Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 21:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Thông báo tinh võng: [Tiểu mê đệ của Nguyên soái Ôn] đã thông qua yêu cầu kết bạn của bạn.

[Tiểu mê đệ của Nguyên soái Ôn]: ? Nói chuyện gì?

[Không có nhưng]: Tôi cũng là fan của nguyên soái, muốn tìm hiểu thêm về chuyện của nguyên soái, xin hỏi cậu còn biết thêm gì về vụ tinh tặc cướp tinh cầu Bạch Cốt không?

[Tiểu mê đệ của Nguyên soái Ôn]: Vểnh tai lên nào, vậy cậu nói cho tôi biết, fan của nguyên soái Ôn gọi nhau bằng biệt danh gì?

Từ Nhiên: …
Cậu ta thao tác cực nhanh mở tinh võng ra tìm kiếm, mò mẫm nửa ngày không ra kết quả, cuối cùng thử thăm dò trả lời: “Tôi là fan mới toanh, còn chưa gia nhập fan đoàn.”

Tinh Tín: Tin nhắn của bạn đã bị từ chối, bạn không còn là bạn bè của [Tiểu mê đệ của Nguyên soái Ôn].

Râu trùng của Từ Nhiên ủ rũ rũ xuống, cậu ta lại lần nữa gửi yêu cầu kết bạn, ghi chú: Tại sao xóa tôi?

Thông báo tinh võng: Đối phương từ chối yêu cầu kết bạn của bạn, ghi chú: Fan giả, nguyên soái Ôn không thích lập fan đoàn, fan cũng không có biệt danh!

Từ Nhiên không bỏ cuộc, lại gửi thêm một lần nữa, ghi chú: Tôi mới thích nguyên soái Ôn gần đây thôi, tôi không rành mấy chuyện này!

Thông báo tinh võng: [Tiểu mê đệ của Nguyên soái Ôn] đã thông qua yêu cầu kết bạn của bạn.

[Tiểu mê đệ của Nguyên soái Ôn]: Ừm, nể cậu thành khẩn như vậy, cho cậu một tuần thử thách. Giờ nói cho tôi nghe, cậu thích nguyên soái ở điểm nào?

Ôn Tinh Lan toàn gặp mấy fan kỳ quái gì vậy? Không muốn dò hỏi mấy tin vặt vãnh này nữa!
Chẳng phải chỉ là biết chuyện tinh tặc tinh cầu Bạch Cốt, còn từng xem video thời học viện quân sự của ngài ấy, còn có khả năng là quân thư dưới quyền ngài ấy thôi sao?
Bản thân cậu ta bị hạn chế bởi thể chất á thư, không vượt qua được khảo hạch học viện quân sự, nên luôn không thể tiếp xúc sâu hơn với tin tức nội bộ quân đoàn.
Nghĩ tới đây, Từ Nhiên vừa rơi nước mắt vừa bắt đầu khen Ôn Tinh Lan tới tấp.

[Không có nhưng]: Nguyên soái cao ráo đẹp trai, chiến công hiển hách, lúc nào cũng treo nụ cười đẹp mắt…

[Tiểu mê đệ của Nguyên soái Ôn]: Hừ! Fan giả! Nụ cười của nguyên soái toàn là lừa trùng!

[Không có nhưng]: Luôn giữ nụ cười tuy là lừa trùng, nhưng cũng là một kiểu thể hiện cảm xúc ổn định…

Tinh Tín: Tin nhắn của bạn đã bị từ chối, bạn không còn là bạn bè của [Tiểu mê đệ của Nguyên soái Ôn].

Trên mặt Từ Nhiên phủ một tầng u ám, cậu ta buồn bã nhìn chằm chằm màn hình quang não, ngón tay ngơ ngác lơ lửng trên bàn phím.
Để cậu ta nói hết một câu không được sao? Để cậi ta tự cứu vãn cho tròn lời không được sao?

Chết tiệt, trùng này rốt cuộc là ai vậy? Khó chơi đến thế!?
Bề ngoài Từ Nhiên vẫn bình thản, nhưng trong tiểu kịch trường nội tâm, mấy trùng nhỏ đã khóc nước mắt đầy đất, cậu ta bực bội truy theo định vị tài khoản, tìm IP của đối phương.

Vòng tròn nhỏ trên phần mềm do chính Từ Nhiên làm xoay một lúc, hiện ra kết quả tra cứu:

Tinh Nhãn Tra: IP của tài khoản bạn tra cứu đang liên tục di chuyển, phạm vi thuộc tinh hệ Viễn Hàng.

Từ Nhiên: Ôn Tinh Lan biết lính dưới tay ngài ấy mò cá xem livestream không vậy?! Thật muốn đi mách! Tức chết đi được!

Trịnh Thành Phong mang theo mùi xì gà có pheromone trùng đực đi tới, cúi người nhìn màn hình quang não.
Ông ta nhíu mày, giọng trầm thấp: “Cậu lén lút làm cái gì đấy?”

Từ Nhiên, á thư ngốc nghếch này, trên mặt giả vờ không cảm xúc, nhưng râu trùng trên đầu thì lúc dựng lên, lúc cụp xuống, tưởng ông ta mù à?

“Công việc.” Ngay khoảnh khắc Trịnh Thành Phong đi tới, quang não của Từ Nhiên tự động bật giao diện phòng livestream.
Trong lòng cậu ta cười trộm: Hừ, sớm đã gắn cảm biến trọng lực gần quang não rồi! Chỉ cần có trùng đi ngang qua, quang não sẽ tự động bật giao diện đã cài sẵn.

Trịnh Thành Phong cảm thấy buồn cười, cũng lười so đo với á thư ngốc nghếch như Từ Nhiên.

Ông ta đi tới bên cửa sổ, nhìn dòng trùng qua lại bên ngoài mà xuất thần.
Thật thú vị, á thư ngốc này, tưởng ông ta không biết sao, còn muốn đòi công bằng cho Ôn Nguyệt Minh nữa.
Nếu không phải ông ta cố ý dung túng, thì á thư này ngay cả đoàn làm phim cũng vào không nổi.

Ông ta sớm đã từ bỏ rồi, Ôn Tinh Lan hẳn cũng đã từ bỏ.
Không, Ôn Tinh Lan có khi còn càng mong chuyện này xảy ra hơn, đúng là toại nguyện.

Trịnh Thành Phong nở một nụ cười ác ý, cứ như vậy đi, cùng đám rác rưởi nhà họ Việt càng ồn ào càng tốt, giúp ông ta kiếm nhiều tiền hơn, rồi kéo theo toàn bộ trùng nhà họ Việt cùng nhau thân bại danh liệt.

Công lý hay không cũng chẳng sao, chỉ cần tất cả những trùng tham gia chuyện này phải trả giá là đủ rồi.

Anh ta lại châm một điếu xì gà, hít sâu một hơi, dùng mùi pheromone trùng đực để áp chế chứng cuồng bạo.
Chỉ là vẫn phải nhanh lên, trước khi ông ta hoàn toàn phát điên.

Trên hoang tinh, mưa vừa tạnh, cầu vồng bảy sắc vắt ngang bầu trời, không khí mang theo hương cỏ cây tươi mát, khiến tâm trạng tất cả các trùng đang BBQ ngoài trời đều cực tốt.

Gấu lớn sau khi tỉnh dậy đã hạ sốt, vết thương còn chưa lành hẳn, vẫn khập khiễng dắt theo gấu con ra ngoài.

【A, gấu lớn đi lại tốt hơn trước nhiều rồi, đúng là có tác dụng thật!】
【Tôi muốn bảo trùng nhà tôi đi tìm các hạ xem thử, không biết các hạ có đồng ý không.】

“Hùng phụ, gấu mẹ dắt gấu con đi đâu vậy?”
Ôn Mặc Ý lưu luyến nhìn hai thân hình lông xù một lớn một nhỏ dần đi xa.

Từ sau khi thử ôm gấu con ngủ, nhóc hoàn toàn mê mẩn cảm giác ôm lông xù.
Khi cảm giác mới mẻ còn chưa qua, vòng tay của các bậc phụ thân so ra đều mất đi sức hấp dẫn.

“Gấu mẹ đi dạy gấu con kỹ năng sinh tồn rồi.” Việt Tư Niên chia xác sói vương thành từng khối, dùng nước thuốc gia vị ướp thịt xong, bày các miếng thịt lên bếp đá đã được làm nóng, kiên nhẫn chờ thịt chín.

“Vậy con cũng phải học sao?” Nhóc con bám sát bên đùi trùng đực đang bận rộn đi tới đi lui, chiếc mũi nhỏ khẽ động, bị mùi thịt nướng thơm đến mức sắp ch** n**c miếng.

【A, tôi cũng muốn ăn, tôi đi tìm nguyên liệu, nướng thịt cùng lúc với các hạ.】
【Không có mấy ‘thảo dược’ mà các hạ nói thì không làm ra được hương vị giống vậy. No bụng rồi mà vẫn thèm quá! Mặt khóc.】
【Tôi chứng minh lầu trên nói đúng, cầu xin các hạ ra một hướng dẫn chi tiết về cách phối thảo dược đi!】
【Cậu có khóc một vạn năm cũng vô ích, các hạ vừa tàn nhẫn vừa tuyệt tình, không thèm xem bình luận trong phòng livestream…..】
【Rốt cuộc các hạ có muốn lấy phần thưởng chương trình không vậy? Sao chưa bao giờ tương tác với phòng livestream thế… dù tôi vẫn luôn bỏ phiếu cho Tư Niên các hạ.】
【Các hạ: Hừ, mấy đứa nhóc! Tôi đã nắm thóp các cậu rồi, căn bản không cần để ý bình luận.】
【Lôi thằng trên ra ngoài cho tôi!】

“Ừm, vậy con phụ trách nhiệm vụ trọng đại là trông lửa nhé, khi thịt đổi màu sẫm thì gọi hùng phụ.” Việt Tư Niên giả vờ suy nghĩ, rồi rất nghiêm túc giao một công việc cho nhóc con.

Ôn Mặc Ý lập tức ưỡn ngực nhỏ, hùng dũng hiên ngang sải bước tới khay đá nướng thịt, đôi mắt to chăm chăm nhìn chằm chằm màu thịt, sợ không hoàn thành nhiệm vụ.

Việt Tư Niên dỗ nhóc con đi chỗ khác xong, bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu cách pha nước mơ chua.
Ừ, thịt nướng ăn kèm nước mơ chua thì giải ngấy nhất.

“Ô mai, sơn tra, hoa quế, cam thảo… không có đường phèn và trần bì thì dùng mật hoa thay thế……”
Việt Tư Niên lẩm bẩm, đột nhiên cảm giác bên cạnh có một ánh nhìn khá là áp lực.

Anh quay đầu lại, bị Lucas đứng sát bên giật mình một cái, suýt nữa thì không giữ được cái nồi nhỏ trong tay.
“Sao vậy?”

Lúc trước đứa trẻ này trốn kỹ được như vậy, xem ra không chỉ vì tóc và mắt đều xanh biếc hòa vào rừng cây, mà còn vì nhóc ta đi lại không phát ra tiếng động.

Lucas liếc nhìn Ôn Mặc Ý một cái, rồi lại nhìn chằm chằm Việt Tư Niên.

Biểu cảm của Việt Tư Niên có chút đau đầu, chẳng lẽ đứa nhỏ này cũng muốn nhận nhiệm vụ trọng đại?
“Cậu muốn nhận việc à?” Anh thử hỏi.

Lucas im lặng gật đầu, tiếp tục nhìn trùng không chớp mắt.

Việt Tư Niên suy nghĩ một chút, cũng không biết đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ thế này có thể làm gì, cảm giác không dễ lừa cho qua.
“Đi nhặt củi khô đi! Lửa nấu bữa ăn của chúng ta giao cho cậu đó!”
Anh vỗ vỗ vai Lucas, dặn dò.

Lucas mặt không cảm xúc, nhưng đôi mắt trong nháy mắt sáng rực lên, “vút” một cái biến mất trước mắt Việt Tư Niên, không biết đã hiểu thành đi đâu nhặt củi khô rồi.

Vừa cúi đầu xuống, Ôn Mặc Ý đã đứng ngay trước mặt, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn bàn tay của Việt Tư Niên.
Việt Tư Niên bất lực vô cùng, cúi người vỗ vỗ vai nhóc con, “Làm cho tốt nhé! Thịt ngon giao cho con đó!”

Ôn Mặc Ý mãn nguyện quay lại bên khay thịt nướng, đứng yên bất động tiếp tục “làm việc”.

【hhh, mấy nhóc con đáng yêu quá trời.】
【Không phải các hạ nói sẽ chữa trị cho nguyên soái sao? Sao còn chưa bắt đầu?】
【Nghe nói là phải ăn cơm đúng giờ, không thể bữa có bữa không nữa, cũng không thể chỉ uống dịch dinh dưỡng.】
【…Dịch dinh dưỡng trong tay tôi hình như đang mở một đợt mỉa mai với tôi.】

Vì hạn chế của tổ chương trình, không phải tình huống nguy hiểm đến tính mạng thì trùng cái không được ra tay.
Ôn Tinh Lan hoàn toàn rảnh rỗi, cậu nhìn Việt Tư Niên bận rộn giữa vòng vây các nhóc con, ánh mắt trống rỗng.

Những triệu chứng đối phương nói ra giống hệt của cậu, cách giải thích nguyên nhân bệnh lại càng khiến cậu không chỗ trốn tránh.
Thực ra cậu không thích để Việt Tư Niên bắt mạch, cảm giác bị mở ra, bị phân tích, bị ép lộ ra sự yếu đuối của bản thân, phá vỡ lớp ngụy trang cường đại.

Điều này khiến Ôn Tinh Lan cảm thấy rất bất an, xưa nay cậu luôn thích dùng nụ cười điềm tĩnh làm mặt nạ che giấu lòng mình.

Sự yêu thích của fan đế quốc được xây dựng trên chiến công hiển hách của cậu, còn sự thân thiết của nhóc con là vì cậu là “thư phụ” của nhóc.

Nếu mất đi năng lực ra chiến trường, để tất cả trùng nhìn thấy con trùng thật của mình(con người thật), vinh quang trước mắt còn tồn tại không?

Trong mắt Việt Tư Niên, cậu là vị nguyên soái rực rỡ mạnh mẽ, hay là một cái vỏ kiên cố che giấu sự trống rỗng bên trong?

Anh sẽ chữa trị cho cậu như thế nào?

Những kẻ đang rúc trong cống ngầm dõi theo cậu, giờ này hẳn đã bắt đầu rục rịch rồi nhỉ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.