tinh Lan với vẻ quan tâm, đưa tay chạm về cổ tay đối phương muốn bắt mạch.
Ôn Tinh Lan đột ngột hoàn hồn, nhanh chóng đeo lại lớp mặt nạ, né tránh tay của Việt Tư Niên, mỉm cười khẽ nói: “Không sao đâu, nhóc con. Thư phụ chỉ hơi nóng thôi.”
Việt Tư Niên đành phải ngượng ngùng rụt tay về, cùng nhóc con nhìn nhau một cái, hai cha con đồng thời ăn ý mà cảm thấy đau đầu trước sự cố gắng tỏ ra mạnh mẽ của Ôn Tinh Lan.
Thường Dư Minh gượng giữ nụ cười công sở, ánh mắt liếc sang nhìn Trịnh Thành Phong đang cười điên cuồng một cái, bắt đầu thấy đau đầu một cách vô thức.
Chẳng lẽ tên điên Trịnh Thành Phong này đã để lộ nhược điểm gì vào tay trùng khác rồi sao?
Mặc dù trùng cái chẳng có mấy kẻ là không điên, nhưng mức độ điên vẫn có ảnh hưởng tới hợp đồng.
Tuy vậy anh ta vẫn bình tĩnh nói: “Các hạ, tinh thần kích động là trạng thái thường thấy ở trùng, điều này không cấu thành điều kiện để đơn phương hủy hợp đồng một cách hợp pháp.”
Thường Dư Minh ngồi xuống, trùng đực trước mắt anh ta đã bị anh ta tự ảo giác thành từng xấp từng xấp tiền, khoản tiền lớn hóa thành động lực vô hạn của anh ta.
“Nếu tự ý vi phạm hợp đồng, thỏa thuận thất bại, ngài cần dùng toàn bộ gia sản để bồi thường tiền vi phạm hợp đồng.”
Ánh mắt anh ta chuyển sang nhóc con trong lòng Ôn Tinh Lan, tiếp tục bổ sung: “Nhóc con thật đáng yêu! Sắp phải tiếp nhận huấn luyện quân sự hóa trước khi nhập học rồi nhỉ? Khoản chi phí này không hề nhỏ đâu!”
Việt Tư Niên sững người một chút, sau đó mới chậm chạp ý thức được: ở thế giới này trùng cái muốn được xã hội công nhận thì phải nhập ngũ.
Chỉ có á thư vì hạn chế thể chất mới làm công việc văn chức, vậy Trịnh Thành Phong là thế nào?
Ông ta trông không lớn tuổi, còn chưa đến tuổi giải ngũ, rõ ràng là trùng cái, sao lại trở thành một đạo diễn?
Điều này có thể là mấu chốt để giành thắng lợi trong đàm phán hay không?
Tiếng cười điên cuồng của Trịnh Thành Phong dần lắng xuống, ông ta nhớ tới độ hot tăng vọt ngay sau khi Ôn Tinh Lan xông vào hoang tinh, rồi lại nhe răng cười tham lam.
Ông ta không tin Việt Tư Niên có thể kiên trì lâu đến vậy, chi bằng tìm cách xé bỏ chiếc mặt nạ của trùng đực, để đối phương lộ nguyên hình trong buổi phát sóng trực tiếp.
Như vậy chắc sẽ nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Ôn Tinh Lan nhỉ?
Thật mong chờ.
Ông ta vừa nghĩ ác ý như vậy, vừa vô thức để ánh mắt dừng lại trên gương mặt Ôn Mặc Ý, rồi lại thất vọng dời đi.
Không giống, hoàn toàn không giống.
Đều tại Ôn Nhị Ngốc, nuôi con mà chẳng giống Ôn Nguyệt Minh chút nào, ngược lại giống Ôn Nhị Ngốc hồi nhỏ.
Chán chết đi được.
“Tôi hiểu sự lo lắng của các hạ đối với cấp độ an toàn của hoang tinh. Hay là thế này đi, chúng tôi sẽ dùng cùng mức giá để mời thư quân của các tổ khách mời cùng tham gia chương trình, còn trùng đực chưa kết hôn thì mời trùng cái là trùng thân hoặc bạn bè. Như vậy có thể đảm bảo an toàn cho trùng rồi chứ?”
Trịnh Thành Phong đột nhiên đề nghị, lại quay đầu nhìn Thường Dư Minh bên cạnh, phân phó: “Pháp vụ, soạn một bản hợp đồng cho Ôn nguyên soái xem.”
Ôn Mặc Ý không hiểu sự đấu trí của các trùng trưởng thành, chỉ ôm lấy cổ thư phụ, ghé sát tai đối phương nhỏ giọng hỏi: “Thư phụ có thể chơi cùng con rồi sao?”
Giọng nhóc không giấu được mong chờ, râu trùng phấn khởi dựng lên.
Nhóc con còn hoàn toàn chưa biết cách che giấu cảm xúc thật của mình.
Ôn Tinh Lan nhìn đôi mắt to đầy mong đợi của Ôn Mặc Ý, nhất thời không biết nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nhóc.
Thường Dư Minh lấy một xấp tài liệu dày cộp từ chiếc túi mang theo bên người ra, lật tìm hồi lâu trong đó, chọn ra ba bản đưa cho Ôn Tinh Lan.
“Hợp đồng ký ba bản, mời nguyên soái và các hạ xem có điều khoản nào cần tiếp tục thương lượng không.”
Đối với hướng đàm phán này, anh ta đã sớm dự liệu, vì vậy đã chuẩn bị sẵn hợp đồng giấy tương ứng.
Việt Tư Niên chậm rãi nhận diện văn tự trùng tộc, đột nhiên mở miệng hỏi: “Điều khoản một, trùng đực cần độc lập hoàn thành nhiệm vụ trong Trùng Đực Biến Hình Ký, đạt được mục đích cải tạo. Trùng cái chỉ được ra tay khi quang não nhắc nhở cấp độ an toàn giảm xuống mức thấp nhất. Xin hỏi tiêu chuẩn phán định cấp độ an toàn này là gì?”
Vì những tranh chấp do sự cố y tế, khi còn ở trái đất, Việt Tư Niên đã buộc phải tìm hiểu những kiến thức liên quan.
Không ngờ có một ngày lại có thể dùng đến ở dị thế giới.
Thường Dư Minh thực sự càng lúc càng kinh ngạc, trùng đực bình thường nghe thấy đề nghị này, chỉ có vui mừng vì có trùng cái để mình sai khiến trên hoang tinh, nào có ai nghĩ đến mấy chi tiết vụn vặt như vậy?
Trùng đực ra lệnh, chẳng lẽ thư quân còn có thể công khai chống lệnh sao?
“Trong tình huống không liên quan đến nguy hiểm tính mạng, không cho phép trùng cái ra tay, càng không cho phép sử dụng sản phẩm công nghệ cao.”
Bề ngoài Thường Dư Minh vẫn trầm ổn đáp lại, “Phi thuyền quân dụng càng không được phép sử dụng trái quy định trên hoang tinh, dùng trang bị quân sự vì vấn đề cá nhân là hành vi công khai vi phạm ‘Quy định quản lý quân thư trùng cái tinh tế.”
Anh ta lại mỉm cười nói: “Trong buổi phát sóng trực tiếp, các hạ từng yêu cầu nguyên soái đừng nghiền nát dược thảo trên hoang tinh phải không? Quyền sở hữu hoang tinh hiện thuộc về tổ chương trình, khách mời chỉ có quyền sử dụng trong phạm vi hợp lý, phi thuyền quân dụng phá hoại môi trường hoang tinh là đã vượt quá phạm vi hợp lý. Tất nhiên, quyền giải thích thế nào là hợp lý thuộc về tổ chương trình.”
“Đây là hợp đồng bá quyền sao?” Ôn Tinh Lan cười nói.
“Pháp vụ Thường biết luật mà vẫn phạm sao? Cố ý vi phạm ‘Luật bảo hộ trùng đực’?”
Bàn tay nhỏ mềm mềm của Ôn Mặc Ý đặt lên vai thư phụ, trọng lượng rất nhẹ, nhưng lại là sự tin tưởng toàn tâm toàn ý của một sinh mệnh nhỏ bé, vừa nhẹ lại vừa nặng trĩu.
Nhóc khe khẽ lẩm bẩm: “Thư phụ không muốn chơi cùng con sao?”
Nhìn ánh mắt khao khát của nhóc con, Việt Tư Niên ngược lại thả lỏng ra, anh nghiêng đầu lại gần Ôn Tinh Lan, mùi thuốc đông y dễ chịu càng lúc càng chui sâu vào khoang mũi trùng cái.
Anh hạ giọng hỏi: “Cậu còn nghỉ phép bao lâu nữa? Cậu nghĩ thế nào?”
Ôn Tinh Lan bị mùi hương bất ngờ áp sát làm giật mình, quay đầu nhìn trùng đực, phát hiện hai trùng gần đến mức gần như nghe thấy hơi thở của nhau.
Cậu không được tự nhiên hơi lùi ra tránh đi, nhìn nhóc con trong lòng rồi đột nhiên mềm lòng.
“Xem ý của hùng chủ, kỳ nghỉ của em vẫn còn rất dài.”
Việt Tư Niên vì thảo dược đông y trên hoang tinh, trong lòng không muốn rời đi.
Hơn nữa, nhóc con rất khao khát được ở bên thư phụ, mà hậu quả của việc tự ý vi phạm hợp đồng rất có thể là một vụ kiện kéo dài không biết thắng thua ra sao.
Lỡ như sau này nhóc con muốn nhập ngũ, để có thể chi trả khoản phí huấn luyện đắt đỏ, anh cũng không thể thất bại trong hợp đồng thỏa thuận này.
Và rồi, anh nhớ lại từng cảnh tượng thời thơ ấu, mỗi lần cùng cha vào rừng hái thuốc học đông y, khi về nhà anh đều khoe chiến lợi phẩm với mẹ, mẹ thường dịu dàng mỉm cười, khen ngợi rồi vỗ vỗ cái đầu nhỏ của anh, dùng đôi tay khéo léo biến chiến lợi phẩm thành những món dược thiện ngon lành.
Đó thật sự là những ký ức vui vẻ, cho anh đủ sức mạnh để kiên trì đi hết một đời trên con đường đông y.
Nhóc con hẳn cũng sẽ thích khoảng thời gian gia đình ở bên nhau như vậy.
Nghĩ đến đây, Việt Tư Niên trầm giọng nói: “Pháp vụ Thường, hoàn toàn dựa vào trí tuệ nhân tạo của quang não để phán định cấp độ an toàn là không đáng tin.”
Anh dừng một chút, đôi mắt đen trầm trầm không chớp nhìn chằm chằm Trịnh Thành Phong,
“Môi trường hoang tinh khắc nghiệt, lại có động vật hoang dã, chúng tôi còn dẫn theo bé con, vậy mà khi quang não của tôi khi gặp nguy hiểm lại không gửi được thông tin cầu cứu ra ngoài.”
Không đợi đối phương biện giải, anh tiếp tục nói: “Nếu không cho phép trùng cái tùy ý ra tay, vậy thì ít nhất trong phạm vi hợp lý, cũng nên để trùng đực được lựa chọn công cụ có thể tự bảo vệ mình chứ.”
Đạo diễn Trịnh cà lơ phất phơ gác chéo hai chân lên mặt bàn, hai chân trước của ghế treo lơ lửng, lắc lư ngồi đó, ánh mắt nửa cười nửa dò xét đánh giá Việt Tư Niên.
“Các hạ đúng là ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác rồi, đây đâu chỉ là đổi não, chi bằng nói là đổi hẳn một trùng khác!”
Ông ta nói xong câu mang hàm ý sâu xa đó, nhưng cũng không tiếp tục truy xét, quay đầu nhìn Thường Dư Minh: “Pháp vụ Thường, đánh giá tính hợp lý của công cụ mà ngài ấy yêu cầu, ký xong hợp đồng thì Từ Nhiên phụ trách lưu trữ và công khai thông tin, để các tổ khách mời khác nhanh chóng mời trùng cái, ai không mời được thì tự chịu tổn thất.”
Trịnh Thành Phong đã ngửi thấy mùi cơ hội kinh doanh nồng đậm trên người trùng đực kỳ quái này và chắc chắn những trùng cái sẽ có phản ứng khác nhau.
Xem ra đây hẳn sẽ là cơ hội để ông ta lại một lần nữa bùng nổ nhờ chương trình.
Mặc dù số liệu hiện tại đã vọt lên đứng đầu trong các chương trình cùng loại, nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Thứ ông ta muốn là trên toàn tinh tế, chỉ có chương trình của mình đứng đầu về độ hot trong toàn bộ giới điện ảnh truyền hình.
Ông ta muốn toàn bộ trùng tộc, cùng tất cả các dị tộc có trí tuệ, đều phải bàn tán về chương trình của mình.
Việt Tư Niên xin một ít giấy, nghiêm túc vẽ ra các dụng cụ dùng để bào chế thảo dược đông y, ghi chú rõ ràng chất liệu, sau đó lại bắt đầu vẽ những cây kim có độ thô mảnh và chiều dài khác nhau, vừa tra quang não vừa dùng thuật ngữ tinh tế để viết chú giải đầy đủ.
Anh suy nghĩ một chút, lại bắt đầu vẽ thêm các dụng cụ dùng cho châm cứu và cạo xương trị thương, rất nhiều thứ đều cần chuẩn bị sẵn, để tránh khi gặp bệnh nhân lại luống cuống tay chân.
Những trùng khác có mặt đều không khỏi sinh ra tò mò, âm thầm chú ý đến vị các hạ trùng đực đang viết vẽ hăng say kia, không hiểu vì sao đối phương không đòi một số vũ khí tự vệ, mà ngược lại lại vẽ ra những thứ kỳ quái làm bản mẫu để đặt chế tạo.
Trong lòng Ôn Tinh Lan đầy nghi hoặc, nhưng cân nhắc đến giá trị vũ lực của mình, cậu vẫn dung túng cho sự tùy hứng của trùng đực gần đây có biểu hiện rất tốt này.
Xem như là vì đối phương dỗ nhóc con khá ổn, thôi thì mặc anh vậy.
Trên hoang tinh, Việt Thanh Nhiễm u ám nhìn quang não, Việt Du Ninh nhạy bén nhận ra tâm trạng của hùng phụ rất tệ, nơm nớp lo sợ co rúm trong góc, lén lút nhìn con hươu khổng lồ ở không xa.
Rất muốn xoa bộ lông mềm xù kia, nhưng chắc chắn sẽ bị hùng phụ mắng.
Việt Du Ninh đáng thương nghĩ thầm.
“Trịnh Thành Phong đúng là đồ khốn, đã nhận tiền của mình mà không chịu làm việc.” Việt Thanh Nhiễm nhìn chằm chằm vào hộp thư tin nhắn quang não không có hồi âm, trong lòng hận đến nghiến răng.
Còn ở không xa, hai trùng một lớn một nhỏ kéo kéo đẩy đẩy đi tới, nhóc con đột nhiên buông tay giả vờ ngã xuống đất, bắt đầu khóc oa oa.
“Anh ruột ngược đãi em trai nè! Ỷ mạnh h**p yếu nè! Muốn giết em trai nè!” vừa hét vừa lăn lộn đầy đất.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]