Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 23:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Việt Tư Niên bị nhóc con đánh gãy phần phổ cập khoa học về châm cứu, mờ mịt ngẩng đầu nhìn sang bên này, ánh mắt trong trẻo vô tội bị phòng live stream thu lại trọn vẹn.

【 Miệng nói đạo lý nhưng lòng dạ như thú, giả bộ giống thật đấy! 】

【 Trùng đực các hạ đúng là có cái gọi là “đam mê thanh lịch”. 】

Trịnh Thành Phong chăm chú nhìn phòng live stream, nhìn một lúc, khóe miệng ông ta khoa trương cong lên.

Ông ta nhẹ nhàng phun ra một vòng khói, ung dung thưởng thức một chút, sau đó cười nhạt phân phó: “Từ Nhiên, thu hồi lại 40% lưu lượng của Việt Tư Niên đã chia sang cho tổ khác, đẩy trở lại cho Việt Tư Niên.”

Vừa hay bên tổ khác cũng sắp có trùng cái khách quý tới, không cần thiết phải đối xử đặc biệt, hiện tại phòng live stream của Việt Tư Niên mới là điểm bùng nổ tiết mục.

Từ Nhiên khẽ nhíu mày, cậu ta không cho rằng các hạ đang giả vờ.

Vì một vài nguyên nhân, cậu ta đặc biệt hứng thú với “đông y” của Việt Tư Niên, cho nên đã cẩn thận xem qua từng video chữa trị của đối phương, thậm chí còn phục chế tình huống tương tự trên dị thú để làm thí nghiệm.

Từ Nhiên nhớ lại trạng thái của vật thí nghiệm, trong lòng chắc chắn: y thuật của các hạ có hiệu quả thật.

Trịnh Thành Phong quá mức võ đoán, ông ta nhất định sẽ vì hành vi hiện tại mà tự gánh lấy hậu quả xấu.

Nhưng Từ Nhiên không định nhắc nhở trùng cái ác liệt này, cậu ta chán ghét nhíu mũi, đối phương ngày nào cũng dùng mùi tin tức tố của trùng đực hun mình, hại cậu ta không thể không uống thuốc ức chế đến mức nghiện.

“Rõ, Trịnh đạo.” Từ Nhiên nhẹ giọng đáp lại, đồng thời ngón tay nhanh chóng thao tác.

Lưu lượng phòng live stream của Việt Tư Niên tăng vọt theo đường thẳng, cùng lúc đó giá trị bình chọn trùng khí (nhân khí) lao dốc không phanh, từ hạng nhất số dương rơi thẳng xuống hạng nhất từ dưới lên. Dù trong phòng live stream vẫn có không ít fan giữ được tỉnh táo và lý trí, cũng chẳng thể làm gì, hoàn toàn không ngăn nổi đám anti-fan mù quáng cùng lượng lớn thủy quân dẫn dắt tiết tấu tràn vào.

Trên màn hình phòng live stream, Việt Tư Niên dời ánh mắt nhìn về phía nhóc con, rồi lại ngẩng đầu nhìn Ôn Tinh Lan, môi khẽ mím, hàng mi đen dày nhẹ nhàng khép xuống.

Việt Tư Niên nhớ ra điều gì đó, mở phần bình luận của phòng live stream, lướt qua đám chữ dày đặc, nhìn một lúc rồi trầm mặc tắt đi.

Ôn Tinh Lan đột nhiên dâng lên cảm giác có lỗi, bản thân như đangvô cớ bắt nạt một chú mèo nhỏ đáng thương lại đáng yêu.

Chú mèo nhỏ đã thu móng vuốt thật kỹ, thân cận muốn đặt đệm thịt mềm mại lên người mình, vậy mà cậu lại dùng ánh mắt nghi ngờ đâm tổn thương đối phương.

“Châm cứu sẽ có cảm giác đau, nhưng đồng thời có thể giúp vị trí vết thương cũ năm xưa của cậu khôi phục lại sự vận hành khí huyết bình thường.”

Giọng Việt Tư Niên trầm thấp, giống như một chú mèo nhỏ uể oải, khe khẽ meo mấy tiếng rồi không nói nữa.

Anh bắt đầu dùng nước ấm để khử trùng từng cây kim bạc, động tác trông có vẻ bình tĩnh tự nhiên, nhưng trong đầu vang lên tiếng ù ù không ngừng nghỉ của kiếp trước.

[ Lang băm, dùng dược liệu có độc để trị liệu! Đền tiền! Đền tiền! ]

Nhưng trước đó ông thậm chí còn nằm liệt giường không dậy nổi, giờ lại có thể trung khí mười phần mà gào thét với tôi.

Đầu ngón tay anh run lên, rồi lại mạnh mẽ ấn xuống, thu từng cây kim bạc cất lại vào túi.

[ Cậu có chứng chỉ hành nghề y không? ]

Việt gia nhiều đời hành y, tôi là truyền nhân đời thứ mười sáu… vì để đào sâu thêm về y thuật, tôi đã theo học đại học dược đông y, mọi giấy chứng nhận liên quan tôi đều có.

Nhưng đó là một thế giới khác, tất cả những giấy chứng nhận kết tinh từ nỗ lực của cậu đều đã tan thành mây khói.

Kim bạc vô ý đâm trúng đầu ngón tay Việt Tư Niên, giọt máu lập tức trào ra, mà dường như anh không hề cảm nhận được đau đớn, máy móc mà tiếp tục khử trùng kim bạc thêm lần nữa.

【 A, các hạ bị thương rồi! 】

【 Mấy trùng quá đáng thật đấy! Trước đó chẳng phải các hạ đã chữa khỏi cho bọn nhóc con và dị thú sao? 】

【 Đó chỉ là vẻ ngoài giả dối của bọn trùng rác rưởi thôi! 】

[ Đông y đều là mê tín phong kiến! Thanh niên thời đại mới như chúng ta không thể tin mấy thứ đó! ]

Lúc bà nội của cậu mệnh treo sợi tóc, cha tôi từng dùng An cung Ngưu Hoàng hoàn cứu bà ấy sống lại; khi cậu còn nhỏ sốt cao đến hôn mê, là lần đầu tiên tôi đến khám bệnh tại nhà cứu cậu trở về…

Trái tim Việt Tư Niên triệt để lạnh xuống, anh cuốn nhẹ chiếc túi lại.

Theo động tác đó, những cây kim bạc dưới ánh mặt trời phản xạ ra ánh sáng chói mắt, khiến anh liên tưởng đến quân phục của Ôn Tinh Lan, hàng huân chương màu vàng nơi vai trái, cùng sợi xích bạc lay động trên huân chương.

Cách năm năm, anh dừng lại một chút rồi lại mở túi ra lần nữa, ánh mắt dịu dàng nhìn mặt nước sôi đang sủi bọt dày đặc, giọng nói như cơn gió xuân lướt qua mặt đất.

“Xin cậu hãy tin tôi lần này.” Tôi thật sự không đành lòng để một anh hùng chiến trường như vậy kết thúc theo cách này.

Tuy ngoài miệng nguyên thân luôn nhục nhã đặc thù trùng hóa của Ôn Tinh Lan, nhưng trong ký ức khắc sâu nhất lại là dáng vẻ anh dũng bừng bừng khí thế của đối phương trên chiến trường.

Ôn Mặc Ý căng thẳng nhìn qua lại sắc mặt hai trùng, bàn tay nhỏ nắm chặt tay áo Việt Tư Niên, giống như đang cố giữ lấy một ảo ảnh sẽ biến mất ngay giây tiếp theo.

Nhóc con nhỏ tuổi chẳng hiểu gì cả, nhưng trực giác nói cho nhóc biết, hùng phụ lúc đang rất đau khổ.

Tuy “châm cứu” nhìn có vẻ đau đau, nhưng hùng phụ nói về “đông y” chưa từng nói dối nhóc dù chỉ một câu.

“Chân của thư phụ đau đau, châm cứu cũng đau đau, đau đau cộng lại có thể sẽ khỏi không?”

Trùng con từ nhỏ đã tiếp nhận giáo dục tinh anh, sớm đã học được cộng trừ nhân chia, nhóc ngây thơ khuyên nhủ vị thư phụ trông có vẻ đang rất mâu thuẫn kia tiếp nhận châm cứu trị liệu.

【 Nhóc Mặc Ý vẫn còn quá nhỏ, không hiểu sự ác độc ghê tởm của trùng đực! 】

【 Nguyên soái ngàn vạn lần đừng đồng ý! 】

Việt Tư Niên rút mấy cây kim bạc ra, nhanh đến mức Ôn Tinh Lan còn chưa kịp phản ứng, đã nhanh chóng châm vào vài vị trí trên cánh tay mình.

“Giống như thế này.”

【!!! Các hạ vậy mà dùng chính mình làm thí nghiệm! 】

【 Tôi thật sự tin các hạ không phải đang đùa giỡn trùng cái! 】

【 Mấy trùng đúng là dễ bị lừa, tự châm mình thì lực độ đều khống chế được, vậy chứng minh được điều gì chứ? 】

Hàng mi anh khẽ nâng lên, đôi mắt ôn hòa nhìn về phía cậu, nhưng lại thiếu đi vài phần thân mật như trước, vô cớ sinh ra mấy phần lạnh lẽo.

Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm hàng mi thon dài mềm mại của đối phương, nhớ lại từng cảnh Việt Tư Niên chữa trị cứu trùng trong phòng live stream, trong lòng không phân rõ rốt cuộc là hối hận hay nghi ngờ.

Rõ ràng mình đã nói sẽ tin anh, vậy mà dũng khí không bằng một nhóc con dám thử một lần.

Cậu im lặng tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh Việt Tư Niên, đưa chân phải sang.

Việt Tư Niên cúi đầu, đầu ngón tay khẽ vuốt chiếc túi, đuôi tóc đen sẫm buông xuống bên cổ trắng nõn, nốt ruồi đen nhỏ xíu giống như một giọt nước mắt rơi nơi khóe mắt, mùi hương đắng nhẹ nhè nhẹ quanh quẩn chóp mũi Ôn Tinh Lan.

Đã lâu không được trùng đực dùng tin tức tố trấn an, cậu nhìn chằm chằm yết hầu nhỏ kia lên xuống, sắc xanh đen trong mắt khó phân biệt, bề ngoài lộ ra nụ cười trong trẻo.

“Hùng chủ, em tin ngài.” cậudừng lại một chút, “làm châm cứu đi.”

Cậu xoa xoa đầu Ôn Mặc Ý, “Có thể sẽ đau đau một chút đó, thư phụ thử xem trước, thử xong sẽ nói cho con.”

Chỉ là mấy cây kim mà thôi, so với bị thương trên chiến trường thì có là gì?

Các hạ còn dám làm mẫu trên chính mình, vậy mình có gì mà không dám thử?

【 Nguyên soái đừng quá chiều trùng rác rưởi như vậy a!!! Cứu mạng! Đáng giận, tôi vậy mà bị cắn trúng đường thủy tinh! Nghi ngờ trọng sinh! 】

【 Tôi lại cảm thấy hình như các hạ không được vui lắm, biểu cảm lúc phổ cập khoa học châm cứu trước đó còn thả lỏng hơn một chút. 】

【 Nhóc Mặc Ý còn nhỏ mà đã phải gánh chịu quá nhiều, tận mắt nhìn thư phụ dần dần bị chèn ép…】

Nhóc Lucas vẫn ngồi xổm bất động bên cạnh, ánh mắt thẳng đơ nhìn chằm chằm động tác của Việt Tư Niên.

Châm cứu là gì vậy? So với dược thiện thì thế nào?

Dược thiện khiến thể lực của nhóc ta khôi phục nhanh hơn trước kia, châm cứu có thể khiến mình trở nên mạnh hơn không?

【 Tôi thậm chí còn đoán được nhóc Lucas đang nghĩ gì…】

【 Ha hả, cái tên lười đó cuối cùng cũng mò tới tìm nhóc con. 】

【Lucas đi săn thức ăn một mạch không về, chắc là đói rồi nhỉ? 】

【 Nghe nói hôm nay khách quý trùng cái của các tổ sẽ đến, chỉ sợ các thư quân bị làm khó thôi, dù sao trùng bùn cũng có ba phần hỏa khí. 】

Việt Tư Niên cuốn ống quần của Ôn Tinh Lan lên, phần da chân đầy những vết sẹo chằng chịt của đối phương lộ ra.

Ôn Tinh Lan có chút tự ti rụt chân lại, trùng đực đều thích làn da trơn bóng đẹp đẽ, vì vậy á thư làm công việc văn chức thường càng dễ được trùng đực hoan nghênh.

Dường như Việt Tư Niên không hề để ý đến những vết thương chồng chất trên chân trùng cái, vừa lấy kim bạc từ trong túi ra vừa hỏi: “Bình thường cậu có dùng nước hoa không?”

Là mùi cơ thể hay mùi nước hoa? Rõ ràng đã bị mưa lớn xối qua, cũng không có chỗ thích hợp để tắm rửa, vì sao ngửi vẫn thấy ngọt như vậy? Hương thơm còn lưu lại lâu như thế?

Ôn Tinh Lan mờ mịt nhìn Việt Tư Niên, “Hùng chủ, em không dùng nước hoa.”

Quân thư không được phép sử dụng vật phẩm có mùi đặc thù, sẽ ảnh hưởng đến việc ẩn nấp và truy dấu hành tung quân địch trên chiến trường.

“Vì sao lại hỏi như vậy?”

【 Sao tự nhiên lại nhắc đến nước hoa thế? 】

【 Emmm… nói đến mùi hương, tôi đột nhiên nhớ tới chủng tộc của nguyên soái, không lẽ là…? 】

Anh nhân lúc đối phương bị phân tán sự chú ý, nhanh chóng hạ kim. Không hề chuẩn bị tinh thần bị châm đột ngột một cái, Ôn Tinh Lan khẽ kêu lên một tiếng, cúi đầu nhìn về phía chân mình, còn Việt Tư Niên thì hạ giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy đáp lại: “Tôi cứ ngửi thấy trên người cậu có một mùi ngọt, tưởng là dùng nước hoa.”

“A?!” Đồng tử Ôn Tinh Lan mở to, đột ngột ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên, sắc mặt càng lúc càng đỏ.

Thứ Việt Tư Niên ngửi được… chẳng lẽ là của tộc bướm?

Loại hương khí kỳ lạ, không thể tự khống chế đó, bản thân trùng hoàn toàn không thể nhận ra, chỉ có những trùng bị tộc bướm vô thức câu dẫn mới có thể ngửi thấy rõ ràng.

Chẳng lẽ các hạ cũng có hảo cảm với mình sao? Cho nên mới có thể ngửi được?

Ôn Tinh Lan cúi đầu lén ngửi ngửi người mình, nhưng vì nghĩ đến khả năng các hạ có hảo cảm với mình, khiến cậu hoàn toàn không thể tập trung tinh thần. Ngược lại, mùi hương hơi đắng trên người Việt Tư Niên lại càng lúc càng hiện diện rõ rệt nơi chóp mũi.

【 Cái gì cái gì? Các hạ nói gì vậy? Nguyên soái “A” một tiếng kinh ngạc như thế, rốt cuộc là vì đau hay là vì chuyện khác!!! Tò mò chết tôi rồi, có ai nghe thấy không? 】

【 Tôi cũng không nghe được, cũng chẳng nhìn rõ khẩu hình! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Ruột gan cồn cào quá 】

【 Mặt nguyên soái đỏ quá… Tôi có dự cảm không ổn, thiên phú chủng tộc của tộc bướm nổi tiếng là não yêu đương mà… 】

【 Phản đối bịa đặt! Tộc bướm có tội gì! Tộc bướm mới không não yêu đương! Nguyên soái càng không thể là não yêu đương!!! 】

【 … 】

Việt Tư Niên nhân cơ hội này nhanh chóng châm xong toàn bộ kim.

“Chân cần giữ kim mười lăm phút.”

Anh lạnh lùng cúi đầu xem thời gian trên quang não, hoàn toàn không phản ứng lại trùng cái đang đỏ mặt, rồi lại tiếp tục phân phó.

“Cởi áo trên ra, tiếp theo là vai phải.”

Quả nhiên chân không còn đau như trước nữa.

Ôn Tinh Lan đè tay lên cổ áo sơ mi, do dự rồi chậm rãi tháo cúc, nửa cởi áo trên, để lộ bờ vai rắn chắc đầy sức lực. Trên đó, hoa văn trùng xinh đẹp bị một vết sẹo lớn xé toạc ngang qua.

Điều duy nhất khiến Ôn Tinh Lan không quá khó chịu là, những phần da thịt lộ ra đều đã được phòng live stream che mosaic.

Hoa văn trùng của quân thư là bộ phận có sức hấp dẫn nhất đối với trùng đực, mà một trùng cái có hoa văn trùng bị hủy hoại, chẳng khác gì bị hủy dung.

Việt Tư Niên vẫn đang thất vọng vì Ôn Tinh Lan không tin mình, nhưng khi lại nhìn thấy những vết thương đáng sợ trên cơ thể trùng cái, anh liền mềm lòng.

Đầu ngón tay anh nhẹ chạm vào vết thương của đối phương, dịu giọng hỏi: “Có phải rất đau không?”

Việt Tư Niên đang hỏi Ôn Tinh Lan của quá khứ, trùng cái thiếu niên đầy vết thương nhưng lại luôn thờ ơ với chính mình.

Ôn Tinh Lan nhạy bén nhận ra điều đó, ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên với ánh mắt mang theo vài phần dịu dàng, nhịn không được nắm lấy tay đối phương.

“Rất lợi hại, huân chương chiến sĩ.” Việt Tư Niên bình thản rút tay mình về. Khi thấy đối phương đã thích ứng với châm cứu, không còn cần phải trấn an nỗi sợ nữa, anh cũng không nói thêm lời nào để phân tán sự chú ý của Ôn Tinh Lan.

Cảm giác ấm áp nơi vết thương ở vai vừa biến mất, kim bạc đã hạ xuống, giọng nói dịu dàng kia cũng không còn vang lên nữa.

Là vì hoa văn trùng của mình bị tổn hại sao? Nhưng anh còn khen mình mà, khen đó là huân chương của chiến sĩ.

Hay là vì mình đã không tin anh, cho nên anh ghét mình?

Ôn Tinh Lan cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, thần sắc giống hệt một chú chó lớn đáng thương kiểu đã làm sai chuyện, rồi bị đuổi ra khỏi cửa.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.