Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 115: Tạ Mộ Khiêm & Thư Hà Quang




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sau khi vương cung bị hủy diệt, Tạ Mộ Khiêm bị tòa án tinh tế kết tội thất trách, cách chức và chấp hành hình phạt ba tháng.

Nếu nghiêm khắc truy cứu, mọi chuyện này không thể hoàn toàn tính là lỗi của Tạ Mộ Khiêm, Quân Hoài An cố ý dung túng để tất cả xảy ra, Tạ Mộ Khiêm căn bản không có cách nào ngăn cản, nhưng dù sao cậu ta cũng là thống lĩnh quân cảnh vệ, bắt buộc phải gánh trách nhiệm trong phạm vi chức quyền của mình.

Sau khi ra tù, Tạ Mộ Khiêm lấy lý do bản thân không còn có thể gánh vác cuộc sống bình thường của trùng đực các hạ, nộp đơn xin cưỡng chế ly hôn với Thư Hà Quang lên tòa án tinh tế, không để lại cho Thư Hà Quang bất kỳ con đường lựa chọn nào.

Cậu ta chọn dẫn theo Thư Cảnh Vân, công bố rằng không thể tiếp tục tạo thêm gánh nặng cho các hạ.

Trên thực tế, là cậu ta đã không còn tin tưởng Thư Hà Quang nữa, kể từ khi Thư Hà Quang từng để Thư Cảnh Vân còn nhỏ xíu một mình ở nhà, suýt nữa phát bệnh mà tử vong, Tạ Mộ Khiêm đã mất đi tia kỳ vọng cuối cùng đối với Thư Hà Quang.

Khi Bạch Cốt Tinh Đạo bắt cóc trùng nhà cậu ta để ép cậu ta chấp hành mệnh lệnh, xuất phát từ ý thức trách nhiệm của một thư quân và một thư phụ, Tạ Mộ Khiêm không thể để đối phương xảy ra chuyện.

Nhưng hiện tại Tạ Mộ Khiêm đã không còn gì.

Trong thời gian Thư Hà Quang bị giam giữ ở vương cung, cậu ta đã trả hết toàn bộ nợ nần cho các hạ, số tiền tiết kiệm còn lại cũng chuyển hết sang danh nghĩa Thư Hà Quang.

Cậu ta không còn thể diện để làm việc, thậm chí còn là một tội trùng.

Cuối cùng Tạ Mộ Khiêm cũng có thể kết thúc cuộc hôn nhân khiến cậu ta kiệt quệ về cả tinh thần lẫn thể lực, chỉ còn lại mỏi mệt.

Ban đầu, vì sao cậu ta lựa chọn kết hôn?

Có lẽ là ánh mắt nóng bỏng Thư Hà Quang nhìn về phía mình, có lẽ là cậu ta đã đến độ tuổi nên xứng đôi cùng các hạ… Có lẽ là cậu ta muốn có một gia đình.

Nhưng hiện tại cậu ta không còn muốn nữa.

Tạ Mộ Khiêm không muốn ngửi thấy mùi hương của trùng cái khác trên người các hạ, cũng không muốn nghe các hạ lén lút trốn đi nghe cuộc gọi liên lạc, càng không muốn biết các hạ lại lêu lổng đến những nơi hỗn loạn nào.

“Phải chờ đến tháng 9 năm sau mới có thể nhập học, gần như có một năm trống.”

Trên phi thuyền, Tạ Mộ Khiêm mở bản đồ quang não, ra hiệu cho Thư Cảnh Vân xem.

“Thư phụ dẫn con đi ra ngoài chơi một chuyến, hiện tại có hai nhiệm vụ có thể nhận, một là đến tinh cầu Mây Trắng làm nhiệm vụ hộ vệ, một là hỗ trợ thương đội Hailan áp tải hàng hóa đến tinh cầu Viễn Chinh… Con muốn đi đâu?”

Thư Cảnh Vân ngáp một cái nho nhỏ, rất mệt mỏi, ở trong vương cung bé bị hùng phụ khống chế dùng giảm lượng thuốc, khiến cơ thể luôn ở trạng thái bệnh ốm yếu nhưng không quá nghiêm trọng.

May mà sau đó thư phụ nhận được tín hiệu cầu cứu mua thuốc mà bé gửi thông qua á thư, tuy không thể trực tiếp tìm được bé, nhưng đã lập tức đi tìm Tư Niên các hạ phối thuốc mới, bé vừa được thả ra liền uống thuốc đến giờ, cơ thể đã khá hơn nhiều.

Thư Cảnh Vân ủng hộ thư phụ.

Hùng phụ quá không biết trân trọng.

Chỉ biết tùy ý làm bậy, tiêu hao hết ý tốt của tất cả trùng bên cạnh.

Quả thật nên cho hùng phụ một bài học.

Tuy nhiên, ít nhất cũng nên cho hùng phụ một cơ hội cứu vãn, hoặc nói là cho các phụ phụ một cơ hội nói rõ ràng với nhau, thay vì cứ vậy mà kết thúc, để lại nút thắt nhiều năm.

“Khụ khụ, đi tinh cầu Mây Trắng đi.”

Bé uống một ngụm nước, cố đè cơn ngứa trong cổ họng,

“Fan của thương đội Hailan đòi xem Hailen các hạ theo đuổi chú Dylan nhiều quá.”

“Nghe nói mùa này tinh cầu Mây Trắng mềm như chăn bông, ai cũng lười biếng, đi lại như bước trên mây mềm.”

Tạ Mộ Khiêm xoa đầu bé con, “Được.”

Ngày xuất phát, trùng đực các hạ cần được hộ vệ lại nhiều thêm một trùng, là Thư Hà Quang.

Tạ Mộ Khiêm làm như không thấy, chỉ xem đó là đối tượng nhiệm vụ bình thường, bảo vệ cùng nhau.

Cuộc sống của Thư Hà Quang rất khó khăn, sau khi anh trai ruột của anh ta bị xử tử, Tạ Mộ Khiêm lại cưỡng chế ly hôn với anh ta, thậm chí không cho anh ta có bất kỳ lý do nào để từ chối.

Bởi vì Tạ Mộ Khiêm đã trả hết toàn bộ nợ nần cho anh ta, tương đương đã biết hết tất cả những chuyện bẩn thỉu anh ta từng làm.

Anh ta không dám từ chối, sợ Tạ Mộ Khiêm càng chán ghét mình.

Nhưng anh ta không chỉ mất đi những trùng có thể dựa dẫm, còn mất đi toàn bộ gia đình.

Cho dù là trùng hỏng, cũng muốn có một gia đình của riêng mình.

Anh ta cầu tình khắp nơi, vứt bỏ toàn bộ thể diện, cuối cùng cũng nghĩ cách liên hệ được vị các hạ này, khiến cậu ta đồng ý dẫn mình theo làm bạn đồng hành, cùng đi tinh cầu Mây Trắng.

Bất kể Tạ Mộ Khiêm chán ghét mình thế nào, anh ta sẽ không từ bỏ.

Bóng dáng trầm mặc kia giống như tảng đá kiên định nhất trong sinh mệnh anh ta, mỗi một ngày sau khi Tạ Mộ Khiêm rời đi, Thư Hà Quang đều như thể đạp hụt một chân vào khoảng không mà không ngừng rơi xuống.

Vị các hạ đi du ngoạn tinh cầu Mây Trắng còn rất trẻ, sáng sủa, vừa mới tham gia cuộc diễu hành cải cách ở tinh cầu Trung Ương xong.

Trùng trong nhà cậu ta đau đầu vô cùng, thấy tình hình đã lắng xuống liền vội vàng đẩy thằng nhóc này ra ngoài tiêu hao bớt tinh lực, sợ tiếp tục rảnh rỗi ở nhà lại gây chuyện.

Các hạ vừa mới trưởng thành không lâu hiển nhiên rất thích trùng cái trầm mặc kiên nhẫn như Tạ Mộ Khiêm, cậu ta ghé lại gần, ríu rít hỏi:

“Anh Tạ là trùng cái ly hôn thứ hai rồi, sau này có định tái hôn không? Giống như Dylan vậy?”

Nguyên nhân quan trọng khiến cậu ta đồng ý dẫn theo Thư Hà Quang, rõ ràng chính là vì lòng hiếu kỳ tràn đầy này.

“Thư Hà Quang các hạ vẫn luôn đuổi theo đến chỗ tôi, muốn tái hôn với anh. Tôi đã tra qua, hiện tại anh có ghi chép không hoàn thành chức trách, muốn có lại một công việc có thể diện rất khó, cũng không thể thông qua phương thức xứng đôi truyền thống để kết hôn với các hạ nữa, có muốn cân nhắc anh ta không…”

Tạ Mộ Khiêm ngẩng đầu nhìn về phía xa, đuôi tóc buộc cao vẽ lên một đường cong tao nhã:

“Các hạ, hôn nhân không phải là lựa chọn bắt buộc.”

“Cảm ơn ngài đã quan tâm, tôi ở tinh cầu Trung Ương đã lâu, so với hôn nhân, tôi càng muốn đi nhiều nơi để nhìn xem hơn.”

Khóe môi Tạ Mộ Khiêm khẽ cong lên một nụ cười rất nhạt, không vì lời nói mạo phạm của các hạ mà tức giận.

Khi không cười, Tạ Mộ Khiêm trông có vẻ nhạt nhẽo vô vị, nhưng khi khẽ mỉm cười lại giống như một cơn gió ấm thanh đạm, các hạ nhỏ nhìn cậu ta đến xuất thần.

“Anh nói đúng, là Thư Hà Quang không biết trân trọng, mới khiến anh thất vọng với hôn nhân.”

Cậu ta hoàn hồn lại, cười đầy hứng khởi, “Lần này cùng nhau chơi cho thật vui ở tinh cầu Mây Trắng đi, biết đâu suy nghĩ của anh sẽ thay đổi.”

“Hiện tại các hạ đã có thể tự mình kiếm tiền, không cần xứng đôi.”

“Tiên sinh, có lẽ sau này hôn nhân sẽ không còn giống trước.”

Thư Cảnh Vân lặng lẽ ngẩng đầu nhìn cảnh tượng này, rồi quay sang nhìn hùng phụ đang hùng hổ bước tới.

Ừm, hùng phụ đúng là ngốc, tự mình rước về một tình địch.

Hóa ra thư phụ nghĩ như vậy, như thế thì rất tốt, không phải tự sa ngã là tốt rồi.

Chuyện còn lại, hùng phụ tự mình cố gắng đi.

Lấy lại sức hút từng khiến thư phụ đồng ý cưỡng chế xứng đôi ra đi, thư phụ đâu phải loại trùng mềm yếu, sẽ kết hôn với trùng mình hoàn toàn không thích.

Câu chuyện mới lại bắt đầu, bọn họ trưởng thành trong sai lầm, cũng thoải mái hơn trong hành trình.

Tên ma bài bạc ngu ngốc chưa chắc đã có thể theo đuổi thư quân thành công, nhưng cuối cùng anh ta không còn là một đứa trẻ to xác trưởng thành nữa, đã học được cách bù đắp sai lầm của mình.

Mà trùng có dũng khí bắt đầu lại thì cuối cùng sẽ có được một tương lai hoàn toàn mới và tốt đẹp.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.