Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 37:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

10 năm trước, sau khi bị học viện quân đội từ chối, Từ Nhiên không chịu từ bỏ, kết quả thử hết lần này đến lần khác, lần nào cũng thất bại.

Mỗi lần cậu ta dây dưa với trùng bảo vệ trước cổng học viện quân đội thì đều sẽ bị Ôn Nguyệt Minh kéo đi, cùng nhau uống một ly trà sữa nóng hổi, thứ quái quỷ được pha từ đủ loại hương vị dịch dinh dưỡng.

Thứ đó thật sự chẳng ngon chút nào, nhưng đối với cậu ta trong quãng thời gian u ám ấy mà nói, đó xem như là sự an ủi duy nhất khi đã rơi vào đường cùng.

Nhưng cậu ta là á thư, vừa không có gia cảnh khá giả để chi trả học phí học kỹ thuật, vừa thi trượt học viện quân đội, còn không xin được khoản vay hỗ trợ học tập, vậy sau này còn có thể làm công việc gì?

Có lẽ sẽ giống như những gương mặt mơ hồ trong ký ức kia, những á thư tư chất bình thường, bị bánh xe của xã hội Trùng tộc nghiền nát ép thành đống thịt máu bết dính tại chỗ, bắn tung tóe vài giọt máu nhỏ bé không đáng kể rồi lặng lẽ tan biến trong không khí, đến một tiếng r*n r* cũng không kịp phát ra.

Từ Nhiên hiểu rõ bản thân mình, diện mạo chỉ có thể coi là thanh tú, tính cách lại không ngoan hiền, cũng không có khối tài sản khổng lồ.

Nếu cứ sống qua ngày trong hỗn độn như vậy, cậu ta chỉ có thể trở thành kẻ đáng thương theo nghĩa thế tục, ngu ngơ vụng về gắng gượng tồn tại, còn có thể nhìn thấy mặt trời của ngày mai đã là may mắn lắm rồi, càng đừng nói đến việc xứng đôi với trùng đực các hạ.

Cậu ta không cam lòng.

Xin lỗi, cậu ta đã phụ lòng “lời dạy bảo tận tình” của Ôn Nguyệt Minh, lựa chọn đi lạc đường, gia nhập tổ chức tinh tặc.

Và đến năm thứ 5 sau khi cậu ta gia nhập Bạch Cốt Tinh Đạo, Ôn Nguyệt Minh bị tập kích, tình trạng không rõ ràng.

Sau đó cậu ta mới điều tra ra được một phần chân tướng, đó là một cuộc phản loạn bên trong Bạch Cốt Tinh Đạo.

Trong Bạch Cốt Tinh Đạo có kẻ phản bội cấu kết với trùng quân đội, muốn dùng đầu những nhóm tinh đạo khác làm công danh chính nghĩa để bản thân có thể rửa sạch thân phận, đường hoàng quay về tinh cầu Trung Ương Tinh, trở lại làm trùng bình thường.

Đến lúc đó, tội danh phản đồ sẽ được tẩy sạch, biến thành trùng quân đội ẩn núp trong nhóm tinh tặc nhiều năm, phối hợp trong ngoài với quân đội để lập chiến công.

Ôn Nguyệt Minh chẳng qua chỉ là vật tế cần phải hy sinh để hợp lý hóa chiến công của kẻ được hưởng lợi mà thôi.

Từ Nhiên đột nhiên tỉnh ngộ, không còn đắm chìm trong việc học trộm kỹ thuật nữa, mà ở lăn lộn giữa đám điên giả ngu giả ngơ của Bạch Cốt Tinh Đạo, mượn đao giết trùng, cuối cùng trở thành thủ lĩnh đứng sau màn của nhóm tinh tặc.

Ôn Nguyệt Minh nói điểm này quả thực không sai, á thư cũng có thể tìm được việc thích hợp với bản thân, mấu chốt là phải phát huy đầy đủ sở trường của mình.

Nếu Bạch Cốt Tinh Đạo đã trở thành đồ vật của cậu ta, thì cậu ta tuyệt đối không cho phép trùng khác coi nó như miếng mỡ trên thớt mà thèm khát.

Cho đến nay, Bạch Cốt Tinh Đạo đã bị các thế lực truy đuổi không buông suốt hơn 5 năm, cậu ta muốn lập tức kết thúc tất cả chuyện này.

Dù là kẻ phản bội đang lẩn trốn, hay trùng quân đội kia… cậu ta đều phải điều tra rõ ràng từng kẻ một, triệt để khiến Bạch Cốt Tinh Đạo trở nên tự do và độc lập.

Đế quốc không có chỗ cho á thư bình thường, trùng điên, trùng rác rưởi tồn tại, vậy thì cậu ta sẽ tự tay tạo ra một nơi như vậy.

Từ Nhiên nhìn chằm chằm Trịnh Thành Phong, bề ngoài cậu ta vẫn là dáng vẻ ngây ngốc không giấu được cảm xúc, râu trùng run rẩy dựng thẳng lên, nhưng nội tâm lại bình tĩnh đến cực độ.

“Cái, cái gì mà nắp nồi? Mà, mà lại nói, nguyên soái là công thần của Trùng tộc, chúng ta không thể đối xử với ngài ấy như vậy.”

Cậu ta cũng muốn biết thật, nhưng đây là một cách cực kỳ dễ châm ngòi nổ, không nghi ngờ gì sẽ dấy lên sóng to gió lớn.

Trịnh Thành Phong điên rồi sao? Từ lúc nào lại làm ra loại video ngắn giả này?

Từ Nhiên nhẹ nhàng chạm ngón tay, hình ảnh trên màn hình thực tế ảo trước mắt Ôn Tinh Lan lập tức thay đổi, biến thành phòng livestream trùng đực theo thời gian thực…

Việt Tư Niên phá mặt nước bước ra, mái tóc đen dày ướt sũng, bọt nước men theo xương mày chảy xuống, tay anh giơ một chiếc hộp nhỏ đang phát sáng lên, trên mặt nở nụ cười, trông vừa sạch sẽ vừa đẹp đẽ.

“Hailen, cậu xem tôi tìm được gì này? Nó bị kẹt trong khe đá ngầm, còn đang phát sáng.”
Trong tay anh là một chiếc hộp nhỏ, bên trong chiếc chìa khóa tinh thể phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt.

“Tuyệt quá, Tư Niên!!!”
Bình thường Hailen lười biếng đến mức như muốn tan vào hư không, lúc này nắm sợi dây thừng, cúi đầu cười đáp lại.

“Như vậy là có thể tìm được phi hành khí rồi!”

Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm vào màn hình ánh sáng, tơ máu trong tròng trắng mắt dần rút đi, cậu cố gắng ép cơn bạo động trong tinh thần hải xuống.

Đến khi hoàn toàn lấy lại tỉnh táo, cậu mới phát hiện mình đã giật đứt sợi xích khỏi giá chữ thập.

Không ổn rồi, bị thương, hùng chủ nhìn thấy nhất định sẽ tức giận.

Sau khi ý thức thoát khỏi hỗn loạn, cậu lặng lẽ đổi cách xưng hô trong lòng, từ tiếng gọi “các hạ” đầy cẩn trọng, biến thành tiếng gọi cố ý thân cận “hùng chủ”.

Mà việc Ôn Tinh Lan gọi Việt Tư Niên là “hùng chủ”, ý nghĩa đã hoàn toàn khác với sự tôn kính giả tạo lúc ban đầu.

Ôn Tinh Lan nhanh chóng tháo bỏ những sợi xích thép quấn quanh người, tùy tay ném xuống đất, chân trần bước xuống bậc thang.

Nửa thân trên trắng bệch phủ đầy những vết máu loang lổ do xích sắt cọ xát, đan xen với sẹo cũ, chằng chịt trải dài trên hoa văn trùng tím lam phức tạp. Nụ cười thường ngày treo trên mặt đã hoàn toàn biến mất, ngũ quan sắc nét hiện lên một loại mị lực nguy hiểm khó có thể diễn tả.

Cậu đi tới thính phòng, mở vài ngẫu nhiên vào con rối, phát hiện bên trong đều là âm thanh đã được ghi âm sẵn, cười lạnh một tiếng rồi kéo ghế ngồi xuống.

Cậu chống cằm, khom lưng nhìn chằm chằm phòng livestream trùng đực đến ngẩn người, mái tóc dài màu bạc như dòng suối xinh đẹp chảy dọc theo đường cong uyển chuyển của xương sống.

Phải đợi vết thương lành hẳn mới có thể đi gặp hùng chủ, nếu không anh nhất định sẽ lén giận, rồi không chịu nói chuyện với mình.

Khóe môi Ôn Tinh Lan cong lên, những vết thương trên người nhanh chóng khép lại, kết vảy bằng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.

Hơn nữa, hùng chủ đã nỗ lực như vậy, cậu mà không phối hợp thì chẳng phải quá mất hứng sao.

Lúc này, bóng dáng thiếu niên ngông cuồng ngày xưa lại hiện ra lần nữa trên mặt cậu, hoàn toàn xé toang lớp mặt nạ ngụy trang.

Tiện thể để Trịnh Thành Phong- tên hề nhảy nhót kia -nhảy thêm vài lượt nữa, để cậu xem xem còn có kẻ nào dám thò đầu lên trong nồi nước đục này.

【 Nguyên soái nhìn thấy cái gì vậy? Cái quả cầu kim loại nhỏ kia đang thả hình ảnh sao? Vì sao lại mở hạn chế quyền hạn? Có thứ gì không thể cho trùng khác xem à? 】

【 Ác ý làm tổn thương trùng đực các hạ? Thấy chết mà không cứu? Là tổ tiết mục điên rồi, hay là nguyên soái có vấn đề về tinh thần nên mới nói bậy? 】

【 Nguyên soái hối hận vì đã cứu ai? Lượng thông tin lớn thật đó! Rốt cuộc bọn họ đang làm trò quỷ gì vậy? 】

【 A! Mau nhìn kìa! Moody các hạ cũng tới bờ biển rồi! 】

Moody dẫn theo những trùng khác, không nhúc nhích nằm rạp trong bụi cây, quan sát nhất cử nhất động của Việt Tư Niên.

Thư Cảnh Vân buồn ngủ đến không chịu nổi, ôm cánh tay Thư Hà Quang rồi ngủ thiếp đi, Thư Hà Quang tựa đầu l*n đ*nh đầu nhóc con, đôi mắt chậm rãi khép lại, rồi lại cố sức mở mí mắt ra, rõ ràng cũng buồn ngủ đến cực hạn.

Việt Thanh Nhiễm nhẹ nhàng day ấn gân xanh trên trán, vì quy tắc chết tiệt của tổ tiết mục, quang não của anh ta bị hạn chế tín hiệu, không nhận được tin tức từ bên ngoài, đám thủ hạ trùng mà anh ta phái đi theo dõi Việt Tư Niên không biết tiến triển đến đâu rồi.

Cả nhóm trùng bọn họ hoàn toàn không hiểu gì về sinh tồn dã ngoại, chỉ có thể dựa vào mặt chữ trong quy tắc của tổ tiết mục mà đoán mò tìm manh mối.

Điện hạ Moody tính cách kiêu ngạo, không nghe khuyên can, lại nóng nảy dễ nổi giận, anh ta đã nhiều lần suýt không giả vờ nổi nữa.

Cậu em trai của thư quân anh ta là Thư Hà Quang thì lại chỉ là một món đồ trang trí xinh đẹp, ngoài ăn, ngủ, tự luyến ra, những việc khác hoàn toàn không trông cậy được.

Bởi vì trùng cái và trùng đực từ nhỏ tiếp nhận giáo dục khác nhau, Việt Thanh Nhiễm thậm chí còn đi hỏi ý kiến bé Việt Du Ninh, ai ngờ bé con này cũng ngốc nghếch chẳng giúp được gì.

Nghĩ đến đây, anh ta không nhịn được nhíu mày, sớm biết như vậy, lúc trước chi bằng đem nhóc con kia về tự mình nuôi dưỡng, nói không chừng hai nhóc con cạnh tranh lẫn nhau lớn lên, còn có thể trưởng thành ưu tú hơn một chút.

Việt Du Ninh không nói một lời, ngồi xổm sau bụi cây, đôi mắt to nhìn chằm chằm bờ biển ngẩn người.

Bọn họ trông như ở chung rất tốt.

Thật hâm mộ.

Tiểu điện hạ Sevrla đang xây lâu đài cát, khuôn mặt mũm mĩm bị nắng phơi đến đen nhẻm, cả người bẩn thỉu, trông có một loại vui vẻ ngây thơ.

Bé kéo đôi chân ngắn nhỏ của mình, dùng sức đi về phía bờ biển, định tiếp tục tìm manh mối rồi vòng về đưa cho “anh trai lớn” Tư Niên.

Lucas đang kiên nhẫn tỉ mỉ chải lông cho nai con, ánh mắt lại lén liếc về phía Việt Tư Niên, trên mặt là vẻ quan tâm không giấu được.

Hailen ôm dây thừng, chạy về phía Việt Tư Niên, chạy đến bãi cát liền tiện tay ném bó dây thừng xuống, rồi ôm chặt lấy Việt Tư Niên.

“Quá lợi hại! Tư Niên! Cậu làm được rồi!”

Thân là trùng đực, khắp nơi đều bị hạn chế, không thể làm những việc nguy hiểm.

Anh ta vẫn luôn cho rằng Việt Tư Niên chỉ có thể bất lực quay về, giống như chính mình ngày trước, không ngờ đối phương thật sự mang theo “Sao Trời” trở lại.

Dù chỉ là một phân đoạn trong gameshow, nhưng đối với Hailen mà nói, lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Moody bóp nát trái dừa trong tay, nước dừa bắn thẳng lên mặt Việt Thanh Nhiễm.

Trên mặt Việt Thanh Nhiễm dính đầy chất lỏng nhớp nháp, anh ta gượng ép kéo ra một nụ cười, nhưng càng nhìn càng xanh mét.

Kẻ đầu sỏ gây họa là Moody thì chẳng hề xin lỗi, hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình.

Tên ngu ngốc Sevrla này, trước thì tùy tiện làm lộ bí mật gia tộc, sau lại còn ngây ngốc chơi cát khi phe địch đã tìm được manh mối.

Anh ta nhìn thêm vài lần, cảm xúc phẫn nộ tưởng chừng sắp nổ tung dần bình tĩnh trở lại.

Rất tốt, như vậy cũng được, vừa hay có thể nhân lúc họ thả lỏng cảnh giác, để Sevrla trộm toàn bộ manh mối mang về đây.

【 Điện hạ Moody nên đi học thêm mấy khóa quản lý cảm xúc của trùng cái. 】

【 Tôi thường cảm thấy, kỳ thật trùng đực cũng có thể mắc chứng cuồng bạo. 】

【 Tư Niên các hạ từng nói rồi, đại khái là ngài ấy nghi ngờ chứng cuồng bạo xuất phát từ việc thiếu thốn quan tâm và yêu thương, phản ánh thành bệnh lý trên cơ thể. 】

【 Tuy không thích Thanh Nhiễm các hạ, nhưng hình ảnh kiểu này xuất hiện nhiều làm tôi không nhịn được mà đồng cảm với anh ta. 】

【 Nếu tiểu điện hạ Sevrla quay về bên cạnh điện hạ Moody chỉ sợ sẽ xui xẻo, tôi bắt đầu thấy lo rồi. 】

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.