Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 19:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

【Lạ thật, mặt các hạ đỏ quá.】
【Bị bệnh rồi sao?】

Chiếc áo khoác quân phục hơi rộng khoác trên vai Việt Tư Niên, làn da trắng nõn theo động tác lộ ra lờ mờ, sợi xích bạc trên huân chương khẽ đung đưa, dưới ánh lửa càng thêm chói mắt.

Ôn Tinh Lan: các hạ mặc áo khoác của mình, cứ như đang được mình ôm chặt trong lòng vậy.
Cảm giác thỏa mãn vô hạn dâng lên, đồng thời trong lòng cậu lại sinh ra một khoảng trống sâu sắc.
Chưa đủ, vẫn chưa đủ.

【Các hạ mặc áo khoác quân phục của tôi đi, tôi là thượng tướng, chỉ thấp hơn nguyên soái một bậc.】
【Trong bình chọn thường niên, quân phục Thủ vệ quân Đế quốc đẹp nhất! Mặc áo khoác Thủ vệ quân Đế quốc của tôi! Dùng mùi của tôi bao lấy các hạ, mặt đỏ ing】
【Mọi người ơi, nguyên soái nhìn thấy bình luận đó.】
【Hừ, quân thư không chết trên chiến trường thì cũng chết trong Bạch Tháp, ông đây chết ở đâu cũng là chết, sợ cái này à?!】
【Quản trị viên đâu, trong phòng livestream còn có trùng chưa thành niên đấy! Ra quản đi!】
【Anh ơi nói thêm chút nữa đi, trẻ con chưa từng thấy đời, thích nghe lắm!】
【…Trùng cái mama đừng lo, trùng chưa thành niên bây giờ chưa chắc đã kém hiểu biết hơn anh đâu!】

Bị ánh nhìn dõi theo rõ rệt như vậy, Việt Tư Niên khó chịu vô cùng, anh chăm chăm nhìn cái nồi nhỏ, không dám quay đầu.

Hơi trắng lượn lờ bốc lên, thịt chim hầm trong nồi nhỏ hòa cùng mùi thơm của dược thảo, bầu không khí mập mờ lặng lẽ dâng lên giữa hai trùng trưởng thành, còn bọn trẻ thì hoàn toàn không hay biết.

Nhóc con sớm tối sống cùng Việt Tư Niên trên hoang tinh, ban đầu gặp lại thư phụ đã lâu không về còn có chút lạ lẫm, quen rồi thì đi đâu theo đó, như gà con có hiệu ứng in dấu.

Vừa ăn xong quả dưa của hai ông bố kết thúc trong vô vọng, nhóc thất vọng không thôi, bắt đầu giận dỗi anh trai á thư đáng ghét, giận tới giận lui, đến cơm cũng không ăn, phồng má ngủ thiếp đi.
Ngủ say rồi, nhóc hé miệng nhỏ, dán trong lòng Ôn Tinh Lan, ngủ ngon lành phát ra tiếng khò khò nho nhỏ.

Ôn Tinh Lan lại càng kỳ quái hơn, quần áo ướt thành như vậy vẫn không chịu cởi áo sơ mi đen, chỉ hơi mở ra một phần, tránh để nhóc con chạm vào đồ ướt.

Việt Tư Niên nghĩ: chắc là vì phòng livestream, vậy thì cho thêm chút gừng xua lạnh.
Anh dần quen với ánh nhìn gắt gao phía sau, thả lỏng quan sát lửa, cho thêm thảo dược gia vị xua lạnh vào từng chút một.

Trong lúc làm dược thiện, anh cũng không rảnh rỗi, dùng dụng cụ bào chế thảo dược bắt đầu vo viên thuốc.
Chỉ cần liên quan đến việc nâng cao y thuật, chữa trị bệnh nhân tốt hơn, trong lòng Việt Tư Niên liền không còn tạp niệm nào.
Viên cho nhóc con ăn có thể nặn cho đáng yêu một chút, vị giác trùng tộc nhạy cảm, thảo dược điều hòa tốt nhất nên cân bằng mùi vị xung đột của các vị thuốc…

Lucas ngồi xổm bên nồi nhỏ, rõ ràng buồn ngủ đến mức đầu gật gật, nhưng lại như kẻ giữ của, nhất quyết không chịu rời nồi.
Nhóc ta cố gắng mở to mắt, nhưng vì buồn ngủ mà chỉ nheo lại, khóe miệng còn treo một chút lấp lánh đáng ngờ.

Bão tố bên ngoài vẫn chưa dứt, trong hang động yên tĩnh một mảnh, rời khỏi trạng thái săn mồi, nhóc con vốn hung dữ lạnh lùng giờ ngoài ý muốn lộ ra một mặt ngây ngô thuần khiết.

Việt Tư Niên không khỏi mềm lòng, nhớ tới khi còn nhỏ mình từng nằm sấp gần bếp, mắt mong chờ nhìn mẹ làm dược thiện, khóe môi kéo ra một nụ cười nhẹ.

Anh gắp một miếng thịt chim thớ mỏng, chín mềm nhanh nhất, đưa tới miệng Lucas.
“Nếm thử xem, có ngon không?”

【Đút tôi đút tôi! A~ há miệng ra.】
【Tránh ra, đút tôi!】
【Hối hận vì bật cộng cảm, mùi thơm hun đến mức tôi muốn gặm cả quang não.】
【Ngửi mùi thơm, uống dịch dinh dưỡng xong, bụng càng trống rỗng…】

Tiếng khò khò hạnh phúc bỗng dừng lại, Ôn Mặc Ý mở to mắt, u u nhìn Việt Tư Niên đang đút đồ ăn cho nhóc con khác.

Hai cha con, một lớn một nhỏ, dùng ánh nhìn cảm giác tồn tại mạnh như vậy nhìn chằm chằm trùng khác, e là trùng chết cũng bị nhìn sống lại, tay Việt Tư Niên đang gắp thịt không khỏi khựng lại.

【Ánh mắt của nguyên soái với nhóc Ôn Mặc Ý đáng sợ quá!】
【Che miệng cười trộm, ngồi chờ các hạ ngụy biện.】

Lucas lập tức tỉnh hẳn khỏi trạng thái buồn ngủ, nhóc ta nhìn chằm chằm miếng thịt chim, nhưng chờ mãi cũng không thấy được đưa vào miệng.

Núi không tới ta, ta tới núi.
Ánh mắt Lucas lóe lên, há miệng “ngao” một cái cắn xuống, thỏa mãn nhai nhai nhai, rồi “phì phì” nhổ ra hai đoạn que gỗ nhỏ.

【Tôi tắt cộng cảm của nhóc Lucas rồi, thật sự ăn ngon lắm, ngon mà không ăn được, đây là hình phạt mới nhất sao? Khóc như mưa.】
【Hê hê, toàn là phiền não của tay nhanh. Như tôi tay tàn, căn bản không cướp được bản giới hạn quang não cộng cảm, mấy trùng đáng đời!】
【Lầu trên, dáng vẻ cậu không ăn được trông thảm hại thật đấy!】
【…gào lên một tiếng khóc to ơi là to, cậu phiền quá đi!】

Việt Tư Niên đội ánh nhìn như kim châm sau lưng, cạn lời nhìn đôi đũa do mình cải tạo,
Chỉ còn lại hai đoạn que gỗ ngắn ngủn.

【Phụt! Hai cái que này hóa ra là để ăn cơm, trước đó các hạ đã mài rất lâu.】
【Trong chuyện ăn uống nhóc Lucas nhà tôi chưa bao giờ là nói chơi.】
【Mấy fan thư phụ đủ rồi đó! Ánh mắt nhỏ của các hạ trông tội nghiệp quá!】

“Hùng phụ, con cũng đói rồi.”
Miệng thì luôn gọi con là bé cưng, sau lưng lại đi vuốt nhóc con khác, có đồ ngon cũng là đút cho nhóc khác trước.
Như vậy coi được sao? Như vậy coi được sao?
Râu trùng của Ôn Mặc Ý u oán chạm vào nhau, cuộn tới cuộn lui.

Trùng trưởng thành ôm nhóc con trong lòng cũng cảm thấy mình bị lạnh nhạt, cậu xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, còn thuận tiện đổ thêm dầu vào lửa.
“Hùng chủ, không có phần của em với con sao?”

Việt Tư Niên không ngờ Ôn Tinh Lan lại hùa theo nhóc con làm loạn, vẻ hoảng hốt hiện rõ trên mặt anh, đôi mắt đen lúng túng nhìn qua nhìn lại.

Đúng lúc này đầu gối bỗng trĩu xuống, mấy nhóc con lông xù không biết đã tỉnh từ lúc nào, đồng loạt gác cái đầu nhỏ lên chân anh, hai đôi mắt đen thoạt nhìn rất ngây thơ vô tội, nhìn kỹ lại thì toàn là: đói đói! cơm cơm! thèm thèm!

Việt Tư Niên bất lực thở dài, “Có hết, có hết.”
Anh lấy ra một đống dụng cụ ăn uống chắp vá gom góp được, múc từng phần một, khóe môi vô thức cong lên, mang theo sự cưng chiều dịu dàng.

Ôn Tinh Lan không khỏi sững người, tim đập dữ dội, mùi hương ngọt ngào trên người cậu càng lúc càng đậm, mà mùi hương này ngoài Việt Tư Niên ra thì không trùng nào có thể ngửi thấy.

Cánh của tộc bướm khi bị trùng mình thích chạm vào sẽ trở nên mềm mại, còn vô thức tỏa ra mùi hoóc-môn ngọt ngào mê hoặc trùng trong lòng, mà quá trình này là thứ công nghệ mới nhất cũng không thể bắt giữ, bản thân trùng đó cũng không thể nhận ra, chỉ có trùng bị mê hoặc đồng thời nảy sinh hảo cảm mới có thể cảm nhận được sự khác thường.

Việt Tư Niên chưa từng tiếp xúc gần với mấy trùng cái, chỉ cho rằng đó là mùi cơ thể của Ôn Tinh Lan, chẳng hề để tâm, tiếp tục phân phát đồ ăn.

Gấu lớn uống thuốc xong đang ngủ say, những trùng khác quây quanh đống lửa, ôm dụng cụ ăn uống thô sơ, ăn dược thiện nóng hổi.
Khoảnh khắc nước canh chảy vào dạ dày, tất cả trùng đều thoải mái thở ra một hơi.

Trong đầu họ mơ mơ hồ hồ nghĩ: cảm giác hạnh phúc này là gì vậy? Thật khiến trùng lưu luyến không nỡ rời.

Gió lớn lùa qua khe đá trong hang, tạo ra tiếng rít quái dị, còn bọn nhóc con thì sau khi ăn no, yên tâm dựa sát vào nhau sưởi ấm, chìm vào giấc mơ.

“Tôi canh nửa đêm đầu.” Việt Tư Niên cho thêm cành gỗ vào ngọn lửa đang cháy hừng hực, dùng giọng không cho phép phản bác thông báo với Ôn Tinh Lan.

【Tôi thật sự không tin Tư Niên các hạ và trùng trong mấy video ngắn kia là cùng một trùng.】
【Giả vờ sao có thể giả lâu như vậy? Với lại chuyện xông vào bầy sói cứu trùng đó, có giả cũng không giả nổi mà?】

“Hùng chủ, để em canh đêm, ngài ngủ đi.”
Không có trùng cái nào để trùng đực canh đêm cả, huống chi là các hạ như vậy.

Nhưng Việt Tư Niên không nói thêm gì nữa, ngược lại trực tiếp ấn đầu Ôn Tinh Lan xuống, dùng tay che hai mắt cậu, miệng khe khẽ ngân nga “Tứ Khí Ca”: “Bốn khí hàn nhiệt cùng ôn lương, hàn lương thuộc âm, ôn nhiệt thuộc dương, ôn nhiệt bổ hỏa trợ dương khí…”

【A, tôi cũng muốn được dỗ như vậy!】
【Nguyên soái không thể nào đồng ý để các hạ canh đêm, nhưng các hạ làm vậy, nguyên soái cũng hết cách với ngài ấy rồi…】
【Vặn vẹo u ám bò trườn, kẹo ngọt sau hôn nhân của trùng khác, đời trùng cô độc của tôi…】

Đầu Ôn Tinh Lan bị ép gối lên đùi Việt Tư Niên, trong lòng còn ôm nhóc con ấm áp, hàng mi cậu run rẩy dưới lòng bàn tay đối phương, như một con bướm, giãy giụa muốn dang cánh bay đi, lại không cam lòng lưu luyến.

Lại bị coi như nhóc con mà dỗ rồi.

Nhưng cậu thật sự không nỡ từ chối sự dịu dàng như thế này, chỉ có thể lựa chọn trầm luân-
Trầm luân trong địa ngục dịu dàng này.

Ôn Tinh Lan thậm chí không dám tưởng tượng, nếu có một ngày Việt Tư Niên trở lại dáng vẻ ban đầu, cậu sẽ ra sao.

Sẽ ra sao?

Mình quyền cao chức trọng, chẳng lẽ còn không thể dùng chút thủ đoạn âm thầm, nuôi nhốt một trùng đực không nghe lời sao?

Chỉ là Việt Tư Niên, đừng ép em phải đi đến bước đó.

Cậu suy nghĩ lung tung như vậy, thế mà thật sự ngủ thiếp đi.
Trong giấc ngủ sâu, cảm giác đau đớn từ chân phải bò dần lên, sắc bén như kim châm.
Nỗi đau như vậy đối với Ôn Tinh Lan mà nói, đã là thứ quen thuộc theo năm tháng từ lâu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.