Trên hoang tinh, bầu trời mây đen dày đặc, sương chiều nặng nề, trong không khí oi bức thổi tới từng làn gió mát hiếm hoi.
Các nhóm khách mời nhận được thông báo từ tổ chương trình, biểu cảm mỗi trùng mỗi khác, đồng thời cùng nhìn về phía bình luận trong phòng livestream.
【Điên rồi à? Nếu vị kia thật sự tới, tổ chương trình định móc ra bao nhiêu tiền?】
【Chương trình rác, đã mời trùng cái rồi thì trùng đực còn cải tạo cái gì nữa?】
【Đảm bảo mức an toàn tối thiểu cũng không sai, các các hạ không thể trùng hóa thì sẽ tự bảo vệ thế nào khi thú đàn tấn công?】
【Nhưng Tư Niên các hạ đã tự bảo vệ thành công rồi mà!】
【Cậu đang dùng vận may nhất thời để bảo đảm cho nguy cơ không xác định sao? Từng học quân trường chưa?】
【Xem ra đây chính là kết quả đàm phán cuối cùng giữa tổ chương trình và Tư Niên các hạ.】
…
【Tổ chương trình: mời các trùng đực của mỗi nhóm lựa chọn công cụ tự bảo vệ, nghiêm cấm sử dụng sản phẩm công nghệ cao.】
Gia đình batrùng Việt Tư Niên vừa bước xuống phi thuyền của tổ chương trình, ngay sau đó đã nghe thấy tiếng nhắc nhở từ quang não, phát xong liền lập tức chuyển sang thông báo tiếp theo.
【Tổ chương trình: để đảm bảo công bằng, đối với Tư Niên các hạ đã mời khách mời đặc biệt từ sớm, sẽ hạn chế lưu lượng mỗi ngày, chia 40% lưu lượng sang các nhóm khác.】
Tiếng sấm mơ hồ vang lên, Ôn Tinh Lan không treo nụ cười mặt nạ quen thuộc, bàn tay to rộng nhẹ nhàng v**t v* mái tóc mềm xù của nhóc con, hàng mi như sương tuyết lạnh nhạt rũ xuống, đôi mắt trong trẻo tĩnh lặng.
Cậu vì muốn dụ rắn ra khỏi hang nên mới đặc biệt một mình xông vào hoang tinh, chỉ để xem rốt cuộc phía sau chuyện Việt Tư Niên tham gia chương trình này có những ai đã động tay động chân.
Cậu thậm chí còn không mang theo đội pháp vụ của mình, chỉ muốn thăm dò mục đích thật sự của đối phương, không ngờ vấn đề khó hiểu lại càng lúc càng nhiều.
Quang não bị động tay chân, tổ chương trình tự ý thêm điều khoản hợp đồng… cùng với trùng đực các hạ thay đổi khác hoàn toàn lúc trước.
Bàn tay cậu khựng lại, nhớ tới bóng lưng của đối phương chắn trước mặt mình, nhưng ngay sau đó lòng bàn tay lại bị cái đầu nhỏ của nhóc con áp tới cọ cọ.
Ôn Tinh Lan bật cười khẽ, xoa xoa hai má mềm mại của nhóc con.
Việt Tư Niên xách một chiếc rương nhỏ trong tay, bên trong là bộ dụng cụ y tế đặt làm riêng mà anh nhận được.
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời rõ ràng là ban ngày nhưng lại u ám đen kịt, lẩm bẩm như tự hỏi: “Phi thuyền quân dụng của cậu sẽ bị thu đi đúng không?”
“Đúng vậy, hùng chủ.”
Ôn Tinh Lan bổ sung: “Xin ngài yên tâm, phó quan của em đã sớm lái phi thuyền rời đi rồi.”
Việt Tư Niên quay đầu liếc nhìn trùng cái hoàn toàn không có chút ăn ý nào với mình, đôi mắt đen bóng sáng ngời lộ ra một tia bất đắc dĩ xen lẫn buồn cười.
Anh hạ giọng lẩm bẩm: “Tôi cũng không phải lo cái này.”
Trùng cái ở thế giới này đối xử với bản thân quá khắc nghiệt, đối với thời tiết xấu sắp tới hoàn toàn không có ý thức đề phòng, thậm chí còn mang tâm lý cho rằng đây là điều nên trải qua thử thách.
Nhưng anh không cho rằng phải chịu những khổ cực không cần thiết.
Nhóc con theo nguyên thân và anh bôn ba mệt nhọc trên hoang tinh, tuổi còn nhỏ, trong thời gian ngắn đã bệnh mấy lần, chuyện này không hề mang lại cái gọi là rèn luyện ý chí của trùng cái như trong ký ức của nguyên thân, chỉ là tiêu hao thể trạng của đứa nhỏ mà thôi.
Dù trong thời gian ngắn không nhìn ra, nhưng tổn hại nguyên khí rồi cũng sẽ thể hiện trên cơ thể trong tương lai.
“Tìm chỗ dừng chân đi.” Việt Tư Niên nhặt cây gậy gỗ dưới đất, đi lên phía trước dò đường cho hai cha con trùng cái phía sau.
Lại một lần nữa, Việt Tư Niên đi trước mặt cậu.
Thật sự có thể giả vờ đến mức này sao?
Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm búi tóc nhỏ buộc sau đầu trùng đực, sợi dây cỏ buộc trên đó theo bước đi mà lắc lư, giống như cái đuôi mèo nhỏ đang khẽ đong đưa.
【Ngon ghê.】
【Góc nhìn nguyên soái đúng là đỉnh.】
【Ừm, cảm giác thầm yêu thuần khiết này là sao đây… tôi thật sự không ngờ tới.】
【Tôi từng nghĩ…】
【Nghĩ gì?】
【Nghĩ Tư Niên các hạ và nguyên soái sẽ là kiểu lão luyện cơ…】
【Hai trùng này làm tôi sốt ruột chết mất, trùng trưởng thành còn đi tuyến thuần khiết gì chứ!? Mau hôn đi cho tôi!】
【Lầu trên, cậu quên rồi à? Đây không phải show hẹn hò! Đây là Trùng Đực Biến Hình Ký đó!】
Đi được một lúc, Việt Tư Niên chợt nhớ ra điều gì, quay người bế nhóc con lên, đưa thảo dược xua muỗi côn trùng cho Ôn Tinh Lan.
“Bôi đi, trong rừng nhiều rắn rết côn trùng.”
Đối phương là trùng trưởng thành rồi, cũng không tiện tự tay bôi thuốc giống như với nhóc con.
Nghĩ tới đây, anh chợt ý thức được quan hệ hiện tại giữa mình và Ôn Tinh Lan, lúng túng dùng lực nhét mạnh thảo dược vào lòng bàn tay đối phương.
Trùng cái lén nhìn đối phương, suýt nữa thì bị bắt gặp, vì chột dạ nên không có chút phản kháng nào giao nhóc con lại cho anh, ngơ ngác nắm chặt thảo dược trong tay, nhận ra đó chính là loại thuốc trước đó Việt Tư Niên đã bôi cho nhóc con.
À, cậu bị chăm như nhóc con rồi.
Cảm giác kỳ diệu này khiến Ôn Tinh Lan quyến luyến không nỡ rời, lại sợ chỉ là thoáng chốc như phù dung sớm nở tối tàn, nên cậu cứ nhìn chằm chằm đống thảo dược mà thất thần.
【KSWL, nguyên soái không nỡ dùng hu hu】
【Cái này… rốt cuộc tôi đang xem chương trình gì vậy?】
“?” Việt Tư Niên bế nhóc con đi một đoạn, đột nhiên cảm thấy không ổn, anh quay đầu nhìn lại, phát hiện Ôn Tinh Lan đứng ngây tại chỗ, không biết đang nghĩ gì.
Anh hiểu lầm rằng đối phương sợ dùng thảo dược, không nhịn được bật cười nói: “Đừng sợ, bôi lên chỗ da lộ ra là được.”
Ngừng một chút, giọng anh hiếm khi mang theo chút trêu chọc, “Không cần ăn vào miệng đâu, nguyên soái của đế quốc sợ thuốc đắng à?”
Việt Tư Niên lại thấy mình lỡ lời, trên mặt ửng lên một vệt đỏ ngượng ngùng.
【A Vĩ chết rồi.】
【Tôi xong rồi.】
【Các hạ đáng yêu chết tôi mất! Mấy trùng, đừng có quá bẩn! Trên tinh võng không còn trùng nào quen biết mấy trùng nữa hả?】
【Đáng yêu, muốn cưỡi.】
【Cưỡi cái gì?】
【Mọi người đang nói gì vậy? Sao tôi nghe không hiểu?】
【Ừ, tôi bấm vào xem rồi, lầu trên năm nay 12 tuổi, đám rác rưởi tụi mày đều im miệng lại, đừng làm bẩn trùng vị thành niên.】
【Các hạ siêu ngọt tôi không sợ, cho tôi ăn!!! Há miệng!】
【Hừ! Ăn P đi! Đám cặn bã tụi mày! Một quyền đánh bay!】
Ôn Tinh Lan vừa định thuận miệng đáp trả câu trêu của các hạ, nhưng vì đối phương giống như mèo con, rụt rè đùa giỡn với trùng, đùa xong lại lặng lẽ co lại một cục, cậu bỗng nhiên không biết nên nói gì.
Tư Niên các hạ có biết dáng vẻ thẹn thùng như vậy lại càng khiến trùng muốn nâng niu, hay anh cố ý làm ra bộ dạng đó để câu dẫn trùng.
Yết hầu cậu trượt lên xuống, lặng lẽ đi theo sau Việt Tư Niên, bôi thảo dược lên người mình.
【Yết hầu của nguyên soái với găng tay đen… đúng là quá gợi.】
【Á! Cho tôi dùng bột tẩy não rửa sạch đầu óc!】
【Làm ơn, nguyên soái cứ nhìn chằm chằm cổ các hạ được không!?】
【Ngài ấy đang nhìn nhóc con!】
【Mồm cứng thật!】
Trong không gian trôi qua một sự im lặng khác thường, Ôn Mặc Ý nằm sấp trên vai Việt Tư Niên, như một chú gà con tò mò, thò đầu ngó nghiêng quan sát hai ba ba.
Việt Tư Niên hoàn toàn không nhận ra, từ khi xuyên qua tới giờ anh chưa từng nghiêm túc nhìn kỹ gương mặt của mình, càng không ý thức được ngũ quan của nguyên thân cực kỳ giống với bản thân anh trước đây, chỉ là vì linh hồn của anh, nó như viên ngọc được lau sạch bụi, tỏa ra ánh sáng nhuận đẹp lay động lòng người.
Ngược lại anh lại thấy Ôn Tinh Lan tuấn mỹ cứng cáp mới là tác phẩm hoàn hảo nhất của tạo hóa, không giống kiếp trước của anh, quá thiên về nét âm nhu thanh tú, khiến người ta cảm thấy dễ bắt nạt, dẫn đến rất khó trấn áp bệnh nhân.
Nhưng Việt Tư Niên thuộc kiểu ngại bộc lộ, rất khó mở miệng nói ra sự thưởng thức của mình đối với ngoại hình của Ôn Tinh Lan, lại thêm chuyện ở thế giới khác này, rõ ràng cấu trúc cơ thể đều là đàn ông, nhưng trùng tộc lại chia đực cái, còn có thể lập gia đình sinh con, anh càng không nói ra được.
Việt Tư Niên: Anh cứ có cảm giác sẽ giống như trêu ghẹo con gái vậy, quá thất lễ.
Thế là một trùng cái cao lớn hơn 190, suốt dọc đường bị trùng đực coi như con gái mà bảo vệ chăm sóc, bị dẫn đi vòng vèo chín khúc mười ngoặt, cuối cùng tìm được một hang động hoang vắng lạnh lẽo.
Ôn Tinh Lan cố ý dung túng cho hứng thú quậy phá của các hạ, dù sao đối với cậu, chỉ cần duy trì thái độ chăm sóc nhóc con như vậy là đủ rồi.
Vị nguyên soái hoàn toàn không hay biết mình bị coi như gì để chăm sóc này sau khi đè xuống rung động khó nói vừa rồi, cậu ngạc nhiên hỏi:
“Hùng chủ, sao ngài biết ở đây có hang động?”
Việt Tư Niên vừa quan sát dấu vết gần hang, vừa thuận miệng đáp: “Lúc tổ chương trình tới đón tôi với nhóc con, ngay khoảnh khắc phi thuyền bay lên, tôi đã ghi nhớ bản đồ địa hình hoang tinh rồi.”
【? Đây là trùng đực các hạ á?】
【Thời viễn cổ, trùng đực các hạ đúng là có thể kề vai chiến đấu với trùng cái.】
【Làm ơn, đó là dã sử được không? Đừng lấy dã sử nói như chính sử.】
【Thời đại thất lạc, có vô số khả năng.】
【Rồi rồi, khả năng, so với cái đó thì trước hết tự lo cái chắc chắn đi đã!】
Ôn Tinh Lan càng kinh ngạc hơn, nhưng lúc này hùng chủ nhạy bén thế nào không phải quan trọng nhất, cậu cảnh giác nhìn quanh, phát hiện trên mặt đất có dấu chân tròn tròn.
“Hùng chủ, nơi này có thể có dị thú tộc gấu lớn, không nên ở lâu.” Ôn Tinh Lan bước nhanh lên trước, hơi nghiêng người chắn giữa cửa hang và Việt Tư Niên, cẩn thận quan sát xung quanh.
“Gào ô ô!” Một bóng đen đột nhiên lao tới từ ngoài hang, Việt Tư Niên theo phản xạ lùi lại, vừa khéo đụng vào ngực Ôn Tinh Lan, sau lưng là lồng ngực rắn chắc mềm mại, đồng thời một mùi ngọt dễ chịu xộc vào mũi.
Ôn Tinh Lan theo bản năng dùng sức ôm chặt hai cha con trùng đực, một cánh tay trùng hóa chắn phía trước, nhưng lại phát hiện chẳng có đòn tấn công nào cả.
【A! Ôm nhau rồi! Đây mới là thứ hội viên tôn quý nên được xem!】
【…mắt cá chết, hội viên tôn quý muốn xem trùng đực ăn kham khổ!】
Một con gấu nhỏ cao ngang đầu gối lao tới, ôm chặt lấy chân Việt Tư Niên, ngẩng đầu dùng đôi mắt đen tròn xoe nhìn anh.
“A! Gấu con!” Ôn Mặc Ý vùng vẫy muốn xuống, nhìn cái đầu trông rất dễ sờ của gấu con với ánh mắt đầy tò mò, trong lòng chỉ muốn x** n*n.
Bụi cỏ cao nửa người khẽ rung lên, Ôn Tinh Lan tay không chộp tới, vừa khéo túm được thứ gì đó, mạnh tay kéo ra, mới phát hiện trong lòng bàn tay là một chiếc sừng hươu nhỏ xíu.
Hươu con đau đớn kêu lên: “U u u! U u u!”
Không biết từ lúc nào trên đầu nó đã mọc ra cặp sừng non nhỏ, đáng thương bị Ôn Tinh Lan nắm lấy, nhưng cũng không chạy trốn, chỉ nhìn Việt Tư Niên, ngậm nước mắt k** r*n.
“Này! Mau buông tay!” Việt Tư Niên căng thẳng nói, kéo theo con gấu nhỏ đang bám chân mình đi tới, xoa xoa cặp sừng hươu mềm mịn.
“Không sao đâu, chỉ là sừng vừa mới mọc nên hơi đau thôi.” Việt Tư Niên thả lỏng mỉm cười, nhóc con trong lòng anh cũng thở phào một hơi thật dài, dáng vẻ như đã yên tâm.
Ôn Tinh Lan dở khóc dở cười, túm sau gáy con gấu nhỏ nhấc lên, nhìn Việt Tư Niên hỏi: “Hùng chủ, trong hang này có gấu con, vậy chắc hẳn mẹ của nó cũng ở gần đây, có nên từ bỏ hang động này không?”
Gấu con dường như nghe hiểu, sốt ruột “ư ư” kêu lên, hết nhìn hang động lại nhìn Việt Tư Niên, ánh mắt khẩn thiết.
“Hươu con, có phải là bạn gấu nhỏ của cậu cần tôi giúp không?” Việt Tư Niên như chợt hiểu ra, đột nhiên nhìn vào mắt hươu con hỏi.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]