Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 15:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

【A! Hươu hươu lại tới tìm Tư Niên các hạ rồi!】
【Hươu hươu sắp lớn rồi!】
【Trùng tộc tiếp xúc quá gần với dị thú, chung quy cũng không phải kế lâu dài.】
【Nếu xây dựng tình cảm quá sâu đậm, sau khi nhóc con trưởng thành, làm sao có thể ra tay giết dị thú trên chiến trường?】
【Dị thú cũng có tốt có xấu, hoàn toàn áp dụng thái độ đối địch cực đoan thật sự hợp lý sao?】
【Tất cả trùng tộc nghĩ quá nhiều, cuối cùng đều không tránh khỏi tinh thần cuồng loạn, cậu cũng muốn bị nhốt vào Bạch Tháp trị liệu sao?】
【Cậu gọi đó là trị liệu ư?!】

Hươu con khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đặt cằm vào lòng bàn tay Việt Tư Niên, hàng mi ngoan ngoãn rũ xuống, ra hiệu muốn được xoa đầu.

Việt Tư Niên mỉm cười, dịu dàng v**t v* hươu con, Ôn Mặc Ý vòng tay nhỏ ôm cổ hùng phụ, tay còn lại vươn về phía hươu con, đôi mắt lấp lánh.
“Hươu hươu, tôi nhớ cậu lắm!”
Hươu con phát ra tiếng “ư ư” vui vẻ.

Gấu con thấy vậy thì sốt ruột kêu khẽ, bị treo lơ lửng trên không vung vẩy tứ chi ngắn mập, cái đầu tròn liên tục ngó ra ngoài.

Khóe miệng Ôn Tinh Lan cong lên, thầm nghĩ: những dị thú ngày ngày chém giết với trùng tộc trên chiến trường cũng không phải đều khiến trùng chán ghét, có vài loài thú nhìn cũng khá đáng yêu.
Trong mắt cậu lóe lên ánh vui thích, nghịch ngợm lắc lắc khối cầu mập mạp lông xù trong tay, rồi nhẹ nhàng đặt xuống.

Lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười vui vẻ thật lòng trên mặt vị thư quân trùng cái của nguyên thân, tim Việt Tư Niên như bị đệm chân mềm mại của thú nhỏ khẽ chạm một cái.
Thì ra khi Ôn Tinh Lan vui vẻ là dáng vẻ thế này.

Việt Tư Niên: Thật đẹp.

【Tôi chuyển sang góc nhìn nhóc con rồi, mấy cậu chuyển chưa?】
【A, ánh mắt Tư Niên các hạ nhìn nguyên soái, giống như chứa hai vì sao.】
【Luận: vì sao tôi lại ship cp trong Trùng tộc Biến Hình Ký? Giám định: tôi có bệnh, cuồng chịu khổ, chưa ăn đủ khổ của trùng đực.】
【Một nhà ba trùng ở cùng nhau thế này ngọt quá, trùng biến hình không phải là tôi chứ? Khiến tôi ghen tị vặn vẹo biến dạng…】
【Xin hỏi trí nhớ của cư dân tinh võng được mấy ngày? Đáp: 0 ngày. Xem ra mấy trùng đã quên đoạn video ngắn rồi.】
【Xin hỏi lầu trên có phải vì một đoạn video chưa rõ toàn cảnh, mà hoàn toàn phủ định một các hạ từng một mình quay lại cứu trùng trong đàn sói hay không?】

Gấu con vừa chạm đất đã vội vàng đi ra ngoài mấy bước, rồi quay đầu nhìn Việt Tư Niên, đôi mắt tròn ướt át, trông như sắp khóc.

Hươu con cũng chợt hoàn hồn, lúc này chưa phải lúc làm nũng, nó cọ cọ vào lòng bàn tay Việt Tư Niên, quay đầu nhìn vết sẹo đã lành ở mông mình, rồi lại nhìn gấu con, vươn đầu ngậm lấy tay áo đối phương kéo về phía trước, ánh mắt tha thiết.

Việt Tư Niên ngẩng đầu nhìn bầu trời, những đám mây xám đen đang xoáy tụ, không khí oi bức âm trầm, chim bay thấp lướt qua ngọn cây.

Anh nhét nhóc con vào lòng Ôn Tinh Lan, ánh mắt nghiêm nghị.
“Cậu dẫn con vào hang nghỉ ngơi, chờ tôi quay lại.” Nói xong anh xoay người định theo gấu con rời đi.

“Hùng chủ, em đi cùng ngài.” Ôn Tinh Lan nắm chặt cổ tay trùng đực, khẽ cau mày.
Sao có thể để một mình trùng đực các hạ đi theo dị thú rời khỏi đây?

【Trùng đực đúng là chẳng có chút tự biết mình.】
【Không, bọn họ vẫn có tự biết, nếu không sao lại thích á thư? Chẳng phải vì trùng cái có tính công kích quá mạnh sao?】
【Nửa câu đầu còn giống lời trùng, nửa câu sau đúng là rác rưởi, có thể đừng gây chiến giữa á thư và trùng cái được không?】
【Đúng vậy, chẳng phải trùng cái tốt nghiệp quân trường định hướng rồi nhập ngũ, còn á thư thì việc làm vô cùng khó khăn, toàn dựa vào bản thân.】
【Á thư chẳng phải có thể làm việc ở Bạch Tháp sao?】

“Hùng phụ, con cũng muốn đi.” Ôn Mặc Ý đột nhiên bị nhét vào lòng trùng phụ, hùng phụ lại quay người chuẩn bị rời đi, cảnh tượng này chồng lên hình ảnh trước đó anh một mình quay lại đàn sói, nhóc con hoảng sợ trừng to mắt, thò thân nhỏ ra vươn tay với Việt Tư Niên.

Lần này Ôn Mặc Ý không phải vì sợ bị hùng phụ bỏ rơi mà hoảng hốt, điều nhóc sợ là
Việt Tư Niên sẽ bị thương ở nơi không có trùng nào biết.

Nhóc con còn nhỏ, rất nhiều chuyện vẫn hiểu lơ mơ, không thể nắm rõ toàn cảnh, nhưng đã có thể từ vài lời rời rạc của người lớn hiểu được:
Hóa ra chuyện hùng phụ từng làm trước đây là rất nguy hiểm, nên thư phụ mới tới.

Nhóc con đã học được rồi, không chỉ nghĩ cho cảm nhận của bản thân, không chỉ để ý mình muốn gì, mà còn biết quan tâm đến những trùng trưởng thành xung quanh.

“Không được.” Ánh mắt Việt Tư Niên trầm xuống, đôi mắt đen sẫm mang theo ý lạnh khó nói, cố ý dọa nhóc con.
Đồng thời anh khẽ nói trong lòng: Sắp mưa rồi, nhóc con vừa mới ốm xong, không được dầm mưa.

Ôn Tinh Lan nhìn sâu vào Việt Tư Niên một cái, hàng mày ánh mắt đều mang ý cười, lặng lẽ bóp nhẹ bàn tay nhỏ của nhóc con, Ôn Mặc Ý hiểu ý ngoan ngoãn ngậm miệng, chờ thư phụ lên tiếng.
“Được, hùng chủ. Em và con ở đây đợi ngài.”

【Nguyên soái!!! Sao có thể dung túng các hạ tùy hứng như vậy?! Có đáng yêu đến đâu thì đó cũng là dị thú mà!】
【Trùng đực có phải ngốc không? Sao lại muốn một mình đi theo dị thú?】
【Tôi đoán hươu con là dẫn gấu con đi cầu cứu, vừa nãy nó quay đầu nhìn vết thương của mình rồi lại nhìn gấu con.】

Việt Tư Niên thấy hai cha con đều rất nghe lời, trong lòng có chút yên tâm, khẽ gật đầu.
Anh theo sau hai nhóc con dị thú, tiến về phía trước, xuyên qua đám cỏ ngày càng cao, tiếp tục thăm dò.

“Ừm?” Chóp mũi anh khẽ động, bệnh nghề nghiệp bắt đầu phát tác.
“Mùi máu? Ai bị thương rồi?” Việt Tư Niên đi càng lúc càng nhanh, từ chỗ kiên nhẫn theo sau gấu con chân ngắn đang xoay tít, chuyển sang sải bước đi trước, tay cầm gậy gỗ liên tục dò đường, xua đuổi những loài rắn có thể xuất hiện.

Gấu con tròn vo gần như lăn sát đất mà tiến lên, hươu con bám sát bên cạnh Việt Tư Niên, vươn chiếc cổ thon dài, cảnh giác nhìn quanh, rõ ràng vóc dáng không lớn, lại bày ra tư thế muốn bảo vệ trùng trưởng thành.
Đột nhiên, Việt Tư Niên cảnh giác quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy lá cỏ bị gió thổi khẽ lay động.

Thật kỳ lạ, anh luôn cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm sau lưng mình, độ cao này không giống hai nhóc con lông xù kia.

Ôn Tinh Lan ôm nhóc con nấp sau thân cây lớn, một tay bịt chặt miệng nhóc, một lớn một nhỏ đều mang vẻ hoảng hồn chưa định.

【A, đó là…】
【Suỵt, đừng lên tiếng!】
【Chẳng phải đã hứa…】
【Cậu ngốc à! Im miệng cho tôi! Cứ ngốc thế này thì cả đời cậu cũng đừng mong thoát ế!】
【Ưm.】
……

Bình luận tràn ngập vẻ lén lút, nhưng Việt Tư Niên lần theo mùi máu gần như chạy suốt quãng đường, hoàn toàn không kịp nhìn phòng livestream.

Mùi máu càng lúc càng nặng, Ôn Tinh Lan đi phía sau, trong mắt dâng lên lo lắng…
đôi mắt cậu như mặt biển cuộn sóng, sắc xanh đậm nhạt đan xen.

【Các hạ thật sự quá bất cẩn rồi.】
【Lầu trên chắc cũng mở cộng cảm rồi, trong rừng phải tránh xa mùi máu, nơi có con mồi bị thương rất nhanh sẽ bị “linh cẩu” vây quanh.】

Khi đến gần nơi mùi máu nồng nhất, Việt Tư Niên ngược lại đột nhiên chậm bước.
Anh ngăn hai nhóc con dị thú phía sau, tiến lên chậm rãi, dừng lại ở mép một cái hố lớn.

Kền kền không ngừng lượn vòng trên bầu trời, chờ đợi con mồi ngon lành béo bở trút hơi thở cuối cùng, để chúng có thể thỏa thích hưởng thụ bữa tiệc tham lam.

Một con gấu nâu to lớn bụng hóp lại, chân phải bị chiếc bẫy thú lóe sáng ánh kim loại lạnh lẽo kẹp chặt, răng thép cắm sâu vào da thịt, lông quanh vết thương bị máu thấm ướt, dính thành từng mảng sền sệt.

【A, thư phụ của gấu con bị thương rồi, bảo sao.】
【Đây là hoang tinh chưa khai phá mà, sao lại có bẫy thú?】
【Là mở ra từ điểm vật tư à?】
【Tổ chương trình chuẩn bị từ sớm để chơi lớn thế này sao? Để trùng đực các hạ dẫn nhóc con đối đầu dị thú?】

Nó thoi thóp, khi ngửi thấy mùi quen thuộc tiến lại gần, cố gắng mở mắt nhìn về phía gấu con, khẽ “ao ô” một tiếng để an ủi.

Gấu con thấy dáng vẻ suy yếu của gấu lớn, lập tức muốn lao thật nhanh xuống hố, nhưng bị Việt Tư Niên giữ chặt sau gáy.

Gấu lớn thấy vậy liền phát ra tiếng gầm giận dữ, tưởng rằng Việt Tư Niên muốn làm hại nhóc con của mình, gấu con vội vàng “ư ư ư” đáp lại, gấu lớn nghe thấy mới miễn cưỡng bán tín bán nghi mà yên tĩnh xuống.

Việt Tư Niên quan sát xung quanh một vòng, sau đó mở chiếc rương nhỏ trong tay, lấy ra sợi dây, đi về phía gốc cây lớn không xa.

Gấu con tưởng Việt Tư Niên muốn rời đi, liền ôm chặt lấy bắp chân anh, đau lòng gào lên.

Hươu con lại không hề lay động, đứng nguyên tại chỗ chờ đợi, tin tưởng nhìn Việt Tư Niên.

“Tôi sẽ không bỏ mặc mẹ của cậu đâu, đừng sợ.” Giọng anh dịu dàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu gấu con.
“Ở đây chờ tôi.”

Dù gấu con không hiểu ngôn ngữ của trùng tộc, nhưng lại hiểu được sự an ủi dịu dàng ẩn sau lời nói ấy, miễn cưỡng buông cặp móng lông xù ra, mắt ngấn nước nhìn theo bóng lưng Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên buộc chặt một đầu dây vào thân cây lớn, đầu còn lại buộc vào eo mình, men theo hố trượt xuống dưới, gấu lớn cảnh giác ngẩng đầu, định gắng gượng ngồi dậy.

Nó ngửi thấy rồi, thứ quái vật đã làm nó bị thương kia, có mùi đến từ cùng một nơi với đối phương.

Việt Tư Niên khẽ lên tiếng trấn an: “Đừng sợ, đừng sợ, tôi tới để giúp bạn.”

Bầu trời càng lúc càng tối sầm, mùi máu trong khu rừng ban đêm càng thêm rõ rệt nồng đậm, theo gió lan đi xa hơn.

“Gào ô ô~ gào ô ô~”
Từng đôi ánh mắt xanh lục sáng lên trong màn đêm, tiếng sói tru nối tiếp nhau vang lên không xa.

Gấu con lo lắng nhìn xuống đáy hố, rồi lại không nhịn được mà áp sát vào hươu con, hai cục lông xù run rẩy cùng nhịp, sợ hãi vô cùng, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời Việt Tư Niên, đứng yên không nhúc nhích.

Ôn Tinh Lan nhìn về phía xa, khẽ cau mày.

Đây là tiếng dị thú loài sói đang triệu tập đồng loại, chúng sắp sửa phát động một cuộc hành động tập thể, tấn công con mồi.

Mà mục tiêu rất có thể chính là…
Ánh mắt cậu chuyển về phía hố sâu, nơi trùng đực các hạ đang khó khăn tiếp cận gấu lớn.

Mùi máu quá nặng.

Chỉ khi thức ăn đủ béo tốt ngon lành mới tỏa ra mùi máu đậm đặc như vậy…
Nó đang nói cho những kẻ săn mồi biết, nơi này có một con mồi suy yếu, không còn sức phản kháng.

Ôn Mặc Ý lo lắng mím môi, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ, bản năng của trùng cái chính là chiến đấu, cho dù là nhóc con cũng nhạy bén cảm nhận được nguy cơ.
“Thư phụ, có nên gọi hùng phụ rời đi không? Nhưng còn thư phụ của gấu con thì sao?”

Không khí càng lúc càng ẩm ướt, những giọt mưa nhỏ rơi xuống, đập lên cành lá trong rừng, lên bộ lông của đàn sói đang lao tới từ xa, lên hai cha con trùng cái đang nấp gần hố sâu, lên hai nhóc con lông xù run rẩy dính sát vào nhau… và lên người Việt Tư Niên đang gắng gượng bẻ chiếc bẫy thú ra trong bóng tối.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.