Việt Tư Niên khâu xong vết thương, dùng tấm ván gỗ cố định chắc chân gấu lớn, rồi lại lôi một ống trê nhỏ từ trong hộp y tế ra, bên trong là nước ép việt quất anh đã chuẩn bị sẵn.
Anh ra hiệu cho gấu lớn há miệng, đổ nước quả và bã vào trong miệng nó, bụng lép kẹp của gấu lớn dần dần phẳng ra, theo cảm giác no bụng tăng lên, cảm xúc lộ ra trong đôi mắt tròn của gấu lớn cũng ngày càng trở nên ôn hòa và bình tĩnh.
【Cái này thật sự có tác dụng sao? Kẹp mấy tấm ván này, làm tới làm lui cũng chỉ là gấu tàn phế, chi bằng ăn cho no.】
【Nếu có tác dụng thì tốt quá rồi, trên chiến trường có biết bao quân thư bị biến dạng tứ chi, tàn tật phải giải ngũ, thậm chí vì thế mà bị các hạ vứt bỏ….】
【Hừ hừ, các hạ chỉ thích hưởng tiền bán mạng của quân thư, thật nên để bọn họ tự ra chiến trường đi.】
【Trùng tộc Biến Hình Ký là một hướng đi tốt, mọi người đừng khơi mào chiến tranh bình luận nữa.】
…
Mưa lớn như thác nước điên cuồng trút xuống, nước trong hố ngày càng dâng cao, gấu lớn gắng gượng đứng dậy, cúi người ngậm lấy gấu con, nhẹ nhàng đặt nó lên mép hố, sau đó vươn móng vuốt về phía Việt Tư Niên.
【Chết rồi! Gấu lớn không phải là ghi hận trong lòng, muốn trả thù lên các hạ đó chứ?】
【Không đến mức vậy chứ? Các hạ vừa mới chìa tay cứu nó mà!】
【Không cùng tộc ta, tất có dị tâm.】
Lucas lặng lẽ giơ cung tên lên lần nữa, kéo căng dây cung, mũi tên nhắm thẳng vào bàn tay gấu, chờ phát động.
Việt Tư Niên vốn còn định men theo sợi dây leo lên, nhìn thấy bàn tay gấu vươn tới, anh lớn tiếng hét: “Đừng bắn tên!”
Anh ôm chặt hộp thuốc, một tay giữ lấy cánh tay gấu lớn, được nó đưa lên mép hố.
“Nhường ra một chút, nó muốn trèo lên.”
Anh tháo dây thừng cuộn lại, dẫn các nhóc con gần mép hố rời sang xa.
Lucas vừa giữ vững cung tên, vừa duy trì khoảng cách an toàn với sinh vật xung quanh mà lùi lại, bùn nhão mềm oặt quấn lấy giày nhóc, cảm giác ướt lạnh theo nước mưa dính dấp bò khắp người.
Trong đêm gió mưa, nhóc con nhà người khác được ôm chặt trong lòng, còn Lucas thì phải cầm vũ khí, luôn cảnh giác để tự bảo vệ mình.
Thân là á thư, nhóc không có cánh trùng, không thể trùng hóa, chỉ có thể đơn độc dựa vào cây cung thô sơ tự chế.
Việt Tư Niên đứng ở vị trí nửa chắn trước đứa trẻ, đề phòng gấu lớn sau khi thoát ra sẽ quay lại trả thù.
Gấu lớn túm lấy xác kền kền, dùng sức ném ra ngoài hố, hai tay chống lên bùn nhão bên mép hố, dồn toàn thân sức lực, dùng chân trái nhảy mạnh một cái, kéo theo chân phải vô lực lật lên, bùn đất dính đầy lông.
Nó gắng gượng đứng vững, giũ bùn trên người, khập khiễng đi về hướng hang núi, gấu con bám sát phía sau.
Việt Tư Niên nhặt xác kền kền gấu lớn ném lại, ngẩng đầu nhìn về hướng Ôn Tinh Lan rời đi.
“Thực hiện giao ước, dược thiện.”
Đứa trẻ lạnh giọng nói.
Việt Tư Niên quay đầu nhìn đứa trẻ trước mắt- thần sắc lạnh lẽo, tứ chi mảnh khảnh, đã lờ mờ có dáng dấp thiếu niên.
Anh khó mà kìm được lo lắng trong lòng, cũng không chắc trong khoảnh khắc liếc vội vừa rồi, đó có phải là Ôn Tinh Lan hay không.
“Theo tôi đến hang núi.”
Việt Tư Niên bất đắc dĩ theo sau gấu lớn, chuẩn bị dẫn đứa trẻ xa lạ đến điểm dừng chân là hang núi, lại phát hiện mưa nện xuống người mình đã bị che lại, đôi cánh bướm trắng như tuyết lóe lên ánh lạnh sắc bén chắn trên đầu.
“?”
Anh quay đầu thì phát hiện Ôn Tinh Lan không biết đã quay lại từ lúc nào, cậu một tay ôm nhóc con, mỉm cười đứng bên cạnh mình, tay còn lại xách xác con sói đầu đàn, mơ hồ thấy một vật màu trắng cắm ở cổ sói, máu hòa lẫn nước mưa chảy tong tong xuống.
Ôn Mặc Ý mắt sáng lấp lánh, đôi mắt to tràn đầy ánh sáng lấp lánh lấp lánh nhìn vào thư phụ.
【Nguyên soái thật sự quá ngầu, một phát xử lý luôn sói đầu đàn, bầy sói tan rã ngay lập tức.】
【Trước khi sói vương đời tiếp theo được xác lập, tộc sói lớn sẽ không còn tới tập kích nữa.】
【Biểu cảm của Ôn Mặc Ý sùng bái bay thẳng lên trời, giọng non nớt liên tục thổi cầu vồng, cười chết tôi rồi.】
【Nguyên soái cũng đúng là gan thật, bình thường trùng cái sẽ không để trùng đực nhìn thấy dáng vẻ trùng hóa của mình đâu, sẽ bị ghét bỏ…】
Cậu mang theo con mồi trở về trong màn đêm, dáng vẻ lộng lẫy quỷ dị như một võ thần sống sờ sờ bước ra từ thần thoại.
Việt Tư Niên nhịn không được muốn vươn tay chạm vào đôi cánh khổng lồ của Ôn Tinh Lan, nhưng lại gắng gượng kìm lại, anh không hiểu vì sao nhịp tim trong lồng ngực mình ngày càng rõ ràng dồn dập, hòa cùng tiết tấu của mưa gấp.
Anh nghi hoặc tự bắt mạch cho mình, phát hiện bản thân không có vấn đề gì, chỉ là mạch tượng yếu, có chút hư nhược mệt mỏi.
Xem ra là do quá mệt, tim không có vấn đề.
Việt Tư Niên lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Tinh Lan – trùng khiến trạng thái của anh trở nên khác thường – lại phát hiện bên má có lúm đồng tiền đáng yêu giống hệt nhóc con của đối phương dính một vệt máu đỏ tươi.
Việt Tư Niên đưa tay nhẹ nhàng lau sạch vết bẩn trên mặt cậu, khẽ trách: “Không phải đã bảo mọi người đợi tôi trong hang núi rồi sao?”
Anh lại véo nhẹ má mềm của Ôn Mặc Ý, cười nói: “Không ngoan.”
Lucas nhìn cảnh này, trong lòng lại dâng lên cảm giác khó hiểu.
Đây là cái gì? Vì sao lại làm như vậy?
Gấu con vì sao phải thừa thãi lăn xuống hố, nó không thể làm được gì cả.
Vì sao nhóc con không nghe lời lại bị véo má, đó là trừng phạt hay thân cận?
Trùng cái không phục tùng mệnh lệnh của các hạ, chẳng phải nên quỳ xuống nhận lỗi sao?
Nhưng nguyên soái đã tới, nhóc cũng không cần cảnh giác gấu lớn nữa, liền thả lỏng cơ thể đang căng cứng, gương mặt nhỏ đờ ra, im lặng đứng chờ một bên.
Hơi ấm lướt qua gò má trong chớp mắt, Ôn Tinh Lan bị sự thân cận đột ngột của đối phương làm cho giật mình, đôi mắt mở to ngơ ngác, gương mặt ửng lên sắc hồng khó nhận ra.
Cậu mím nhẹ môi, muốn đưa tay chạm vào lúm đồng tiền của mình, lại phát hiện tay không rảnh.
Ôn Tinh Lan lẩm bẩm đáp: “Không thể để hùng phụ tự mình mạo hiểm.”
Trong lòng cậu không ngừng nhắc nhở: mau nghĩ lại dáng vẻ trước kia của đối phương đi, nghĩ nhanh lên.
Trong hồi ức.
‘Việt Tư Niên’: “Vì sao các cậu lại có những thứ này? Là vì chưa tiến hóa hoàn toàn sao? Cho nên mới giữ lại cánh trùng, vuốt trùng và giáp trùng?” ‘Anh’ nhìn hình ảnh Ôn Tinh Lan tiêu diệt dị tộc trên kênh phát sóng liên tinh, đột nhiên hỏi.
Ôn Tinh Lan im lặng hồi lâu, không biết nên trả lời thế nào.
‘Việt Tư Niên’: “Nói đi, câm rồi à?”
Đối phương hiếm khi chủ động bắt chuyện với mình, lẽ ra cậu phải vui mới đúng, nhưng không hiểu vì sao lại chẳng có chút vui sướng nào.
Cuối cùng cậu đã nói gì nhỉ, à, cậu nói: “Có lẽ vì bản năng của quân thư, nên mới giữ lại những đặc trưng chủng tộc có thể bảo vệ các hạ.”
‘Việt Tư Niên’ ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm hình ảnh bản thân cậu đang dang cánh bay trong video quang não, giọng lạnh lẽo: “Xấu chết đi được.”
Hồi ức kết thúc, Ôn Tinh Lan khẽ thở ra một hơi.
May quá, suýt nữa thì giống như mấy trùng cái ngu ngốc kia, đắm chìm trong ảo ảnh giả dối của trùng đực.
Bất kể anh bây giờ là thật hay giả, lỡ như trùng cách chính(nhân cách chính) của Việt Tư Niên quay lại, cậu tuyệt đối sẽ không chịu nổi sự chênh lệch đó.
Cậu vừa định cứng lòng, thì đôi cánh lại bị Việt Tư Niên không nhịn được nhẹ nhàng chạm vào.
Đôi cánh khổng lồ xinh đẹp trong khoảnh khắc bị trùng đực chạm tới không tự chủ mà mềm đi theo lực đó, trở nên mỏng nhẹ, Ôn Tinh Lan xấu hổ vô cùng, sắc xanh đậm trong mắt thậm chí còn ánh lên hơi nước.
Rõ ràng là không thích, có thể đừng như vậy không… đừng để cậu ôm ảo tưởng nữa.
Trùng cách chính hay trùng cách phụ, về bản chất không có bất kỳ khác biệt nào.
“Thật đẹp.” Một tiếng thì thầm vang lên.
“À, xin lỗi, chưa được cậu đồng ý mà đã chạm vào.” Việt Tư Niên rụt tay về, lúng túng siết chặt xác kền kền trong tay.
“Nhưng mà thật sự rất tuyệt, cảm giác bay lên, có phải rất đã không?” Vừa nói, anh vừa ra hiệu cho mọi người theo gấu lớn cùng quay về hang núi tránh mưa.
【Dù nguyên soái đã kết hôn rồi, nhưng lúc nào cũng có cảm giác như hai trùng này vừa mới yêu nhau.】
【Giống như đang cẩn thận thăm dò lẫn nhau, nhưng tôi nhớ trong mấy đoạn video ngắn thì Tư Niên các hạ rất lạnh nhạt, lười để ý tới nguyên soái…】
【Hu hu, ai hiểu được không? Cảm giác thuần khiết của cặp vợ chồng đã kết hôn này đúng là quá dễ đu! Mọi người có chỉnh góc nhìn HD chưa? Hai trùng họ đều đỏ mặt rồi! Nhóc con thì cứ che mắt lại, nhìn qua kẽ tay! Nhóc con hiểu tôi, nó cũng đang đu CP của hai cha!】
【Lầu trên +1! Đu chết tôi rồi!】
【Nhưng nhìn nhóc Lucas lẻ loi một mình tội nghiệp quá!】
【Bé Việt Du Ninh mới đáng thương, bị Sevrla điện hạ bắt nạt suốt, Tư Niên các hạ có thể cứu bé không? Việt Thanh Nhiễm các hạ thật sự rất giỏi nhẫn nhịn, cái dáng vẻ trùng tốt bụng quá mức…】
【Cậu chắc đó là “trùng tốt bụng” à, cậu rất giỏi sỉ nhục ba chữ đó đấy.】
【Mấy cậu không thấy kỳ lạ sao, hai trùng này lại đi yêu đương giữa mưa to gió lớn như vậy?】
【Ờ…】
Ôn Tinh Lan thật vất vả mới xây dựng xong tâm lý, lại bị một câu “thật đẹp” đánh tan hoàn toàn, các hạ hoàn toàn trái ngược với ký ức, khiến cậu gần như hoài nghi bản thân đang ở trong mộng.
Nhưng hơi ấm nóng hổi của nhóc con trong lòng là thật, cảm giác mưa xối xả trút xuống người cũng là thật… tất cả đều là thật, cậu mơ hồ đi theo phía sau trùng đực các hạ.
Ôn Tinh Lan: à, anh lại chạy lên phía trước mở đường rồi, hoàn toàn khác với những trùng đực các hạ chỉ biết ngồi hưởng thành quả của trùng khác.
Rõ ràng thể chất của trùng đực còn không bằng á thư.
Nhưng bản thân năm xưa ngông cuồng trẻ dại đã bị hiện thực vùi dập đến không còn sót lại, cậu sẽ không còn ảo tưởng rằng mình có thể có một các hạ dịu dàng cùng chung sống cả đời.
Trùng đực trước mắt giống như một cái bẫy ngọt ngào đã được dệt sẵn, dính chặt lấy cậu, kéo cậu rơi xuống vực sâu vô tận.
Dưới vực sâu kia, sẽ là gì?
Ôn Tinh Lan cười khổ, cậu không thể đi lại con đường của anh trai mình, bất kể là phương diện nào cũng không được.
Cậu ôm chặt nhóc con trong lòng, cảm nhận được sự an tâm, đây là lời hứa của cậu, cậu phải bảo vệ nhóc con lớn lên thật tốt, không thể mạo hiểm, càng không thể tùy hứng.
Một đoàn trùng cuối cùng cũng quay về hang núi, gấu lớn đi tới chỗ sâu nhất trong hang rồi ầm một tiếng ngã xuống, gấu con phát ra tiếng “ư ử” đáng thương.
Việt Tư Niên nhẹ giọng trấn an: “Không sao đâu, nó mệt rồi, vết thương bị viêm nên hơi sốt, lát nữa anh sẽ nấu thuốc cho nó.”
Anh chỉ vào thảo dược trong tay, lại chỉ vào gấu lớn, gấu con liền yên tĩnh lại, cùng hươu con tựa vào người gấu lớn, sưởi ấm cho nhau.
Việt Tư Niên nhìn hươu con hoàn toàn không có ý định về nhà, nhớ tới tiếng hươu kêu gấp gáp vừa nghe được, vừa tức vừa buồn cười.
Anh búng nhẹ vào đầu hươu con đang thản nhiên nằm xuống, trêu chọc: “Tôi có linh cảm, đứa nhỏ không nghe lời có thể sẽ bị đánh đấy.”
Hươu con làm nũng kêu “u u” hai tiếng xin tha, rồi cái đầu nhỏ lười biếng tựa lên người gấu lớn.
Ôn Mặc Ý nghe vậy liền chột dạ, lén lút muốn rúc vào góc hang, tránh cho hùng phụ chú ý đến nhóc, nhưng lại bị Ôn Tinh Lan túm một cái kéo lại, quay lưng về phía ống kính livestream, ba hai phát đã cởi bộ quần áo bị ướt sũng.
Việt Tư Niên cười híp mắt nhóm lửa trại, cũng không tiếp tục nói đến nhóc con còn lại.
Đối phương lo lắng cho anh, cũng là điều dễ hiểu.
Việt Tư Niên vừa nghĩ như vậy, vừa vô thức cởi áo ngoài ướt đẫm nước.
Toàn thân anh trắng nõn, một lớp cơ mỏng bao phủ khắp người, dưới ánh lửa vàng ấm chiếu rọi, mang vẻ đẹp rung động lòng người.
Việt Tư Niên ngồi xếp bằng trên đất, nghiêng người vắt mạnh quần áo, vòng eo thon gọn căng lên, đường nét đẹp đẽ hiện ra, làn da mang vẻ nhuận ngọc.
【A! Bỏ mosaic cho tôi đi! Tôi muốn xem bản độ nét cao!】
【Ngoài lần giới thiệu đông y ra, các hạ chưa bao giờ tương tác với phòng livestream, anh ấy… sẽ không quên mất sự tồn tại của ống kính livestream đó chứ?】
