“Thịt nướng xong rồi, mau lại ăn đi.” Việt Tư Niên đặt mấy quả trái cây lên lá to, ra hiệu cho hươu con qua ăn.
Ôn Mặc Ý vui vẻ chạy tới, hớn hở kéo tay Ôn Tinh Lan đi ăn thịt nướng.
Đây là thịt nướng mà nhóc cũng tham gia làm đó, kiêu hãnh ưỡn ngực nhỏ.
Ôn Tinh Lan không hề nhận ra, mỗi lần cậu bắt đầu nghĩ đến những chuyện khiến mình không vui, đều sẽ bị Việt Tư Niên vô thức cắt ngang.
Rõ ràng là thầy thuốc chữa lành vết thương cơ thể, nhưng đồng thời cũng xoa dịu tâm hồn những trùng ở bên cạnh.
Mà rõ rệt nhất chính là nhóc con vốn tùy hứng nhạy cảm lúc ban đầu, khi ở bên anh dần dần có được cảm giác an toàn, không còn lúc nào cũng lo bị bỏ rơi, thậm chí học được cách làm nũng dựa dẫm vào trùng lớn.
Việt Tư Niên ngồi trên tảng đá, dùng “đũa” gắp một miếng thịt đưa vào miệng nhai, má phồng lên một cục nhỏ, động đậy qua lại.
Ôn Tinh Lan thấy buồn cười, cũng không hiểu đối phương sống sung túc từ nhỏ như vậy, sao sau khi sinh ra trùng cách thứ hai lại có thể sống nơi hoang dã còn tự nhiên hơn cả cậu.
Ừm, hương vị không tệ, tuy vẫn có chút khác so với tưởng tượng của cậu.
Việt Tư Niên khẽ gật đầu, vì hoàn thành thành công món thịt nướng, khóe miệng không nhịn được lộ ra một nụ cười.
【Ngon quá đi! Vừa rơi nước mắt vừa uống dịch dinh dưỡng, tổ chương trình làm đồ đông y dưỡng sinh của các hạ đi! Tôi! Có! Tiền!】
【Dáng vẻ các hạ ăn cơm giống nhóc con ghê, dễ thương quá!】
【Nguyên soái nhìn các hạ ăn cơm mà nhìn không chớp mắt, hihi!】
Nhóc Lucas đã ngồi sẵn từ sớm, chật vật dùng hai cành cây gắp thịt, gắp mấy lần đều thất bại, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm “đũa” trong tay, trong mắt lộ ra sát khí.
“Không được dùng tay bốc, phải dùng đũa ăn, nếu không lần sau không làm cho cậu nữa.” Dù Việt Tư Niên không quay đầu lại, nhưng vẫn chính xác ngăn chặn lại hành động của một lớn hai nhỏ vừa đặt đũa xuống định vươn tay bốc.
Bọn họ chán nản cúi đầu tiếp tục ăn, còn Ôn Tinh Lan thì nhanh chóng nắm được cách dùng đũa, bắt đầu vừa nhanh vừa tao nhã càn quét thịt nướng.
Lucas vì tốc độ thịt giảm xuống đột ngột mà lập tức cảnh giác, siết chặt đũa, lảo đảo gia nhập cuộc chiến giành thịt.
Ôn Mặc Ý dùng bàn tay nhỏ vụng về kẹp đũa, miếng thịt cứ liên tục trốn khỏi giữa hai thanh gỗ, gấp đến mức mắt ngấn nước, không ngừng ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên.
Việt Tư Niên dùng lá to bày riêng một đống thịt nướng và trái cây dại, đặt bên tay nhóc con.
Anh xoa đầu nhóc, “Ăn chậm thôi, đừng vội, hùng phụ còn nướng tiếp.”
Cảm giác như bị các hạ ám chỉ, mặt Ôn Tinh Lan nóng bừng lên.
Ấu trĩ đến mức tranh ăn với mấy nhóc con, đúng là quá không ra gì.
Cậu cúi đầu, vành tai lộ ra trong tóc ửng hồng, Việt Tư Niên đang đi tới đưa thịt nướng nhìn thấy, không nhịn được vươn tay véo một cái.
Véo xong, Việt Tư Niên cũng lập tức thấy ngại, buột miệng nói: “Xin lỗi, thật sự là… dễ thương quá…”
Mình đang nói cái quái gì vậy?
Chẳng phải là đang trêu ghẹo trùng ta sao?
Ở thế giới này mình là trùng đực, đối phương là trùng cái, rốt cuộc mình đang làm cái gì thế này?
Việt Tư Niên luống cuống tay chân, đặt thịt nướng xuống rồi chạy mất.
【Các hạ trêu xong là chạy, quá đáng ghét rồi!】
【Nguyên soái! Thế này mà còn chưa A lên sao!!!】
【A a a! Mau bắt các hạ lại hôn mạnh đi!】
Ôn Tinh Lan khựng lại, thậm chí không dám nhìn xem bình luận trong phòng livestream đang nói gì.
Trùng cách chính của các hạ hay chơi game, nhưng trùng cách phụ lại như không quen với công cụ công nghệ quá phát triển, thường xuyên quên mất phòng livestream.
Bản thân cậu càng rất khó không để tâm, thường lén lút xem trộm phòng livestream đang nói gì.
Một quân thư đàng hoàng như cậu, chỉ vì tranh ăn với nhóc con mà bị véo tai, còn bị nói là dễ thương.
Cậu thật sự không dám tưởng tượng đám cư dân mạng phóng túng trong phòng livestream sẽ buông ra những lời bạo ngôn gì.
【Hí hí, tai nguyên soái đỏ quá kìa!】
【Nguyên soái không được rồi, nhát quá, vậy mà ngượng đến đứng im luôn.】
Trên mặt Ôn Tinh Lan vẫn mang nụ cười tao nhã điềm đạm, tư thế ăn cơm đẹp đến mức có thể ghi hình làm mẫu huấn luyện lễ nghi, chỉ là sắc hồng trên tai mãi vẫn chưa tan đi.
【Chậc! Nguyên soái ngài có được không vậy? Không được thì để tôi lên! Các hạ mà nói tôi dễ thương, tôi cưỡi khóc ngài ấy luôn!】
【Lầu trên, kéo quần lên cho tôi! Nguyên soái chỉ đối với các hạ như vậy thôi, đối với cậu thì có thể đánh cậu ngốc luôn đó.】
【Trùng bị hại ra làm chứng: tôi từng bị đánh ngốc rồi! Cho nên đừng có mà phóng túng!】
【Ờm… nói thử xem vì sao bị đánh đi, cho mọi trùng vui vui, mặt mong chờ hóng chuyện.】
【Hừ hừ, hy sinh bản thân, thành toàn trùng khác à? Tôi bắn bắn cậu ngay bây giờ!】
…
May mà, đúng lúc Ôn Tinh Lan cực kỳ muốn vùi mặt vào lá cây, thì lại có mấy kẻ lông xù xui xẻo khác giúp cậu phân tán sự chú ý.
Đàn hươu không biết đã tìm bao lâu, cuối cùng dưới sự tàn phá của bão tố, lần theo mùi hương do hươu con để lại, một đường tìm tới hang động.
Trong quá trình đó, vì dấu vết bầy sói tập kích, vết móng vuốt do gấu lớn để lại, cùng mảnh vỡ bẫy thú, đàn hươu nhiều lần trở nên bồn chồn bất an, phát ra tiếng “u u” khẩn thiết gọi con.
Thậm chí vì những âm thanh ấy mà còn bị thú ăn thịt phục kích mấy lần, may nhờ hươu vương đang lúc sung sức cường tráng, dẫn dắt cả đàn phản kích mạnh mẽ, mới an toàn đến được hang động, tìm thấy hươu con.
Hươu con nhìn thấy đàn hươu, trên mặt đầy vẻ chột dạ, cặp chân thon mảnh bước tới, đầu tiên trốn sau lưng Việt Tư Niên, rồi mới không cam tâm không tình nguyện bước ra dưới tiếng kêu trầm thấp của hươu vương.
Nó đảo mắt nhìn quanh, trông chờ có trùng nào đó đứng ra xin giúp.
Việt Tư Niên làm ngơ, hươu con đúng là quá tùy hứng, còn chơi chung với gấu con ăn tạp, may mà không xảy ra chuyện lớn.
Vòng giao du rộng quá mức, đúng là nên bị dạy dỗ một trận, quá tin tưởng các chủng tộc khác không phải chuyện tốt.
Ôn Mặc Ý nhận ra bầu không khí của đàn hươu không ổn, lo lắng siết chặt vạt áo Việt Tư Niên, đứng dậy nhìn về phía đàn hươu.
“Hùng phụ, đàn hươu sao vậy? Hươu con trông rất sợ.”
Hươu con thấy thế, lập tức mắt long lanh nhìn Ôn Mặc Ý, đáng thương vô cùng, tiếng “u u” không ngừng vang lên.
“Đứa trẻ ham chơi nghịch ngợm thì nên bị dạy dỗ.” Ôn Tinh Lan quay trở lại từ trạng thái ngượng ngùng, lập tức nhân cơ hội giáo dục nhóc con.
Ôn Mặc Ý lập tức mím chặt miệng nhỏ, sợ bị hươu con liên lụy, bắt đầu nhớ lại xem mình có từng nghịch ngợm hay không.
Lén chạy đi ôm gấu con ngủ có tính không?
Tết bím tóc cho tóc của thư phụ có tính không?
Vì tò mò mà lén chơi cung tên của anh Lucas có tính không…
Chết rồi, nhiều quá, mười ngón tay đếm không xuể.
Cái đầu nhỏ của nhóc càng nghĩ càng cúi thấp, né tránh ánh mắt cầu cứu của hươu con.
Lucas nhìn thấy đàn hươu, mắt sáng rực: thịt, thật nhiều thịt.
Nhóc sờ về phía cung tên, lưng cong lên, như một sói con chuẩn bị phát động tấn công ngay giây tiếp theo.
Việt Tư Niên dùng lá gói một miếng thịt nướng thật lớn, tiện tay nhét vào lòng bàn tay Lucas, ra lệnh ngắn gọn: “Ăn!”
Lucas vội vàng rụt tay lại ôm chặt khối thịt lớn đó, sợ làm rơi xuống đất.
Nhóc ta tập trung ăn ngon lành, chớp mắt đã quên mất chuyện để ý đến đàn hươu.
Thủ lĩnh đàn hươu thong thả bước tới, dáng vẻ vẫn ưu nhã như vậy, biểu cảm vẫn cao quý như vậy.
Nó từng bước tiến gần hươu con, hươu con từng bước lùi lại, muốn quay người bỏ chạy.
Không biết từ lúc nào hươu mẹ đã vòng ra phía sau hươu con, ánh mắt ôn hòa nhìn gia đình trùng của Việt Tư Niên, khẽ gật đầu, nhưng khi quay sang nhìn hươu con thì biểu cảm lập tức nghiêm khắc hẳn.
Hươu con phát hiện mình bị kẹp trước sau, càng đáng thương “u u” r*n r*.
Hươu vương bước tới không chút nương tay, nhổ phắt mấy túm lông gần mặt nó, hươu mẹ thì dịu dàng tỉ mỉ nhổ sạch lớp lông mới mọc ở chỗ sẹo trên mông nó.
Hươu con phát hiện mình trước sau đều xấu đến mức không thể ra ngoài nghịch ngợm nữa, đôi mắt to đầy nước mắt, cũng không dám ngẩng đầu nhìn trùng tộc mà nó thích, ủ rũ rúc bên cạnh hươu vương che giấu cái xấu, từng bước theo đàn hươu rời đi.
【Phụ huynh kết hợp song song dạy dỗ!】
【hhh,nhóc Mặc Ý lén nhìn qua kẽ tay bị dọa sợ rồi.】
【Giết gà dọa khỉ, tâm địa các hạ với nguyên soái xấu xa quá, mà tôi thích ghê!】
Khi các trùng khác vừa uống nước mơ chua, vừa vây xem hiện trường đàn hươu dạy con, thì Việt Tư Niên mỉm cười, bắt đầu dọn dẹp cái nồi nhỏ.
Một phần dụng cụ y tế đã dùng cho gấu mẹ hôm đó, nếu lại dùng cho Ôn Tinh Lan thì cần phải khử trùng cẩn thận.
Điều kiện có hạn, không có cồn sát trùng, vậy thì dùng nước nóng để khử trùng dụng cụ châm cứu vậy.
Nước sạch sôi sùng sục nổi bọt, anh mở chiếc hộp nhỏ, trải túi vải đựng dụng cụ châm cứu ra, bên trong có một hàng kim bạc sáng loáng lần đầu tiên hiện ra trước mắt các trùng.
Đêm hôm đó cứu gấu mẹ, vì bão tố, gần như không có trùng nào nhìn rõ Việt Tư Niên đã chữa cho gấu mẹ như thế nào.
【Các hạ định làm gì vậy?】
【Cái này hình như là dụng cụ ngài ấy từng nhờ tổ chương trình đặt làm riêng trước đó.】
Ôn Tinh Lan âm thầm quan sát từng động tác của Việt Tư Niên, nhìn hồi lâu, không nhịn được hỏi:
“Hùng chủ, đây là cái gì?”
Việt Tư Niên chăm chú làm sạch dụng cụ y tế, thuận miệng đáp:
“Đây là một phương pháp trị liệu của đông y, gọi là châm cứu.”
Không phải là uống mấy loại thuốc thảo dược kỳ quái nấu thành canh sao?
“Hùng chủ, châm cứu là gì?”
“Là thông qua việc k*ch th*ch các kinh mạch và huyệt đạo trên cơ thể trùng, phát huy tác dụng điều chỉnh trạng thái chức năng của cơ thể, từ đó đạt được mục đích chữa bệnh…”
Việt Tư Niên kiên nhẫn phổ cập, giống như khi còn nhỏ được cha dạy dỗ vậy, nào ngờ những lời ấy lại dấy lên sóng gió dữ dội.
【Cái gì?! Mấy cây kim này là đâm vào cơ thể sao?】
【Đúng là chó không đổi được thói ăn phân, tổ chương trình vẫn quá ưu ái trùng đực, khiến bọn họ còn rảnh rỗi bày mấy trò vớ vẩn này!】
【Ngay cả giả vờ đến hết chương trình cũng không làm được à? Thương nguyên soái.】
【Mọi người có phóng to xem lại đoạn các hạ cứu gấu trong đêm bão không? Rõ ràng lúc cắt bỏ thịt thối đau như vậy mà gấu mẹ vẫn chịu được, rất có thể là vì công cụ trị liệu kỳ lạ của các hạ, mọi trùng bình tĩnh chút đi, có khi các hạ đang chữa trị thật!】
【Đội thủy quân(acc ảo điều hướng dư luận) ở đâu ra vậy? Không phải là trùng rác bỏ tiền thuê đó chứ?】
【Nhà tôi có trùng vì gãy xương để lại di chứng, nên tôi mới xem kỹ đến mức này đó!!!】
【Ồ! Vậy cậu giỏi quá ha! Bây giờ thủy quân có nhiều chiêu ghê!】
…
Ánh sáng trong mắt Ôn Tinh Lan dần dần xám lại, quả nhiên, trùng cách chính hay trùng cách phụ thì về bản chất vẫn là cùng một trùng.
Ôn Mặc Ý lo lắng ôm khuôn mặt nhỏ của mình, râu trùng dựng thẳng, tròng mắt đảo qua đảo lại, quan sát sắc mặt của hai trùng trưởng thành.
“Hùng phụ muốn dùng kim kim đâm thư phụ sao? Thư phụ sẽ đau lắm phải không?”
Nhóc Lucas cũng cuối cùng chịu ngẩng đầu khỏi đống thịt nướng, nhìn về phía dụng cụ châm cứu trong tay Việt Tư Niên.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]