“Dưới dòng nước có lẽ mới là thế giới bình thường.”
“Thế giới trong gương, mọi thứ đều là tương phản, tín đồ có thể là phản đồ, ác ma có thể là thiên sứ.”
“Vách núi băng nguyệt, đáy biển sao trời, cánh đồng hoang vu lúc mặt trời lặn.”
“Cánh đồng hoang vu mặt trời lặn kích hoạt cốt truyện Trùng Mẫu Olaedus Chi Tâm.”
“Nhóm Ôn Tinh Lan nhìn như đang ở trong một hang núi, sau đó bị cánh tay máy kéo xuống sông ngầm.”
Việt Tư Niên dùng cành cây viết những thông tin mà tổ chương trình cung cấp lên mặt đất.
Sevrla vui vẻ gây họa xong mà hoàn toàn không hay biết mình đã không hề ràng buộc bán đứng bí mật gia tộc, nhóc chỉ cảm thấy mình hát một bài ca hiến tế của gia tộc mà lại vô duyên vô cớ kích hoạt cốt truyện, đúng là công thần số một.
Sevrla: hắc hắc, mình giỏi quá, đại mỹ trùng có phải càng thích mình hơn không?
Nhóc ôm cái mặt mũm mĩm, si ngốc nhìn Việt Tư Niên đang tập trung suy nghĩ, chất lỏng không rõ chậm rãi chảy xuống từ khóe miệng.
Lớn lên đẹp, nấu ăn ngon, tính tình lại tốt, mình đúng là có phúc khí… hắt xì, ai đang nghĩ tới mình vậy?
Mình biết rồi, nhất định là đại mỹ trùng đang âm thầm cảm kích mình trong lòng, không sao cả, đây là lễ nghi mà một trùng lịch thiệp nên có.
【Sao tiểu điện hạ ở cạnh Việt Tư Niên các hạ lại si mê đến cay mắt như vậy…】
【Hai trudng đều là trùng đực!!! Không thể nào!!! Mau thu cái bộ dạng ngốc đó lại đi!!!】
Cùng lúc đó, ở phía bên kia hoang tinh, trán Moody nổi gân xanh, tiếp tục tức giận thúc ép tìm kiếm.
Tổ chương trình rất “hài hước” khi đồng thời phóng lớn hai khung hình trong phòng live stream lên làm đối chiếu.
【Tổ chương trình đúng là gan lớn, dám đối đầu với gia tộc Nastalai…】
【Trùng Mẫu là bí mật không thể công khai của gia tộc Nastalai, vậy mà cũng dám chọc vào đám quyền cao chức trọng đó.】
【hhh, mắng trùng vần điệu cũng sẽ bị thấy đó được không?】
【Gia tộc này đời đời đều sinh ra trùng đực các hạ cường tráng hữu lực, các cậu điên rồi sao? Dám âm dương bọn họ?】
【Dù sao cũng chẳng tới lượt tôi, tôi trái phải gì cũng không sống lâu】
“Manh mối phi hành khí hẳn là nằm trong ba địa điểm này.” Việt Tư Niên nhìn chằm chằm những dòng chữ, trầm tư.
“Rầm!” Hailen ném hành lý lên chiếc xe gỗ nhỏ, mệt mỏi ngáp một cái.
A, lại phải bắt đầu làm thú kéo xe sao? Anh ta vô thức liếc về phía nai con, ánh mắt vừa lén lút vừa gian xảo.
“Cánh đồng hoang vu mặt trời lặn, Trùng Mẫu chi tâm, thế giới trong gương.” Anh hồi tưởng lại khi lên phi hành khí của tổ chương trình, từng thấy địa mạo hoang tinh, liền vẽ địa hình cánh đồng hoang vu lên mặt đất, chấm một điểm ở vị trí trung tâm.
“Thế giới trong gương tương phản hai bên, vậy thì chính là phía đối diện.” Việt Tư Niên chấm thêm một điểm ở phía bên phải bản đồ cánh đồng hoang vu.
“Xuất phát ngay bây giờ, vừa lúc là đầu ngày, thời điểm tương phản với mặt trời lặn.”
【Oa! Cảm nhận được mị lực của trùng đực các hạ rồi ~ hu hu, quá hiểu vì sao tiểu điện hạ lại mê như vậy, vào tôi cũng tôi cũng ch** n**c miếng~】
【Ai mà chịu nổi chứ? Ôn nhu, ít nói, nội hạch ổn định, đầu óc lại thông tuệ!!! Hít hà hít hà, thèm chết tôi rồi!】
Việt Tư Niên không quay đầu, trực tiếp nắm lấy tay Hailen đang định tròng dây thừng lên người nai con.
“Tự mình đi, tôi và cậu thay phiên kéo xe, không được lười!”
Hailen tủi thân phát ra tiếng khịt mũi, mũi nhăn lại, đôi mắt xanh lục long lanh ướt át, đặc biệt khiến trùng mềm lòng.
“Đừng giả khóc, cậu đã làm thế này lần thứ mười rồi, nhanh lên.”
【hhh, tôi siêu thích xem Việt Tư Niên các hạ ‘hại’ Hailen các hạ!】
【Đồ lười, nhiều mánh khóe cũng vô dụng, cười chết tôi.】
【Nói chứ Hailen các hạ thế này, Dylan mắc bẫy cũng không oan.】
Nhóc Ôn Mặc Ý đi theo anh trai Lucas, ngoan ngoãn dùng nước sạch rửa mặt, dùng lá lau khô tay nhỏ và khuôn mặt nhỏ, rồi xếp túi ngủ ngay ngắn chỉnh tề, lảo đảo ôm đặt lên xe gỗ nhỏ.
“Cảm ơn chú Hailen, vất vả rồi.” Nhóc ngẩng đầu nhỏ giọng nói lời cảm ơn, hùng phụ đã dạy nhóc đây là lễ nghi khi nhờ trùng khác giúp mình kéo hành lý.
“Cảm ơn chú Hailen, vất vả rồi.” Lucas lười đến mức không muốn động não, lặp lại nguyên câu không sót chữ.
“Cảm ơn chú Hailen, vất vả rồi.” Sevrla vo túi ngủ bừa bộn thành một cục rồi ném thẳng lên xe gỗ nhỏ, miễn cưỡng nói lời cảm ơn theo.
【Khoan đã, có phải ở đây lẫn vào thứ gì đó kỳ quái không?】
【Nhóc Lucas! Nhóc Lucas! Nhóc con leo núi, trèo vách hoang dã cầu sinh không gì không làm được của tôi đâu rồi!!! Nhóc đang làm cái gì vậy???】
“…”
Một cái búng trán vang lên trên đầu Lucas, Lucas ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Hailen, đôi mắt xanh lục giống hệt hùng phụ tràn đầy mờ mịt, kèm theo một câu hỏi không chút che giấu: “Ngài bệnh à?”
Tuy Lucas không nói ra thành lời, nhưng tất cả đều hiện rõ trong ánh mắt, làm Hailen tức đến bật cười.
“Nhãi con, có phải con quên tôi là ai không? Con cảm ơn cái gì hả?”
Anh ta chống khuỷu tay lên tay cầm của xe gỗ nhỏ, cánh tay lộ ra hiện lên đường nét cơ bắp mơ hồ.
【Ừm, không thể không nói, cách kéo xe này đúng là hiệu quả.】
【Hailen các hạ lười như vậy mà còn bắt đầu có đường nét cơ bắp rồi, ha ha ha, anh ta thư… tôi cười to quá bị trưởng quan phát hiện lén nghỉ! Chết tiệt!】
【Ha ha ha, ai đá thế? Áu, tôi cũng bị đá! Chết tiệt a!】
Cảm ơn… chú, chú hả?
Lucas quá trơn tru tự nhiên mà hòa vào tập thể nhóc con, đến giờ mới bừng tỉnh hiểu ra, mặt không biểu cảm mở miệng: “Cảm ơn hùng phụ Hailen, vất vả.”
“Gọi tôi là hùng phụ!” Hailen kéo xe đi phía sau Việt Tư Niên, đau đầu nói.
“Được, hùng phụ Hailen.”
“Không cần gọi tên tôi!”
“Được.”
“Không phải nói không cho con gọi tôi là hùng phụ.”
“Được, Hailen.”
“Vô lễ! Gọi tôi là hùng phụ!”
“Được, hùng phụ Hailen.”
“Con cố ý chọc tức tôi đúng không?”
“…” Hailen chỉ nhận lại một mảng im lặng, Lucas lập tức lẻn nhanh lên phía trước, dẫn đường cùng các nhóc con khác.
【Đúng là ngầu, hóa ra nhóc Lucas cố ý chọc tức Hailen các hạ, ha ha ha!】
【Trưởng quan rõ ràng cũng đang lén nghỉ xem! Anh ta còn vì tôi cười to quá mà đá tôi!!!】
【Làm ơn, lầu trên, giả vờ một chút đi chứ!】
Ở trung tâm cánh đồng hoang vu, vị trí trái tim của thế giới trong gương, có một cây đại thụ cao vút đứng sừng sững, lá cây trên đó hiện ra màu vàng bạc đan xen, vừa mỹ lệ lại vừa tà dị.
Việt Tư Niên chưa từng thấy loại cây như vậy, thậm chí không biết dược tính của nó, anh thử ném một viên đá, phát hiện đại thụ không có phản ứng gì.
Anh chặn nhóm nhóc con dẫn đường lại, một mình bước lên trước, bứt một chiếc lá xuống quan sát, đột nhiên hoa mắt, phát hiện khi mặt trời đã lên hẳn, từng cụm lá vàng tụ lại với nhau đang bao lấy thứ gì đó.
Việt Tư Niên trèo lên cây, cẩn thận quan sát cụm lá, phát hiện mơ hồ lộ ra một chiếc rương nhỏ.
Anh nhẹ nhàng gỡ những chiếc lá phủ bên ngoài rương ra, trên nắp rương có một ổ khóa mật mã.
【Tổ chương trình: Chúc mừng Việt Tư Niên, đã tìm được bản đồ vị trí của Ôn Tinh Lan, Quân Hoài An, Dylan. Mật mã rương là sinh nhật của một trùng cái bất kỳ, cơ hội nhập mật mã chỉ có ba lần.】
【Tổ chương trình: Chúc mừng Moody, Việt Thanh Nhiễm, Việt Du Ninh, Thư Hà Quang, Thư Cảnh Vân kích hoạt giai đoạn cốt truyện tiếp theo “Hai Mắt Trùng Mẫu”.】
【Tổ chương trình: Qua thí nghiệm xác nhận, trùng kích phát cốt truyện là Moody điện hạ không phù hợp điều kiện nhóc con dẫn đầu kích phát của tổ chương trình, vì vậy chỉ mở khóa manh mối cốt truyện vòng tiếp theo, trùng đực không còn quyền xem phòng live stream trùng cái trong 10 giây.】
【Tổ chương trình: Nay công bố manh mối cốt truyện vòng tiếp theo – Bút ký 2, hiệu lực giới hạn cho các khách mời đang ở “Đáy biển sao trời” sử dụng.】
【Tổ chương trình: Cậu từng ra biển rộng vớt sao chưa? Cậu từng lên bầu trời đuổi theo ánh trăng chưa? Sao và trăng đều là đôi mắt của Trùng Mẫu Olaedus, cùng Trùng Mẫu Olaedus ngã xuống.】
【Tổ chương trình: Trùng Mẫu Olaedus là nguồn gốc của Trùng tộc, cũng là bạo quân của Trùng tộc. Mắt trái của ngài là ánh trăng đại diện quang minh, mắt phải là sao trời đại diện hắc ám. Trăng lên rồi sao đến, như bóng tối luôn đi theo sau ánh sáng.】
【Tổ chương trình: Hãy trở thành “kẻ đuổi ánh sáng”, ở nơi quang minh rơi xuống, tìm kiếm mọi sinh cơ.】
Tổ chương trình đúng là không để trùng nghỉ, điên cuồng ném ra câu đố mới, hai phía hoang tinh, các khách mời đồng loạt mang lên “mặt nạ đau khổ”.
Việt Tư Niên: “?”
Nguyên thân là liên hôn gia tộc, anh… sinh nhật Ôn Tinh Lan?
Anh điên cuồng lục tìm mảnh ký ức của nguyên thân, nhưng không ổn, không nghĩ ra, Ôn Tinh Lan mà biết có buồn không ?
Còn Dylan… sinh nhật là ngày nào nhỉ?
Hailen không còn chút phong thái trùng đực nào, ngồi xổm xuống trầm tư, còn vô thức nghiêng mặt tránh ánh mắt cầu cứu của Việt Tư Niên. Anh ta chỉ có thể nhớ rất rõ “lần đầu tiên” với Dylan là lúc nào, nghĩ tới đó, mặt anh ta bỗng đỏ bừng.
【Sao Hailen các hạ tự dưng đỏ mặt vậy?】
【Hừ hừ, bọn trùng tệ bạc, ngay cả sinh nhật thư quân cũng không nhớ!!!】
Việt Tư Niên cố gắng trấn tĩnh nhét chiếc hộp nhỏ vào trong lòng.
“Cái này chưa vội, trước tìm đủ manh mối khác đã. Moody điện hạ kích hoạt ‘đáy biển sao trời’, tiếp theo đi bờ biển tìm manh mối, tiện thể đưa Sevrla về chỗ anh trai của nhóc.”
“Em không về.” Sevrla lập tức nói.
“Ngoan, đừng quậy.” Việt Tư Niên bóp bóp cái mặt mũm mĩm dỗ qua loa.
“Để tôi thử.” Mặt Hailen vẫn còn đỏ kỳ lạ, đột nhiên giật lấy chiếc hộp nhỏ, nhanh chóng nhập một dãy số.
“Bốp!” Chiếc hộp nhỏ bật mở, nhả ra một tấm bản đồ.
!!! Thật sự là dãy số này sao? Dylan cố ý chọn ngày sinh nhật à?
Rốt cuộc lúc đó Dylan có tâm trạng gì vậy? Không nói không rằng đòi làm vào đúng ngày đó, cậu ta coi tôi là quà sinh nhật sao?
Thích tôi đến vậy à?
Hailen tiện tay nhét bản đồ vào lòng Việt Tư Niên, Việt Tư Niên vội ôm lấy, còn chưa kịp phản ứng, Hailen đã như một cơn gió kéo xe gỗ nhỏ lao thẳng về phía bờ biển.
【Hailen các hạ như vậy, trông như có cả đống chuyện xưa…】
【Không nhìn ra, cái tên trùng thật thà Dylan đó cũng biết chơi.】
【Thật thà thật thì không ngồi nổi ghế nhà giàu số một.】
【Đúng vậy, hơn nữa đừng nhìn Hailen các hạ lười biếng, nhưng ngoại hình thì không có gì để chê. Tôi nghe nói anh ta chậm trễ rất lâu vẫn chưa ghép đôi thành công, ngoài lý do danh tiếng không tốt ra, còn vì không ít trùng cái không coi trọng anh ta.】
“…” Nhóm nhóc con vội vàng đuổi theo, sợ vi phạm quy định, nhưng chạy chưa được bao lâu, Hailen đã thở hồng hộc dừng lại, rồi bắt đầu lê bước chậm rãi về phía trước.
Nhóm nhóc con tò mò lén nhìn Hailen, Hailen mặt đỏ im thin thít, làm như không thấy ánh mắt của bọn nhóc.
Việt Tư Niên bật cười, mở bản đồ ra bắt đầu nghiên cứu, trong đầu bỗng hiện lên cảnh mở chiếc hộp nhỏ, cùng biểu cảm có thể sẽ hụt hẫng của Ôn Tinh Lan.
Đợi đến lúc cùng nhau ngâm suối nước nóng, quang não có thể dùng bình thường, anh sẽ tra xem sinh nhật Ôn Tinh Lan là khi nào.
Khóe môi anh cong lên nụ cười ấm áp, đến lúc đó sẽ nghĩ xem nên chuẩn bị quà gì cho “ngôi sao” xinh đẹp này.
Anh hơi muốn nhìn thấy nụ cười vui vẻ thật sự của cậu.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]