【Tiểu điện hạ lại bắt đầu rồi.】
【Mọi người nghe chưa? Sau này điện hạ Sevrla có thể sẽ…】
【Tôi không dám tin, nhóc con này có thể…】
【Chưa chốt đâu, đừng nói bậy! Phòng livestream bị khóa thì coi chừng đó!】
Tiếng gào khóc như mổ heo đâm thẳng vào màng tai Việt Thanh Nhiễm, hàng mày thanh nhã của anh ta phủ lên một tầng âm trầm nặng nề, tâm trạng càng thêm bực bội.
Vì kiêng dè ống kính livestream ở khắp nơi, Việt Thanh Nhiễm cúi đầu, chăm chăm nhìn màn hình quang não để gắng gượng khống chế cảm xúc.
Việt Thanh Nhiễm xuất thân quý tộc, từ nhỏ đã luôn chú trọng phong thái của trùng đực, nếu không phải vì bị dị thú hoang tinh tấn công, cả đời này anh ta cũng sẽ không để lộ dáng vẻ chật vật của mình trước mặt trùng khác.
Không ngờ hình tượng anh ta dốc sức xây dựng và duy trì bấy lâu lại xuất hiện vết nứt ngay trên cái hoang tinh rách nát này.
Anh ta nhớ tới bình luận trong livestream, đầu ngón tay vô thức co giật.
Trịnh Thành Phong, ông giỏi lắm.
Ông vậy mà dám chơi tôi.
Bao nhiêu mưu tính của tôi, đâu phải để làm bệ đỡ cho Việt Tư Niên!
【Thanh Nhiễm các hạ bị sao vậy?】
【Làm ơn đi! Ai mà chẳng có lúc tụt cảm xúc? Các hạ một mình nuôi nhóc con lâu như vậy chắc chắn sẽ mệt chứ!】
【Du Ninh đã là nhóc con thiên sứ hiếm thấy rồi, như vậy mà còn gọi là mệt thì trùng khác tính sao?】
【Cho hỏi, vì sao livestream của Tư Niên các hạ không mở được nữa?】
【Sau khi nguyên soái rời đi, Tư Niên các hạ bị tổ chương trình mời đi, rồi livestream cũng tắt luôn. Không lẽ có biến cố gì? Tôi còn rất muốn xem gia đình Tư Niên các hạ…】
【Trùng cái vi phạm quy định tiến vào hiện trường chương trình, chuyện này chắc chắn không hợp lý, vạch xuất phát của các tổ khách mời không còn giống nhau nữa.】
【Nhưng nơi tổ chức chương trình là hoang tinh có dị thú thì cũng không hợp lý mà, nếu không có Tư Niên các hạ, nói không chừng Thanh Nhiễm các hạ đã bỏ mạng trong miệng thú rồi.】
…
Bình luận trong livestream bàn tán xôn xao, trước đó trùng cái còn tập trung cao độ vào video so sánh trước sau của Việt Tư Niên, vậy mà chẳng biết từ lúc nào, hướng dư luận đã chuyển thành quan tâm đến tung tích không thấy đâu của gia đình Việt Tư Niên.
Độ hot của gia đình Việt Tư Niên thậm chí còn xâm nhập vào livestream của các tổ khách mời khác, cảnh tượng này đã lặp lại không chỉ một lần.
Việt Thanh Nhiễm hoàn toàn không vui mừng vì mũi nhọn nhắm vào mình bị dời đi, ngược lại còn sinh ra u ám bất mãn vì rõ ràng đây là livestream của mình, nhưng bình luận lại liên tục nhắc đến một trùng đực khác.
“Này, cậu là…” trùng đực đi tới gần Việt Thanh Nhiễm khựng lại, không nhớ nổi tên đối phương, bèn mở bình luận livestream xem một lát, ngạo mạn gật đầu, ném cho livestream một ánh nhìn tán thưởng.
“Việt Thanh Nhiễm đúng không? Tôi là Moody, hùng chủ của Đế Quân.” Mái tóc đỏ rực của anh ta dựng từng sợi lên, trông như một cây chổi dựng ngược.
Vậy mà anh ta còn cố tình khoanh tay trước ngực, dùng cằm nhìn xuống Việt Thanh Nhiễm, như thể giây tiếp theo là có thể hóa thành cây chổi bay thẳng lên trời.
【Nói thật, dáng vẻ trùng xấu xa đầy mỡ này của điện hạ Moody vậy mà lại có chút cuốn.】
【Lầu trên, tôi không phân biệt được là vì cậu hay vì điện hạ Moody mà tâm trạng tôi phức tạp.】
【Khẩu vị nặng quá, làm tôi buồn nôn rồi…】
Còn sau lưng anh ta, nhóc con trùng đực đang lăn lộn khóc lóc, giày vò nửa ngày, mệt đến thở hồng hộc, lén ngẩng đầu định xem sắc mặt anh trai, thì phát hiện mình bị ném ra sau, mặc kệ không thèm đoái hoài.
Nhóc tức đến mức bật dậy, như một viên đạn pháo nhỏ lao thẳng về phía trùng trưởng thành lạnh lùng vô tình kia.
Đụng bay anh luôn! Đồ trùng trưởng thành đáng ghét! Dẫn tôi tới cái nơi khỉ ho cò gáy này ăn cám nuốt rau!
Moody như thể mọc mắt sau lưng, thong thả bước sang bên một bước, cái cằm vênh cao cuối cùng cũng hạ xuống, nghiêng đầu thưởng thức cảnh trùng nhóc con ngốc nghếch như đạn pháo lao thẳng vào cái lều phía sau Việt Thanh Nhiễm.
“Đinh linh loảng xoảng!” “Ái da! Đau! Ái da!” tiếng đồ vật bị đụng ngã, tiếng nhóc con đau đớn chửi bới vang lên.
Hình dáng cơ thể của một nhóc con tức giận in rõ mồn một trên vải lều, cả cái lều bị cú va muốn xông ra ngoài làm rung lên một cái.
Cuối cùng, nhóc con cũng thuận lợi lao ra khỏi lều.
Nhóc vừa ra ngoài, cái lều mà hai cha con Việt Thanh Nhiễm phải tốn chín trâu mười hổ mới dựng xong liền lảo đảo đổ sập ngay trước mắt hai trùng.
“Á…” Việt Du Ninh cắn ngón tay, mắt ươn ướt nhìn cái lều, đó là thứ nhóc đã giúp hùng phụ dựng rất lâu.
Hùng phụ chẳng biết làm gì, lại còn không chịu thừa nhận, nhóc vất vả lắm mới dựng xong được.
Việt Thanh Nhiễm: “…”
Tâm trạng tệ hại lại càng tệ hơn, anh ta thật sự không biết nên nói gì.
Nhưng nhớ tới Đế Quân đứng sau Moody, anh ta vẫn đứng dậy hành lễ, nhẫn nhục mở miệng: “Điện hạ Moody an khang, lần trước gặp mặt vẫn là tại yến tiệc đính hôn của ngài và Đế Quân.”
Còn chưa đợi Moody hạ mình đáp lời Việt Thanh Nhiễm, thì nhóc con trùng đực gây họa xong mà chẳng hề áy náy lại lao về phía Moody một lần nữa, bị Moody dùng một tay ấn chặt cái đầu nhỏ, không kiên nhẫn quát: “Sevrla, biết quý trọng cơ hội anh đây chịu dẫn em ra ngoài chơi đi! Không thì anh ném em về hoàng cung ngay!”
Sevrla như một con bê nhỏ đang tức giận, liều mạng húc vào tay anh trai, dùng sức xông tới.
“Em muốn đi mách! Anh nói dẫn em đi chơi! Kết quả lại tới cái chỗ chim không thèm ị này!”
Vừa nói xong, một con chim lặng lẽ bay qua trên bãi đất trống nhỏ trong thung lũng, không một tiếng động để lại một bãi phân chim ngay trên mặt Sevrla.
“Ha ha ha… Nhìn bộ dạng ngu ngốc của em kìa! Ha ha ha còn dám nói chim không thèm ị nữa không…” tiếng cười nhạo cực lớn của Moody không chút khách khí vang lên.
Sắc mặt Sevrla càng lúc càng đỏ, trông như sắp tức đến bốc khói.
【Không hổ là điện hạ Moody.】
【Niềm vui khi xem livestream của điện hạ Moody chính là xem hai anh em này hại nhau.】
Thấy nhóc con bên kia đáng thương như vậy, mà thư phụ lại có vẻ quen biết đối phương, Việt Du Ninh đi tới, cẩn thận đưa cho Sevrla một tờ giấy lau và một ống tre nhỏ đựng nước.
Ống tre nhỏ này là do chú Tư Niên tặng cho nhóc.
Việt Du Ninh có chút không nỡ nhìn ống tre nhỏ một cái.
Nhóc nghĩ thầm: chỉ cho cậu mượn tạm thôi đó, vẫn phải trả lại cho Du Ninh nhé.
【Bé con Du Ninh, thiên sứ nhỏ của tôi hu hu hu! Ôm lấy!】
【Muốn sinh một nhóc con ngoan như vậy quá! Nhóc nhà tôi thì phản nghịch… nói tới là toàn nước mắt!】
Sevrla bị một nhóc con xa lạ tỏ ra thương hại, càng cảm thấy nhục nhã.
Từ nhỏ nhóc đã được nâng niu như “tiểu hoàng đế”, lớn lên trong nhung lụa, khi nào đến lượt trùng khác thương hại mình?
Sevrla dùng sức đẩy ngã Việt Du Ninh, hét lên: “Ánh mắt gì vậy!? Trùng thấp kém!”
Việt Du Ninh loạng choạng ngã xuống đất, thân và nắp chiếc ống tre nhỏ mà nhóc trân quý vỡ làm hai, lăn lông lốc đi rất xa, nước sương tre bên trong cũng chảy ra ướt hết mặt đất.
Sương tre này là mấy ngày trước chú Tư Niên dẫn nhóc và Ôn Mặc Ý dậy sớm cùng nhau đi lấy.
Là khoảng thời gian vui vẻ mà nhóc tranh thủ có được khi thư phụ vừa thoát chết còn đang hôn mê.
Nhóc vẫn luôn, luôn không nỡ uống.
【A! Là ống tre nhỏ mà Bé con Du Ninh lúc nào cũng mang theo! Bé con tội nghiệp quá!】
【Tiểu điện hạ thật sự tâm tính *****.】
【Đừng nói nữa, sẽ bị che mất đó.】
“Se–vr–la!” Moody nghiến răng gọi từng chữ tên Sevrla, trong giọng nói mang theo tức giận, anh ta khó chịu cau mày.
“Đừng làm phiền anh làm chính sự!” Anh ta cũng không phải muốn quản giáo nhóc con trùng đực bắt nạt đứa trẻ khác, chỉ là cảm thấy nhóc con gây chuyện khắp nơi ảnh hưởng tới mình.
Moody với thân phận hùng chủ tương lai của Đế Quân, đi đến đâu cũng được trùng khác tôn kính, với địa vị siêu việt của một trùng đực các hạ, anh ta không cho rằng việc nhóc con trùng đực hành xử như vậy có gì sai.
Sevrla bị gọi thẳng tên, lập tức ngoan ngoãn lại, nhặt khăn giấy rơi dưới đất lau lau mặt, khinh thường “hừ” một tiếng với Việt Du Ninh, còn ác ý ném cục giấy bẩn lên người nhóc.
Lòng bàn tay Việt Du Ninh bị trầy xước, nhưng nhóc chỉ ngậm nước mắt, lặng lẽ nhặt chiếc ống tre nhỏ lên, cố gắng ghép lại.
Sevrla bỗng phát hiện, cấu tạo chiếc ống tre nhỏ ban nãy đối phương định đưa cho mình rất tinh xảo, thậm chí có thể ghép hoàn chỉnh lại, chứ không phải khúc tre vỡ nhìn qua là thấy ngay.
Nhóc ta một tay giật lấy, chăm chú nhìn một lúc lâu, thỏa mãn nói: “Cậu cũng biết điều phết đấy!”
Sevrla lại hồn nhiên tiếp tục buông lời làm trùng khác giật mình: “Xem cậu biết nịnh trùng như vậy, sau này lớn lên không gả được thì có thể cầu xin tôi!”
【Cái mùi dầu mỡ này, đúng là hai anh em giống nhau từng li từng tí.】
【Nhóc con trùng đực bé xíu mà đã mắc bệnh thẳng nam rồi! Cứu mạng! Khi nào Tư Niên các hạ quay lại vậy? Cứu mắt tôi với!】
【Quên video trên mạng rồi à? Trùng đực trên đời đen như nhau cả thôi!】
“Tôi không gả cho trùng! Trả lại cho tôi!” Nhóc con dính bùn đất còn có mấy phần tính khí, bị bắt nạt đến mức này, dù đã được dạy phải ngoan ngoãn không gây chuyện, nhóc cũng không nhịn nổi nữa.
Huống chi đây là ống tre nhỏ mà chú mình thích tặng cho, còn kẻ cướp đi ống tre thì chẳng hề trân trọng, thô bạo tháo ra lắp vào liên tục, chiếc ống đã biến dạng thấy rõ bằng mắt thường.
Việt Thanh Nhiễn muốn ném cái ống tre chướng mắt này đi từ lâu, rõ ràng là nhóc con của mình, Việt Tư Niên giả vờ làm trùng tốt làm cái gì?
Bộ mặt thật của đối phương ra sao, anh ta còn không rõ sao?
Anh ta giả bộ quở trách: “Du Ninh, chỉ là một cái ống tre nhỏ thôi, đừng keo kiệt như vậy! Cho tiểu điện hạ thì có sao đâu?”
Sau đó lại đổi sang giọng ôn hòa: “Trùng cái sớm muộn gì cũng gả cho trùng đực, tiểu điện hạ cả phẩm hạnh lẫn dung mạo đều xuất sắc, có lời hứa này của điện hạ, hùng phụ cũng yên tâm hơn nhiều cho tương lai của con! Mau cảm ơn tiểu điện hạ đi!”
Anh ta như thể hoàn toàn không nhìn thấy nước mắt ấm ức của nhóc con, tự mình muốn đóng đinh hôn ước cho xong.
Việt Thanh Nhiễm tham gia chương trình này chính là để trèo lên quan hệ với Đế Quân, bản thân anh ta đã chịu nhiều ấm ức như vậy rồi, nhóc con của mình chịu chút uất ức thì có là gì?
Việt Du Ninh như biến thành câm, dù thế nào cũng không chịu nói lời nào, chỉ lặng lẽ đưa tay nhỏ lau nước mắt, cũng không đòi lại ống tre của mình nữa.
Bởi vì nhóc đã hiểu, trong các trùng trưởng thành có mặt ở đây, không có ai sẽ đứng ra đòi công bằng cho mình.
Rõ ràng là đối phương sai, vậy mà nhóc lại phải đi cảm ơn đối phương.
Dù còn ngây thơ non nớt, nhóc cũng biết điều này là không đúng.
Việt Du Ninh tủi thân đến mức càng thêm nhớ Việt Tư Niên đã rời đi, nếu chú ở đây, chắc chắn sẽ không như vậy.
【Trời ơi! Sao Thanh Nhiễm các hạ lại làm như thế?】
【Nhưng các hạ nói cũng không sai mà! Trùng cái nhiều trùng đực ít, trùng cái ghép đôi khó khăn, không nói tới tính cách, tiểu điện hạ đúng là điều kiện không tệ.】
【Lầu trên, hay là tự mình gả cho tiểu điện hạ đi, cười.】
【Tôi cũng muốn lắm chứ! Nhưng chắc sẽ bị tiểu điện hạ chê già đó!】
【Ai đó kéo gã ra ngoài đi! Đừng để gã nói mấy lời õng ẹo buồn nôn làm tôi ghê người!】
Xa xa, đàn hươu nhạy bén nhận ra sự bất thường nơi này, chú ý tới nhóc con đang khóc, trở nên bồn chồn bất an, bị hươu đầu đàn cưỡng ép đè nén xuống.
Với tư cách là thủ lĩnh đàn hươu, nó biết báo đáp ân tình, đã hứa với Việt Tư Niên sẽ bảo vệ cha con Việt Thanh Nhiễm, nhưng nó sẽ không để cả đàn xen vào chuyện giữa trùng tộc, tránh mang tai họa cho cả đàn.
Là hươu khổng lồ sống lâu nhất, nó đã thấy quá nhiều dị thú, sau khi nảy sinh tình cảm với trùng tộc, vì can thiệp quá sâu vào chuyện của đối phương mà không chỉ tự mình mất mạng, thậm chí còn liên lụy cả tộc đàn bị diệt.
【Mọi trùng có thấy không, mấy con hươu suýt nữa là bạo động rồi đó?】
【Hu hu, đó là sự bảo vệ mà các hạ Tư Niên để lại cho Du Ninh nhóc con! Nhưng dị thú cứ như vậy là tốt rồi, đừng chọc tới điện hạ Moody.】
“Này! Sao cậu còn chưa cảm ơn tôi hả!?” Sevrla càng lúc càng đắc ý, tiến sát lại gần Việt Du Ninh, rồi lại vì bộ mặt khóc lóc của nhóc mà trở nên mất kiên nhẫn.
“Khóc cái gì? Quá cảm động à? Đừng khóc nữa! Tôi ghét nhất là trùng cái khóc lóc đó!”
Moody túm lấy cổ áo sau của Sevrla, ném nhóc con trùng đực về phía cái lều đã sập, nhóc rơi trúng ngay vị trí túi ngủ bên dưới lều, vì thế chẳng hề hấn gì mà bò dậy được, tức tối hét lên: “Moody! Anh làm cái gì vậy!?”
Hành động này rõ ràng đã lặp lại không biết bao nhiêu lần rồi, đến mức cả trùng ném lẫn kẻ bị ném đều vô cùng thuần thục.
“Em ồn quá! Im miệng cho anh!” Moody nắm một tay thành nắm đấm, vung vung lên, Sevrla nhìn thấy động tác này thì lập tức mím chặt miệng, không dám hé răng nữa, nhóc đã thăm dò ra giới hạn của anh trai nóng nảy này rồi, động tác quen thuộc này vừa xuất hiện, còn dám làm loạn thì chắc chắn sẽ bị đánh.
【A! Đã quá! Nhịn tới giờ, tôi chờ đúng khoảnh khắc này để hả giận đó!】
【Hả giận +1】
【Hả giận +1】
…
Việt Thanh Nhiễm bị hai anh em Moody làm ồn đến đau đầu, lại rất muốn dạy dỗ riêng tư nhóc con trùng cái không hiểu chuyện, nhưng vẫn phải đối phó với điện hạ Moody.
Anh ta đã nhìn ra rồi, đối phương là nhắm vào mình.
Việt Thanh Nhiễm gượng kéo khóe miệng, mỉm cười hỏi: “Điện hạ Moody, anh tìm tôi có việc gì sao?”
“Tôi tới tìm cậu để kết minh.” Moody khoanh hai tay trước ngực, dùng cằm nhìn trùng.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]