Anh ta chỉ oán giận một câu: “Hoang tinh chết tiệt, chỗ nào cũng xanh um, toàn nhìn thấy hạt lỗ sâu.”
Sau đó liền kích hoạt được cái nhiệm vụ chết tiệt mang tên “Hai Mắt Trùng Mẫu”.
Moody bực bội gãi gãi tóc, một chân dùng sức đá mạnh vào thân lớn bên cạnh, thân cây lắc lư, phát ra âm thanh r*n r* thê thảm.
Việt Thanh Nhiễm cau mày chống cằm, cảm xúc điện hạ Moody quá mức bất ổn, chẳng thèm che giấu chút nào, hoàn toàn không hiểu phải làm sao để nâng cao giá trị trùng khí. Cứ thế này thì cho dù có thành công nhiệm vụ giải cứu trùng cái thì cũng không thể trở thành trùng giành được giá trị trùng khí cao nhất.
Anh ta lại giãn mày ra, không sao cả, có bỏ thì ắt có được. Thứ anh ta cần là sự ủng hộ của gia tộc Nastalai, mà quan trọng hơn là mượn tay điện hạ Moody để nối được mối quan hệ với đế quân Quân Hoài An.
Thư Hà Quang dựa vào thân cây tạo dáng, tuy không nhìn thấy phòng livestream, vẫn cố chấp hướng về ống kính tỏa ra mị lực của trùng đực.
Không còn cách nào khác, chỉ khi ôm được đùi điện hạ hoặc giành được chiến thắng chung cuộc của chương trình, anh ta mới có thể trả hết đống nợ cờ bạc chồng chất. Chỉ dựa vào đám trùng cái bình thường đã không còn đủ nữa.
Đột nhiên, lá cây xào xạc rơi đầy đất, trút cả lên đầu lên cổ Thư Hà Quang.
Lại nữa rồi, thật không hiểu đế quân làm sao chịu đựng nổi anh ta. Nhưng mà vì sao điện hạ Moody lại đến tham gia chương trình này?
“Chắc em trai cậu cũng đã nghe được manh mối ‘ sao trời dưới đáy biển’, nhất định sẽ hướng về bờ biển.” Moody gắng gượng đè nén cảm xúc, giọng nói trầm thấp.
Kế trước mắt là cướp lấy bản đồ của đối phương, rồi tìm phi hành khí, tránh để tổ chương trình kích hoạt thêm nhiều tuyến cốt truyện khác.
Trịnh Thành Phong chán sống rồi sao? Muốn đối đầu với gia tộc Nastalai à?
“Đúng vậy, điện hạ, em trai tôi nghe thông báo của chương trình xong chắc chắn sẽ đưa tiểu điện hạ trở về, để tránh làm ngài lo lắng.” Việt Thanh Nhiễm ngầm hiểu ý, lập tức giúp Moody điện hạ tròn lời.
Thư Hà Quang buồn chán ngáp một cái. Anh rể này của anh ta đúng là liều mạng muốn trèo cao bám lấy đế quân. Không biết vì sao lại thành ra thế này, anh ta bị ép cưới Tạ Mộ Khiêm – tên trùng gỗ đó – làm thư quân, chỉ vì đối phương là thống lĩnh quân thủ vệ của tinh cầu Trung Ương.
Kết quả là mỗi lần chi tiêu khoản lớn đều bị Tạ Mộ Khiêm chất vấn, phiền chết trùng. Tên trùng cái này không thể có chút bổn phận của trùng cái sao?
Cùng lúc đó, khi Moody hoàn toàn không hay biết, trong một màn hình của phòng livestream trùng cái, giữa bóng đêm vang lên thông báo của tổ chương trình.
【Tổ chương trình: Do điện hạ Moody kích hoạt cốt truyện sao trời dưới đáy biển, đế quân Quân Hoài An sẽ có quyền lựa chọn một địa điểm cốt truyện khác. Xin hồi đáp trong vòng 10 giây. 10, 9, 8, 7…3, 2, 1, 0.】
【Tổ chương trình: Do ngài chưa hồi đáp trong thời gian quy định, mặc định ngài lựa chọn từ chối.】
Quân Hoài An bị máy móc bắt đi, vì dược hiệu còn chưa tan, vẫn chưa tỉnh táo, hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì. Anh ta nằm trên mặt đất, hai tay đặt chồng lên bụng, mái tóc tím uốn lọn dài che hờ gương mặt, hiếm hoi lắm mới trông ngoan ngoãn yên tĩnh như vậy, không quá mang tính công kích. Nhưng những trùng hiểu rõ anh ta đều biết, đối phương giống hệt một con mãng xà kịch độc đang ngủ đông trong giấc nông, khiến trùng khác run sợ từ trong lòng.
【Tổ chương trình đúng là gan thật! Đây là đang liên tục khiêu khích gia tộc Nastalai và cả đế quân sao?】
【Dù sao cũng chỉ là gameshow thôi mà, chắc không đến mức so đo chứ?】
【Đúng vậy, hợp đồng cũng ký rồi, chẳng lẽ chơi không nổi à?】
…
Trong phòng tối của gia tộc Nastalai, lão tộc trưởng mặc lễ phục chỉnh tề ngồi trên chiếc ghế nhung xa hoa, đang xem chương trình “Trùng đực Biến Hình Ký”.
Một trùng cái trẻ tuổi cao lớn tuấn tú quỳ trên mặt đất, hai tay nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân của lão tộc trưởng.
Lão tộc trưởng thờ ơ v**t v* hoa văn trùng lộ ra sau gáy trùng cái. Trùng cái im lặng không nói, lặng lẽ hiện lên sắc hồng đ*ng t*nh trên mặt.
“Hai thứ phế trùng đó, bảo Moody lên chương trình để thu phục đế quân, vậy mà nó lại dắt theo cái sao chổi tai họa kia đi khắp nơi làm mất mặt.”
Lão trùng đực nở nụ cười hiền từ, trông như đang cười mắng hai vãn bối không hiểu chuyện, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo một mảnh. Bàn tay đầy nếp nhăn nhưng tinh tế của ông ta chậm rãi cởi cúc cổ áo của trùng cái dưới lòng bàn tay.
Trùng cái trẻ tuổi quần áo xộc xệch, vô lực nằm trên đùi lão trùng đực, cố gắng chống đỡ để tiếp tục xoa bóp hai bắp chân đã thả lỏng của đối phương.
Lão trùng đực ăn mặc chỉnh tề, đối lập rõ rệt với trùng cái trẻ tuổi, khung cảnh thoạt nhìn đặc biệt dơ bẩn khó coi.
“Đi đi, đến nói chuyện với tổ chương trình, sửa lại mấy phân đoạn gameshow trùng mẫu nhàm chán của bọn họ.” Bàn tay lão trùng đực chui vào trong lớp quần áo của trùng cái trẻ tuổi, dần dần trượt xuống dưới, “Bắt Moody nhanh chóng thu phục Quân Hoài An, đây là cơ hội cuối cùng của nó, nếu không ta sẽ lấy hôn ước của nó đưa cho Sevrla.”
Trùng cái trẻ tuổi ngoan ngoãn ngửa đầu: “Tộc trưởng, không cần em giúp ngài giải quyết sao?”
Ánh mắt cậu ta trong veo, khuôn mặt lại vương sắc hồng, trông vừa thuần khiết vừa hơi ngây ngô.
“Đi đi, , trùng khác làm không được việc này, chuyện này không thể chậm trễ.” Lão tộc trưởng bất đắc dĩ nhíu mày, cưng chiều xoa xoa đầu trùng cái trẻ tuổi.
g*** h** ch*n ông ta căn bản không hề có phản ứng gì, nhưng vẫn giả bộ như rất săn sóc, rất coi trọng năng lực của đối phương.
Trùng cái trẻ tuổi cọ cọ đỉnh đầu vào lòng bàn tay lão tộc trưởng, đứng dậy liếc mắt đưa tình nhìn ông ta một cái, rồi lưu luyến từng bước rời đi.
Đi được một đoạn rất xa, trùng cái trẻ tuổi Noah “khạc” một tiếng: “Đồ già thối đó, không được mà còn thích động tay động chân.”
Trong mắt cậu ta lóe lên ác ý, gia tộc Nastalai ngu xuẩn, cuối cùng tôi cũng tìm được nhược điểm của các ông rồi. Để tôi lần theo tuyến này tra xem trùng mẫu rốt cuộc có quan hệ gì với các ông mà các ông sợ tới mức ngay cả một cái bối cảnh cốt truyện của tiết mục gameshow cũng chịu không nổi.
Lão tử không làm tinh tặc cho đàng hoàng, chui vào cái cống rãnh thối này không phải để cho ông chiếm tiện nghi không công.
…
Nhóc Thư Cảnh Vân thở hồng hộc, trên mặt nổi lên sắc đỏ bệnh trạng, bàn tay nhỏ đẫm mồ hôi nắm chặt thân cây, ho khan đứt quãng từng cơn.
Việt Du Ninh cẩn thận tỉ mỉ dùng lá cây nhẹ nhàng lau ống trúc, ống trúc nhỏ có ngoài một góc bị sứt mẻ, tỏa ra ánh sáng được đánh bóng dưới ánh mặt trời.
“Khi nào nó mới khỏi?” Moody bực bội nuốt một ngụm dịch dinh dưỡng.
Cứ thế này thì bao giờ mới tới được bờ biển?
“Điện hạ, Cảnh Vân sẽ nhanh ổn thôi, hay là nghỉ ngơi một chút?”
Thư Hà Quang dè dặt đề nghị, mái tóc quăn hồng nhạt ngang vai ướt đẫm dính lên má, anh ta mệt đến mức không thẳng nổi lưng, hai tay chống đầu gối th* d*c.
Moody thầm nghĩ, lẽ ra nên vứt quách cặp cha con xui xẻo này đi!
Moody nhớ lại lời hứa giữ chữ tín trước đó trong phòng livestream, như có suy nghĩ mà liếc nhìn màn hình livestream, rồi dời ánh mắt sang Việt Thanh Nhiễm.
Điện hạ muốn bội ước.
Việt Thanh Nhiễm nhạy bén nhận ra ý tứ của điện hạ Moody, vì giữ hình ảnh thư phụ tốt, anh ta đang đặt hai tay lên vai Việt Du Ninh giả vờ thân thiết, vô thức siết chặt.
Việt Du Ninh bị nắm đến đau, nhưng theo thói quen vẫn nhẫn nhịn, sắc mặt không hề biến đổi.
Nếu tự mình đứng ra, chủ động đề nghị mỗi trùng đi một đường với Thư Hà Quang, chắc chắn sẽ làm phòng livestream dậy sóng dữ dội.
Thư Cảnh Vân là nhóc con trùng đực có vấn đề về sức khỏe, điện hạ còn từng hứa tuân thủ điều ước liên minh, Thư Hà Quang lại là em trai của thư quân mình. Nếu mình đứng ra nhận trách nhiệm này, chỉ khiến trong ngoài đều không phải trùng.(không phải người)
Có thể bám lên được điện hạ thì gia tộc sẽ được lợi, nhưng bản thân mình lại thân bại danh liệt. Vốn dĩ danh tiếng của mình đã xấu đi vì cái tên tiện chủng Việt Tư Niên đó, tuyệt đối không thể xấu thêm nữa.
Nhất định không thể đứng ra nhận việc này, bản thân mình quan trọng hơn gia tộc nhiều.
Anh ta cân nhắc tỷ lệ lợi hại của các lựa chọn khác nhau, nhanh chóng đưa ra kết luận, lập tức giả bộ mệt mỏi há miệng th* d*c.
Cho dù tổ bọn họ có thắng theo cách ba chọn hai, thì cũng phải là điện hạ Moody đứng ra gánh, mình tuyệt đối không thể mạo hiểm.
“Chú Thanh Nhiễm, Du Ninh sẽ đau.” Thư Cảnh Vân miễn cưỡng ngừng ho, không ngờ câu đầu tiên mở miệng lại là câu này.
Việt Thanh Nhiễm nhíu mày, đúng là nhóc trùng đực nhiều chuyện.
“Cảm ơn Cảnh Vân đã nhắc nhở.” Anh ta dịu giọng nói, buông tay ra.
Việt Du Ninh nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Thư Cảnh Vân, suy nghĩ một chút, lưu luyến đưa ống trúc nhỏ cho đối phương.
“Uống nước để đè cơn ho đi.”
Thư Cảnh Vân được sủng mà kinh ngạc, vội vàng nhận lấy ống trúc nhỏ. Từ lần trước vì tò mò mà tháo hỏng ống trúc, đối phương liền không còn cho bé sắc mặt tốt nữa, cũng chẳng nói thêm câu nào với bé.
Bé vẫn luôn rất tò mò về nhóc trùng cái này. Những nhóc trùng khác mà bé quen ở Tinh cầu Trung Ương đều na ná như nhau, vừa nhàm chán vừa vụng về.
Việt Du Ninh hoàn toàn khác bọn họ.
Bé cẩn thận mở nắp, ngửa đầu uống một ngụm, chất lỏng chua ngọt dễ uống vừa vào miệng, cảm giác ngứa rát trong cổ họng lập tức dịu đi không ít.
“Đây là gì vậy? Giọng nói của tôi khá hơn nhiều rồi.” Thư Cảnh Vân vui mừng nói.
Việt Du Ninh mặt không biểu cảm lấy lại ống trúc nhỏ của mình, tiếp tục đi về phía trước, lười biếng không muốn nói thêm dù chỉ một câu với Thư Cảnh Vân.
Thứ này là do “anh trai lớn” Tư Niên dạy bé làm, dùng lát chanh, mật ong và hoa cúc để nấu nước trị ho.
Việt Du Ninh biết rõ tên này sẽ làm chậm trễ hành trình, nhưng bé tuyệt đối không cho phép hai trùng trưởng thành Moody và Thư Hà Quang tách ra.
Vì thế bé đã chuẩn bị thứ này từ trước, chờ xem tình hình rồi mới đưa cho đối phương. Xem như cậu ta còn biết điều, chịu lên tiếng giúp mình, để mình đỡ khó chịu một chút.
Khóe môi Việt Du Ninh hiện lên một nụ cười lạnh, bé sẽ không để hùng phụ đạt được mục đích, nhất định phải luôn mang theo cái kẻ kéo chân sau này.
Bé nhớ tới “anh trai lớn”Tư Niên dịu dàng, ánh mắt trầm xuống, buồn bã nhìn mặt đất.
Bé cũng muốn giống Sevrla, tùy hứng rời đi, mặc kệ tất cả, đi tìm “anh trai lớn” Tư Niên.
Nhưng rời đi rồi thì sao? Sau khi rời khỏi chương trình này thì sao?
Sevrla là trùng đực, còn bé là trùng cái, bọn họ không giống nhau.
Sau này bé còn phải vào trường quân đội, phải trả học phí rất cao. Tư Niên các hạ sẽ không muốn nuôi thêm một trùng cái nhỏ nữa, hơn nữa em trai Ôn Mặc Ý lại còn đáng yêu như vậy.
Bé siết chặt ống trúc nhỏ trong tay, tự ti hơi khom lưng.
Thật chướng mắt.
Việt Thanh Nhiễm nhìn ống trúc nhỏ kia, nhíu mày.
Quanh quẩn nửa ngày, còn đòi đồ lại từ tay một nhóc trùng đực, thật mất mặt.
Ánh mắt anh ta âm trầm, trong lòng tính toán: đợi chương trình kết thúc, nhất định phải dạy dỗ Việt Du Ninh cho đàng hoàng, càng ngày càng không ra thể thống gì.
Thư Cảnh Vân đỡ ho hơn, phát hiện Việt Du Ninh vẫn không chịu để ý mình, liền mặt dày mày dạn, giống như một trùng theo đuôi, bám sát phía sau Việt Du Ninh.
Moody thấy vậy, miễn cưỡng đè nén cơn cáu kỉnh, bỏ mặc ánh mắt khó chịu của Việt Thanh Nhiễm, trầm mặc đi sau đám nhóc con, tiếp tục lên đường.
Thôi thì sau khi uống thứ này xong tên nhóc này này còn đi tiếp được, vậy cứ giữ họ thêm vài ngày nữa.
Anh ta lười quan tâm xem thứ này có hại hay không.
Thư Hà Quang mệt đến đầu óc tê dại, hoàn toàn không để ý đã xảy ra chuyện gì. Thấy đội ngũ lại bắt đầu di chuyển, anh ta liền mơ hồ đi theo phía sau.
【Bé Du Ninh cho bé Cảnh Vân uống cái gì vậy? 】
【 Là thuốc trị ho do Tư Niên các hạ dạy làm đúng không? 】
【 Tôi nhớ Tư Niên các hạ từng dạy bé Du Ninh và nhóc Ôn Mặc Ý công thức đồ uống trị ho, không ngờ thật sự có tác dụng! 】
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]