Hailen cố ý lộ ra vẻ suy yếu, trên mặt tràn ngập nét nhu nhược đáng thương.
“Đúng vậy, bây giờ tôi ngay cả sức đi đường cũng không có.”
Ánh mắt anh ta như có như không liếc về phía chỗ Việt Tư Niên đang đứng, nơi còn lại thịt nướng và trái cây.
【 anh ta giả vờ bị bệnh. 】
【 ha ha, đồ lười muốn lừa ăn lừa uống. 】
【 tôi trước sau vẫn không quên được con gấu mèo đáng thương này đã bị trói lên xe gỗ như thế nào. 】
【 Hailen các hạ hẳn là trùng đực khỏe nhất mà tôi từng thấy…】
【 ? Cậu gặp qua mấy trùng đực rồi? 】
【 Sức Việt Tư Niên các hạ cũng không nhỏ đâu, trước đó còn giành được nhóc con từ tay nguyên soái. 】
【 thao tác giành nhóc con đó, nói là dựa vào sức không bằng nói là dựa vào kỹ xảo, ngay cả giáo sư hệ tác chiến đơn binh của tôi cũng bị kinh động, dù sao năm đó nguyên soái khi còn đi học luôn trốn học nhưng vẫn luôn đứng hạng nhất, dựa vào giá trị vũ lực siêu mạnh, giáo sư dẫn chúng tôi từng bước phân tích và mô phỏng lại động tác thực nghiệm, phát hiện vị trí công kích của các hạ yếu hơn những chỗ khác, tôi đoán đó chính là huyệt vị mà các hạ đã nói. 】
…
Ôn Tinh Lan nghiêng mắt đánh giá Hailen, cậu hoàn toàn không muốn bị tên này bám lấy…
Hailen, trùng đực này nổi tiếng lười biếng trong toàn bộ xã hội thượng lưu, anh ta dựa vào việc cái đầu đất Dylan kia nhiều năm chạy buôn trên tuyến hàng không tinh tế, không biết đến những tai tiếng ở tinh cầu Trung Ương, sau khi đối phương xin ghép đôi với các hạ, liền không chờ nổi mà chủ động tự tiến cử.
Dylan, tên ngốc đó, còn tưởng rằng mình độc thân tới từng này tuổi, có thể ghép đôi được với các hạ trẻ như vậy là nhặt được món hời lớn.
Mà chờ đến khi cậu biết chuyện của hai trùng họ, thì hai trùng kiađã có cả trứng trùng.
Cũng không biết sau đó hai trùng họ lại làm ra tiết mục gì, vậy mà bức Dylan- trùng vốn thành thật kia, đến mức nổi nóng, tự tay đưa trùng đực tới tham gia chương trình kiểu này.
Cậu buồn bực nhìn chằm chằm Việt Tư Niên, nhưng Việt Tư Niên lại xoay mắt quên mất cậu ở phía sau, quan tâm bước lên trước, chuẩn bị bắt mạch cho tên lười Hailen.
Trong lòng Ôn Tinh Lan chua xót, cậu đã phát hiện ra rồi, Việt Tư Niên là kiểu trùng quan tâm nhất đến sinh vật có cơ thể không khỏe, chỉ cần cậu khôi phục bình thường, lực chú ý của đối phương lập tức chuyển sang trùng khác.
Ánh mắt cậu âm u, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười xã giao lịch sự: “Hùng chủ, Hailen các hạ hẳn là đói rồi.”
Đừng chạm vào tên lười đó, thật đáng ghét, nhất định sẽ dính lấy Việt Tư Niên ôn nhu.
Hailen ngoan ngoãn đưa cổ tay cho Việt Tư Niên, đôi mắt dài hẹp cười như không cười liếc Ôn Tinh Lan một cái.
Bây giờ tên này cũng thật biết giả vờ ngoan.
Từ bỏ đi, anh ta đã xem tất cả phòng live stream, trong chương trình này chỉ có Việt Tư Niên thường xuyên nấu cơm, anh ta tuyệt đối sẽ không rời khỏi trùng họ Việt tốt bụng này.
À, tiện thể tìm được nhóc con, để tránh Dylan nổi điên.
Thật là, có phải Dylan sắp tới thời kỳ mãn kinh rồi không, tính khí bạo đến vậy.
Việt Tư Niên thần sắc trầm tĩnh, hoàn toàn không hay biết gì về màn đấu mắt đầy khói lửa giữa hai trùng, sau khi suy nghĩ một chút thì nói: “Ừm, Hailen các hạ, cậu cần vận động vừa phải, cậu quá thiếu vận động, lại ăn uống thất thường, đã làm tổn thương tỳ vị…”
【 à, bệnh lười biếng. 】
【 không hổ là Hailen các hạ, đến sinh bệnh cũng đặc sắc như vậy. 】
【 Việt Tư Niên các hạ đúng là lợi hại thật, Hailen đúng là lười đến mức muốn mạng, lại còn vì lười mà dẫn đến ăn uống thất thường. 】
【 Dylan đúng là coi tiền như rác. 】
【 làm ơn đi, khoảng thời gian Hailen các hạ chưa ghép đôi với trùng cái, có trùng nào xin ghép đôi ngẫu nhiên với các hạ sao? Chỉ có mỗi Dylan, tên ngốc đó thôi…】
【 Bây giờ tài phú của Dylan đã leo lên hạng nhất Tinh cầu Trung Ương rồi, chúng ta lấy tư cách gì mà cười nhạo anh ta, tôi muốn phát bệnh đau mắt quá, hu hu. 】
【 đúng vậy, Dylan coi như là hôn nhân và sự nghiệp đều nắm trong tay, tuy Hailen các hạ lười, nhưng cũng chính vì lười nên anh ta không khoa tay múa chân, không mù quáng can thiệp vào sự nghiệp của trùng cái. 】
【 Emmm, nói vậy cũng đúng, Dylan dốc sức kiếm tiền có khi là vì Hailen các hạ, dù sao các hạ rất dễ lười mà chết bất đắc kỳ tử, cần rất nhiều trùng chăm sóc…】
【 tôi thấy cũng không cần đâu, Lucas đã bị bắt sớm học cách phụng dưỡng ngược lại ông hùng phụ già này rồi. 】
【 cậu nói vậy thì không đáng tin lắm, xin hỏi Hailen các hạ từng đút ăn chưa? 】
Hailen đột nhiên cảm thấy xấu hổ, tên Việt Tư Niên này, nói bừa cái gì toàn là sự thật vậy chứ? Sao có thể công khai xử tội anh ta ngay trong chương trình được?
Không ổn không ổn, cái tên trùng quản gia Dylan phiền phức kia sẽ không nhìn thấy đó chứ?
Anh ta rút tay về, nhắm mắt lại, hai tay an tĩnh chồng lên bụng, giọng đều đều như đọc kinh gỗ nói: “Việt Tư Niên các hạ, tôi hẳn là chỉ đói thôi. Xe gỗ rất xóc nảy, lại vì tìm Lucas, tôi bị bắt ngồi xe gỗ rất lâu, toàn thân tôi đều đã vận động rồi, tôi không hề thiếu vận động, còn việc ăn uống thì là vì sợ gấu mèo nhỏ này thiếu vận động, nên tôi hy sinh quả này cho nó…”
Gấu mèo nhỏ đang quỳ rạp dưới đất, “hồng hộc” th* d*c, nghe hiểu lơ mơ mà lại nghe thấy tên lười đáng ghét này đổ tội lên đầu mình, lập tức khiếp sợ ngẩng cái đầu tròn vo lên, nhìn về phía Hailen.
Hailen nói đến đây, như tự nhắc nhở bản thân, ngay trước mặt gấu mèo nhỏ, chậm rãi thu cây gậy gỗ lại, không hề chê bẩn mà hái quả xuống nhét thẳng vào miệng mình.
Má anh ta phồng lên một cục rồi giật giật, cổ họng nuốt xuống một cái, dùng hai ngón tay tao nhã bóp hạt ra, ném về phía xa.
“Sang năm nhớ kết ra nhiều quả ngon hơn nhé.”
Anh ta nghiêm trang mà nói bừa, biện hộ cho hành vi vứt rác bừa bãi của mình.
Mắt gấu mèo nhỏ càng lúc càng trừng to, điên cuồng nhào về phía xe gỗ nhỏ, nhưng lại bị trói chặt trong vòng điều khiển bằng gỗ, hoàn toàn không với tới được Hailen.
Điều kỳ lạ là dù như vậy, chiếc xe gỗ nhỏ vẫn vững như Thái Sơn, chôn chặt tại chỗ. Tầm mắt Việt Tư Niên hạ xuống, phát hiện thiết kế của xe gỗ nhìn thì thô sơ, nhưng thực chất lại tinh xảo đến cực điểm, bánh xe có thiết kế một cơ cấu khóa, trùng nằm phía trên chỉ cần ấn khóa trong tầm tay, nó sẽ tự động khóa chết cắm xuống đất, hoàn toàn không thể di chuyển.
【Dù tôi có xem cảnh này bao nhiêu lần, vẫn cảm thấy Hailen các hạ đúng là một đồ chó chết. 】
【Gấu mèo thuộc dị thú, được xem là loại bán manh vô hại, rất nhiều Trùng tộc nuôi làm thú cưng, gấu mèo làm việc cho Trùng tộc là lần đầu tôi thấy…Hailen các hạ sau khi nô dịch xong còn không trả phí dịch vụ, đúng là ác liệt quá!】
【 các hạ vậy mà làm tôi không nhịn được mà đồng tình với dị thú, còn ăn ngay trước mặt nó…】
Lucas ngồi xổm trên cây, vẫn không nhúc nhích, sợ bị phát hiện.
Đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó bay về phía mình, nhóc chộp lấy, phát hiện là một cái hạt đã bị gặm qua.
Đáng ghét, tuyệt đối là cố ý, mình đã bị phát hiện rồi.
Không, mình tuyệt đối không chủ động ra ngoài.
Trong đầu Lucas hiện lên từng cảnh địa ngục…
Tên lười kia không muốn đi đường, sai khiến mình kéo xe gỗ suốt một thời gian dài.
Trời mưa bị ướt, còn dùng quần áo của mình lau tóc.
Xung phong nhận việc làm cá, kết quả nướng con cá cháy đen, chết không nhắm mắt nhìn trời, cắn một miếng xuống thì tanh vừa đắng…
Lucas nhớ tới mùi vị đáng sợ của con cá đó, không tiếng động mà “nôn” “nôn” hai tiếng.
Cảm xúc dao động cực nhỏ của nhóc con, sau khi tua lại toàn bộ những ký ức đẫm máu và nước mắt loang lổ của nhóc trong đầu, đột nhiên thấu hiểu thư phụ.
Vốn dĩ nhóc còn không hiểu vì sao thư phụ sống chết gì cũng phải đóng gói mình cùng hùng phụ đưa tới nơi này.
Nhóc con chắc chắn nghĩ: nhất định là hùng phụ liên lụy mình.
Việt Tư Niên cầm một nắm trái cây đút cho gấu mèo nhỏ đang bi phẫn, đôi mắt tròn nhỏ của gấu mèo nhỏ ngập nước mắt, ánh mắt nhìn Việt Tư Niên như nhìn thấy thần linh, nó oán hận liếc Hailen một cái, rồi vừa khóc vừa ăn ngấu nghiến trái cây ngay trong lòng bàn tay Việt Tư Niên.
… Thật phiền cái kiểu bán thảm của gấu mèo nhỏ.
Ánh mắt Ôn Tinh Lan sâu thẳm nhìn gấu mèo nhỏ: gấu trà xanh, làm nũng cái gì, tôi còn chưa từng được đút.
Trùng và trùng không thông cảm buồn vui của nhau, Ôn Mặc Ý nóng lòng muốn thử cũng muốn đút gấu mèo nhỏ, Hailen vừa mới cảm thấy mỹ mãn sau khi bắt nạt xong cục lông xù xù thì lập tức bị vả mặt, bắt đầu ai oán kêu to: “Đói quá! Đói quá! Lucas, hùng phụ đáng thương của con đói quá rồi!”
Thật phiền, Dylan, mắt ngài đúng là kém thật.
Nhóc Lucas dùng ngón tay bịt tai và mắt, che chắn vật lý những tạp âm không cần thiết.
Việt Tư Niên nhịn không được bật cười, vừa tiến lại gần vừa gói phần thịt nướng trong tay đưa cho Hailen, vừa cẩn thận quan sát chiếc xe gỗ nhỏ.
“Thiết kế của xe gỗ nhỏ này thật sự rất tinh xảo, thật ra nếu cậu làm nhiều việc nghề mộc một chút, thứ mình thích, cũng có thể rèn luyện cơ thể.”
Lúc vừa bắt mạch anh đã chú ý tới trên tay Hailen có vết chai do nhiều năm làm dụng cụ và lắp ráp để lại, đối phương rất có khả năng từng làm những việc liên quan đến thủ công, chỉ là nhiều năm rồi không làm nữa nên dấu vết đã nhạt đi rất nhiều.
Hailen nghe vậy liếc Việt Tư Niên một cái, chậm rãi ngồi dậy, nhận lấy thịt nướng.
Anh ta không để lộ dấu vết mà phủi sạch quan hệ: “Tôi làm sao biết làm mấy việc phức tạp đó, toàn là do Lucas, đứa trẻ kia làm thôi.”
Lại cố ý khách sáo nói tiếp: “Cảm ơn Việt Tư Niên các hạ đã chăm sóc, trùng đực tôi đúng là mười phần mười phần phế vật, tôi thấy Lucas rất thích theo các hạ chơi, thật mong nó có thể theo ngài hành động nhiều hơn, học hỏi thêm chút ít…”
Việt Tư Niên thì lại rất vui vẻ, cực kỳ tự nhiên nói tiếp: “Vậy thì tốt quá, tôi đang phát sầu đây, thuốc sắc uống điều dưỡng của cậu phải uống mỗi ngày mới được, liên tục bảy ngày, mỗi ngày hai lần không được gián đoạn, còn phải phối hợp một số vận động, vừa hay tôi định dẫn bé cưng cùng luyện bát đoạn cẩm…”(một bài tập khí công dưỡng sinh)
Nhắc tới phương pháp trị liệu, anh gần như không khống chế được mà trở nên hứng khởi, khóe mắt đuôi mày đều lấp lánh sáng lên.
Ôn Tinh Lan càng nhìn càng chăm chú, Hailen càng nghe mặt càng co giật, Ôn Mặc Ý thì vẻ mặt sùng bái nhìn hùng phụ, còn Lucas trên cây thì không nhịn được cong khóe miệng, ngay cả bản thân cũng không rõ vì sao mình lại vui đến vậy.
【 phốc! 】
【 nụ cười trên mặt tôi giống y chang nhóc Lucas, tôi hiểu nhóc ấy! 】
【 hhh, tôi yêu cái kiểu đen tự nhiên của Việt Tư Niên các hạ. 】
【 Việt Tư Niên các hạ trông như là thật lòng thật dạ đó, không ổn rồi, càng buồn cười hơn, độ buồn cười từ 100% trực tiếp tăng lên 1000%. 】
Gấu mèo nhỏ chậm tốc độ ăn trái cây lại, nó xoay đầu, đôi mắt viền nâu cong lên thành hai đường cười tít.
“…” Cái miệng 36 độ của anh sao có thể thốt ra lời lạnh lẽo như vậy?
Là trùng sao? Không phải trùng thì đổi đi.
Trong mắt Hailen, gương mặt vô cùng hợp gu thẩm mỹ trùng đực của Việt Tư Niên dần dần trở nên ngày càng đáng sợ, mang cảm giác quen thuộc kiểu thiên sứ đột biến thành đại quái thú Godzilla.
Bữa cơm này hoàn toàn không đáng với cái giá phải trả, sau này anh ta chỉ cần tới giờ ăn tình cờ gặp Việt Tư Niên là được rồi.
Hailen vừa nghĩ tới đây, quang não trên cổ tay đột nhiên b*n r* màn hình nổi, bắt đầu tự động tuần hoàn phát thông báo nhiệm vụ của tổ chương trình.
【 tổ chương trình: Mời các tổ khách quý hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo “Giải cứu trùng cái”, tìm kiếm manh mối, giải cứu các trùng cái khách quý. 】
【 tổ chương trình: Năm tổ khách quý, hai đội đứng đầu sẽ nhận được phần thưởng du lịch suối nước nóng khách sạn cao cấp ba ngày. 】
【 tổ chương trình: Mời nguyên soái Ôn Tinh Lan phối hợp tổ chương trình, làm theo chỉ thị rời khỏi hoang tinh. 】
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]