Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 20:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lại là giấc mơ đó, Ôn Tinh Lan lạnh lùng cúi nhìn bản thân trong mơ.

“Bùm! Bùm! Bùm!” tiếng pháo kích gầm vang.

Một con tàu cướp vũ trụ khổng lồ, trên thân vẽ hình đầu lâu cười điên cuồng, sau khi bị pháo năng lượng tấn công nhiều lần vẫn không hiệu quả, liền dùng thân tàu hung hãn lao thẳng tới, chiến hạm quân đội bị va đập đến rung lắc dữ dội.

“Cảnh báo! Cảnh báo cấp ba! Mức độ hư hại chiến hạm đã đạt 2%, xin nhanh chóng xuất chiến! Xin nhanh chóng xuất chiến!”

Các quân thư đồng loạt nhanh chóng trùng hóa, ào ra khỏi khoang tàu.

“Thiếu úy! Thiếu úy! Thượng tướng Ôn cấm ngài xuất chiến!” phó quan của Ôn Nguyệt Minh chắn trước mặt Ôn Tinh Lan, sống chết không chịu tránh ra.

Ôn Tinh Lan tiện tay xách một khẩu súng năng lượng khoác lên vai trái, thô bạo húc văng trùng cái trước mặt, sải bước đi ra ngoài.

“Thiếu úy! Vết thương của ngài còn chưa khỏi! Thiếu úy!!!” đối phương gấp gáp đuổi theo.

Bị bám riết đến phát bực, Ôn Tinh Lan cau mày, mái tóc ngắn bông xù dựng loạn, cậu giơ tay định xoa đầu, lại kéo động vết thương ở vai phải.
“Xì!” cậu nhăn mặt, “Đi theo Ôn Nguyệt Minh đi, đừng làm phiền tôi!”

Cậu dang cánh bướm, bay ra ngoài, một đội quân thư phía sai nháy mắt đưa mày, lục tục bay theo, ngầm bàn tán chuyện của hai anh em nhà Ôn.

Ra khỏi chiến hạm, Ôn Tinh Lan lười để ý mấy nhóc lính non nớt dưới tay, lao thẳng vào đánh cướp vũ trụ, nhiều lắm là khi lính sắp toi mới tiện tay kéo một cái.

“Đệt, lũ cướp vũ trụ này điên rồi à?!” Trịnh Thành Phong dang đôi cánh bướm xám, điên cuồng bắn trả mấy tên cướp vũ trụ không ngừng nhào tới.

“Cuồng bạo giai đoạn cuối.” Do tay phải không được dùng lực, Ôn Tinh Lan buộc phải kéo giãn khoảng cách, tránh cận chiến, nhanh chóng bắn yểm trợ, giúp Trịnh Thành Phong thoát thân.

“Mẹ nó! Bạch Tháp làm cái gì thế hả?! Tôi vòng ra phía sau bọn chúng phá nhà! Không thì chúng nó không dứt đâu! Đệt!” Trịnh Thành Phong bất chấp mưa đạn, lao thẳng về phía tàu cướp vũ trụ.

“Mấy trùng! Theo Trịnh Thành Phong! Yểm hộ cho anh ta!” Ôn Tinh Lan cau mày, mang theo một thằng điên ngốc đúng là đau đầu, lơ là một cái là anh ta đã mẹ nó xông thẳng lên rồi.

Bất tri bất giác, Ôn Tinh Lan bị địch chia cắt, rơi vào thế lẻ loi, tiếng nổ vang liên hồi bên tai, trước mắt trắng xóa một mảnh, không nhìn rõ thứ gì.

Cậu cau mày, vung cánh bướm cố gắng lao ra khỏi vòng vây.

“*&#!” Không ngờ Ôn Nguyệt Minh tìm tới, anh ta gào cái gì đó, trộn lẫn trong tiếng pháo kích, hoàn toàn không nghe rõ.
Anh ta vừa bay nhanh tới, vừa giơ súng nhắm vào Ôn Tinh Lan, nhưng lại chẳng có chuyện gì xảy ra.

Ôn Tinh Lan: ?
Cậu nhìn chằm chằm khẩu súng của Ôn Nguyệt Minh, rồi lại chuyển ánh mắt sang mắt đối phương, vô thức siết chặt vũ khí trong tay, nhưng đầu ngón tay khó mà đặt lên cò súng.

Ngay lúc cậu thất thần, Ôn Nguyệt Minh nhào tới, định kéo Ôn Tinh Lan đi.

Ôn Tinh Lan theo phản xạ né tránh bàn tay đối phương vươn tới- cậu không tin tưởng Ôn Nguyệt Minh.

Ôn Nguyệt Minh ôm chặt Ôn Tinh Lan, cưỡng ép xoay người đổi vị trí, giây tiếp theo pháo năng lượng đánh trúng lưng Ôn Nguyệt Minh, dư chấn hỏa lực trực tiếp nghiền nát cẳng chân phải của Ôn Tinh Lan.

Trùng cái có huyết mạch tương liên, sở hữu đôi cánh bướm xinh đẹp giống hệt mình, toàn thân bê bết máu rơi xuống…
Cánh gãy cong, mái tóc dài bạc lấm bẩn, đôi mắt khép chặt.

Mồ hôi lạnh từng chút thấm ra da, sắc mặt Ôn Tinh Lan trắng bệch, hàng mi như cánh bướm dính mưa, ướt sũng rũ xuống.

【Nguyên soái sao vậy? Hình như gặp ác mộng rồi?】
【Không ngờ giờ này còn có trùng thức xem livestream giống tôi…】
【Có trùng nào quản cái chương trình này không?! Livestream 24 giờ không ngừng nghỉ, tôi sắp bị hút cạn rồi!】
【Lầu trên, có xem lại mà…】
【Mặt âm trầm, tôi lấy thời gian đâu bù livestream? Tôi đang mở mấy phòng livestream xem cùng lúc đây, thiếu một chút nội dung cũng không được!】

Gỗ bị ngọn lửa dần dần nuốt chửng, phát ra tiếng lách tách, Việt Tư Niên nhìn những tia lửa bắn tung mà thất thần, trong đầu không ngừng xây dựng hoàn thiện bản vẽ cấu trúc cơ thể sinh vật dị giới.

Trùng cái dựa vào chân anh ngủ say, thân hình cao lớn đột nhiên co rúm lại, nhóc con trong lòng bị ép đến hừ hừ, cậu lại vô thức thả lỏng người, nhưng những ngón tay thon dài lại như tra tấn, dùng sức ấn mạnh lên đùi phải của mình.

Việt Tư Niên hoàn hồn, cúi đầu, nhìn gương mặt cứng rắn tuấn tú của đối phương, trong lúc ngủ mơ lộ ra vài phần hoảng loạn bất lực như trẻ con.

Anh nắm tay đối phương bắt mạch, bàn tay lạnh như băng.
Khí huyết suy kiệt, vết thương cũ ở vai phải, thậm chí kinh mạch ở cẳng chân bị tắc nghẽn nghiêm trọng, nếu không điều trị, có thể sẽ ảnh hưởng về sau…

Việt Tư Niên cau mày, trong lòng dâng lên hối hận.
Bởi vì mỗi lần nhìn thấy đối phương, phản ứng của mình đều quá kỳ lạ, nên vẫn chưa từng quan sát kỹ, không ngờ Ôn Tinh Lan cũng là một bệnh nhân rất cần được chữa trị.

Nghĩ vậy, anh trấn tĩnh lại, ném hết những cảm xúc thừa thãi ra sau đầu, nhẹ nhàng vỗ vỗ má Ôn Tinh Lan.
“Tỉnh lại đi, Tinh Lan.”
Dù trong lòng Việt Tư Niên tự nhủ bản thân không được có cảm xúc dư thừa, nhưng sau khi gọi đối phương là “Tinh Lan”, trên mặt anh vẫn lặng lẽ ửng lên một vệt đỏ.

Đáng tiếc là không có gương, để Việt Tư Niên nhìn thấy biểu cảm của chính mình lúc này.

Hàng mi Ôn Tinh Lan giãy giụa muốn mở ra, những sợi tóc rơi trên đầu gối Việt Tư Niên khẽ động.

Việt Tư Niên không nhịn được lén nắm một nắm trong tay, sợi tóc như tuyết, mềm mại trượt xuống.
“Tỉnh lại đi.” anh khẽ gọi.

Ôn Tinh Lan bỗng mở to mắt, ánh nhìn như đứa nhỏ hoảng sợ, hướng về phía Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên sinh ra thương xót, cậu ấy đã mơ thấy gì mà lại sợ đến vậy?
Anh nhẹ nhàng v**t v* đầu đối phương, “Đừng sợ, không sao đâu.”

Hơi ấm đều đặn rơi xuống mái tóc, nơi chóp mũi là mùi thuốc đắng nhàn nhạt vương vấn không tan, Ôn Tinh Lan ngoài ý muốn mà bình tâm lại, lần đầu tiên thoát ra khỏi giấc mơ này nhanh như vậy.

Cậu lặng lẽ điều chỉnh góc độ, để đầu mình áp sát hơn vào lòng bàn tay đối phương.
Đúng rồi, hùng chủ, có phải ngài ấy vừa gọi mình là “Tinh Lan” không?

【Ngao ô! Đừng sợ! Ngao ô! Tinh Lan! Ngao ô ô ô! Tay chân loạn xạ bò trườn kích động lao đi tru trăng như trùng sói!】
【Tôi ship tới chết!!! Không thấy hai trùng họ kết hôn tôi sẽ đi cho nổ tung tổ chương trình!】
【…Hai trùng họ đã kết hôn rồi!】
【Thư phụ ơi, tôi không tin! Đã là vợ chồng rồi mà chỉ gọi tên thôi hai trùng đã đỏ mặt thế này!!! Ai tin nổi chứ!? Tôi điên rồi!]

Đối phương đơn giản hệt như một chú cún nhỏ, đang ám chỉ mình muốn được xoa đầu.
Việt Tư Niên mỉm cười, nhẹ nhàng xoa xoa đầu Ôn Tinh Lan, rồi sắc mặt lại nghiêm túc.
“Chân của cậu nhất định phải điều trị.”

Khi hoàn toàn tỉnh táo, sẽ không có bất kỳ trùng nào phát hiện ra bệnh đau của Ôn Tinh Lan.
Cậu thần sắc bình thản tự nhiên, trên mặt còn mang theo ửng hồng ngại ngùng, thậm chí nở một nụ cười rạng rỡ, khiến trùng khác hoàn toàn không nhìn ra cơn đau ở chân phải của cậu đã gần như thấm tận xương.

“Hùng chủ, Tinh Lan không sao đâu.”
Cậu cố ý dùng cách xưng hô mà đối phương gọi mình để tự xưng, hứng thú quan sát biểu cảm của đối phương, phát hiện đối phương không có phản ứng gì, trong lòng buồn chán “hừ” một tiếng.

“Nếu không điều trị, không quá ba năm nữa, cậu sẽ không thể ra chiến trường.”
Việt Tư Niên ôm nhóc con đang ngủ say vào lòng mình, một tay thô bạo kéo trùng cái đang lì lợm bám trên đùi mình dậy, ép đối phương ngồi cho ngay ngắn.

Anh hơi dùng lực ấn lên chân phải của Ôn Tinh Lan, “Không đau sao?”

【Tư Niên các hạ đang nói bậy gì vậy?Sao nguyên soái có thể không lên chiến trường được?】
【Đúng vậy! Nguyên soái vừa từ chiến trường trở về, một sợi lông cũng không tổn thương mà!】
【Các hạ làm ơn đếm kỹ xem áo khoác đang mặc trên người có bao nhiêu huân chương, đây còn chỉ là một phần rất nhỏ trong số quan trọng nhất thôi, vì quân phục không treo nổi hết!】

Ôn Tinh Lan nắm lấy tay Việt Tư Niên, nụ cười trên mặt hơi khựng lại một chút, thần sắc mang theo vài phần nghiêm túc nhìn đối phương.
Phát hiện đối phương trông không giống kiểu muốn vứt bỏ một trùng cái tàn tật, nhưng cậu vẫn từ chối: “Em thật sự không sao.”
Cậu co chân lại, muốn tránh khỏi bàn tay đối phương.

Việt Tư Niên hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng trầm mặc thường ngày, mạnh mẽ ấn giữ chân Ôn Tinh Lan.
“Sau khi bị nhiễm lạnh, chân đau buốt tận xương, cánh tay phải thậm chí không thể nâng vật nặng, càng nâng càng đau…”

【! Chẳng lẽ đây là nguyên nhân nguyên soái dùng tay trái?!】
【Có rò rỉ video của nguyên soái thời kỳ học viện quân sự rõ ràng vẫn dùng tay phải! Tôi còn thắc mắc sao tay thuận lại đổi nhanh như vậy.】
【 Trong các video chiến trường được tung ra, từ sau sự kiện cướp tinh cầu Bạch Cốt đó, nguyên soái chưa từng dùng tay phải nữa…】

Ôn Tinh Lan khẽ rũ mắt, hàng mi run nhẹ.
Đầu ngón tay cậu khẽ động, giữ chặt tay Việt Tư Niên, môi không tiếng động mấp máy một chút.

Nhóc con dụi dụi mắt tỉnh dậy, mơ mơ màng màng nghe thấy lời của hùng phụ, lập tức mở to mắt, râu trùng dựng thẳng, lo lắng hỏi: “Thư phụ đau đau sao? Thư phụ nhất định phải phối hợp điều trị nha! Hùng phụ dạy con, bệnh, bệnh phải chữa từ nhẹ!”
Nhóc lắp bắp một chút, mới nhớ ra câu nói nguyên gốc, khuôn mặt tròn như quả táo nhỏ đầy vẻ khẩn cầu.

【Hiện tại toàn bộ quân Viễn Hàng đều dựa vào uy danh của nguyên soái để uy h**p các thế lực địch, một khi quân thư cấp S duy nhất rút khỏi tiền tuyến thì điều đó có ý nghĩa gì…】
【Thế lực quân thư trốn khỏi Bạch Tháp ngày càng lớn, chỉ cần nguyên soái còn có thể ra chiến trường thì không thành vấn đề, nhưng…】
【Tư Niên các hạ vẫn đừng dùng mấy thứ đông y đó mà nói bừa, dù sao cũng chưa được công nghệ đế quốc kiểm chứng.】

Ôn Tinh Lan mỉm cười, “Thư phụ chỉ là bị thương nhẹ thôi, không thành vấn đề, đúng không? Hùng chủ.”
Dù vết thương nặng đến đâu, cũng không thể để dân chúng Đế quốc biết, càng không thể để địch phương biết, nếu không sự cân bằng khó khăn duy trì được nhất định sẽ bị phá vỡ, chiến tranh quy mô lớn sẽ bùng nổ trong chớp mắt.

Trong mắt đối phương dâng lên làn sóng đáng thương, trong làn sóng ấy tràn đầy lời cầu xin không tiếng.
Việt Tư Niên khẽ nói, “Không sao đâu, đừng sợ, tôi đều có thể chữa khỏi, có thể tin tôi không?”

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu, giống hệt lúc hứa với nhóc con để quay lại chỗ bầy sói .
Trong lòng Ôn Tinh Lan do dự bất định, nhưng miệng lại không kìm được đáp: “Em tin ngài.”

Trên vệ tinh của tổ chương trình.

Khói mù lượn lờ, trùng cái ẩn sau làn sương trắng nhìn không rõ thần sắc, ông ta nắm điếu xì gà còn đang cháy trong lòng bàn tay, vừa tận hưởng cảm giác đau đớn này, vừa cười nói: “Từ Nhiên, đặt ‘cướp tinh cầu Bạch Cốt’ thành từ khóa chặn cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy năm chữ đó nữa.”

Từ Nhiên ngồi trong góc, treo hai quầng thâm mắt, khẽ gật đầu, ngón tay gõ lên màn hình quang não.

Trịnh Thành Phong chậm rãi kéo dài giọng, “Lần sau tôi sai cậu làm việc, trả lời ‘có’ hoặc ‘được’, đừng giả câm giả điếc, nghe rõ chưa?”
Ánh mắt ông ta âm trầm nhìn về phía Từ Nhiên.

“Vâng, đạo diễn Trịnh.” Từ Nhiên đáp lời, tay lại nhanh chóng mở một tài khoản phụ, tìm ra các id nhắc tới sự kiện cướp tinh cầu Bạch Cốt, gửi yêu cầu kết bạn.

[Không Có Nhưng]: Chào bạn, tôi muốn trò chuyện với bạn về sự kiện cướp tinh cầu Bạch Cốt.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.