【《 Huân chương chiến sĩ 》, ô ô, nếu tôi là nguyên soái chắc cũng sẽ não yêu đương thôi. 】
【 Phải nói là, kịch bản của trùng rác rưởi đúng là khó đề phòng, tôi thật sự bị đánh trúng tim một phát. 】
【 A! Nguyên soái định nắm tay lại bị từ chối kìa! Đau lòng quá, có phải các hạ giận nguyên soái rồi không? 】
【 Nguyên soái chiều tới mức này rồi còn gì? Đã đồng ý để các hạ mân mê mấy phương pháp trị liệu kỳ quái trên người mình rồi! 】
【 Các hạ còn tự làm mẫu trên người mình nữa chứ! 】
【 Chỗ bị thương nguyên soái là hoa văn trùng à? 】
Khi Việt Tư Niên càng lúc càng tập trung vào trị liệu, tiếng ù ù trong đầu anh dần dần suy yếu rồi lắng xuống.
Anh gỡ từng cây kim bạc ra, vừa gỡ vừa nói: “Bé cưng, châm cứu có mười điều kiêng kỵ, không được châm khi bệnh nhân đói khát, mệt mỏi rã rời, phẫn nộ sợ hãi, sau khi hành phòng không lâu… đó là kiến thức châm cứu cơ bản.”
Việt Tư Niên rút kim xong, tiện tay chỉnh lại cổ áo cho Ôn Tinh Lan, dịu giọng dặn dò: “Sau khi châm cứu, chỗ đó không được dính gió, hôm nay cũng không được tắm rửa.”
Mày mắt anh nhuốm chút không vui, tiếp tục nói: “Vai phải có vết thương thì phải dưỡng cho tốt, đừng cố gắng quá nữa.”
【 Ừm, tôi cũng muốn được các hạ quản như vậy! Được chỉnh lại cổ áo là cảm giác gì thế? Tôi cũng muốn thử một lần! 】
【 Mặt nguyên soái đỏ quá rồi! Há há! 】
Việt Tư Niên nhớ lại từng cảnh trong quá khứ: Ôn Tinh Lan tay không bẻ gãy sừng hươu khiến cả đàn hươu phải tránh đường, một tay ôm nhóc con đi sát Lang Vương… chỉ mấy ngày ngắn ngủi anh tận mắt thấy những chuyện đó, ở những nơi anh không nhìn thấy, trùng này chắc chắn còn tùy hứng hơn nữa.
Nếu không phải thể chất hồi phục của Trùng tộc mạnh, nếu không phải chưa từng chịu tĩnh dưỡng nghiêm túc, thì thương thế cũng đã không bị kéo dài đến mức này.
Ngón tay Ôn Tinh Lan khẽ động, nhìn đôi môi đỏ trước mặt đang không ngừng khép mở, ánh mắt càng thêm khát khao, nhưng bề ngoài vẫn ngoan ngoãn gật đầu, sợ lại khiến Việt Tư Niên không vui.
Nhóc con nửa hiểu nửa không giúp hùng phụ khử trùng kim bạc, thân hình nhỏ bé thân mật áp sát Việt Tư Niên.
“Hành phòng là gì vậy?” Giọng nói ngây thơ vang lên.
“Nhóc ngốc, hành phòng là làm chuyện sẽ có trùng con đó.” Lucas ngồi xổm bên cạnh quan sát châm cứu, trong mắt tràn đầy tò mò muốn thử, khuôn mặt nhỏ đờ đẫn, thuận miệng trả lời.
Việt Tư Niên cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng khóe mắt vẫn nổi lên một tầng hồng nhạt. Anh lau sạch từng cây kim bạc rồi bỏ vào túi chuyên dụng.
Vì đặc điểm bề ngoài của Trùng tộc, anh thường xuyên quên mất sự khác biệt giới tính trong thế giới này.
Việt Tư Niên thậm chí có chút buông xuôi. Trong chương trình mà anh bị ép lên này, anh đã không biết mình đã làm bao nhiêu chuyện khiến bản thân xấu hổ.
Trong mắt người làm nghề y, không có giới tính.
Anh lặp đi lặp lại tự khuyên mình trong đầu, ngoài mặt vẫn trấn định mở miệng: “Mọi hành vi đều cần cân nhắc khả năng trở thành nguyên nhân gây bệnh, rất nhiều bệnh tật phát sinh từ thói quen sinh hoạt không tốt. Trong tình huống không khẩn cấp, châm cứu trị liệu phải chọn lúc cơ thể người bệnh ở trạng thái thích hợp nhất.”
Nói tới đây, anh dừng lại một chút, cảm thấy trong lòng không còn bức bối như vậy nữa.
Dù sao đây cũng là dị thế giới, bối cảnh văn hóa hoàn toàn khác biệt, muốn Trùng tộc tinh tế tiếp nhận một sự vật mới hoàn toàn xa lạ, tất nhiên cần có quá trình thích ứng.
Có lẽ chính mình đã quá nóng vội.
Dù là thảo dược đông y hay châm cứu, đều không nên gấp gáp.
“Giống như vết thương của thư phụ bé cưng, là do sau khi bị thương không tĩnh dưỡng cẩn thận nên để lại di chứng. Nếu thương thế không nặng, xoa bóp cũng có thể giảm bớt.”
Anh khom lưng, lộ ra một đoạn da thịt mơ hồ, bàn tay men theo làn da mát lạnh nơi cẳng chân Ôn Tinh Lan, ấn xuống từng chút một, làm mẫu cho nhóc con xem.
Ôn Tinh Lan đột nhiên không kịp đề phòng đã bị xoa bóp, cảm giác vừa đau vừa sướng đồng thời truyền lên theo dây thần kinh ở chân, cậu siết chặt lấy cổ tay Việt Tư Niên, suýt nữa thì mất mặt mà rên ra tiếng.
Cậu thậm chí còn nghi ngờ có phải các hạ đã biết những suy nghĩ không an phận trong đầu mình, cho nên mới cố ý dạy dỗ mình như vậy hay không.
【 Tôi hợp lý nghi ngờ nguyên soái không chịu nổi, các hạ đúng là quá biết trêu trùng rồi! Mặt đỏ bừnging 】
【 Trong mắt tôi bây giờ chỉ còn eo và tay của các hạ, thèm chết tôi! 】
【 Ngón tay dài thật, muốn được các hạ dùng ngón tay đùa giỡn quá. 】
【 Tôi ổn rồi, thỏa mãn kéo quần lên. 】
Quản lý viên: ID Lãng lãng điên tiểu ong, Uy phong bọ ngựa bọ ngựa đã bị tố cáo, thẻ vàng, còn 2 lần nữa sẽ xử lý khóa acc.
【 Nói cách khác, tôi còn có thể tiếp tục đùa giỡn các hạ thêm 2 lần nữa đúng không? 】
【 Trên lầu đúng là biết giải nghĩa ngôn ngữ tinh tế…】
【 Các hạ đối diện tôi đi, đối diện tôi đi! Tộc bọ ngựa dòng chính có siêu nhiều tư thế!!! 】
【 Thư nó( Má nó), đám trùng damdang này! Nguyên soái đại trùng(đại nhân) cứ yên tâm! Chúng tôi sẽ nhanh chóng tiêu diệt toàn bộ “sắc lục”! 】
Quản lý viên: ID Uy phong bọ ngựa bọ ngựa đã bị tố cáo, thẻ vàng, còn 1 lần nữa sẽ xử lý khóa acc.
Xin đừng bắt nạt một trùng cái chưa từng được trùng đực dùng tin tức tố trấn an như vậy.
Ánh mắt Ôn Tinh Lan nhìn về phía Việt Tư Niên vừa đáng thương lại vừa đáng sợ, giống như một con sói đói lang thang suốt đêm đông, tham lam nhìn chằm chằm con mồi sống sờ sờ trước mắt, vừa thèm khát nhưng lại vừa sợ hãi làm đối phương hoảng sợ mà chạy mất.
Việt Tư Niên hoàn toàn không hay biết, chỉ lo tiếp tục nói: “Khi thương thế quá nặng, hoặc tình trạng bệnh nhân cần trị liệu gấp, sau khi điều chỉnh tốt trạng thái bệnh nhân thì phải lập tức hạ châm.”
“Vẫn còn đau như vậy sao?” Việt Tư Niên phát hiện bàn tay Ôn Tinh Lan siết chặt, mu bàn tay nổi cả gân xanh, anh nhíu mày, tiến lại gần hơn để hỏi han.
Cái phòng live stream đáng chết này! Các hạ quá đáng giận, không phân biệt hoàn cảnh mà câu trùng!
Ôn Tinh Lan không chịu nổi nữa, cậu vươn tay túm lấy cổ áo đối phương, muốn hung hăng hôn xuống để tuyên bố chủ quyền.
Tùy tiện để đối phương tức giận cũng được, tất cả đều là do các hạ dung túng khiến mình sinh ra vọng tưởng, đều là lỗi của anh.
【 A a a a! Nguyên soái đại trùng! Lên đi! Hôn chết yêu tinh dụ trùng này! 】
【 Muốn hôn muốn hôn!!! Tôi chờ được đến ngày này dễ dàng sao!!! 】
“Có trùng ở đây không?” Một giọng nói hữu khí vô lực vang lên cách đó không xa.
【 Đồ lười Hailen các hạ… tìm lâu như thế mới tìm được chỗ này. 】
【 Lui ra! Phế vật đừng quấy rầy tôi gặm đường! 】
Nhóc Lucas vừa rồi còn chen chúc cùng nhóc Mặc Ý hóng chuyện ở tuyến đầu, vừa nghe thấy tiếng gọi, “vèo” một cái đã biến mất không thấy bóng trùng.
【 Nhóc Lucas… chạy trốn nhanh thật đấy. 】
【 Dù sao Hailen các hạ lười đến muốn mạng, hai cha con đều là hắc ám đầu bếp… nhóc Lucas không muốn ăn lại mấy món nấu dở đến mức chỉ biết ngửa mặt nhìn trời, chuyện đó hoàn toàn bình thường. 】
【 Điều tôi hối hận nhất năm nay là cộng cảm với nhóc Lucas ăn đồ do Hailen các hạ nấu, ăn xong cảm thấy cái lưỡi của mình không xứng ở lại trong miệng nữa…】
【 Bao nhiêu con mồi của nhóc Lucas đã bị Hailen các hạ hủy hoại trong một sớm, không đếm xuể. 】
【 Không chết đói được là nhờ nhóc Lucas siêng năng đi săn cả. 】
【 Sau mỗi nhóc con cuốn vương(chăm chỉ tốt việc) đều có một hùng phụ kỳ quặc. 】
Việt Tư Niên nhân lúc Ôn Tinh Lan thất thần, thoát khỏi tay đối phương, lặng lẽ đi xa.
Ôn Tinh Lan muốn làm gì? Đối phương với nguyên thân chẳng phải là liên hôn gia tộc sao?
Anh tìm kiếm trong những mảnh ký ức của nguyên thân, chần chừ nghĩ thầm: Hơn nữa, có phải Ôn Tinh Lan đã có trùng mình thích rồi không?
Theo việc Việt Tư Niên dung hợp với thân thể nguyên thân ngày càng lâu, một số mảnh ký ức rất nhỏ thường xuyên hiện lên. Sau khi không ngừng chỉnh lại hợp nhất, anh phát hiện tình cảm giữa nguyên thân và Ôn Tinh Lan không tốt, luôn có điều bận tâm, còn từng nghi ngờ trong lòng đối phương có trùng khác.
Tuy không rõ đó có phải hiểu lầm hay không, nhưng anh không định để mối quan hệ liên hôn trói buộc đối phương.
Đại bàng hùng dũng trên chiến trường không nên bị thế tục làm gánh nặng, cậu nên bay cao hơn nữa, cao đến mức có thể nhìn thấy những nơi tốt đẹp và xa xôi hơn.
Ôn Tinh Lan hạ thấp lông mày, âm trầm nhìn về phía trùng vừa tới.
Trên hoang tinh này, cậu đã bị phá hỏng quá nhiều lần.
Rõ ràng đã rất nhiều lần, cậu đều cảm giác được, chỉ thiếu một chút nữa thôi, là có thể cùng Việt Tư Niên tiến thêm một bước.
Mà chỉ khi triệt để nắm chặt Việt Tư Niên trong tay, cậu mới có thể nghĩ cách không bao giờ để đối phương rời đi, khiến trùng này vĩnh viễn ở lại bên cạnh mình.
【 Ánh mắt của nguyên soái đáng sợ thật! Run bần bật ing 】
【 Các hạ đến tay rồi mà lại bị trốn mất, đổi là cậu thì tâm trạng có tốt nổi không? 】
【 Tôi ngày đêm không nghỉ xem tiết mục đến hôm nay, chỉ để cắn đúng miếng đường này thôi đó! Tôi dễ dàng sao!? Tôi hận quá! 】
【 Nhưng tôi lại càng hứng thú với hiệu quả tiếp theo của châm cứu, vết thương cũ trên chiến trường của tôi năm nào cũng phát tác, vì thế mà giá trị tinh thần cuồng bạo tăng vọt! Phiền chết trùng rồi! 】
【 Phòng live stream này rốt cuộc có mấy trùng nghiêm túc xem Biến Hình Ký vậy? 】
【 Ha hả, rốt cuộc là đang cho ai biến hình đây!? Đáng chết thật, vì xem tiết mục mà tôi cũng đang bị “biến hình” theo! 】
“Lu ~ cas ~”
Hailen nửa chết nửa sống nằm trên một chiếc xe gỗ nhỏ, giơ một cây gậy gỗ bé xíu, đầu gậy buộc một quả trái cây.
Một con gấu mèo nhỏ không biết từ đâu ra, bị dây thừng trói chặt nối liền với xe gỗ, đang “hự hự” gắng sức kéo xe, chạy đuổi theo quả trái cây phía trước.
【…】
【 Xem nhiều tập như vậy rồi mà tôi vẫn không hiểu nổi. 】
【 Rõ ràng trước khi nhóc Lucas ra ngoài đi săn đã để lại thức ăn cho các hạ, kết quả các hạ vì không biết xử lý sinh vật sống mà đói tới tận hôm nay…】
【 Không biết xử lý sinh vật sống, nhưng lại rất biết cách nô dịch sinh vật sống, hễ dính dáng tới là không con nào thoát. 】
【 Hailen các hạ vì không muốn tự mình đi bộ, dùng quả trái cây cuối cùng để câu dị thú…】
【 Các hạ có thể sống một mình tới hôm nay, ngoài giá trị vũ lực của nhóc Lucas ra, còn nhờ vào giá trị may mắn khó hiểu nữa…】
【 Khi các tổ khác bị triều dị thú đuổi cho chạy tán loạn, thì Hailen các hạ đang ngủ nướng ở đủ loại địa điểm kỳ quái…】
Nhóc Lucas ngồi xổm trên một cây đại thụ, trốn trong tán lá không lên tiếng, coi như không thấy gì mà nhắm mắt lại.
Việt Tư Niên nhìn gấu mèo nhỏ đang chạy về phía mình, suýt nữa thì bật cười, nhưng vội vàng nín lại, cười thẳng vào mặt một cục lông xù như vậy thật sự quá thất lễ.
Hailen nằm trên xe gỗ nhỏ, rất nho nhã lễ độ mà chào hỏi.
“Xin chào, Tư Niên các hạ, tôi là Hailen, là hùng phụ của Lucas, xin hỏi ngài có nhìn thấy nhóc con nhà tôi không?”
Lời nói và biểu cảm đều vô cùng lễ phép, nhưng thân thể thì từ đầu tới chân dán chặt trên xe, hoàn toàn không có ý định xuống.
Nhóc Lucas? Ủa? Kỳ lạ, vừa nãy rõ ràng vẫn còn ở đây mà!
“Xin chào, vừa rồi tôi còn thấy Lucas, giờ chắc là ra ngoài chơi rồi.” Với giá trị vũ lực của nhóc con đó, ở hoang tinh này hẳn cũng coi như là “đi chơi”.
Chờ đã, đối phương hành động không tiện sao? Nhìn sắc mặt thì cũng không đến nỗi tệ?
Bản năng nghề nghiệp của bác sĩ trong Việt Tư Niên phát tác, anh không nhịn được muốn xem thử đối phương rốt cuộc là bị làm sao.
“Xin hỏi, ngài có chỗ nào trong người không khỏe không?”
【 Tư Niên các hạ sẽ không thật sự cho rằng đối phương bị bệnh chứ? Không nỡ nhìn thẳng luôn. 】
【 Hailen các hạ đúng là một đóa kỳ hoa trong trùng đực, anh ta bị thư quân tự tay đưa tới tham gia tiết mục, tôi hoàn toàn không thấy lạ. 】
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]