Sóng biển cuộn trào vang lên, tiếng các nhóc con ồn ào vui đùa thu dọn hành lý, tiếng Hailen chỉ huy Lucas cải tiến chiếc xe gỗ nhỏ….. còn có tiếng bước chân giẫm lên bãi cát.
Tai Việt Tư Niên khẽ động, bàn tay đang bôi thuốc bên hông chợt dừng lại, anh đứng dậy đi ra ngoài tìm nơi phát ra âm thanh.
Là khách quý trùng đực khác sao? Có phải là anh trai của tiểu điện hạ Sevrla không?
Tiếng bước chân nhanh chóng biến mất, vài bóng trùng ở rất xa lẩn vào giữa rừng cây, chờ Việt Tư Niên đi đến bụi cây thì chỉ thấy vỏ trái dừa bị đập vỡ trên mặt đất.
Sevrla lén lút chạy ra ngoài, một đầu chui thẳng vào trong rừng.
Nhóc uống quá nhiều nước dừa, giờ có hơi nhịn không nổi.
Dù sao cũng không thể làm mất mặt trước trùng xinh đẹp, giải quyết xong, nhóc còn cẩn thận dùng lá cây gọi là “tai sơn dương” lau tay.
Đây vẫn là trùng xinh đẹp dạy nhóc, nhất định phải rửa tay trước khi ăn cơm, sau khi ăn xong, sau khi đi WC xong, nếu không sẽ có rất rất nhiều ký sinh trùng chui vào những chỗ có lỗ trên cơ thể.
Đột nhiên, tầm nhìn của Sevrla không ngừng nâng cao, cả người nhóc con bị nhấc bổng lên, nhóc không ngừng đạp chân, cái đầu nhỏ xoay ra sau nhìn.
“Anh trai?!”
Nhóc chấn động, còn có chút mừng rỡ, có phải đối phương đã tự biết mình sai rồi không? Biết không nên đối xử thôi bạo với nhóc như vậy, nên mới tới tìm nhóc?
Moody còn định trực tiếp nổi giận với đứa em gây rắc rối, nhưng nhìn thấy đôi mắt lấp lánh của đối phương, khuôn mặt bị nắng trên tinh cầu hoang phơi đen sì, lại nhớ tới dáng vẻ trắng trẻo mềm mại thuở nhỏ của nhóc, trong lòng bỗng mềm xuống.
Anh ta đè nén tính khí, nhẹ giọng hỏi: “Mấy đứa tìm được những gì?”
Sevrla ngây ngốc trả lời: “Tìm được dừa, làm gà ăn mày đất đỏ, dược thảo…”
Mày Moody nhíu lại, sắc mặt không vui, nhưng vẫn ép mình kiên nhẫn nghe tiếp.
Sevrla còn nhỏ tuổi, từ bé chỉ cần liếc mắt một cái là đã có trùng dâng tới trước mặt, căn bản không hiểu cái gì là trọng điểm.
Là anh trai, ở một mức độ nào đó, anh ta đã che chắn mọi mưa gió cho Sevrla, để nhóc có thể ngây thơ tùy hứng như vậy.
Nếu đây là do chính anh ta chiều ra, đương nhiên sẽ không vì thế mà trách móc đối phương.
Sevrla nói tiếp: “Còn có hai cái hộp nhỏ, một cái có mật mã, một cái sáng lấp lánh.”
Nhóc có chút khó chịu mà quẫy tay chân, cổ áo ép vào cổ khiến nhóc nói chuyện hơi tốn sức.
Hai cái hộp nhỏ.
Trong lòng Moody mừng như điên, nhưng trên mặt vẫn bất động thanh sắc, vẫn là dáng vẻ quen thuộc của Sevrla, mang theo chút quan tâm nhìn từ trên cao xuống.
“Vậy à? Ở đây anh còn chưa thấy qua loại hộp nhỏ như vậy, em mang tới cho anh xem thử.”
Sevrla không vui chu miệng, biểu cảm nhỏ mang theo chút oán trách.
Hừ, anh trao chẳng quan tâm mình chút nào.
“Gần đây em sống thế nào, kể cho anh nghe đi.”
Moody nhét cái thân hình mũm mĩm đang treo trên tay vào trong lòng, cúi đầu dò hỏi Sevrla, khuôn mặt béo nhỏ của nhóc lập tức sáng lên, có thể thấy rõ cảm xúc chuyển biến.
“Em đi rất xa rồi lạc đường… Nai con dẫn em tìm được trùng xinh đẹp.. Anh ấy làm được rất nhiều món ngon… Anh ấy còn dạy em dùng cát xây lâu đài nhỏ… Anh ơi, em cũng có nhớ anh đó…”
Nhóc lải nhải không ngừng, giọng nói non nớt tràn đầy vui sướng.
“Ừ.”
Moody thuận miệng đáp cho có, mãi đến khi nghe đối phương nói là nhớ mình, mới đưa tay xoa xoa đầu em trai.
“Lần sau không được chạy lung tung nữa, em biết anh tìm em bao lâu không?”
Trong mắt Sevrla lóe lên sự tủi thân, mơ hồ dâng lên nước mắt.
“Em muốn quay về, nhưng không tìm thấy đường, em mệt quá, anh trai không chịu ấp trứng, huhu…”
“Được rồi, đừng khóc nữa.”
Anh ta mơ hồ có chút mất kiên nhẫn, nhíu mày lại.
“Tổ tiết mục yêu cầu như vậy, không phải em cũng nghe thấy rồi sao?”
“Nhưng em mệt lắm…Anh lúc nào cũng vậy…”
Mắt thấy vừa quan hệ hai trùng vừa mới hòa hoãn được một chút lại sắp đóng băng lần nữa.
“Anh vì tìm em, mấy ngày liền không ngủ, tinh cầu hoang còn có rất nhiều dị thú mang tính công kích mạnh… Lúc mang em ra ngoài chơi, em đã hứa với anh những gì…Em mang cái hộp nhỏ về cho anh xem, nếu không thì sẽ không có chuyện lần sau dẫn em ra ngoài chơi nữa.”
Giọng Moody lạnh hẳn xuống, nhóc con này, mấy ngày không dạy dỗ là leo lên đầu rồi.
Thể chất trùng đực của gia tộc Nastalai quá đặc thù, để tránh xảy ra ngoài ý muốn, trước khi thành niên, đi bất kỳ đâu cũng nhất định phải có trùng cùng huyết thống đã thành niên đi cùng.
Nói cách khác, nếu Moody không đồng ý dẫn Sevrla ra ngoài, thì ngoài gia tộc và hoàng cung ra, Sevrla đâu cũng không thể đi.
“Hu…”
Sevrla nghẹn ngào gật đầu thật ngoan, sợ lần sau anh trai không chịu dẫn mình ra ngoài, khuôn mặt mũm mĩm mang vẻ ủ rũ nhún nhường.
Thấy vậy, Moody hài lòng dừng trách mắng, vỗ vỗ lưng em trai, thuận miệng dỗ dành vài câu.
Một lớn một nhỏ dựa sát vào nhau nói thêm một lúc, cho đến khi vang lên tiếng Việt Tư Niên gọi tìm Sevrla từ rất xa.
Sevrla vội vàng đung đưa hai chân, muốn nhảy xuống.
“Ạn, trùng xinh đẹp tìm em rồi, em dẫn anh đi gặp anh ấy.”
“Anh không đi làm phiền trùng khác, anh ở gần đây đợi em, em quay lại tìm anh.”
Moody đã sớm mất kiên nhẫn, Sevrla đúng là nhóc con khuỷu tay quay ra ngoài, mở miệng ngậm miệng đều là trùng xinh đẹp Việt Tư Niên.
Anh ta nắm lấy khuôn mặt nhỏ của nhóc, “Tiếp theo em cần làm gì?”
Sevrla ở đây mà hồn đã bay mất, tinh thần không tập trung đáp: “Mang cái hộp nhỏ cho anh xem.”
“Ừ, rồi sao nữa?”
“Đưa cái hộp nhỏ lại đây, anh sẽ không giận em nữa, không trách em tự ý rời đi làm mọi trùng lo lắng.”
Sevrla lấy lại tinh thần, nhớ tới chuyện vừa bị giáo huấn, cúi đầu nghịch hai bàn tay nhỏ, ánh mắt lảng tránh nhìn khắp nơi.
“Thật ngoan, đi đi.”
Moody quen miệng dỗ dành.
Sevrla đi được hai bước lại quay đầu, ngửa mặt nhìn Moody.
“Anh sẽ trả lại hộp nhỏ cho trùng xinh đẹp chứ?”
“…”
Sao gia tộc Nastalai lại nuôi ra một nhóc con ngu ngốc thế này?!
Thôi, cũng là do chính mình chiều ra.
“Đương nhiên sẽ,anh chỉ nhìn một chút rồi em có thể mang trả lại.”
Moody đi đến trước mặt nhóc, cúi người đối diện Sevrla, đôi mắt đỏ như lửa lần đầu tiên trông ôn hòa và bình tĩnh đến vậy, giống như đống lửa trại mà mỗi đêm Việt Tư Niên đều nhóm lên để sưởi ấm cho Sevrla.
【 Tiểu điện hạ…. đừng tin a, điện hạ Moody đang lừa ngài đó!!! 】
【 Xem tới giờ, cảm giác trùng đực cũng đầy tâm cơ ghê. 】
【 Lỡ như điện hạ thật sự trả lại thì các cậu chẳng phải là lấy lòng dạ tiểu trùng mà đo lòng quân tử sao? 】
【 Ha hả, ngây thơ! 】
【 Nghĩ kỹ thì tiểu điện hạ khá đáng thương, nghe nói trùng trong gia tộc Nastalai đều được giáo dưỡng khép kín từ nhỏ, số lần được vào hoàng cung cũng rất ít. 】
【 Bớt thương hại đi, gia tộc Nastalai chỉ cần dựa vào liên hôn thôi cũng sắp xưng bá đế quốc rồi. 】
【 Nói nhỏ: Việt gia chẳng phải cũng muốn đi con đường của gia tộc Nastalai sao, chỉ tiếc trùng đực các hạ cấp bậc không bằng đối phương. 】
Quản lý viên: ID “Ong gấu đáng yêu nhất, ngỗng ngỗng thích ăn dưa” đã bị phong cấm, xin đừng thảo luận những tiếng lóng dính dáng đến chính trị và hoàng thất trong phòng livestream.
【Ha ha ha, đúng là đồ ngốc tộc ngỗng đội mũ tộc ong!!!】
【Xin đừng công kích chủng tộc!!! Con ngỗng kia chắc chắn là giả mạo!】
…
Vì đã làm hòa với anh trai, Sevrla tràn đầy nhẹ nhõm, nhảy nhót quay trở lại.
Tuy rằng mỗi ngày nhóc đều đối nghịch với Moody, ngoài miệng còn luôn nói “Ghét Moody nhất”, nhưng trên thực tế, trùng nhóc thích nhất chính là anh trai từ nhỏ đã bầu bạn chơi cùng mình này, địa vị của anh trai trong lòng nhóc, cho dù là trùng xinh đẹp cũng không so được.
Chỉ là Sevrla vĩnh viễn sẽ không thừa nhận điều này.
Việt Tư Niên thấy nhóc con an toàn chạy về, liền yên tâm thở ra một hơi, nhẹ nhàng vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nhóc.
“Đi đâu thế? Ra ngoài cũng không nói một tiếng.”
Sevrla xấu hổ đáp: “Anh xinh đẹp, em đi xi xi.”
Nhóc theo bản năng nghe lời Moody, không nói ra việc mình bị kéo lại nói chuyện nên mới chậm trễ lâu như vậy.
“Lần sau đi xi xi thì gọi trùng trưởng thành đi cùng, biết chưa?”
Việt Tư Niên dặn dò, mệt mỏi ngáp một cái, ngẩng đầu nhìn sắc trời.
Còn may, vẫn kịp đi thêm một quãng buổi trưa.
Đêm qua anh gần như không ngủ, quan sát tinh tượng ngoài biển để tìm manh mối “sao trời đáy biển”, cơ thể đã vô cùng mệt mỏi.
Nhưng Việt Tư Niên vẫn cắn răng tiếp tục lên đường, anh không biết vì sao, trong lòng luôn dâng lên cảm giác bất an, cực kỳ lo lắng cho Ôn Tinh Lan.
【 Tư Niên các hạ gần như không nghỉ ngơi chút nào, trông mệt đến mức khiến trùng ta đau lòng. 】
【 Tổ tiết mục đã sắp xếp cốt truyện gì cho nguyên soái vậy, quá đáng thật sự! 】
【 Đế quân bị nhốt trong khoang dinh dưỡng làm vật trưng bày, Dylan – nhà giàu số một – bị khóa trong thủy lao… Tổ tiết mục đúng là gan lớn, rốt cuộc bọn họ thuyết phục bệ hạ kiểu gì vậy? Tôi tò mò sắp ch·ết rồi! 】
【 Nhóm khác, Thư Nhược Hoa và Tạ Mộ Khiêm, một trùng bị nhốt trong phòng tối, một trùng bị khóa trên sân thượng hứng gió… 】
【 Mấy kiến trúc này trông giống như ở tinh cầu Thủy Nguyên. 】
【 Tinh cầu Thủy Nguyên mở cửa với bên ngoài rồi sao? Sau khi trùng mẫu ch·ết, nơi đó chẳng phải đã sớm thành cấm địa sao, lịch sử Trùng tộc còn có khoảng trống ba trăm năm bị đứt đoạn, đây là chuẩn bị chữa lại à?! 】
【 Nếu vậy thì tổ tiết mục đúng là chơi lớn, các các hạ mau mau đẩy nhanh nhiệm vụ cốt truyện đi, tôi muốn biết tiếp theo sẽ thế nào!!! 】
“Nhanh đi thu dọn đồ đạc của em, đừng để rơi mất, chuẩn bị xuất phát.”
Anh biết nhóc con nhặt rất nhiều vỏ sò mình thích, san hô nhỏ, đá cuội….
Đây vốn là cách nhóc con nhận thức và thăm dò thế giới, cho dù mang thêm trọng lượng, anh vẫn sẽ ủng hộ nhóc.
Sevrla gật đầu, lén lút lật tìm một lúc, phát hiện hai cái hộp nhỏ đều không còn trên xe gỗ.
Nhóc thất thần nhét mấy món đồ nhỏ nhặt được vào thùng vật tư trống, “rầm” một tiếng ném lên xe gỗ nhỏ.
“Tư Niên các hạ, cậu không nghỉ ngơi chút sao?”
Hailen vì quá mệt mà hôn mê suốt một đêm, đến khi bị Việt Tư Niên đánh thức thì trời đã sáng hẳn.
Tư Niên các hạ hoàn toàn không thay ca gác đêm với anh ta, cứ thức như vậy, sớm muộn gì cơ thể đối phương cũng sẽ sụp đổ.
Huống chi Việt Tư Niên các hạ chỉ là trùng đực cấp F, nền tảng thể chất còn kém hơn trùng đực bình thường, Hailen thật sự không hiểu anh làm thế nào để kiên trì đến hôm nay.
“Hoàn thành nhiệm vụ là có thể nghỉ ngơi.”
Việt Tư Niên móc một chiếc hộp nhỏ từ trong lòng ra, lấy bản đồ bên trong rồi cúi đầu xem xét.
Sevrla lập tức trợn tròn mắt nhìn chằm chằm, Lucas cảnh giác đứng dậy, nhảy lên xe gỗ nhỏ ngồi xổm xuống quan sát Sevrla.
“Lucas, xuống đi, con nặng lắm!”
Hailen khó chịu đuổi nhóc con, dạo này nhóc càng ngày càng nghịch, có thể nghĩ cho cái eo già của hùng phụ một chút không?
“Trùng yếu.”
Hai chữ lạnh lùng ném ra không chút nể tình.
Đồng tử Hailen co rút, không thể tin nhìn nhóc con.
“Con, có phải gần đây con ăn phải thuốc nổ không đấy?”
Moody nằm trên đỉnh đá ngầm, cầm ống nhòm quan sát nhóm trùng của Việt Tư Niên đang ồn ào náo nhiệt.
Chiếc ống nhòm này là thứ anh ta chọn đổi vật tư với tổ tiết mục.
Thông qua làn đạn trước đó, anh ta biết Việt Tư Niên đổi một đống công cụ “chữa trị” kỳ quái hiếm lạ, Hailen đổi bộ dụng cụ sửa chữa cơ khí cơ bản.
Hai phế vật bên cạnh mình, Thư Hà Quang đổi đồ trang điểm, Việt Thanh Nhiễm đổi một lượng lớn dịch dinh dưỡng, Moody suy đi tính lại, cuối cùng chọn vật tư cơ bản dùng cho chiến địa trong phạm vi tổ tiết mục cho phép.
Quả nhiên có đất dụng võ, Sevrla – cái tiểu phế vật này – đúng là chẳng làm nên trò trống gì.
Trước mắt, anh ta nhìn lên bầu trời, nơi con chim điện tử Cyber không ngừng xoay vòng bay lượn-thứ vốn được dùng để bảo đảm an toàn cơ bản cho trùng đực….
Nhưng bây giờ, Moody đã sắp xếp cho nó một cách sử dụng “tốt hơn”.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]