Rốt cuộc cũng đến bờ biển.
Mặt trời chậm rãi hạ xuống, mặt biển lấp lánh ánh sóng, như thể được thần minh tiện tay rải lên một nắm vụn vàng. Mây trên bầu trời xoay vòng quấn quýt, tráng lệ và kỳ ảo đến cực điểm.
“Oa!” Ôn Mặc Ý vui mừng đá văng hai chiếc giày, để lộ đôi gót chân trần nhỏ xinh đáng yêu, dẫm lên cát sỏi ánh kim rồi chạy thẳng về phía biển rộng, hưng phấn đuổi theo bọt sóng trắng, cười khanh khách không ngừng.
Nhóc con mập mạp Sevrla mệt đến mức ngã thẳng ra bãi cát nóng hầm hập, chỉ chốc lát đã vang lên tiếng ngáy đều đều, cái bụng tròn mập phập phồng lên xuống. Lúc này nhóc không gây phiền phức như thường ngày, ngược lại còn thêm mấy phần đáng yêu.
Việt Tư Niên ngồi xổm xuống, xoa xoa bụng nhỏ của Sevrla, khóe mắt hơi cong lên.
Hailen tiện tay ném chiếc xe gỗ nhỏ xuống đất, “ừng ực” uống cạn cả một ống trúc nước.
Đàn em khóa sau này thật sự quá biết đi, mệt chết trùng.
Hailen hoàn toàn không nhận ra rằng, trên quãng đường lặn lội xa xôi giống như hành quân này, mọi trùng vừa đi vừa nói cười, cùng nhau nghiên cứu manh mối, những cảm xúc hỗn loạn trong đầu anh ta như phẫn nộ, uất ức, mệt mỏi… đã dần dần buông tha anh ta.
Khoảng thời gian này là lúc Hailen thả lỏng nhất, cũng là vui sướng nhất.
Trước đây, mỗi lần nhắm mắt lại, anh ta đều không muốn mở ra nhìn thấy thế giới này thêm lần nữa. Chỉ khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, anh ta mới có thể tạm thời thoát khỏi một chút, rồi rất nhanh lại bừng tỉnh. Nhưng bây giờ, mỗi ngày anh ta đều mệt đến mức không còn thời gian nghĩ tới những chuyện vặt vãnh linh tinh đó.
Mọi trùng đều rất mệt.
Dù có sốt ruột đến đâu, cũng nên nghỉ ngơi.
Trên cánh đồng hoang, manh mối tìm được lúc mặt trời lặn chính là bản đồ vị trí của trùng cái, vậy thì sao trời dưới đáy biển và băng nguyệt bên vách núi hẳn sẽ có manh mối về phi hành khí và chìa khóa.
Việt Tư Niên nhìn ra biển rộng mênh mông vô bờ, rơi vào trầm tư, manh mối sẽ ở đâu? Dưới đáy biển sao?
Lucas buộc một con gà bên hông, ôm hai trái dừa trong ngực, lắc lư đi tới.
“Uống.” Mặt nhóc không biểu cảm, hai tay ôm trái dừa đưa cho Việt Tư Niên, trong mắt ánh lên vẻ mong đợi lấp lánh.
【hhh, nhóc Lucas ham ăn này, vẫn còn nhớ Tư Niên các hạ từng nói đến gà ăn mày. 】
【Luôn ở chiến trường, chưa từng dừng lại ngắm phong cảnh, giờ nhìn thế này mới thấy những tinh cầu hoang không trùng này thật đẹp! 】
【Trùng đực các hạ đúng là bình tĩnh, trùng cái bị máy móc bắt đi rồi mà vẫn thong thả ngắm cảnh. 】
【Trời ạ, thủy quân bôi đen từ đâu ra thế? Các hạ vẫn luôn đi mà! Nhóc con cũng cần nghỉ ngơi chứ! Với lại đây là gameshow, nguy hiểm được bao nhiêu đâu? 】
“Phốc.” Suy nghĩ của Việt Tư Niên bị cắt ngang, nhìn nhóc con đang ám chỉ mình, anh không nhịn được bật cười.
Anh ấn tay lên đầu Lucas, xoa cho mái tóc xanh của nhóc dựng cả lên.
Chẳng trách nhóc con này đột nhiên im lặng biến mất, hóa ra là đi săn.
Nhóc cũng không thèm chào hỏi một tiếng, anh vừa cười tủm tỉm vừa xoa không ngừng, chẳng nói thêm câu nào.
Lucas bị xoa đến hoa mắt chóng mặt, muốn giãy giụa nhưng sợ làm tổn thương trùng đực các hạ yếu ớt, rối rắm không thôi, còn lo nước dừa đổ ra ngoài, luống cuống giữ thăng bằng, trên mặt vô thức phồng lên hai má bánh bao.
“Lần sau không được không chào hỏi mà chạy đi như vậy, biết chưa?”
Hai ngón tay Việt Tư Niên khép lại, véo qua véo lại má bánh bao của thiếu niên.
Gầy quá, quả nhiên vẫn phải nuôi cho mập hơn một chút mới dễ véo.
“Ưm ưm, vâng vâng.” Lucas vội vàng gật đầu, trông có phần đáng thương, lúc này nhìn lại càng giống hùng phụ Hailen của nhóc.
【Phốc! Nhóc Lucas coi như gặp phải đối thủ rồi. 】
【Hailen các hạ ơi, đây là nhóc con của ngài đó!!! Ngài cũng quản chút đi chứ! Ngài đúng là đồ vô dụng hết thuốc chữa!! 】
Bị gọi tên, Hailen thoải mái cởi áo khoác, nằm dài trên bãi cát bắt đầu tắm nắng.
Anh ta hoàn toàn không ngại ống kính phòng livestream, tổ tiết mục đành phải phủ lớp mosaic lên người anh ta.
“Còn hùng phụ thì sao? Lucas?” Hailen ngửa mặt lên, đòi nước dừa.
“Xin lỗi.” Lucas mặt không biểu cảm, thốt ra hai chữ.
“Hả?” Hailen gần như nghi ngờ mình bị ảo giác, dạo gần đây nhóc ranh này nói nhiều quá, còn chẳng dễ nghe chút nào.
“Không biết xấu hổ, hết rồi.” Lucas tự mình mở thêm một trái dừa khác, uống hai ngụm.
“Hả?” Hailen không thể tin nổi, lập tức bật dậy, trừng to mắt nhìn nhóc con phản nghịch muốn trèo lên trời này.
Trước kia là ba gậy đánh không bật nổi một tiếng rắm, bây giờ thì mỗi câu nói ra đều sặc chết trùng.
Tính tình chết tiệt này rốt cuộc giống ai chứ?
Đúng rồi, chắc chắn là tại Dylan, giống hệt cái kiểu bướng bỉnh của thư phụ nhóc.
Anh ta tức đến mức vỗ tay giật lấy trái dừa, uống một hơi cạn sạch, rồi đắc ý nhìn về phía Lucas.
Hai đôi mắt xanh lục như ngọc giống hệt nhau nhìn chằm chằm đối phương, Lucas hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không thèm nhìn Hailen.
【!!! Không ngờ nhóc Lucas biết hừ lạnh!!! 】
【Ha ha ha ha ha, nhóc con giận lên cũng đáng yêu quá đi! 】
【… Fan thư phụ(fan mẹ) đáng sợ thật. 】
Hailen bị tiếng hừ lạnh đó nghẹn đến không nói nên lời, đột nhiên lại nhớ tới chuyện trước khi tham gia tiết mục này…
Lúc còn nhỏ, nhóc con không nói không cười, Hailen thì suốt ngày ngủ mê man, một lớn một nhỏ sống trong căn biệt thự trống rỗng, mục nát trong im lặng, giống như hai cái th·i th·ể biết thở.
Dylan đang trên đường chạy buôn bán, giữa chừng về nhà một chuyến, nhìn thấy cảnh tượng đó liền túm lấy anh ta chất vấn: “Rốt cuộc ngài muốn cái gì? Ngài nói đi!”
Một trùng cái thành thật bị kích động đến vậy, xem ra là muốn tin tức tố.
Anh ta bị lay tỉnh, nở ra nụ cười nhạt nhẽo vô vị, đè Dylan xuống hôn.
Trùng cái muốn gì, anh ta đều biết, anh ta sẽ thỏa mãn Dylan, để đối phương không ồn ào, không gây chuyện với mình.
Thân thể Dylan nhanh chóng mềm ra, lúc đó anh ta tự tin nghĩ: Quả nhiên, trùng này căn bản không thể chống cự lại mình.
Dù bản thân là một trùng nát, nhưng ít nhất tin tức tố vẫn còn hữu dụng.
Chờ đến khi tỉnh lại lần nữa, anh ta và nhóc con đã bị đóng gói ném thẳng tới tinh cầu hoang.
Anh ta còn tưởng Dylan đã chán ghét mình, muốn ép anh ta chủ động đề nghị ly hôn.
Hailen ngẩn người nhìn nhóc con trước mắt, tự lật đổ suy nghĩ trước đó của mình.
Biểu cảm của Lucas sinh động hẳn lên, giống như một sinh mệnh nhỏ vừa giãy giụa chui ra khỏi lớp vỏ trùng lạnh lẽo, tựa ánh mặt trời trên bờ biển, ấm áp mà rực rỡ.
Hailen co các ngón chân lại rồi thả lỏng ra, khóe miệng kéo thành một nụ cười, đột nhiên đè cả người lên lưng thiếu niên, điên cuồng vò nát tóc nhóc con, hoàn toàn mặc kệ đối phương liều mạng giãy giụa.
Tên nhóc thối này, còn dám phân biệt đối xử với hùng phụ của mình, hùng phụ không trị được con sao?!
Ôn Mặc Ý giống như mèo hoa nhỏ lăn lộn trong bùn, dùng vạt áo bọc một đống hải sản, chạy về phía Việt Tư Niên.
“Hùng phụ, hùng phụ xem, mấy thứ này ăn được không?”
Đây là lần đầu tiên nhóc rời nhà không phải vì huấn luyện tinh anh, mà chỉ đơn thuần là đi bắt hải sản. Khuôn mặt nhỏ như quả táo cười rạng rỡ, má lúm đồng tiền ngọt ngào cứ dính chặt trên má không chịu biến mất, hoàn toàn quên mất thư phụ còn đang khổ sở chờ bọn họ.
“Vỏ sò, hàu sống, nghêu sò…” Việt Tư Niên khom lưng lật xem mấy món đồ nhóc con dâng lên như khoe báu vật, không trách nhóc làm bẩn quần áo, ngược lại còn bắt đầu khen ngợi.
“Bé cưng giỏi lắm, tìm được nhiều đồ ngon thế này, hôm nay có thể nấu canh hải sản rồi!”
Việt Tư Niên đổ chút nước vào chiếc nồi nhỏ: “Nào,bé con đổ hải sản vào đi, để chúng nhả cát.”
Ôn Mặc Ý kiêu ngạo ưỡn ngực nhỏ, đôi tay bẩn bẩn nắm chặt vạt áo, bước đi hùng dũng oai vệ, khí thế hiên ngang tới bên nồi nhỏ, đổ hết hải sản vào trong.
Sao trời dưới đáy biển, sao trời dưới đáy biển…
Thôi vậy, tạm thời chưa có manh mối, vẫn nên kết hợp làm việc với nghỉ ngơi, cho mọi trùng ăn no trước đã.
Ôn Mặc Ý lại ôm thêm một đống cành cây chạy tới, ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên, đôi mắt xanh lam lấp lánh sáng rực.
Việt Tư Niên xoa đầu nhóc con, lại khen một lần nữa: “Bé cưng giỏi quá!”
Nhìn vào đôi mắt của nhóc con, anh hơi thất thần mà nhớ tới Ôn Tinh Lan, đột nhiên có thể hiểu được một phần tâm tư của nguyên thân.
Hùng phụ ruột của bé cưng là ai?
Tinh Lan còn thích đối phương không?
“Tư Niên các hạ, có khi nào manh mối đúng theo nghĩa đen, ngay dưới đáy biển không? Vậy chúng ta phải xuống đó bằng cách nào?”
Hailen hiếm khi trở nên tích cực, bắt đầu chủ động thúc đẩy tiến độ nhiệm vụ.
Anh ta nghĩ: Mình muốn đi gặp Dylan, tự mình hỏi đối phương, vì sao lại đưa mình tới tổ tiết mục này.
Việt Tư Niên lại đột nhiên có chút né tránh, không muốn gặp Ôn Tinh Lan nhanh như vậy.
Anh biết so đo chuyện cha ruột của nhóc con trông bản thân rất ti tiện, rất không nên, nhưng anh không cách nào khống chế được việc để tâm tới chuyện này.
Giống như anh không khống chế được nhịp tim của mình khi nhìn thấy đối phương, cũng giống như thường xuyên nghĩ đến đối phương đến mức đầu óc rối loạn, khiến anh vừa bối rối vừa hoảng sợ.
Bản thân anh là kẻ chiếm đoạt thân phận của nguyên thân, mà hôn nhân giữa nguyên thân và Ôn Tinh Lan cũng chỉ là liên hôn gia tộc.
Anh không thể chỉ vì đối phương là trùng duy nhất trên tinh cầu hoang này mà mình có thể dựa dẫm rồi sinh ra tham luyến.
Dù sao thì cũng phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, anh hoảng hốt moi rỗng bụng gà, máy móc nhét dược thảo và quả vào bên trong.
Anh nhất định phải chữa khỏi vết thương cũ của Ôn Tinh Lan, như vậy mới có thể phát huy tốt đông y.
Việt Tư Niên vội vàng tìm cho mình một cái cớ quang minh chính đại, theo bản năng né tránh sự quan tâm và mong muốn gặp lại đối phương trong lòng.
“Tổ tiết mục hẳn là sẽ không liên tục sắp xếp các tình tiết đảo ngược, kịch bản lặp lại một khi bị nhìn thấu, thì tiến trình phía sau sẽ không còn bị trì hoãn nữa.”
Anh cưỡng ép bản thân tập trung phân tích, dùng lá cây bọc kín thân gà lại.
“Trời sắp tối rồi, xuống biển không có ánh sáng cũng chẳng nhìn thấy gì, chờ sáng mai rồi tôi xuống biển xem.”
Anh lại cười một chút, véo nhẹ cái mũi nhỏ của Lucas đang mong đợi, “Đi tìm chút đất đỏ về đây, cát không thể dùng để làm gà ăn mày.”
Trong chớp mắt Lucas đã biến mất không thấy bóng, chạy như bay đi tìm đất đỏ.
【Bùn cũng ăn được sao? Sao lại phải dùng đất đỏ?】
【Nguy hiểm quá, Tư Niên các hạ muốn xuống biển thật sao?】
“Cậu định xuống biển bằng cách nào? Hay là để tôi xuống thì hơn?” Hailen lo lắng đi tới đi lui.
Trùng đực và trùng cái giống như hai loài sinh vật khác nhau, trong vũ trụ trùng cái gần như không có thiên địch, còn trùng đực thì yếu ớt không chịu nổi, thậm chí xuống đáy biển còn có thể ngỏm vì thiếu oxy.
Nếu có đủ công cụ, anh ta có thể tay không làm ra bình dưỡng khí, nhưng hiện tại trong tay quá thiếu thốn, không làm được.
“Chờ sáng hẳn rồi tính tiếp.” Giọng Việt Tư Niên trầm ổn.
Biểu cảm của Lucas vẫn ngơ ngác, gương mặt vì chạy nhanh mà ửng đỏ, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh, đưa lên đất đỏ đã tìm được lên như dâng bảo vật.
Việt Tư Niên xoa đầu Lucas, Lucas không nói lời nào, ngồi xổm xuống sát bên anh.
Việt Tư Niên dùng lá lớn bọc kín thân gà, lấy cỏ buộc chặt, bôi đất đỏ đầy khắp con gà rồi ném vào đống lửa, kiên nhẫn dùng cành cây trở đều gà ăn mày, để toàn thân nó được nung nóng đồng đều.
Đất đỏ bao lấy thịt gà cuộn mình trong ngọn lửa, nồi canh hải sản nhỏ dần dần chuyển sang màu trắng sữa, Sevrla đang ngủ say mà bụng réo ùng ục, trong mơ bị anh trai đánh mông đến ch** n**c mắt, toàn bộ nước mắt chảy ra từ khóe miệng.
Việt Tư Niên vỗ tỉnh Sevrla, gọi mọi trùng lại ăn cơm.
Anh gõ vỡ lớp đất đỏ, để lớp vỏ cứng cháy đen bong ra từng mảng, mở lá cây ra, mùi thịt lập tức bùng nổ, tất cả trùng đều thèm đến không chịu nổi, phòng livestream càng r*n r* thành một mảnh.
Mọi trùng quây quần ăn đến mặt mày bóng nhẫy, xong mới thỏa mãn ai nấy đi ngủ.
Đêm cuối cùng cũng qua, trời tờ mờ sáng, bờ biển phủ một lớp sương trắng bán trong suốt, Việt Tư Niên đứng trên mỏm đá ngầm đen nhìn ra xa.
Sao trời dưới đáy biển.
Khi nào thì sao trời ở dưới đáy biển?
Chỉ khi bóng đêm tan đi, ánh mặt trời vừa ló dạng, sao trời mới có thể rơi xuống đáy biển, không thấy ánh ngày.
Xét đến việc tổ tiết mục sẽ không thiết kế những phân đoạn không thể hoàn thành, anh một đêm không ngủ, phát hiện vào khoảnh khắc trước bình minh, có một đàn sao băng nghiêng nghiêng rơi xuống theo hướng này, đây hẳn là tinh tượng đặc trưng của tinh cầu hoang.
Việt Tư Niên c** q**n áo, buộc chặt dây thừng một đầu vào eo mình, một đầu vào thân cây trên bờ biển.
Anh chuẩn bị men theo nơi sao rơi xuống, lặn xuống xem thử.
“Hailen các hạ.” Anh nhẹ nhàng vỗ tỉnh Hailen.
“Hả? Tư Niên các hạ? Cậu định xuống biển ngay bây giờ sao?” Hailen nhìn dáng vẻ của Việt Tư Niên, lập tức trừng to mắt, hoàn toàn tỉnh táo.
Cùng lúc đó, các trùng cái hôn mê cũng lần lượt tỉnh lại.
Sắc mặt Ôn Tinh Lan đen kịt, cậu nhìn chằm chằm Việt Tư Niên trong phòng livestream bị phủ đầy mosaic, hận không thể bóp nát tất cả màn hình livestream.
Dù không nhìn thấy rõ, cậu cũng biết những trùng cái đáng chết kia đang nghĩ gì trong đầu.
Trước đây cậu hoàn toàn không để ý đối phương ăn mặc thế nào, với Ôn Tinh Lan mà nói đó chỉ là chuyện vụn vặt.
Nhưng bây giờ, dù đã che mosaic dày như vậy, cậu cũng không muốn để bất kỳ trùng nào khác nhìn thấy dù chỉ một chút dáng vẻ này của Việt Tư Niên.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]