Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 116: Việt Du Ninh bỏ nhà đi bụi




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vũ trụ vô cùng huy hoàng rực rỡ.

Xuyên qua từng lỗ đen, ánh sáng đan xen xuyên qua thân phi thuyền, rực rỡ tráng lệ.

Lần đầu tiên một mình điều khiển phi thuyền, Việt Du Ninh khẽ giãn mày.

Thư phụ bị chấp hành tử hình, hùng phụ bị trưởng quan tiền nhiệm của thư phụ vì tình mà sát hại ở nơi công khai.

Tinh cầu Trung Ương sôi trào đến mức tất cả trùng đều quên mất đứa nhỏ lẽ ra phải được quan tâm nhất.

Đương nhiên, cũng vì Việt Du Ninh chỉ là một trùng cái nhỏ bé không đáng kể.

Việt gia cũng quên mất một cây nấm nhỏ u ám không nói một lời ở trong góc- Việt Du Ninh.

Sau khi chỗ dựa gia tộc Nastalai ngã xuống, bọn họ vội vàng nắm lấy cơ hội xé xuống một miếng thịt béo từ trên người gia tộc Ôn để nuôi sống chính mình.

Việt Du Ninh giống như con voi nhỏ lần đầu được tháo dây thừng, như có được tự do thật sự, không cần bị hùng phụ vì phong nhã và thể diện của ngài ấy mà ép buộc làm những chuyện mình không thích, không cần vì thư phụ mà đi lấy lòng hùng phụ.

Nhưng cậu bé lại có cảm giác mờ mịt, mất mát và buồn bã.

Nhưng cậu bé thậm chí không thể oán hận bất kỳ trùng nào, tất cả mọi chuyện xảy ra đều có thể nói là các phụ phụ gieo gió gặt bão.

Bản thân cậu bé thậm chí còn là thứ thấp hèn do thư phụ làm kẻ thứ ba bò lên giường mà sinh ra.

Nhưng Việt Du Ninh không chán ghét chính mình, cậu chưa từng có lựa chọn, cậu là bị lựa chọn sinh ra, chứ không tự mình ép buộc các phụ phụ sinh mình ra.

Nhưng cậu không thể mặt dày đi tìm Việt Tư Niên các hạ mà mình thích.

Sự kiện tập kích Bạch Cốt Tinh Đạo, sau khi bị Thư Nhược Hoa giở trò, trùng vô tội và chịu tổn hại lớn nhất thật ra là Ôn Tinh Lan, mà hùng phụ của mình lại vẫn luôn âm thầm nhằm vào Việt Tư Niên các hạ từ sau lưng..

Lão tộc trưởng gia tộc Nastalai tử vong, căn cứ thực nghiệm bị phơi bày, toàn bộ hành vi phạm tội đều bị xử lý công khai, trong đó vì Ngài Chim Ruồi là thư phụ của Việt Tư Niên nên trở thành tâm điểm dư luận, vẫn luôn giữ độ hot thảo luận cao trên tinh cầu Trung Ương.

Trùng gọi là thư hầu Ngài Chim Ruồi chẳng qua chỉ là vật thí nghiệm bị trùng cầm quyền nhà họ Việt tùy ý xâm hại, thậm chí còn là vật thí nghiệm có tâm trí như trẻ nhỏ.

Trùng mà hùng phụ vẫn luôn nhằm vào chính là một thư hầu như vậy cùng đứa con do ông sinh ra.

Ngài Chim Ruồi từng có lựa chọn sao? Chẳng qua chỉ là kẻ đáng thương bị xem như cỗ máy sinh sản mà thôi.

Nhưng rơi vào mối quan hệ tình cảm ghê tởm và ti tiện như vậy, khiến bản thân trở nên khó coi đến mức này, lẽ nào đó là lỗi của thư phụ sao? Kẻ mắc sai lầm là hùng phụ thật sao?

Đúng vậy, đồng thời cũng là của cái thế đạo đáng buồn năm xưa.

Vận mệnh khúc khuỷu đã ủ chín trùng bé con còn nhỏ tuổi, ở trong gia đình lớn phức tạp ấy, cậu bé khó mà giãi bày, không thể phản kháng, chỉ có thể không ngừng suy nghĩ, không ngừng suy nghĩ.

Cuối cùng, Việt Du Ninh đã nghĩ thông suốt tất cả.

Cậu không muốn tiếp tục chìm đắm trong cái chảo nhuộm cũ kỹ mục nát đó nữa, lựa chọn một mình đi đến hành tinh nhỏ số 30.

Dù là tham gia quân đội hay học y, cậu phải có được sức mạnh.

Nếu đã có trùng đi trước mở đường, cậu nguyện làm kẻ đến sau dọn sạch bất bình, để tất cả những điều đáng buồn này hoàn toàn trở thành lịch sử.

Một chiếc phi thuyền nhỏ hình chữ bảy xiêu vẹo lao tới, Việt Du Ninh lúng túng né tránh, nhịp tim tăng vọt, cậu bé không có bằng lái, đây là đang lén lái phi thuyền của thư phụ đã mất trốn ra ngoài.

“Phanh!” Một tiếng va chạm vang lên.

“Thử nghiệm! Thử nghiệm! Đối phương phát tín hiệu cầu cứu khẩn cấp!”

“Bắt đầu quét! Quét hoàn tất! Có trùng đực các hạ đang cần cứu viện khẩn cấp! Căn cứ theo pháp luật tinh tế, xin ngài Việt Du Ninh kịp thời thực hiện cứu trợ!”

“Tích! Tích! Tích…..” Tiếng cảnh báo vang lên dồn dập.

Việt Du Ninh bị hất văng khỏi ghế điều khiển, choáng váng bò dậy liền nghe thấy thông báo này, cậu bé nhíu mày, vẻ mặt không vui:

“Mở chế độ cứu viện.”

Nếu còn tiếp tục kêu la ầm ĩ như vậy, tên trùng đực không rõ sống chết kia sẽ gọi tới tổ chức cứu viện, cậu hoàn toàn không muốn bị nhà họ Việt bắt về.

Phía sau phi thuyền mở ra một cái miệng lớn, nuốt chửng chiếc phi thuyền nhỏ vào bên trong.

Trong tình huống không có cơ giáp phụ trợ, trùng đực không có năng lực sinh tồn trong chân không, vì vậy các phi thuyền cỡ lớn chính quy đều được trang bị chức năng biến hình mở rộng để nuốt phi thuyền nhỏ vào nhằm cứu viện, đây cũng là công năng được phát triển riêng cho những trùng đực các hạ yêu thích tìm đường chết.

Việt Du Ninh thiết lập xong chế độ tự động điều khiển, mở theo dõi phía sau thân thuyền, chiếc phi thuyền bị nuốt vào nằm bất động, mặc cho cánh tay máy tiến hành xử lý làm lạnh và chống nổ.

“Xin hỏi có cần giúp đỡ không?”

Một trùng con hơi mũm mĩm bò ra từ chiếc phi thuyền nhỏ, nhóc ta khịt mũi nhìn quanh, mặt lấm lem bẩn thỉu, nhưng trông trên người lại không hề bị thương.

? Thế mà lại là Sevrla.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Việt Du Ninh dâng lên sự khó chịu trong lòng , giờ thì cậu bé đã có thể đoán được kẻ khốn kiếp còn lại đi cùng tên này là ai.

Chính là Moody, kẻ đã cho nổ Bạch Tháp rồi bỏ chạy…

Sau khi gia tộc Nastalai điều tra ra là anh ta làm “chuyện tốt”, đã phái trùng truy sát, nhưng đồng thời bản thân gia tộc cũng khó bảo toàn, bị kẻ thù xử quyết, khiến Moody may mắn thoát một kiếp.

Sau khi phong trào cải cách kết thúc, chuyện của anh ta cũng bị công bố, đoán chừng bộ dạng chật vật hiện tại là do gặp phải sự trả thù của một thế lực nào đó từng mà anh ta đắc tội.

Sevrla gào khóc, “Cứu anh trai tôi với, oa oa oa oa…”

Việt Du Ninh thở dài.

Cậu bé thật sự rất ghét Sevrla, cũng rất ghét Moody, kẻ gián tiếp khiến Việt Tư Niên các hạ bị bắt cóc.

Thôi vậy.

Hùng phụ cũng rất đáng ghét, cậu bé là đứa con do trùng đáng ghét sinh ra, nhưng Việt Tư Niên các hạ và em Mặc Ý chưa từng có thành kiến với cậu bé.

Xuất phát từ bản năng tự bảo vệ, cậu bé cảnh giác cầm lấy súng ánh sáng, đứng dậy nhanh chóng đi về phía sau phi thuyền.

Khi Moody tỉnh lại lần nữa, anh ta đang nằm trên chiếc giường mềm mại, máu dính khắp người đã được lau sạch, vết thương cũng được xử lý thỏa đáng.

Nỗi đau do gen sụp đổ mang đến quanh năm cũng trở nên có thể chịu đựng, anh ta đã được cho uống thuốc giảm đau.

Khô ráo, thoải mái, thậm chí có thể nói là được chăm sóc chu đáo.

Moody lập tức tỉnh táo, anh ta được một trùng cái trưởng thành cứu sao?

Anh ta nở một nụ cười thuần thục và đầy mê hoặc:

“Thưa ngài, vô cùng cảm tạ ngài, tôi và em trai lạc đường trong chuyến du hành tinh tế, vô ý… bé Du Ninh?”

“Không cần cảm ơn tôi, mau rời khỏi phi thuyền của tôi đi, đừng gây thêm phiền toái cho tôi.”

Giọng Việt Du Ninh rất lạnh, cậu bé không muốn dẫn theo hai trùng đực bay đến hành tinh nhỏ số 30.

Moody nhẹ thở ra, anh ta đã nghe chuyện về các phụ phụ của Việt Du Ninh, gần như không cần suy nghĩ đã hiểu rõ tình huống, xem ra là vô tình đụng phải một trùng cái nhỏ đang bỏ nhà ra đi, anh ta lập tức dời tầm mắt tìm Sevrla.

“Cậu ta không sao, đang xuống khoang tìm đồ ăn cho anh.”

Từ lúc gặp hai anh em này, mày Việt Du Ninh chưa từng giãn ra:

“Cậu ta nghĩ anh ăn dịch dinh dưỡng sẽ chết, nên muốn tìm đồ bổ cho anh.”

Moody trầm mặc, anh ta miễn cưỡng ngồi dậy, tựa vào vách thuyền, làn da màu lúa mì trông không còn chút huyết sắc, lông mi đỏ sẫm rũ xuống.

“Xin lỗi, đã làm phiền cậu.”

Trong quá trình chạy trốn, Moody làm mất thuốc ổn định gen, nhưng anh ta không muốn vì vậy mà đầu hàng trở về gia tộc Nastalai.

Mà biến cố Bạch Tháp là do chính tay anh ta gây ra, tia hy vọng còn sót lại của anh ta là Việt Tư Niên các hạ vì thế bị Bạch Cốt Tinh Đạo bắt cóc, đồng thời bản thân cũng bị trùng cái phát hiện.

Có lúc Moody cảm thấy mình ngu xuẩn đến cùng cực, rõ ràng đã nghĩ kỹ sẽ bỏ lại Sevrla, nhưng đến phút cuối lại không đành lòng, muốn để nhóc có một tuổi thơ tốt đẹp, kết quả mang nhóc chạy ra ngoài, bị trói buộc khắp nơi, thậm chí vì vậy mà bị trùng cái xa lạ phát hiện uy h**p.

Dẫn đến anh ta không thể không dùng sắc dụ, mới miễn cưỡng dẫn theo tên ngốc này chạy trốn.

Moody bất đắc dĩ cười, nụ cười vô tình ấy lại tràn đầy mị lực nam tính, ốm yếu mà tuấn tú.

Điều này khiến Việt Du Ninh hiểu được vì sao gia tộc Nastalai giữ chặt Moody không buông, nhất quyết đưa vào cung hầu hạ đế quân.

Cậu cứng rắn đáp: “Quả thật rất phiền phức, các anh muốn xuống ở đâu? Tôi không có cách nào mang theo hai cơ thể sống phiền toái như vậy đi du hành tinh tế.”

Dù nhìn qua là bỏ nhà ra đi, nhưng Việt Du Ninh không cho rằng mình còn có nhà, cậu bé chỉ đang du hành tinh tế.

“…”

Gen của Moody đã sụp đổ đến mức không thể cứu vãn, mà nhược điểm này vốn được để dành cho lão tộc trưởng dùng để cấy chip, sau khi cấy xong, lão tộc trưởng sẽ dùng thân thể anh ta làm phẫu thuật sửa chữa gen, từ đó không cần lệ thuộc thuốc ổn định gen nữa.

Nhưng Moody không muốn bị cấy chip, không muốn có bất kỳ khả năng nào khiến linh hồn mình bị trùng khác xâm nhiễm.

Anh ta ghét lối sống mục nát của lão trùng đực, cảm thấy lão già đó tỏa ra mùi hôi thối từ trong ra ngoài.

Lão già ấy không yêu bất kỳ trùng nào, cũng không có bất kỳ trùng nào yêu ông ta, toàn thân bị d*c v*ng bùn lầy lấp đầy.

Thời gian của anh ta không còn nhiều, không kịp tìm Việt Tư Niên các hạ để trị liệu.

Nhưng may mắn là anh ta đã dẫn Sevrla ra ngoài, không để lại gia tộc Nastalai rồi bị Bạch Cốt Tinh Đạo xử quyết không phân biệt.

“Việt Tư Niên các hạ đã cho tôi một lời hứa.”

Moody nhìn chằm chằm màn hình theo dõi, nơi Sevrla đang bận rộn nấu thứ gì đó, khóe môi khẽ cong lên.

“Tôi dẫn anh ấy vào phòng thí nghiệm Bạch Tháp, sau khi thành công, nếu sau này tôi có chuyện ngoài ý muốn, anh ấy sẽ chăm sóc Sevrla giúp tôi.”

Trong lòng Việt Du Ninh dâng lên một chút hâm mộ…

Xem đi, ngay cả một trùng con khiến trùng ta chán ghét như Sevrla cũng có trùng thân yêu thương cậu ta như vậy, vì tương lai của cậu ta mà trải đường sẵn.

Nhưng cậu chỉ có chính mình, chỉ có chính cậu mới yêu chính mình.

Việt Du Ninh không đồng ý:

“Anh vẫn chưa chết, có thể tự mình chăm sóc cái tên mập nhỏ kia, đừng gây thêm phiền phức cho Việt Tư Niên các hạ.”

Moody cười cười, “Tôi sắp chết rồi, cho dù dùng tốc độ nhanh nhất đến chỗ Việt Tư Niên các hạ thì cũng không kịp nữa.”

Việt Du Ninh bỗng nhiên ngẩng đầu: “Anh đang đùa tôi sao?”

Moody bình tĩnh nói:

“Có lẽ đây là báo ứng vì gia tộc Nastalai làm nhiều điều ác, gen của tôi đã sụp đổ đến giai đoạn cuối, thuốc men và châm cứu đều vô ích, nhưng Sevrla còn nhỏ, còn rất nhiều thời gian, cũng chưa từng tiêm thuốc ổn định gen nên không có tính lệ thuộc.”

“Thuốc ổn định gen? Đó là thứ gì?”

Việt Du Ninh từng nghe gia tộc Nastalai có loại thuốc tăng cường chỉ lưu hành nội bộ, không bán ra bên ngoài, nhưng chưa từng nghe nói đến thuốc ổn định gen.

“Một loại thuốc khiến trùng cảm thấy rất thoải mái, không cảm nhận được đau đớn, còn có thể khiến trùng đực trở nên rất mạnh.”

Moody nở một nụ cười khiến trùng ta không thoải mái lắm, điều anh ta không nói ra là cũng có thể trở nên rất mạnh khi ở trên giường.

Dù có chín chắn đến đâu, Việt Du Ninh vẫn chỉ là một đứa trẻ, anh ta không định để cậu bé biết trùng đực gia tộc Nastalai sau khi trưởng thành đã dùng thứ quỷ quái gì để duy trì địa vị “công cụ liên hôn”.

Dù phẫn nộ, nhưng ngày trước khi Việt Tư Niên bắt mạch khám cho anh ta, Moody lập tức tin tưởng.

Trùng đực gia tộc Nastalai đều dựa vào dược tề rồi tiêu hao quá mức toàn bộ tiềm lực cơ thể chỉ để vội vàng duy trì địa vị gia tộc.

Bọn họ đứng cuồng hoan trên vòng nguyệt quế của gia tộc, đồng thời cũng là nô lệ của chính chiếc vòng nguyệt quế ấy.

“Sevrla rất đáng ghét, tôi xin lỗi, tôi đã không dạy dỗ em ấy tốt.”

Moody chăm chú nhìn Việt Du Ninh, đôi mắt như ngọn lửa dịu dàng mà bình thản, cũng là ngọn lửa sắp tắt.

“Giao em ấy cho một trùng cái còn nhỏ như cậu là tôi vô năng.”

“Xin lỗi, tôi không còn cách nào khác, tôi có thể nhờ cậu đưa Sevrla đến chỗ Việt Tư Niên các hạ được không?”

Chỉ có trùng cái chưa thành niên mới là an toàn nhất, nếu không, huyết mạch gia tộc Nastalai cộng thêm thân phận trùng đực chưa thành niên nên có thể dạy dỗ được sẽ khiến Sevrla trở thành món hàng áp trục có thể định giá trong mắt kẻ khác.

Đặc biệt là có quá nhiều trùng căm hận gia tộc Nastalai, chỉ có Việt Tư Niên các hạ mới có thể bảo vệ Sevrla, mọi trùng sẽ buông tha đứa trẻ nhà Nastalai còn nhỏ tuổi vì nể mặt Việt Tư Niên các hạ.

Vốn dĩ Moody còn có hy vọng chống đỡ đến trước mặt Việt Tư Niên các hạ, nhưng vì đưa Sevrla chạy trốn, anh ta không chỉ hy sinh cả thân thể, mà còn tiêu hao lượng lớn máu có hương khí đặc biệt để khống chế thần trí trùng cái.

Cơ thể anh ta đã không còn khả năng cứu vãn.

Việt Du Ninh hoàn toàn không phát hiện vì cậu bé chỉ là một trùng cái chưa thành niên.

Việt Du Ninh rất hâm mộ, cậu bé chưa từng được yêu như vậy.

Dù cậu bé rất ghét gia tộc Nastalai, rất ghét Moody và Sevrla, nhưng Moody và Sevrla cũng là nạn nhân của gia tộc Nastalai.

Thì ra còn có thứ tình yêu như vậy, vị điện hạ Nastalai từng cao quý nhất, vì em trai ruột của mình, hạ mình xin lỗi, khẩn cầu.

Việt Du Ninh còn quá nhỏ, rất nhiều chuyện cậu bé chưa hiểu, đến nhiều năm sau nhớ lại, cậu bé mới nhận ra, năm đó vị điện hạ cao ngạo ấy đâu chỉ là hạ mình, mà ngay cả xương cốt cũng đã gãy.

Khi Moody trốn lên phi thuyền của cậu bé, những vệt đỏ mờ ám trên người, quần áo không vừa vặn, cả người tỏa ra mùi hương nồng đậm, đều đang nói với cậu bé rằng trùng đực này đã trải qua chuyện gì, còn em trai nhỏ tuổi của anh ta thì chỉ có mặt lấm lem, cả người không hề bị thương.

Khi còn nhỏ Việt Du Ninh không biết toàn bộ sự thật, nhưng cậu bé lựa chọn thành toàn cho thứ tình yêu như vậy.

Bởi vì chính bản thân cậu bé cũng rất muốn gặp Việt Tư Niên các hạ, còn có em trai cùng huyết mạch nhóc Mặc Ý.

Cuối cùng cậu bé cũng có lý do chính đáng.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.