Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 30:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

【Nhóc Mặc Ý thật sự rất cố gắng, mệt đến vậy mà vẫn không bỏ cuộc.】

【Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhóc Lucas đi tới giờ mà mặt không đỏ tim không đập nhanh, quân đội thật sự nên hạ thấp tiêu chuẩn với á thư đi!】

Việt Tư Niên khom lưng lau mồ hôi cho nhóc con, rồi lại vỗ vỗ vai Lucas.

“Lucas, giao cho nhóc. Dẫn theo bé cưng và trông chừng Hailen các hạ cho tốt.”

Lucas trịnh trọng ưỡn thẳng lồng ngực nhỏ, gật đầu, khóe môi nghiêm túc mím lại, tay nhỏ nắm chặt tay Ôn Mặc Ý.

Việt Tư Niên nhanh bước về phía phát ra tiếng động, tiện miệng dặn dò: “Hailen các hạ, làm phiền cậu, tôi đi xem thử có chuyện gì.”

Anh tìm một thân cây rồi leo lên, chỉ chốc lát bóng người đã biến mất giữa tán lá rậm rạp.

“Tư Niên các hạ… đợi đã… ơ?” Hailen còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị bỏ lại một mình với mấy nhóc con.

Anh ta cúi đầu nhìn hai nhóc con đi theo phía sau, khuôn mặt nhóc lớn hơn vô cảm, trong ánh mắt lại mang theo chút kiêu hãnh vì được giao trọng trách. Nhóc con nhỏ hơn đã bắt đầu mếu máo, đôi mắt to ngấn đầy nước, muốn khóc mà chưa khóc.

“…” Hailen vô thức lùi lại hai bước, tay nắm chặt càng xe gỗ, trong lòng nảy sinh ý định bỏ chạy.

Thật ra anh ta cũng không thèm ăn đến vậy đâu, thật sự.

Chỉ là dược thiện thôi mà.

Dược thiện thôi.

Dược thiện, mà chỉ có một quán.

Anh ta.

Thôi vậy, anh ta khoanh chân ngồi xuống đất, làm bộ nghiêm túc nói: “Không khóc nữa nhóc, tôi cho cậu xem tôi biến ma thuật nhé.”

Ôn Mặc Ý nghẹn nước mắt, nấc lên một tiếng nhỏ, cả nhóc con nghe mềm mềm thơm mùi sữa. Lucas lặng lẽ che Ôn Mặc Ý ra sau lưng, đôi mắt trông có vẻ ngây ngốc nhìn chằm chằm Hailen, nhưng bên trong lại đầy cảnh giác.

Trong lúv Hailen còn đang luống cuống dỗ nhóc con thì Việt Tư Niên đã leo lên chỗ cao, nhìn về phía phát ra tiếng khóc.

Mỗi lần như vậy, Việt Tư Niên đều sẽ nhớ tới đôi cánh xinh đẹp mềm mại của Ôn Tinh Lan.

Anh thậm chí không biết rằng đôi cánh ấy chỉ mềm mại trước mặt mình.

Không xa, một nhóc con mập lùn chắc nịch ngồi bệt dưới đất oa oa khóc lớn, thân thể mập mạp khóc đến co giật từng nhịp. Bên cạnh là một con nai con không ngừng dùng mũi húc nhóc ta, cố gắng kéo nhóc con đứng dậy.

Nhóc con khóc đến mức hoàn toàn chìm trong cảm xúc, tiện tay túm chặt lớp lông tơ ngắn ngủn trên người nai con không buông. Nai con căng thẳng đến mức không dám cử động, sợ bị kéo trụi lông.

Việt Tư Niên trượt xuống từ từ dưới tán cây, thở phào nhẹ nhõm.

Anh còn nghi ngờ là bẫy, nên không muốn dẫn theo những trùng khác cùng qua.

Xem ra không phải bẫy, đúng là có nhóc con bị lạc.

Anh vừa xoay người định gọi mọi trùng cùng xuất phát, thì đã thấy Hailen dùng mấy cọng cỏ đuôi chó rất dễ kiếm, đan thành một trùng máy nhỏ vô cùng sống động, thậm chí còn dùng cánh hoa đủ màu gắn làm mắt và giáp ngực.

【Oa! Hailen các hạ khéo tay thật! Không ngờ luôn đó!】

【Nhìn cái này thấy quen quen, có ai từng xem triển lãm bị cấm kia chưa?】

【Hình như tôi biết lầu trên đang nói gì, trùng hợp thôi nhỉ? Sao trùng đực các hạ lại biết cái đó được?】

Đám nhóc con vây quanh Hailen vừa kinh ngạc vừa reo hò, hoàn toàn không để ý Việt Tư Niên đã xuống khỏi cây.

Việt Tư Niên khẽ cười, quyết định tự mình đi tìm nhóc con bị lạc trước.

Ngón tay Hailen khẽ dừng lại, Tư Niên các hạ đúng là rất tin tưởng mình.

Thú vị thật.

Nhóc con đang sụt sùi thì trước mắt xuất hiện một bàn tay trắng như ngọc, cầm một chiếc lá hình trứng dài, trên đó phủ lớp lông tơ trắng mịn.

Nhóc sững người một chút, ngẩng đầu nhìn lên, thấy nai con kích động không thôi, giống như đứa trẻ bị oan ức đang kể khổ, không ngừng dùng đầu nhỏ cọ vào eo Việt Tư Niên, phát ra tiếng kêu yếu ớt đáng thương.

Việt Tư Niên không nhịn được bật cười, dùng tay còn lại chặn nai con đang cọ tới cọ lui: “Rồi rồi, đừng cọ nữa, ngứa lắm.”

Anh cười đến hơi thở dồn dập, giọng nói nghe vừa cưng chiều vừa gợi cảm.

【!!! Không giấu gì mọi người, tôi… tôi hơi…】

【Đừng nói nữa, tôi không muốn bị khóa tài khoản, sao các hạ có thể cười khiến trùng ta nghĩ bậy bạ như vậy?】

【Ô ô ô, nguyên soái, xin lỗi, tôi quỳ xuống.】

【Fan não tàn đâu rồi, cũng có ngày này à! Ha hả!!!】

Sevrla lập tức thu lại nước mắt, như một nhóc hoa si nhỏ nhìn chằm chằm Việt Tư Niên không rời.

“Chiếc lá này gọi là tai sơn dương, rất mềm. Nào, mèo hoa nhỏ, lại đây lau mặt.”

Anh quỳ một gối, nhẹ nhàng lau gương mặt đầy bùn đất của nhóc con.

Sevrla thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đồng tử đối phương, khuôn mặt mập mạp càng lúc càng căng đỏ, liền giật lấy chiếc lá trong tay anh, tự mình lau loạn xạ.

【Tiểu điện hạ mệt rồi sao? Vậy mà ngoan thế, dùng lá lau mặt cũng không làm loạn?】

【Mời lầu trên mở chế độ đồng cảm thị giác của tiểu điện hạ đi rồi sẽ hiểu, tim tôi giờ vẫn còn đập thình thịch đây.】

Việt Tư Niên mỉm cười cúi đầu, xắn ống quần nhóc con lên kiểm tra vết té ngã, may mà không sao, không có thương tổn gì, khóc dữ như vậy hẳn chỉ là vì đi lạc lâu quá nên tủi thân.

Anh cúi người bế nhóc mập lùn chắc nịch lên, thân hình mảnh khảnh lại không hề lắc lư chút nào.

Trong khoảng thời gian này, Việt Tư Niên đã tận dụng đầy đủ các loại dược thảo hoang dã tươi mới đủ năm trên hoang tinh để điều dưỡng cơ thể mình và những trùng bên cạnh, hiện tại đã đạt được hiệu quả rõ rệt theo từng giai đoạn.

Sevrla đột nhiên bị bế lên, mặt đỏ bừng, trốn sau chiếc lá lén nhìn Việt Tư Niên.

Nhóc bỗng nhiên xấu hổ, nhỏ giọng hỏi: “Anh là ai?”

【Tiểu điện hạ trông đúng kiểu rất dễ bị lừa.】

【hhh, tôi đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt chua chua của nhóc Ôn Mặc Ý rồi, cười chết tôi.】

【Đây là lần đầu tôi thấy tiểu điện hạ nói chuyện dịu dàng như vậy.】

“Anh tên là Việt Tư Niên, là khách quý tham gia Trùng Đực Biến Hình Ký. Nhóc con, sao em lại ở đây một mình?”

Anh ôm vững nhóc con nặng trịch trong tay, sải bước nhanh quay trở về.

Để Hailen các hạ một mình trông hai nhóc con, Việt Tư Niên vẫn có chút không yên tâm.

“Khụ khụ,” nhóc lấy giọng làm bộ chỉnh đốn, “Tôi là Sevrla Nastalai.”

“Là vì để gặp được anh nên tôi mới xuất hiện ở đây.” Nhóc vụng về bắt chước dáng vẻ nói chuyện xã giao của quý tộc trưởng thành.

【Phốc!】

【…Không nỡ nhìn thẳng, tiểu điện hạ học cái này từ ai vậy?】

【Học từ anh trai nhóc, cái tên du thủ du thực giữa trùng đó, giống y như đúc, mắt tôi mù rồi!!!】

Giọng quý tộc non nớt, nghe có chút buồn cười.

Việt Tư Niên còn chưa quen dùng quang não, hoàn toàn không biết rằng nhóc con trong lòng mình là một đại ma vương gây họa, còn là trùng trong một gia tộc đỉnh cấp của Trùng tộc, cả tài lực lẫn quyền thế đều đứng đầu.

Nói đúng hơn thì không phải Việt Tư Niên không hay tương tác với phòng live stream, mà là anh thật sự không biết dùng quang não để tương tác, càng không nói đến việc xem phòng live stream của các tổ khách quý khác.

Hiện tại, thứ Việt Tư Niên quen nhất chỉ là xem bình luận phòng live stream, nhưng quyền hạn xem live stream đã bị tổ chương trình tắt đi, anh hoàn toàn bị nhốt trong một cái kén thông tin.

“Chào em, Sevrla, rất vui được quen biết em.” Anh hoàn toàn không có gánh nặng tâm lý, chỉ coi đối phương là một nhóc con bình thường, dịu dàng chào hỏi.

Bị trùng đực cao lớn ôm trong lòng, vừa ấm áp vừa có mùi hương dễ chịu khiến trùng an tâm, khi nói chuyện lồng ngực anh phát ra rung động rất nhỏ, tất cả đều khiến Sevrla cực kỳ yêu thích.

Nhóc lưu luyến dán sát vào người đối phương: “Em không phải nhóc con! Anh trai gả cho em đi! Em sẽ đối xử tốt với anh! Sau này lớn lên em chỉ cưới mỗi anh thôi!”

Sevrla đột nhiên buột miệng nói lời kinh người, hai nhóc con đang vây quanh Hailen ở không xa đồng loạt ngẩng đầu. Mặt nhỏ của Ôn Mặc Ý lập tức tối sầm, xoay chân ngắn nhỏ xông thẳng tới.

Việt Tư Niên bị nhóc nhà mình ôm chặt lấy đùi, gương mặt đầy vẻ lên án nhìn chằm chằm, trong khi nhóc con trong lòng lại không chịu buông tha, hai tay nâng mặt anh cầu hôn.

“Phốc!” Hailen cười ra tiếng với vẻ hả hê xem kịch.

Lucas không biết đã đi tới từ lúc nào, kéo góc áo Việt Tư Niên, mặt không biểu cảm nói: “Tôi đến trước, chưa tới lượt cậu.”

Như vậy thì sau này dược thiện ngon, châm cứu trông có thể mạnh lên đều sẽ là của mình… anh trai trùng dịu dàng, em trai đáng yêu cũng đều là của mình.

Việt Tư Niên bị kẹt trong Tu La tràng, đau đầu xoa trán, anh thật sự rất nhớ lúc Ôn Tinh Lan ở bên cạnh.

Tuy đối phương không thể công khai giúp anh, nhưng chỉ cần Ôn Tinh Lan có mặt, đám nhóc con này như đều có kiêng dè, sẽ không làm ầm ĩ quá mức.

“Được rồi được rồi, mọi trùng đừng ồn nữa. Hailen các hạ, cậu có quen nhóc con này không?”

Anh mơ hồ cảm thấy họ Nastalai này rất quen, nhưng lại không tìm được nội dung cụ thể trong ký ức rời rạc của nguyên thân.

“Tư Niên các hạ, tôi đương nhiên không… thể không quen.”

Hailen kéo dài giọng trêu chọc đầy hài hước, rõ ràng rất có hứng thú trêu đùa vị đàn em cùng trường đang giả vờ mất trí nhớ.

Trong chương trình này, đối phương chưa từng một lần gọi anh ta là đàn anh.

“Nhóc đó là em trai của một trùng đực khách quý khác, chắc là tùy hứng lén chạy ra thôi, tiểu điện hạ của chúng ta.”

“Em, em không có lén đi! Đều tại Moody bắt nạt em!”

Nhóc béo đảo mắt nhìn quanh, sợ Việt Tư Niên ghét mình.

Việt Tư Niên thầm thở dài: “Được rồi, trước hết đi cùng anh Tư Niên nhé? Trên đường sẽ gặp anh trai em.”

Sevrla miễn cưỡng đáp một tiếng, đôi mắt đỏ như bảo thạch xoay tròn, như đang ấp ủ chủ ý xấu nào đó.

Lăn lộn cả ngày, còn chưa tới vùng hoang dã thì trời đã tối sầm. Việt Tư Niên và Hailen tốn rất nhiều công sức cùng nhau dựng một cái lều nhỏ, dỗ hết nhóc con vào ngủ.

Chim Cyber điện tử lặng lẽ đậu trên nóc lều, bảo vệ tất cả trùng.

Việt Tư Niên đuổi Hailen đi ngủ, một mình ngồi gác đêm bên đống lửa.

Anh nhìn ngọn lửa đang nhảy múa, nhớ tới đêm mưa to hai trùng trú mưa trong sơn động.

Khi đối phương còn ở bên cạnh, Việt Tư Niên chưa từng nhận ra, mãi đến khi Ôn Tinh Lan rời đi, anh mới phát hiện mình vậy mà lại nhớ nhung mùi hương ngọt ngào từng quấn quanh mình đến thế.

Anh ngả người dựa lên nai con, nhìn bầu trời sao lấp lánh vô biên vô tận.

Đối phương sẽ ở trên hoang tinh này sao? Hay là ở một tinh cầu nào đó?

Anh vươn tay chộp vào không trung, dường như trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại xúc cảm mềm mại từ đôi cánh của đối phương.

Việt Tư Niên lẩm bẩm: “Đêm dài còn dư ấm, hương thầm đợi tinh lan.”(ảnh làm thơ: Trong đêm dài tĩnh lặng vẫn còn lưu lại hơi ấm, hương thơm thầm lặng đang chờ đợi Tinh Lan.)

Anh chợt nhận ra mình thất thố, nhớ tới ống kính phòng live stream không chỗ nào không có, xấu hổ rụt tay lại.

【Tư Niên các hạ có phải đang nhớ nguyên soái không? Cắn chết tôi rồi!】

【Hắc hắc, tôi rất muốn xem biểu cảm của nguyên soái, Tư Niên các hạ mau kích hoạt điểm cốt truyện đi!】

【Đêm dài? Hương thầm? Ánh sao? Hắc hắc! Tôi hiểu rồi!】

【Cậu hiểu cái gì!!! Chia sẻ đi, tôi ngứa ngáy cả ruột gan rồi!】

【Xem lại tập mưa to với châm cứu đi, hì hì~】

Trong bóng đêm, Ôn Tinh Lan vươn tay, định chạm vào trùng đực trong phòng live stream, nhưng chỉ vô ích, xuyên qua hình ảnh ánh sáng.

Cậu mất mát buông tay, si ngốc nhìn Việt Tư Niên.

Hùng chủ… cũng nhớ cậu sao?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.