Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 18:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ôn Tinh Lan quay lưng về phía Việt Tư Niên, đắm chìm trong việc chăm nhóc con để cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mình, nhưng trong đầu thỉnh thoảng lại bật ra một câu: “Đẹp thật.”

Hoặc lại nảy ra một câu khác: “Cảm giác bay lên có phải rất tuyệt không?”

Vị các hạ đó có phải cố ý hay không? Anh đang trêu đùa cậu sao?
Là trùng của Việt gia, chẳng lẽ anh không biết cách bày tỏ của tộc bướm Ôn gia?

Khen ngợi đôi cánh của tộc bướm tương đương với việc bày tỏ hảo cảm.
Nói với trùng cái về cảm giác khao khát được bay lượn là lời mời đối phương cùng nhau khiêu vũ trên bầu trời, mà đó là một cách tỏ tình cổ xưa nhất.

Ôn Tinh Lan khẽ cắn môi, nụ cười giả tạo như thủy triều rút đi, trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng pha chút bực bội hiếm thấy.
Sự rung động bị ép xuống kia, trong màn đêm lại dội ngược trở lại, tiếng mưa tí tách càng khiến cậu thêm phiền não.

Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng đối thoại phía sau.

“Ào ào…” tiếng nước bị vắt rơi xuống đất.

Việt Tư Niên vuốt mái tóc đen ướt sũng ra sau đầu, treo quần áo ướt lên giá gỗ dựng tạm, cúi đầu chuyên tâm nhổ lông cho con chim.
Anh khựng lại một chút, chợt nhớ ra điều gì, ngước mắt dặn dò: “Xử lý quần áo ướt đi.”

Một lọn tóc đen rủ xuống gần hàng mi dày và dài của anh, Việt Tư Niên chớp mắt khó chịu, nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt khẽ động, gần như không thể nhận ra.

【Ụm… nuốt nước bọt.】
【A a a! Đồ ngốc nguyên soái!!! Ngài quay người lại nhìn đi chứ!】
【Thật ra cũng có thể hiểu được, trùng cái đang chăm nhóc con… nhiều trùng đều như vậy.】
【Toàn là che mờ, chỉ nhìn thấy mặt, mấy trùng kích động cái gì vậy!?】
【Tôi có não, tôi tự tưởng tượng được!】
【…Rồi rồi! Cậu giỏi lắm!】

Lucas hoàn toàn không phản ứng, ngồi xổm đờ đẫn một bên, mắt nhìn chằm chằm vào con chim trong tay Việt Tư Niên.

【Nhóc Lucas đúng là không phải kiểu nhóc dễ giao tiếp.】
【Nó chỉ là một quái vật nhỏ không có cảm xúc, mấy cậu thích nó ở điểm nào?】
【Nói một nhóc con như vậy? Tôi thấy trùng ở trên mới là quái vật!】
【Nhóc Lucas cho tôi cảm giác ngốc ngốc.】
【Cậu mới ngốc! Nhóc mà cậu gọi là “ngốc” đó còn biết săn mồi, nhóc “thông minh” của cậu còn đang được trùng trưởng thành ôm trong lòng làm em bé bú sữa kìa!】
【Làm ơn đừng kéo bừa nữa được không?! Cậu mỉa nhóc Ôn Mặc Ý làm gì? Nhóc Lucas như vậy chẳng phải là do anh ta – hùng phụ trùng đực lười biếng kia sao?】

Việt Tư Niên: “?” Đói đến vậy à?
Anh đưa một ngón tay ra, chọc chọc Lucas, “Vắt khô quần áo đi.”

Lucas lúc này mới miễn cưỡng chuyển ánh mắt sang Việt Tư Niên, chậm rãi nói: “Sao anh không mặc quần áo?”

“Mặc đồ ướt sẽ bị bệnh.” Việt Tư Niên cúi người nhặt cái nồi nhỏ đường cong lưng anh uốn lượn mượt mà, bao phủ bởi quầng sáng ấm áp.

Anh chống tay đứng dậy, bưng nồi nhỏ đi ra ngoài hứng nước mưa, tấm lưng thẳng tắp với hai hõm eo rõ ràng phía sau, cứ thế lướt qua ngay trước mắt Ôn Tinh Lan đang vểnh tai lén nghe.

【A a a! Có thứ gì mà hội viên tôn quý như tôi không được xem vậy!? Nói đi, bao nhiêu?! Tôi trả tiền không được sao?】
【Lầu trên đừng phát điên nữa, xem trùng đực được tới mức này thì vui đi là vừa! Nếu không thì trừ khi cậu xin ghép đôi thành công, lấy đâu ra cơ hội thấy các hạ như vậy?】
【Các hạ… không phải đang câu dẫn nguyên soái đó chứ?】
【Không đến mức đâu… tình huống này cũng chỉ có thể vậy thôi, điểm vật tư các hạ tìm được thật sự quá ít.】
【Nếu tôi là nguyên soái, thấy các hạ như thế này, thật sự sẽ phát điên.】
【Hôm nay như vậy có tính là vi phạm không? Nguyên soái đã ra tay rồi à?】
【Theo “Luật Hợp Đồng Liên Tinh”, hẳn là không tính, nguyên soái thuộc dạng giải quyết nguy cơ chí mạng cho các hạ.】

!!! Anh, anh đang làm gì vậy? Sao có thể lắc lư như thế khắp nơi? Live, phòng livestream!
Ôn Tinh Lan vô thức nghĩ: cậu cũng là lần đầu tiên thấy dáng vẻ này.

Cậu đứng bật dậy, một tay nắm lấy cổ tay Việt Tư Niên, đối phương hoàn toàn không đề phòng, bị cậu kéo mạnh vào lòng mình, thân thể ấm nóng trực tiếp va vào ngực, mùi hương đông y mê hoặc trùng kia lại lững lờ chui vào mũi.

Ôn Tinh Lan không nhịn được, như một kẻ b**n th**, lén hít sâu một hơi, sau khi hít xong mùi hương ấy, tâm trạng lại dần bình tĩnh trở lại.

Khoan đã, bộ dạng này của mình, khác gì trùng cái nghiện tin tức tố của trùng đực?
Cậu như bị bỏng tay, vội buông Việt Tư Niên ra, đối phương ngơ ngác nhìn cậu, trong mắt đầy dấu hỏi.

“Hùng chủ, phòng livestream.” Ôn Tinh Lan kháng cự bản thân mình đang mê luyến mùi hương trên người anh.
Cậu lặp đi lặp lại nhấn mạnh với bản thân: mùi đó chẳng dễ ngửi chút nào, đắng ngắt, chẳng giống mùi của trùng, thật kỳ quái.

Ở bên cạnh Việt Tư Niên, chứng mù mặt của Ôn Tinh Lan vô thức khá hơn, nhưng cậu vẫn theo thói quen dùng mùi hương để phân biệt những trùng khác, thậm chí còn không nhận ra rằng mình đã không còn mù mặt như trước nữa.

So với việc nói là mù mặt chưa khỏi hẳn, không bằng nói Ôn Tinh Lan muốn có một cái cớ hợp lý để lén ngửi mùi của Việt Tư Niên.

Ánh mắt Ôn Tinh Lan dán chặt vào đôi môi hơi hé mở của đối phương, nhìn trừng trừng giống hệt như Lucas nhìn chằm chằm con chim.
Mùi hương đắng như vậy, nếu nếm thử thì sẽ là cảm giác gì?

Đôi mắt cậu như mặt biển đang ủ men bão tố, xanh thẳm, nặng nề và bị đè nén, khóe môi theo phản xạ treo lên nụ cười dùng để che giấu d*c v*ng của chính mình.

Một lớp đỏ nhạt mỏng manh từ chiếc cổ trắng nõn của Việt Tư Niên chậm rãi lan lên, phủ kín cả khuôn mặt anh. Có vẻ anh đang xấu hổ đến mức không chịu nổi, thậm chí còn vô thức giơ tay lên che một chút, nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình thản nói: “Quần áo ướt rồi.”

Anh lại dùng giọng nhỏ như muỗi hỏi: “Tắt livestream thế nào?”

Ôn Tinh Lan không nhịn được nụ cười, để lộ ra vài phần chân thật. Cậu dùng cánh khép hờ che lấy Việt Tư Niên, d*c v*ng đang sôi trào trong lòng bất ngờ dịu xuống đôi chút.
Dáng vẻ đối phương bị cậu bao bọc dưới cánh giống như đã bị cậu hoàn toàn giữ chặt trong tay.

“Hùng chủ, anh đã ký hợp đồng nên không tắt được phòng livestream, nhưng chương trình sẽ làm mờ những bộ phận then chốt.”
Cậu thỏa mãn từ từ khép cánh lại, che đi từng luồng gió lạnh lùa vào từ ngoài hang động.

“Cùng con trốn trong cánh của em đi.” Giọng Ôn Tinh Lan dịu dàng mang theo ý cười, mái tóc bạc như sương tuyết ướt sũng buông xõa, bề ngoài không có gì khác thường.

Nhưng trong lòng cậu lại từng chữ từng chữ nghĩ: là lỗi của anh, anh cố ý làm ra những hành động khiến tôi hiểu lầm. Anh đã muốn “giả vờ” trước mặt tôi như vậy, thì tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh.

Ôn Tinh Lan có được tất cả những gì trùng trên thế gian đều ngưỡng mộ, cấp gen, quân công, gia thế…
Chỉ duy nhất không có tình yêu.

Vậy còn trùng đang toàn tâm toàn ý ngưỡng mộ mình này, đợi đến khi biết được sự thật về thân thế của cậu, liệu còn có thể như trước kia không?

Sao các hạ có thể, sao dám tùy tiện trêu chọc trái tim của một trùng cái như vậy?
Trong mắt cậu hiện lên ý cười méo mó: tôi hết lần này đến lần khác đè nén bản thân, tự thuyết phục mình, vậy mà anh cứ liên tục khiến tôi có những hy vọng xa xỉ không nên có.

Việt Tư Niên hoàn toàn không nhận ra, trên mặt vẫn còn vương sắc đỏ, “Cảm ơn, cậu cũng xử lý quần áo ướt đi.”
Cánh của trùng cái đúng là tiện thật, vừa đẹp vừa hữu dụng.

Anh mệt mỏi ngáp một cái, mắt phủ lên một tầng hơi nước, “Tôi phải làm chút đồ ăn.”

Thuốc hạ sốt cho gấu mẹ, canh xua lạnh mọi trùng đều phải uống, thuốc bổ dược thiện đã hứa với bọn trẻ…
Sau khi mưa tạnh phải nhanh chóng đi tìm điểm vật tư, không thể mải mê hái thuốc nữa, nếu không đến cả đồ để thay cũng không có.

Việt Tư Niên đưa tay nắm lấy sợi tóc của Ôn Tinh Lan, mềm mại như tuyết rơi dán vào lòng bàn tay, lại ngoan ngoãn không chịu tan chảy.
“Tóc cũng phải vắt khô, biết chưa?”
Rõ ràng đã là trùng trưởng thành rồi, vậy mà chẳng biết tự chăm sóc bản thân chút nào, giống hệt một đứa trẻ đòi hỏi sự chú ý và cưng chiều.

Tiến trình hắc hóa của Ôn Tinh Lan bị cưỡng ép cắt ngang, trông chẳng khác nào một chú chó con đáng thương, đang chuẩn bị phá nhà để trả thù, lại bị ép lật người, bị người mình thích xoa mạnh bụng một cách tàn nhẫn.

Cậu luống cuống nhìn Việt Tư Niên giúp mình vắt khô phần đuôi tóc, giọt nước theo những ngón tay thon dài xinh đẹp của đối phương ướt át trượt xuống…
Rơi vào đâu vậy?

Ánh mắt Ôn Tinh Lan dời xuống, nhìn thấy hai điểm hồng đáng yêu, cổ họng không nhịn được chuyển động lên xuống, khoảng cách giữa hai trùng ngày càng gần.

Việt Tư Niên nhìn Ôn Tinh Lan đang tiến lại gần, luống cuống đứng ngây tại chỗ, trong lòng không hiểu vì sao vừa mong đợi, vừa hoảng loạn.

“Tôi đói rồi.” Lucas mặt không biểu cảm chui vào trong cánh, chân vô tình đá trúng một thứ mềm mềm, cúi đầu nhìn xuống, bốn mắt chạm nhau với Ôn Mặc Ý đang ôm vẻ mặt hóng chuyện cực kỳ sung sướng, nhìn hai ông bố.

“Bóng đèn.” Giọng sữa non nớt vang lên, Ôn Mặc Ý khiển trách nhìn Lucas.
Ở nhà nhóc đã xem rất nhiều phim truyền hình, lúc này là đang sắp hôn nhau, anh trai đúng là trùng không hiểu bầu không khí trong truyền thuyết.

“Nhóc ngốc, tôi là trùng, không phải bóng đèn.” Lucas lớn hơn vài tuổi, vô thức dùng tuổi tác để áp chế nhóc con.

【Ừm… cái tâm hiếu thắng chết tiệt của trùng này, bao nhiêu tuổi cũng có, cười chết mất.】
【Cậu không tò mò Ôn Mặc Ý đã thấy gì à, nguyên soái gian xảo thật, cánh che lại là chẳng nhìn thấy gì nữa rồi.】

Nghe bọn trẻ nói, Việt Tư Niên nhận ra bầu không khí không ổn, mặt anh đỏ bừng, cúi người nhặt áo khoác quân phục, khoác lên người rồi trốn khỏi vòng vây của đôi cánh.

Nhìn con mồi sắp tới tay cứ thế chạy mất, Ôn Tinh Lan không những không khó chịu mà ngược lại còn thấy càng thú vị hơn, thậm chí cảm giác hưng phấn này còn mạnh hơn rất nhiều so với việc truy bắt dị tộc khó nhằn nhất.

Cậu đã rất lâu rồi không có cảm giác mãnh liệt muốn có được thứ gì đó như thế này.
Ánh mắt Ôn Tinh Lan như có thực thể, dán chặt vào lưng Việt Tư Niên, ánh nhìn tập trung như sói đang rình mồi.

【Nguyên soái đã làm gì vậy?! Các hạ trông như đang chạy trốn! Chết tiệt! Tổ chương trình mau cấm trùng cái trùng hóa trong tình huống không khẩn cấp đi!】
【Lầu trên, cậu…có phải là quân thư không? Cậu không sợ bị tiếu diện hổ dạy dỗ à?】(miệng cười giấu dao-chỉ Ôn Tinh Lan)
【Hừ, đúng vậy! Thì sao chứ?! Tôi lấy mạng ra hóng chuyện! Vĩnh viễn không hối hận!】
【…Rừng lớn rồi, loại trùng gì cũng có.】

Việt Tư Niên hứng đầy nước mưa xong, chờ cho nhiệt độ trên mặt hạ xuống, mới chậm rãi đi trở lại, ánh mắt vẫn luôn né tránh Ôn Tinh Lan, không dám nhìn đối phương.

Việt Tư Niên say mê đông y, kiếp trước cả đời chưa từng yêu đương, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc bản thân mình đang bị làm sao.
Có đôi lúc anh nhìn trùng cái của nguyên thân, tim đập nhanh một cách bất thường, khi đối phương tiến lại gần, cơ thể anh lại như bị đông cứng, hoàn toàn không nhúc nhích được.

Việt Tư Niên ngồi xuống chếch đối diện Ôn Tinh Lan, dựng cái nồi nhỏ lên, đun sôi nước mưa.
Thế nhưng tay anh lại vô thức ấn lên ngực, áo khoác quân phục đang khoác trên người, lẫn trong mùi máu tanh, mơ hồ lại mang theo một mùi hương ngọt ngào.

Rõ ràng là một quân thư ra chiến trường, vì sao ngửi vào luôn có mùi ngọt như vậy?

Anh đột nhiên cảm thấy dáng vẻ mình ngửi áo khoác của đối phương thật kỳ quái, sắc mặt không nhịn được đỏ lên càng lúc càng đậm, hận không thể lập tức xuyên về quá khứ, đấm cho cái bản thân hoảng loạn nhặt áo khoác của đối phương một cú.

Việt Tư Niên muốn trả lại áo khoác cho đối phương, nhưng cảm thấy đột ngột trả còn càng giống che giấu, anh cầm que gỗ khuấy đám dược thảo nổi chìm trong nồi nhỏ, dược thảo bị anh khuấy đến nát bét, vón thành từng cục.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.