Từ khi tách khỏi “anh trai” Việt Tư Niên, Việt Du Ninh vẫn luôn lặp đi lặp lại cùng một giấc mộng…
Bé bị một đôi tay hữu lực ôm chặt vào trong ngực, mùi thuốc chua xót vờn quanh thân thể, nhiệt độ ấm áp truyền sang.
Đỉnh đầu được trùng trưởng thành dùng cằm cọ nhẹ, trong miệng có chất lỏng ngọt ngào chảy vào.
Bé vừa buồn ngủ lại vừa an tâm, theo bản năng mở cái miệng nhỏ, ục ục uống hết nước blueberry.
Nước trái cây còn lẫn chút hương thanh mát của trúc, uống rất ngon.
Bé thỏa mãn chép chép miệng, chớp chớp mắt, từ dưới hàng lông mi dài liếc nhìn Việt Tư Niên, ánh mắt đối phương dịu dàng rũ xuống, lông mi khẽ chạm lên nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt.
“Bé Du Ninh thật ngoan.”
Anh hơi cong khóe miệng, giọng nói tựa như giọt nước rơi leng keng, trong trẻo mà mềm mại.
“Việt Du Ninh, con quá không hiểu chuyện!”
Giọng hùng phụ đồng thời vang lên.
Nhưng rõ ràng “anh trai” Việt Tư Niên nói con rất ngoan.
“Chẳng phải chỉ là một ống trúc nhỏ thôi sao? Trong nhà thiếu con thứ gì à? Đừng có thiển cận như vậy!”
Đúng vậy, trong nhà không thiếu đồ con ăn, không thiếu con mặc, tất cả đều là tốt nhất, nhưng chưa từng có trùng nào tự tay làm thứ gì cho con.
Ống trúc nhỏ như vậy, con chỉ có đúng một cái.
“Tiểu điện hạ chịu chơi cùng con là phúc phận của con!”
Cậu ta thật sự chơi cùng con sao?
Không phải đang bắt nạt con sao?
“Chỉ cần tạo được quan hệ tốt với điện hạ, Việt gia mới có thể bắt được liên hệ với Đế Quân! Vinh nhục của Việt gia đều trông vào con đó, biết chưa?!”
Hùng phụ, con sẽ cố gắng lớn lên, sau này lên chiến trường lập quân công, có thể không cần phải hạ mình nịnh nọt bọn họ như vậy nữa không?
“Việt Du Ninh! Việt Du Ninh! Chơi với tôi!”
Giọng Sevrla vang lên như ác ma nhỏ.
“Ồ, cậu chính là nhóc trùng cái thích chơi mấy thứ ống trúc không đáng tiền đó à?”
Đây là giọng ốm yếu của Thư Cảnh Vân, kèm theo tiếng tháo dỡ ống trúc.
Không biết từ lúc nào ống trúc hoàn chỉnh đã bị mất một góc, sau khi bị Sevrla chơi chán vô tình vứt đi, lại bị Việt Du Ninh nhặt về.
Có thể nhìn ra được, nó từng được chủ nhân trân trọng yêu quý, màu xanh lục trong suốt mang ánh sáng ôn nhu, giống hệt như Việt Tư Niên từng tạo ra nó.
Giờ đây lại bị tháo dỡ bằng bạo lực, thậm chí còn bị trùng khác men theo khe vân của ống trúc, mày mò nghiên cứu nguyên lý ghép kín bên trong.
“Trả lại cho tôi! Trả lại cho tôi! Trả lại cho tôi! Đừng chạm, đừng chạm, đừng chạm a a a!”
Việt Du Ninh tưởng rằng mình đang thét chói tai, nhưng thực ra bé không phát ra bất kỳ âm thanh nào, cho đến khi mồ hôi lạnh túa ra, bừng tỉnh, mới phát hiện mình lại mơ thấy giấc mộng đó…
Mà trong giấc mộng ấy, ngay cả chút ấm áp kia cũng là bé trộm lấy từ Ôn Mặc Ý.
Bé từng thấy “anh trai lớn” Việt Tư Niên ôm Ôn Mặc Ý, tự tay đút nước trái cây.
Việt Du Ninh thực ra biết, mình không nên gọi Việt Tư Niên là “anh trai lớn”.
Nhưng nếu không như vậy, bé không có cách nào thuyết phục bản thân rằng, thì ra hùng phụ cũng có thể giống như “anh trai lớn” Việt Tư Niên, chứ không phải giống hùng phụ của bé…
Bề ngoài ôn hòa dịu dàng, nhưng bên trong lại lạnh nhạt và ích kỷ đến vậy.
Mắt bé ướt át, đang định đưa cánh tay gầy gầy che mặt, thì vừa hay nhìn thấy Sevrla cựa quậy thân hình mũm mĩm, hé ra một khe hở từ phía dưới lều trại, bò ra ngoài từng chút từng chút.
Thư Cảnh Vân bên cạnh thỉnh thoảng chống tay nhỏ ho khan nhẹ, cơn buồn ngủ dày đặc.
Mấy trùng trưởng thành ngủ say, phát ra tiếng ngáy đều đều, hoàn toàn không hay biết Sevrla đang lén trốn đi.
Sau khi Sevrla hoàn toàn bò ra ngoài, Việt Du Ninh lặng lẽ quan sát xung quanh, chỉnh lại túi ngủ sao cho trông giống như vẫn còn trùng đang ngủ, rồi men theo góc chết của màn hình phòng live stream, chui ra khỏi lều trại, lặng lẽ đi theo phía sau đối phương từ xa.
Tổ chương trình yêu cầu nhóc con dẫn đường, ba nhóc con bọn họ liền mù quáng đi trong rừng suốt cả một ngày.
Sevrla vừa khóc vừa ngủ, nhưng bé không hề đồng tình với đối phương.
Đối nghịch với trùng đực các hạ, lại còn là trùng đực trưởng thành cấp bậc cao, hoàn toàn không có bất kỳ lợi ích nào.
Trong xã hội Trùng tộc, giá trị của một trùng đực vị thành niên thấp xa so với một trùng đực trưởng thành đang ở thời kỳ cường tráng.
Bọn họ gần như có thể không ngừng cung cấp tin tức tố trùng đực cho hiệp hội bảo hộ trùng đực, sau khi trải qua xử lý lần hai thì ưu tiên chảy vào hoàng cung và Bạch Tháp, tiếp đó chảy vào chợ đen, cuối cùng phần dư thừa lẻ tẻ mới có thể chảy ra dân gian.
Tuy Việt Du Ninh rằng còn nhỏ tuổi, nhưng đã sớm tiếp xúc với mặt tối của xã hội, bị ép học một lượng lớn chương trình học tinh anh dành cho trùng cái.
Bé vừa đi vừa xóa sạch dấu chân của mình và Sevrla.
Trùng nhóc con đều không có quang não, ở một mức độ nào đó mà nói, chỉ cần rời khỏi trùng trường thành, liền tương đương với việc rời khỏi phạm vi giám sát của phòng live stream.
Cho nên hành tung hiện tại của bé sẽ không bị bất kỳ trùng nào phát hiện, cũng sẽ không để lại chứng cứ.
Việt Du Ninh chống cằm suy tư, sau khi Sevrla trốn đi, tổ chương trình nhất định sẽ không để tiểu điện hạ xảy ra chuyện, chắc chắn sẽ nhanh chóng xác định được hành tung của cậu ta.
Mà đàn nai vẫn luôn đi theo phía sau bé và hùng phụ, phân tán ở bốn phía, cho nên trong thời gian ngắn Sevrla tuyệt đối sẽ không gặp nguy hiểm.
Bé từng lén đi tìm nai con chơi, phát hiện chỗ lông bị trọc của đối phương đã mọc lại từ lâu, nai con nhất định sẽ đi tìm “anh trai lớn” Việt Tư Niên.
Bé phải nghĩ cách để nai con và Sevrla gặp nhau, chỉ có như vậy mới có thể đưa Sevrla đến chỗ anh trai lớn.
Bé tin tưởng, “anh trai lớn” Việt Tư Niên sẽ không để Ôn Mặc Ý bị Sevrla bắt nạt.
Chỉ có trùng của gia tộc Nastalai mới có thể cung cấp manh mối then chốt liên quan đến Trùng Mẫu Olaedus, mà chỉ khi phá hủy kế hoạch của hùng phụ, bé mới có thể hoàn toàn thoát khỏi Sevrla.
Mấy chuyện ghép đôi từ bé đúng là vớ vẩn, bé mới không thích cái thứ quỷ đáng ghét như Sevrla.
Nếu Việt Tư Niên nhìn thấy Việt Du Ninh hiện tại, chắc chắn cũng phải mất một lúc mới nhận ra được.
Khuôn mặt nhỏ từng tròn trịa vừa vặn kia đã gầy đến mức cằm nhọn hẳn ra, đôi mắt trông lớn một cách bất thường, đầu ngón tay cũng gầy gò tinh tế, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta đau lòng.
Việt Du Ninh cố ý tạo ra những tiếng động kỳ quái trong đám cỏ cây rậm rạp đầy bóng tối, dọa Sevrla sợ đến mức lao thẳng về phía đàn nai.
Từ xa trông thấy nai con và Sevrla hội hợp, bé lập tức chạy nhanh quay về lều trại.
Sắc mặt bé hồng hào, hơi đổ mồ hôi, khóe môi cong lên, nụ cười vui sướng hiện rõ.
Nếu các hùng phụ và thư phun không thể bảo vệ được bé, vậy thì bé sẽ tự bảo vệ chính mình.
Nếu một trùng có thể ỷ vào tuổi tác lớn hơn liền không kiêng dè chửi bới đồ vật mà bé yêu quý, vậy thì bé sẽ phá hủy thứ mà đối phương dốc sức muốn có.
Sự ngoan ngoãn của bé chỉ đổi lại được hai chữ “không hiểu chuyện”, sự thuận theo của thư phụ chẳng qua chỉ là bị lợi dụng đến triệt để mà thôi.
Vậy thì vì sao còn phải tiếp tục để bản thân bị uốn nắn, bị huấn luyện như vậy nữa?
Bé bóp một đóa hoa nhỏ trong tay, vò nát từng chút từng chút.
Thật thú vị, cảm giác nắm giữ đường sống của đối phương khi đối phương không hề có khả năng phản kháng.
Thảo nào trùng trưởng thành đều thích chi phối cuộc đời của trùng khác, chi phối đồ vật của trùng khác.
Trong bóng tối, Thư Cảnh Vân vốn vẫn luôn ho khan âm thầm mở mắt ra, nhìn Việt Du Ninh, lộ ra nụ cười mang theo hứng thú khác thường.
Thực ra bé con vẫn luôn trong trạng thái ngủ nông, ở hoàn cảnh thô sơ như vậy, đường hô hấp bẩm sinh yếu ớt bị dày vò đến mức căn bản không thể ngủ sâu.
Dù toàn thân đau nhức, buồn ngủ đến mức cơ bắp đau mỏi dữ dội, nhưng thần kinh suy nhược khiến bé có thể nghe thấy mọi động tĩnh.
Bé đã sớm nghe thấy Sevrla chạy ra ngoài, nhưng cái nhóc mập đó quá ồn ào.
La hét, khóc lóc, lăn lộn… hoàn toàn vô nghĩa, chỉ khiến bé càng đau đầu hơn, cũng chỉ làm lãng phí thêm thời gian trong tiết mục nhàm chán này.
Bé nhắm mắt lại giả vờ ngủ say, mặc kệ nhóc mập kia chạy ra ngoài, nhưng điều Thư Cảnh Vân không ngờ tới là, bé trùng cái gầy gò kia cũng lặng lẽ đi theo ra ngoài.
Càng không ngờ hơn là, bé tưởng sẽ là cốt truyện cũ kỹ, đối phương sẽ dẫn nhóc trùng đực trở về, rồi tranh công với trùng trưởng thành, nhân tiện kéo gần quan hệ với Moody điện hạ.
Nhưng đối phương lại một mình quay về, thậm chí còn mang theo nụ cười ngọt ngào mà chìm vào giấc ngủ.
Thú vị thật, rốt cuộc đối phương đang làm trò quỷ gì? Để bé quan sát kỹ một chút xem.
Âm thầm hóng chuyện, theo dõi Việt Du Ninh đến tận bây giờ, Thư Cảnh Vân ngẩng nhìn khoảng không trống trơn trên đỉnh đầu, nơi đó từng có một cái lều che mưa chắn gió.
Tầm mắt bé chuyển sang Moody điện hạ đang nổi giận, ánh mắt càng thêm đờ đẫn.
Nhóc trùng cái gầy trơ xương kia, rốt cuộc đã đưa Sevrla sang đội đối địch bằng cách nào?
Bé lại hạ thấp tầm mắt, nhìn Việt Du Ninh với vẻ mặt vô tội đặt câu hỏi, thậm chí còn tỏ ra rất quan tâm.
Kỹ năng diễn xuất của trùng cái đều tốt đến vậy sao?
Bé chỉ là ghét Sevrla quá ồn ào, chứ không định nâng độ khó nhiệm vụ lên đâu, Việt Du Ninh không muốn thắng sao?
Thư Cảnh Vân hé miệng, định vạch trần Việt Du Ninh, nhưng lại nghĩ đến việc mấy ngày nay mình vì muốn yên tĩnh mà giả câm giả điếc, luôn đục nước béo cò xem trùng trưởng thành tìm nhóc con náo nhiệt, cuối cùng vẫn nuốt lời xuống.
Bé không muốn tự chuốc họa vào thân.
Moody cau mày đi tới đi lui, mái tóc đỏ như ngọn lửa bốc cháy dựng thẳng lên, Việt Thanh Nhiễm và Thư Hà Quang bên cạnh im lặng như ve mùa đông, nhìn bóng dáng nóng nảy của Moody.
Đáng chết, anh ta không thể trực tiếp đối đầu với tổ chương trình, nếu không sẽ bị hội trưởng lão mượn cớ chê trách anh ta không đủ thành ý với Đế Quân, càng không thể thuận lợi kết hôn với Quân Hoài An.
Tất cả đều do nhóc tiện trùng kia, nếu anh ta sinh được trứng trùng thì mình cần gì phải chịu tội như thế này?
Phải biết rằng, nếu không phải xuất thân vương thất, sao anh ta có thể với tới một trùng đực như vậy? Lại còn có thể thanh mai trúc mã lớn lên cùng trùng đực các hạ?
Nhiệm vụ Trùng Mẫu Chi Tâm này tuyệt đối không thể tiếp tục, kế sách hiện tại chỉ có thể là kích phát nhiệm vụ khác, giành chiến thắng trước khi cốt truyện Trùng Mẫu Chi Tâm tiếp theo bị kích hoạt, hoặc trực tiếp tìm được phi hành khí, xác định vị trí của Quân Hoài An, không đi theo quy trình tiết mục, “giải cứu” đối phương luôn.
Chỉ cần đạt được mục đích cuối cùng là cứu trùng cái, dân chúng ngu muội sẽ không phát hiện ra bất kỳ vấn đề gì, chỉ cảm thấy anh ta anh dũng cứu mỹ trunf, trở thành một giai thoại.
Anh ta tuyệt đối không thể để lộ ra việc mình sợ nhiệm vụ Trùng Mẫu Chi Tâm này.
“Nếu tôi đã nói muốn kết minh với các cậu, thì sẽ không lật lọng.”
Anh ta ngạo mạn hơi ngẩng cằm, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt Việt Du Ninh đang chăm chú nhìn mình từ góc khuất.
【Không hổ là điện hạ! Một lời đã nói ra, bốn ngựa cũng không đuổi kịp!】
【Đúng là trùng đực của Đế Quân, ở thế tuyệt đối có lợi vẫn chọn giữ chữ tín!】
“Nếu Sevrla không sao, tôi cũng yên tâm rồi.”
Anh ta hướng về vị trí đại khái của màn hình phòng live stream, mỉm cười nhẹ.
Có lẽ cảm thấy bản thân như vậy rất có sức hút, anh ta còn đắc ý dừng lại một chút.
“Xuất phát đi, nhanh chóng kích hoạt tuyến cốt truyện khác, tiện thể tìm vị trí của phi hành khí.”
【Vừa ngầu vừa hài…】
【Tuy mới khen Moody điện hạ xong, nhưng tôi vẫn phải nói, tôi chỉ thấy hài, không thấy ngầu.】
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]