Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 36:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ôn Tinh Lan nhìn hình ảnh trong phòng livestream của hoang tinh, đột nhiên đứng bật dậy, tiếng “xoảng” vang lên theo, cậu bị quán tính kéo ngược ra sau rồi ngã mạnh xuống.

Cậu nhắm mắt lại nghỉ một lúc, lúc mở mắt ra, tiếng ù ù vang vọng mãi trong đầu cuối cùng cũng biến mất.

Ôn Tinh Lan nhíu mày, nhớ lại hình ảnh cuối cùng trước khi hôn mê, khi ấy cậu đè lên vết thương cũ, miễn cưỡng giữ tỉnh táo thì làn sương khói đột nhiên tăng liều lượng, phun thẳng vào mặt cậu, ngay giây tiếp theo cậu rơi vào bóng tối.

Chắc là vì cậu chậm chạp không ngã xuống, tên khốn Trịnh Thành Phong đó mới tăng liều thuốc, không biết ông ta kiếm được thứ quái quỷ gì ở đâu, vậy mà có thể quật ngã cả quân thư.

Ôn Tinh Lan mở mắt ra, quay đầu quan sát xung quanh, cổ và tứ chi của cậu bị xiềng xích kim loại trói chặt vào một giá chữ thập khổng lồ màu đen. Nhờ ánh sáng mờ nhạt, cậu miễn cưỡng nhìn rõ trên mặt đất có vẽ một đồ án sao sáu cánh màu vàng kim.

Thứ quỷ quái gì thế này?

Ôn Tinh Lan định trực tiếp dùng bạo lực phá vỡ xiềng xích, nhưng nhớ tới lúc Việt Tư Niên chữa thương cho mình, đã dịu dàng dặn dò ra sao, cậu có chút không nỡ.

Có một các hạ dịu dàng quan tâm như vậy, cậu đã không còn nỡ đối xử tàn nhẫn với chính mình như trước nữa.

Ôn Tinh Lan rõ ràng đang mắc kẹt trong ngục, nhưng trên mặt lại mang theo một nụ cười mềm mại mà chính cậu cũng không nhận ra.

Hình ảnh các hạ lén giận mình, rồi lại âm thầm nguôi giận thật đáng yêu.

Ngón tay cậu khẽ siết vào nhau, nhớ lại cảm giác từng nắm chặt những ngón tay thon dài, thanh tú của đối phương trong lòng bàn tay, trên mặt dâng lên một tầng đỏ nhạt, biểu cảm hệt như một thiếu niên đang nhớ tới trùng trong lòng mà động xuân tâm.

【Vậy mà trong tình huống này nguyên soái cũng cười được.】

【Tổ tiết mục lấy đâu ra loại dược tề quỷ dị thế này, vậy mà có thể quật ngã trùng cái cấp S!?】

【Haiz, có tinh lực này thì không bằng đem đi dùng trị liệu cho bệnh trùng ở Bạch Tháp còn hơn, học theo Tư Niên các hạ đi!】

【Nhưng mà nói thật, làm vũ khí đối địch thì cũng không tệ, đặt trong tiết mục đúng là dùng dao mổ trâu giết gà.】

【Tôi nghi ngờ tổ tiết mục cố ý dùng trùng cái cấp S để thử nghiệm hiệu quả, dù sao kiểu như nguyên soái hiện tại chỉ có một trùng.】

Thật sự là chờ không nổi nữa.

Cậu không muốn bị động chờ được cứu, mà muốn gặp đối phương.

Ôn Tinh Lan chăm chăm nhìn phòng livestream nơi Việt Tư Niên xuất hiện, đối phương nhảy xuống từ mỏm đá ngầm đen, giống như một con cá bơi lẻn vào biển, chỉ còn lại một sợi dây thừng treo bên trên đá ngầm, đang đung đưa theo gió.

Hailen lo lắng bò sát mép đá ngầm nhìn xuống, làn sương trắng dần tan, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, nước biển trông trong veo rõ ràng, nhưng bóng dáng Việt Tư Niên dưới nước rất nhanh đã biến mất, chỉ còn lại một chấm đen mờ mịt.

Ôn Tinh Lan nhắm mắt lại, hàng mi bạc rung lên như cánh bướm, cậu miễn cưỡng kiềm chế cảm xúc lo lắng.

Bây giờ các hạ không còn là trùng hồ nháo nữa, cậu nên tin tưởng đối phương.

Trong đầu cậu hiện lên từng cảnh một, dưới ánh trăng đối phương nấu thuốc cho nhóc con rồi ấn huyệt, trong hang núi châm cứu cho chính mình…

Nhịp tim dồn dập dần bình ổn, cậu khống chế tinh thần, bắt đầu cẩn thận quan sát xung quanh…

Đây là một giáo đường khổng lồ, cậu ở một góc, bên tay phải đối diện một hành lang dài hun hút. Trên mặt đất trải thảm đỏ sẫm như máu, hai bên tường treo những giá cắm nến kiểu dáng cổ xưa, nến trên đó chỉ còn ngắn ngủn một đoạn lúc sáng lúc tối trong cơn gió gào thét xuyên qua hành lang dài, miễn cưỡng duy trì cháy.

Trong ánh sáng mờ ảo, cậu chỉ có thể thấy hai bên tường như vẽ thứ gì đó, màu sắc trên đó nồng đậm, đường nét khoa trương hỗn loạn, rất mang phong cách hội họa phù thế.

Cậu ngẩng đầu nhìn lên, trần nhà cao vút bốn phía được bao quanh bởi pha lê rực rỡ sắc màu. Hình vẽ trên pha lê ghép lại là một Trùng tộc khổng lồ trừu tượng, nửa thân trên là hình trùng mặc lễ phục, nửa th*n d*** hóa thành nguyên hình thân trùng nhện tộc, xung quanh là chi chít những điểm nhỏ, nhưng ánh sáng quá mờ, không nhìn rõ đó là gì.

“Bịch!” Có thứ gì đó rơi xuống đất.

Ôn Tinh Lan đột nhiên quay đầu, phát hiện trong bóng tối có một quả cầu kim loại nhỏ lăn tới bên chân mình, rồi bỗng sáng lên một điểm đỏ nhỏ.

“Xác nhận quyền hạn tương ứng là Ôn Tinh Lan, quét khuôn mặt phù hợp.”

“Quyền riêng tư đã mở, hình ảnh giới hạn chỉ một mình Ôn Tinh Lan được xem.”

Giọng nam máy móc vang lên rồi hạ xuống, quả cầu kim loại b*n r* một hình ảnh thực tế ảo…

Việt Tư Niên đang không ngừng bơi xuống phía dưới, mái tóc đen mềm mại trong nước lay động như rong biển, gương mặt hơi ửng đỏ lên, phần eo bị dây thừng siết chặt có chút đỏ lên.

Tinh thần Ôn Tinh Lan dao động dữ dội, gần như không còn sức để để ý xung quanh đang xảy ra chuyện gì, thậm chí không kịp nghĩ xem những trùng cái khác bị máy móc bắt đi cùng mình đã bị đưa tới đâu.

“Cạch.” Tiếng bật đèn vang lên.

Một luồng ánh sáng thẳng tắp chiếu vào người Ôn Tinh Lan, cậu bị chói đến tối sầm trước mắt, màng quang mạc lay động.

Qua một lúc khá lâu, thị lực của Ôn Tinh Lan mới dần dần hồi phục, cảm giác cơ thể bị ảnh hưởng bởi dược tính cũng lần lượt quay lại. Lúc này cậu mới kinh ngạc phát hiện, mình chỉ mặc mỗi quần dài, nửa thân trên lộ ra những hoa văn trùng phức tạp mỹ lệ, cùng vô số vết sẹo chằng chịt chồng lên nhau.

Đây là dáng vẻ cậu luôn không muốn để trùng khác nhìn thấy.

Cậu hơi cúi đầu, mái tóc bạc dài rủ xuống lưng với những đường cơ bắp săn chắc, miễn cưỡng che đi một phần sẹo.

Ôn Tinh Lan cúi đầu nhìn mặt đất, lòng trắng mắt dần dần phủ đầy tia máu đỏ, đôi mắt lam vốn trong trẻo ngày thường cuộn lên cơn bão dữ dội không bờ bến.

Tinh thần hải bị cậu kìm nén suốt thời gian dài sắp bạo động.

Trùng cái cấp S cần trùng đực cấp cao cung cấp lượng lớn tin tức tố để trấn an, trước đây cậu toàn dựa vào việc mất lý trí chém giết trên chiến trường để phát tiết vượt qua. Đây là lần đầu tiên chứng cuồng bạo phát tác trước mặt trùng của cậu.

Mà bởi vì Ôn Tinh Lan chìm trong bạo động chiến trường lâu năm, lại thêm thể chất đặc thù của trùng cái cấp S, khi chưa phát tác thì có thể dùng ngụy trang che giấu hoàn toàn tinh thần hải vẫn nguyên vẹn, khiến Việt Tư Niên không quen thuộc Trùng tộc hoàn toàn không phát hiện ra.

“Thẩm phán bắt đầu.” Một giọng nói lạnh băng vang lên.

Ôn Tinh Lan nhìn theo hướng phát ra âm thanh, phát hiện trên từng hàng ghế ở trung tâm giáo đường bày kín những con rối tái nhợt, im lặng trong bóng tối. Chỉ có vị trí đôi mắt không ngừng lóe lên ánh đỏ, như từng cặp mắt tràn đầy ác ý đang nhìn trộm cậu.

“Trịnh Thành Phong, đừng có giả thần giả quỷ!” Giọng Ôn Tinh Lan khàn khàn, lạnh thấu xương, trên mặt hiện vừa điên loạn vừa tỉnh táo đan xen.

【Đây là huân chương chiến sĩ.】

Một giọng nói ôn hòa đột ngột vang lên bên tai cậu.

Ôn Tinh Lan chợt tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn chằm chằm hình ảnh thực tế ảo…

Việt Tư Niên đột nhiên ôm chặt bắp chân, xoa bóp vài cái rồi tay chân giãy giụa bơi lên trên, bọt khí liên tục trào ra từ mũi miệng.

Dấu hiệu anh đang đuối nước.

“Điều cậu hối hận nhất là gì?” Cùng lúc đó, giọng máy móc vô cảm lại vang lên.

“A!!!” Cảm xúc cậu bùng nổ, điên cuồng giãy giụa, da thịt cọ xát với xiềng xích rách ra vết máu.

“Rời khỏi hoang tinh có tính không? Trịnh Thành Phong, đồ súc sinh, thấy trùng đực chết mà không cứu là hành vi cố ý gây thương tổn, ông dám làm hại trùng đực các hạ sao?” Cậu lẩm bẩm không rõ, hoàn toàn dựa theo bản năng đáp lại.

“Cậu đã từng làm tổn thương trùng cùng huyết mạch với mình chưa?” Một con rối ngẫu nhiên khép mở hàm dưới, phát ra giọng chất vấn sắc nhọn.

“Thư phụ nhà ông, điều tôi hối hận nhất là đã cứu ông…” Đôi mắt lam tràn đầy tơ máu trắng trợn nhìn chằm chằm màn hình phòng livestream. Đúng lúc đó Từ Nhiên phóng to hình ảnh, gương mặt với đôi mắt vô hồn gần như dán sát mặt Trịnh Thành Phong đang xem livestream, khiến ông ta hoảng hốt lùi lại hai bước.

“Từ Nhiên, đừng đột nhiên phóng to!” Ông ta dùng đôi mắt xám tro vô cảm liếc Từ Nhiên một cái, rồi nhìn màn hình livestream cười lạnh. Trùng cứu mình rõ ràng là Ôn Nguyệt Minh, liên quan gì tới Ôn Tinh Lan?

“Đạo diễn Trịnh, AI ác ý bóp méo hình tượng trùng đực, thuộc hành vi xâm phạm quyền lợi.” Từ Nhiên nhỏ giọng do dự nói, dù không phải cậu ta thao tác, nhưng cậu ta là một trong những trùng quản lý phòng livestream, phải cùng gánh trách nhiệm tương ứng.

“Từ Nhiên, cậu cũng muốn biết đáp án trong miệng Ôn Tinh Lan, đừng giả vờ nữa được không?” Giọng Trịnh Thành Phong bỗng trở nên ôn nhu kỳ dị, khiến Từ Nhiên nổi da gà toàn thân. Cậu ta hoảng sợ trừng lớn mắt, không biết mình lộ sơ hở ở đâu, đối phương đã nhìn thấu tới mức nào.

Ông ta quay đầu nhìn á thư bên cạnh, dưới bộ râu lộ ra nụ cười méo mó đầy ác ý.

“Chẳng qua Ôn Nguyệt Minh chỉ thương hại một kẻ thi rớt quân đội như cậu, nói vài câu an ủi, vậy mà cậu đã ngốc nghếch đuổi theo tới đây, tưởng tôi không nhận ra cậu sao?”

Trịnh Thành Phong đến giờ vẫn nhớ rất rõ cảnh tượng đó…

Hôm ấy, ông ta lại trốn khỏi buổi huấn luyện sơ cấp nhàm chán, đi tìm Ôn Nguyệt Minh.

Ông ta không dám nói với đối phương dù chỉ một câu, chỉ dám lén theo sau, nhìn bóng lưng Ôn Nguyệt Minh mà ngẩn người.

Trùng cái thích trùng cái, trong thế giới Trùng tộc bị tin tức tố chi phối, quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Ông ta không thể, cũng không dám để lộ bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào, càng không muốn để đối phương phát hiện tâm ý rồi sinh chán ghét.

Khi đó, Ôn Nguyệt Minh là hội trưởng Hội Học Sinh, mỗi ngày đều phải tuần tra khuôn viên.

Trước cổng trường có một cây lam doanh hoa khổng lồ, mỗi lần đi tới đó, Ôn Nguyệt Minh đều dừng lại rất lâu, cùng các thành viên khác của hội học sinh ngắm hoa.

Trịnh Thành Phong thích nhất là nhìn những cánh hoa lam li ti rơi đầy lên mái tóc bạc của đối phương, rồi lại bị đối phương mỉm cười phủi xuống.

“Buông tôi ra! Để tôi thử lại một lần! Các ông sẽ hối hận!”

“Toàn bộ khảo hạch thực hành của cậu đều không đạt!!! Đừng có dây dưa nữa! Cậu không phù hợp với trường quân đội!”

Tiếng cãi cọ ầm ĩ vang lên trước cổng trường.

Một á thư vóc dáng nhỏ yếu hơn bây giờ rất nhiều, mái tóc như đội nắp nồi non nớt buồn cười, đang giằng co với lão trùng cái bảo an trước cổng.

Sao lại thế này? À, đúng rồi, hôm nay là ngày khảo thí nhập học, chắc lại có á thư chưa chịu từ bỏ đến dự thi, bị loại rồi vẫn lì lợm bám riết.

Ngay cả một lão trùng cái lớn tuổi cũng không chế phục nổi, vậy mà còn dám mơ vào trường quân đội, đúng là buồn cười chết trùng.

Ôn Nguyệt Minh bước nhanh tới, trong lúc đi mái tóc bạc của anh ta bay theo gió, cánh hoa rơi lả tả, hương hoa theo gió đưa tới mũi miệng Trịnh Thành Phong, như thể là mùi hương tỏa ra từ chính trùng kia.

Anh ta đưa tay ngăn hai trùng lại, nghiêng đầu nói với lão trùng cái, giọng dịu dàng: “Vất vả rồi, để tôi xử lý cho.”

“Nhóc con, để tôi xem điểm của cậu nhé. Trường quân đội không phải là con đường duy nhất cho trùng, tìm được con đường phù hợp với bản thân mới là quan trọng.”

Ôn Nguyệt Minh khoác lấy bờ vai gầy gò của á thư, dẫn đi, còn mua cho đối phương một ly trà sữa nóng hổi, mãi đến khi á thư mắt đỏ hoe nín khóc mỉm cười, hai trùng mới vẫy tay chào tạm biệt.

Anh ấy chưa từng thân cận với ai như vậy.

Trịnh Thành Phong ghen ghét, cứ thế lặng lẽ đi theo phía sau, trong lòng đau đớn như bị đàn kiến cắn xé.

Ông ta tỉnh lại từ hồi ức, quay đầu nhìn Từ Nhiên bằng ánh mắt âm trầm, mỉm cười nói: “Nắp nồi, cậu giả ngu cái gì?”

Từ Nhiên ngược lại thở phào nhẹ nhõm trong lòng, hóa ra chỉ là chuyện này, dọa chết cậu ta rồi.

Cậu ta còn tưởng Trịnh Thành Phong đã phát hiện ra mình là thủ lĩnh Bạch Cốt Tinh Đạo.

Quả đúng là tự dọa mình một phen.

Xem ra cậu ta vẫn phát huy tác dụng rất tốt cái mặt nạ giả làm fan em trai này.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.