【 Bệ hạ không kiên nhẫn mà nói chuyện cũng đầy cảm xúc quá! Ô ô ô, bệ hạ cưới tôi đi!!! 】
【 Lầu trên là trùng cái à? Tỉnh mộng đi! Bệ hạ không thể cưới trùng cái đâu, hội trưởng lão cũng sẽ không đồng ý đâu được không! 】
【 Trùng nào chẳng có mộng, cậu không hiểu đâu, cậu đúng là trùng công binh bị xã hội mục ruỗng rồi. 】
【…Được được được, cậu có mộng thì cậu giỏi, cạn lời chết mất. 】
Trái ngược với đám bình luận náo nhiệt, phòng livestream của nhóm trùng cái lại lần lượt chìm vào trầm mặc, trong bóng tối chỉ còn lại tiếng nước chảy ào ạt.
Bọn họ nhìn chằm chằm hình ảnh trong phòng livestream của trùng đực mà thất thần, mỗi trùng đều mang vẻ mặt u ám khó dò.
Không có trùng nào biết phải trả lời câu hỏi của bệ hạ thế nào, vị hôn phu của bệ hạ là Moody các hạ đang dẫn đội đi tìm em trai trùng đực còn nhỏ tuổi, mà Việt Tư Niên các hạ thì vừa mới xuất phát, không ai biết rốt cuộc còn phải ở lại nơi này bao lâu.
Điều khiến các trùng khác cảm thấy kỳ quái là, vì sao bệ hạ lại đồng ý yêu cầu vô lý của tổ tiết mục?
Cục diện hiện tại là, bệ hạ đã đồng ý ở lại điểm nhiệm vụ này chờ đợi, chờ các trùng đực các hạ kích hoạt nhánh cốt truyện tiếp theo, như vậy bọn họ càng không thể từ chối.
Ôn Tinh Lan như đang suy nghĩ điều gì đó, đưa tay ấn lên bắp chân phải của mình, hàng mi trắng khẽ rung trong bóng tối.
Trước kia mỗi lần đến những nơi âm lãnh u ám như thế này, chân cậu đều đau nhói tận xương như bị kim châm.
Có lẽ Trịnh Thành Phong sau khi xem chương trình, vì nhằm vào cậu, mới cố ý sắp xếp điểm nhiệm vụ này.
Tên đó đúng là ấu trĩ đến cực điểm, dùng mấy thủ đoạn cấp thấp như vậy.
Nhưng sau khi được hùng chủ châm cứu, bây giờ đùi phải của cậu chỉ còn cảm giác khó chịu rất nhẹ.
Nghĩ tới đây, khóe môi cậu khẽ nhếch, nụ cười vừa ngọt ngào lại vừa có chút buồn bã.
Trước đó cậu từng kháng cự châm cứu, lúc ấy trông hùng chủ không được vui lắm, giống hệt một con mèo đen nhỏ đang giận dỗi.
Bây giờ chắc đã hết giận rồi nhỉ? Thật không nên nghe theo chỉ huy của tổ tiết mục mà rời đi.
Thế nhưng vừa nhìn thấy đôi mắt lấp lánh của đối phương, nghe anh nói “ngâm suối nước nóng có lợi cho chân của cậu”, cậu liền chẳng nói ra được lời từ chối nào.
Cậu bắt đầu ngẩn người nhìn phòng livestream của Việt Tư Niên, đột nhiên có trùng tiến lại gần bên cạnh.
Ôn Tinh Lan cảnh giác lùi ra sau, không muốn quá gần những trùng cái có tâm tư khó lường này.
“Tinh Lan, không, không phải, nguyên soái.” Một giọng nói do dự vang lên.
“Đàn anh Dylan? Sao vậy? Gọi tôi là Tinh Lan là được.” Ôn Tinh Lan nhận ra giọng của đối phương, nghi hoặc hỏi lại.
Dylan là bạn cùng khóa trong quân đội với Ôn Nguyệt Minh, đã nhiều năm không gặp.
Sau khi tốt nghiệp quân đội, đối phương kế thừa gia nghiệp, quanh năm chạy buôn bán giữa các tinh vực.
Mấy năm trước trở về tinh cầu Trung Ương anh ta xin ghép đôi ngẫu nhiên, sau khi kết hôn với tên Hailen lười kia, liền tự tay đưa hùng chủ của mình vào tham gia Trùng đực Biến Hình Ký.
Ôn Tinh Lan thật sự không hiểu trong đầu Dylan đang nghĩ gì.
Dù sao sau khi kết hôn, Dylan đã một bước leo lên vị trí số một trong bảng nhà giàu tinh tế, hiện tại không biết bao nhiêu trùng đang nhìn chằm chằm từng hành động của anh ta, còn đối với hùng chủ phía sau là Hailen, rất nhiều trùng đực các hạ càng hận không thể thay thế.
Không có trùng nào nghĩ tới, một trùng cái từng ngốc nghếch như vậy lại có thể đạt được thành tựu như hôm nay, tất cả đều đã xem thường năng lực của Dylan.
Bởi vì trùng cái sau khi gả trùng, toàn bộ tài sản sẽ chuyển sang danh nghĩa trùng đực, trùng cái chỉ còn quyền kinh doanh.
Cho nên không có trùng đực các hạ nào để ý việc Dylan đã từng gả trùng, vẫn muốn cưới Dylan.
Chỉ cần trùng đực không ngu, đều có thể ý thức được, trong tình huống không có quân đội bảo vệ, một trùng cái có thể an toàn rút lui giữa các tinh vực và phát triển đến quy mô tài phú khổng lồ như vậy, là hiếm có đến mức nào.
“Việt Tư Niên các hạ nói Hailen các hạ có vấn đề về sức khỏe, xin hỏi điều này có phải là thật không?” Dylan khẽ hỏi, trong giọng nói không che giấu được sự lo lắng.
【 Dylan trông như vẫn còn tình cảm với Hailen các hạ. 】
【 Trùng cái không có cách nào ly hôn, tôi còn tưởng Dylan đưa các hạ tới tham gia chương trình là muốn ép Hailen các hạ chủ động đề nghị ly hôn. 】
【 Dylan cũng gan thật, vậy mà không bị hiệp hội bảo vệ trùng đực tìm tới cửa. 】
【 nghe nói Hailen các hạ lười đến mức chẳng buồn phản kháng, tìm chỗ ngủ ngon lành ở hoang tinh, bị hiệp hội bảo vệ trùng đực phán định là tự nguyện tham gia… 】
【 Làm ơn đi, làm gì có trùng đực nào nỡ bỏ Dylan – một chậu châu báu như vậy chứ? Căn bản không có khả năng ly hôn, nhiều lắm là coi như đặt đó không quản, định kỳ rút tiền như máy ATM thôi. 】
【 Đáng chết thật, khi nào pháp luật tinh tế mới sửa lại đây?! 】
【 Ha ha, muốn xứng đôi được trùng đực các hạ còn khó, ai rảnh quản trùng cái các cậu ly hôn hay không? 】
【 Trùng cái thì nhất định phải xứng đôi với các hạ sao?! Đám trùng cái não yêu đương đều cút đi chết hết cho tôi!!! 】
【 Cũng không phải không thể không xứng đôi, chỉ là rất có thể sẽ trở thành một thành viên trùng cái cuồng bạo của Bạch Tháp thôi. 】
【 Nói mới nhớ, Việt Tư Niên các hạ là trùng đực cấp F, thật sự có thể giải quyết vấn đề trấn an tin tức tố của nguyên soái cấp S sao? 】
【 Cũng không biết hai nhà này nghĩ kiểu gì mà liên hôn, tuy hiện tại Việt Tư Niên các hạ trông không tệ, nhưng một khi nguyên soái cần trấn an tin tức tố, trùng đực cấp F căn bản không thể trấn an trùng cái cấp S! Sớm nghe nói nhà Ôn đối với nguyên soái chẳng tốt chút nào, bây giờ xem ra quả nhiên không giả! 】
【 Thật sự đó, theo như Việt Tư Niên các hạ miêu tả về thương thế của nguyên soái, đáng lẽ nguyên soái đã sớm phát cuồng rồi, nhưng cho đến khi nguyên soái rời khỏi hoang tinh, vẫn không thấy bùng phát chứng cuồng bạo, chuyện này thật sự rất kỳ quái. 】
Ôn Tinh Lan dùng ngón tay khẽ gõ lên bắp chân của mình, ôn hòa trả lời: “Đàn anh Dylan, lời hùng chủ nói hẳn là thật, nhưng xin đừng quá lo lắng, hùng chủ đang tích cực điều trị cho Hailen các hạ.”
Giọng nói của cậu nhẹ nhàng lan tỏa trong bóng tối, tràn đầy sự tín nhiệm vô hình.
Quân Hoài An chống cằm, nghiêng người tựa vào vách đá, anh ta thờ ơ nhìn chằm chằm các bình luận trong phòng livestream, nghe thấy cuộc đối thoại giữa Ôn Tinh Lan và Dylan thì không nhịn được cười khẽ, giọng nói vừa mềm vừa quyến rũ trùng.
“Xem ra không trông cậy được vào vị hôn phu ngu ngốc của tôi rồi, bị thằng em trai của ngài ấy chơi cho chạy tán loạn. Chỉ có thể hy vọng Việt Tư Niên các hạ sớm kích hoạt nhiệm vụ cốt truyện, để chúng ta rời khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này.”
“Bệ hạ, Moody điện hạ cũng là vì muốn chăm sóc chu toàn cho tiểu điện hạ.”
Ôn Tinh Lan dừng lại một chút, “Các hạ khác cũng sẽ cố gắng hết sức, tin rằng mọi trùng rất nhanh sẽ có thể rời khỏi nơi này.”
Hàng mày cậu khẽ nhíu lại, trong lòng sinh ra nghi hoặc.
Bệ hạ công khai trong mỉa mai điện hạ Moody ngu ngốc trong phòng livestream, lại thờ ơ với việc tiểu điện hạ Sevrla tự ý rời đi.
Rốt cuộc giữa Quân Hoài An và Moody là chuyện gì? Bệ hạ không cân nhắc đến gia tộc Nastalai sao?
Hy vọng đừng liên lụy đến hùng chủ và nhóc con.
【 Cảm giác Bệ hạ và Moody điện hạ tình cảm không được tốt lắm, ngoài dự liệu của tôi. 】
【 Với tính cách như vậu của Moody điện hạ, thật không biết trước đây bệ hạ nhẫn nhịn kiểu gì nữa. 】
【 Vương thất và Nastalai nhiều đời liên hôn, bệ hạ từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã với Moody điện hạ, chắc cũng quen rồi. 】
【 Nghe nói hội trưởng lão không đồng ý Moody và bệ hạ thành hôn, nên hiện tại hai trùng vẫn chỉ là quan hệ vị hôn phu. 】
【 Suỵt! Cẩn thận bị khóa acc! 】
“A? Kia là tiểu điện hạ sao?” Một giọng nói kinh hãi vang lên.
Toàn bộ sự chú ý của các trùng lại một lần nữa dồn vào phòng livestream của nhóm trùng đực.
Sevrla dùng bàn tay nhỏ nắm chặt một cành cây, vừa ném vừa hùng hùng hổ hổ.
“Ghét Moody! Moody thối tha! Moody xấu xa! Hu hu! Con muốn cáo trạng! Con muốn hùng phụ với thư phụ phạt Moody chép sách!”
Khuôn mặt mũm mĩm của nhóc con lấm lem bùn đất, vừa mồ hôi vừa nước mắt, trông hoàn toàn khác với dáng vẻ được nuôi nấng trong nhung lụa thường ngày.
“Này! Cậu đợi tôi với! Không thì tôi sẽ ăn cậu đó!”
Sevrla cố gắng chống đỡ khí thế tức giận mà gào lên, đáng tiếc giọng run run vẫn bán đứng nội tâm hoảng loạn của nhóc con.
Nai con không thể không dừng lại lần nữa, quay đầu chờ nhóc con béo này, đôi mắt to đen nhánh thuần khiết tràn đầy bất đắc dĩ.
Sau khi lông đã mọc đủ, nó liền lén rời khỏi tộc đàn đi tìm Việt Tư Niên và mọi trùng, trên đường nhặt được nhóc béo này. Bộ dáng đáng thương của đối phương khiến nó nhớ tới nhóc Ôn Mặc Ý đáng yêu, nên liền mang theo nhóc con đi cùng.
Nhưng tên này đúng là một cái máy gây phiền phức.
Đi không nổi thì khóc, té ngã thì khóc, đói bụng cũng khóc.
Nó cũng chưa trưởng thành mà, nó cũng rất muốn khóc.
Nó từng thử cõng nhóc béo này, nhưng hoàn toàn không cõng nổi.
Không còn cách nào khác, nó chỉ có thể đi khắp nơi hái quả, chia cho nhóc béo ăn một ít, khiến bản thân luôn trong trạng thái không no bụng.
Vậy mà nhóc béo phiền phức này còn chê quả ăn ngán, đòi nó dịch dinh dưỡng.
Trên mặt lông xù của nai con lộ ra vẻ sầu não, thật sự không muốn dẫn nhóc béo này đến nơi trùng nó yêu thích.
Nhưng nếu vứt nhóc béo này lại, nhóc béo sẽ chết sao? Nhóc béo thật ngốc.
Vừa nghĩ tới đó, nhóc béo liền lại té ngã, ngồi phịch xuống đất ôm đầu gối, “hu hu” khóc lên.
【 Trời ơi! Tiểu điện hạ Sevrla làm sao làm được vậy? Vậy mà đi xa tới thế!!! 】
【 Moody điện hạ hoàn toàn sai hướng tìm nhóc con rồi! Vậy phải làm sao bây giờ? 】
【 Tiểu điện hạ Sevrla đi thêm chút nữa đi, sắp gặp được nhóm.Việt Tư Niên các hạ rồi! 】
【 đây là nai con được Việt Tư Niên các hạ cứu sao? Chẳng lẽ là đi theo nai con tới đây? Thể lực của trùng con đúng là tốt thật. 】
【 nói cho cùng thì tiểu điện hạ Sevrla cũng không phải không đi được, chỉ là làm nũng với Moody các hạ lại bị mắng nên buồn bã bỏ chạy thôi… 】
【 Khoan, nếu tiểu điện hạ Sevrla bị Việt Tư Niên các hạ nhặt được chăm sóc, vậy cuối cùng tính thắng thua thế nào??? 】
【 Bây giờ nhóm trùng đực còn không thấy được phòng livestream, ngay cả nhắc nhở cũng không nhắc được! 】
【 An toàn của nhóc con quan trọng nhất, vẫn nên nhanh chóng hội hợp với trùng trưởng thành, nếu không một nhóc con với một dị thú non ở hoang tinh quá nguy hiểm, lỡ xảy ra chuyện gì thì căn bản không kịp trở tay!!! 】
Ai đang khóc vậy?
Hình như là một đứa trẻ.
Tai Việt Tư Niên khẽ động, anh hơi khép mắt lại, lắng nghe bằng tâm trí.
Không đúng, thật sự có trẻ con đang khóc, không phải bé cưng, cũng không phải Lucas.
Anh đột nhiên xoay người, men theo lộ tuyến vừa đi qua mà quay lại.
“A, sao lại quay ngược trở lại thế?”
Hailen thở dài một hơi thật lớn, đau khổ không chịu nổi mà lại đuổi theo Việt Tư Niên.
A, sao Việt Tư Niên các hạ lại dư thừa tinh lực như vậy chứ? Rõ ràng đều là trùng đực không lao động gì, có thể đừng cuốn người khác như vậy không?
Đáng lẽ thể chất trùng đực cấp F phải kém hơn chứ, sao trông còn đi khỏe hơn cả anh ta – một trùng đực cấp C?
Tuyệt vọng quá, rất muốn ngủ.
“Hùng phụ, sao vậy ạ?”
Nhóc Ôn Mặc Ý ngẩng khuôn mặt tròn như quả táo nhìn Việt Tư Niên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng đẫm mồ hôi.
Lucas bên cạnh mặt không biểu cảm nhìn sang, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]