Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 39:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Việt Tư Niên luôn cảm thấy có một ánh nhìn đang dõi theo mình, nhưng sau khi quan sát xung quanh lại không phát hiện dấu vết khả nghi nào.

Anh xoa xoa giữa mày, có lẽ là do mình quá mệt rồi.

Đôi khi con gấu mèo được thả đi trước đó sẽ quay lại, lặng lẽ nhìn bọn họ, thỉnh thoảng anh cũng cho nó ăn chút quả dại.

Có thể là động tĩnh của nó.

“Ngao ô.”
Một tiếng kêu rất yếu ớt, nghe như là động vật mới sinh chưa bao lâu.

Không đúng, không phải tiếng của gấu mèo.

Việt Tư Niên lần theo âm thanh tìm tới, phát hiện ở khe đá phía mặt trái rạn đá ngầm có một cục lông xám nhỏ, anh nắm sau cổ xách sinh vật nhỏ đó lên, cẩn thận quan sát một chút.

Thứ này… là một con sói con!

Việt Tư Niên gấp gáp nói: “Đi mau! Sói cái rất nhanh sẽ tìm tới!”

Sao sói con này lại ở đây? Anh đã kiểm tra xung quanh từ sớm, trước đó không hề có sói con.

Hơn nữa vị trí này, khi thủy triều lên sẽ bị nước biển che phủ hoàn toàn, chắc chắn sói con sẽ chết, sói cái không thể nào đặt con ở chỗ này.

Tộc sói có thù hận cực mạnh, nếu phát hiện sói con chết, ngửi thấy mùi của bọn họ, cho dù bọn họ không làm gì, cũng sẽ bị sói cái nhận định là hung thủ!

【 Nhìn đốm lông trắng giữa trán kìa, hẳn là con của Lang Vương đời trước. 】

【 Sói cái mang sói con trốn đi sao? 】

【 Sau khi Lang Vương bị nguyên soái g**t ch*t, Lang Vương mới kế nhiệm nhất định sẽ giết con của sói cái, nếu không sói cái sẽ không đ*ng d*c sinh sản với nó. 】

【 Tôi đoán sói cái ra ngoài săn mồi, sói con được giấu đi bị điện hạ Moody nhặt của hời. 】

【 Điện hạ Moody đúng là điên rồi, dị thú tộc sói cũng dám chọc! 】

【 Chỉ cần sơ sẩy một chút là toàn bộ trùng đều phải chôn theo, bây giờ tinh cầu hoang đâu còn nguyên soái đứng ra bảo vệ! 】

Cách đó không xa, Thư Hà Quang ôm Thư Cảnh Vân run lẩy bẩy sau lưng Moody, đôi đồng tử đỏ nhạt đầy nước, trông vô cùng yếu đuối đáng thương.

Anh ta bị điện hạ Moody sai khiến ném sói con kia lên rạn đá ngầm. Lúc này anh ta vô cùng sợ hãi sói cái sẽ tìm mình gây chuyện, cho dù điện hạ Moody đã hứa rằng sói cái sẽ ưu tiên tìm con, sau đó sẽ bị chim điện tử xử lý, nhưng anh ta vẫn không yên tâm, chỉ có thể bám chặt phía sau Moody, sợ mình bị bỏ lại.

Không còn cách nào khác, bé con thân thể yếu ớt, anh ta lại vô dụng, còn không chịu nghe lời làm việc, nếu không làm chút gì đó thì sẽ bị cả Moody lẫn Việt Thanh Nhiễm đồng thời bỏ rơi, khi chưa kịp hội hợp với thư quân, anh ta sẽ hoàn toàn trở thành kẻ không nơi nương tựa.

Tuy rằng trước giờ anh ta luôn ghét bỏ thư quân Tạ Mộ Khiêm chất phác vô vị, đầu óc toàn là công vụ, nhưng vào thời khắc này, trong lòng anh ta lại dâng lên nỗi nhớ đối với thư quân trầm mặc mà đáng tin cậy.

Anh ta chưa từng nghĩ rằng cuộc sống trên tinh cầu hoang lại khổ sở đến vậy, mang theo một bé con trùng đực thường xuyên ốm đau khó khăn như thế.

Hóa ra cuộc sống mỗi ngày thư quân Tạ Mộ Khiêm phải sống chính là như vậy, vừa phải thao luyện đội hộ vệ, tuần tra tinh cầu Trung Ương, lại còn phải chăm sóc bé con trùng đực hay sinh bệnh.

Mà bản thân anh ta thì chuyện gì cũng không cần bận tâm, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong nhung lụa, ăn ngon mặc đẹp ở nhà, rảnh rỗi đến mức chỉ đi khắp nơi trêu chọc trùng khác, đánh bạc cho vui. Đánh tới cuối cùng hết sạch tiền, không thể không đi lừa tiền của trùng cái để bù vào chỗ thiếu, nhưng anh ta chỉ lừa mà không trả, đến khi lừa hết chỗ có thể lừa, không còn khả năng trả lại.

Khi bị tổ tiết mục tìm tới, anh ta vừa chột dạ vừa mang tâm lý được ăn cả ngã về không, dứt khoát lao thẳng vì khoản tiền thưởng khổng lồ.

Dù sao thì anh ta vẫn có chút luyến tiếc Tạ Mộ Khiêm, không dám để đối phương biết những chuyện xấu mình đã làm, càng không dám để đối phương hoàn toàn thất vọng về mình.

Tuy anh ta vừa hoa tâm vừa phế vật, nhưng sinh ra gương mặt đáng yêu, trùng cái theo đuổi không ít. Nhưng nói thật, trong lòng anh ta vẫn thích Tạ Mộ Khiêm nhất, chỉ là không thể thể hiện ra ngoài để đối phương đắc ý. Trùng cái vốn đã mạnh hơn mình ở mọi phương diện, nếu ngay cả trong tình cảm cũng rơi vào thế yếu, chẳng phải sẽ bị đối phương tùy ý nắm thóp sao?

Thư Hà Quang ở trong lòng thề rằng: đợi anh ta thắng được tiền thưởng của tiết mục, trả hết nợ nần, sau này nhất định sẽ làm trùng tử tế, không bao giờ lừa trùng cái tiền đánh bạc nữa.

Mà anh ta thậm chí còn không hề suy nghĩ, vì sao Việt Thanh Nhiễm ôm Việt Du Ninh lại tuyệt đối không tham gia vào chuyện này, chỉ cho rằng đối phương giữ phong thái trùng đực, giả tái phát bệnh mà thôi.

Việt Thanh Nhiễm đương nhiên sẽ không tham gia vào loại chuyện nửa khen nửa chê này, nói dễ nghe thì là binh bất yếm trá, nói thẳng ra chính là không coi mạng trùng là mạng.

Điện hạ Moody hoàn toàn đang đánh cược vào việc độ an toàn của chim điện tử Cyber do tổ tiết mục cung cấp có đáng tin hay không. Một khi xảy ra chuyện thật, toàn bộ trùng bọn họ đều không thể thoái thác trách nhiệm.

Mà đám trùng này, thậm chí còn có cả tiểu điện hạ Sevrla, điện hạ Moody hoàn toàn là vì luyến tiếc đứa nhỏ mà không nỡ ra tay với sói, dứt khoát liều đánh cược một phen.

Qua kính viễn vọng, có thể thấy nhóm trùng của Việt Tư Niên đang vội vàng chuẩn bị rời đi. Sói con đã bị Việt Tư Niên chuyển sang mép bụi cây, để tránh bị thủy triều dâng làm chết đuối.

Đáng tiếc, đã muộn.

Khóe môi Moody cong lên một nụ cười nhạt, anh ta dời kính viễn vọng, nhìn về phía khu rừng không xa.

Tiếng sói tru vang lên, con sói cái to lớn nhưng gầy gò, khập khiễng lao tới, trên người đầy những vết máu bị cắn xé, rõ ràng là đang gắng gượng chạy tới tìm con.

“Tích tích! Độ nguy hiểm được nhận diện vượt quá ngưỡng tối thiểu, phóng thích dược tề! Phóng thích dược tề!”

Chim điện tử phun ra làn khói trắng dày đặc. Việt Tư Niên gắng gượng bước thêm vài bước, thân thể loạng choạng sắp ngã xuống, chỉ kịp dùng hết sức ôm chặt nhóc con trong tầm tay, che chắn dưới thân mình, rồi bị ép hôn mê bất tỉnh.

Hailen thậm chí còn không chịu được dược lực như Việt Tư Niên, rất nhanh đã hôn mê bất tỉnh, chỉ kịp nắm lấy bàn tay nhỏ của Lucas.

【 Tổ tiết mục làm cái quái gì vậy?! Dị thú thì còn chưa ngất thì các các hạ với cả bọn nhóc đều ngất hết rồi!?! 】

【 Đến lúc đó chẳng phải cùng tỉnh lại sao? Như vậy đâu có thoát khỏi nguy hiểm!!! 】

Đối với thân hình khổng lồ của tộc sói, dược tề này như có hiệu quả cực thấp. Bề ngoài trông nó gần như không hề bị ảnh hưởng, vẫn chạy thẳng tới bụi cây, tìm thấy cục lông nhỏ đang hôn mê, lo lắng mà dịu dàng cúi đầu l**m mấy cái, rồi mới quay đầu, lạnh lùng nhìn về phía nhóm Trùng tộc đang bất tỉnh.

Nó đứng dậy lao tới, chuẩn bị nhào qua cắn xé đám Trùng tộc đáng ghét đã bắt cóc nhóc con của mình, thì thứ đồ quái dị kia lại vang lên lần nữa.

“Định vị tọa độ địch: 217.46.103, bắt đầu đếm ngược: 3, 2, 1, 0.”

Vài con chim điện tử vây quanh sói cái rồi đồng loạt nổ tung. Trong ngọn lửa đỏ sẫm bùng lên với làn khói trắng dày đặc, thân thể sói cái giãy giụa lăn lộn trên bờ cát, phát ra tiếng r*n r* kinh khủng.

“Ngao ~ ngao ô ~” tiếng sói tru thê lương tràn ngập hận ý, nó không cam lòng quay đầu nhìn sói con thêm một lần nữa, rồi chết không nhắm mắt, hóa thành một thi thể cháy đen.

Phòng livestream im lặng như tờ, tất cả đều bị thủ đoạn của trùng đực làm cho sợ hãi. Rất lâu sau mới có vài dòng bình luận xuất hiện.

【 Trùng đực của gia tộc Nastalai đúng là không giống bình thường. 】

【 Không ngờ tôi lại lỗi thời đến mức nảy sinh lòng đồng cảm với dị thú. 】

【 Đừng ngây thơ nữa, điện hạ Moody làm vậy mới là đúng, cậu bị lời nói mềm yếu của Tư Niên các hạ tẩy não rồi sao? 】

【 Tôi thì không cho rằng đó là mềm yếu, nhưng bây giờ số lượng dị thú ngày càng ít, có lẽ cách làm của Tư Niên các hạ mới là đúng. 】

Moody buông kính viễn vọng xuống, đi xuống từ đỉnh núi đá ngầm.

Anh ta đương nhiên hiểu rất rõ đám trùng này đang nghĩ gì, dược tề của chim điện tử Cyber là do gia tộc Nastalai nghiên cứu, anh ta hiểu thứ này hơn ai hết. Chính anh ta là trùng đề xuất mang nó ra hợp tác với tổ tiết mục, mục đích là nhân lúc Quân Hoài An thân thể suy yếu, thông qua phân đoạn nhiệm vụ của tiết mục, tìm một lần lay động được lòng đối phương, thao túng Quân Hoài An đứng về phía mình, đối đầu với hội trưởng lão.

Hiện tại hôn ước của anh ta đúng là cưỡi lên lưng cọp khó mà xuống, chẳng phải là vì thái độ của Quân Hoài An đối với anh ta luôn mập mờ không rõ, khiến hội trưởng lão cảm thấy vẫn còn đường cứu vãn sao?

Các đời đế quân trước khi thành hôn đều sẽ có một thời kỳ thử hôn kéo dài, nửa kia bắt buộc phải thông qua khảo nghiệm thì mới có thể chính thức thành hôn.

Ở tinh cầu hoang mọi chuyện của anh ta đều không thuận lợi, lại thêm Sevrla liên tục gây họa cho mình, lão già ở trong nhà kia nhất định đang chuẩn bị chiêu trò mới để chờ anh ta.

Moody đương nhiên không thể ngồi chờ chết, nhất định phải nhanh chóng giành được thắng lợi, giải quyết trùng phiền phức này, chấm dứt cuộc hôn sự lê thê.

Ngày trước, anh ta cũng từng có chút mong đợi đối với cuộc hôn nhân với Quân Hoài An, nhưng chuỗi khảo nghiệm dài đằng đẵng không thấy điểm dừng này đã bào mòn gần hết nhiệt tình của anh ta.

Nhưng anh ta biết rất rõ, nếu anh ta không đứng ra, thì đứa em ngu ngốc kia của anh ta sẽ bị mang đi liên hôn khi đã thành niên.

Tuy anh ta chán ghét Sevrla là một nhóc con ngu ngốc, nhưng để nhóc ngây ngốc sống hết đời như vậy chưa chắc đã là chuyện xấu.

“Mấy con chim điện tử đó đã được làm thí nghiệm từ sớm, sẽ không có vấn đề gì.”
Giọng anh ta trầm thấp, mang theo vài phần kiêu ngạo coi thường những trùng thiếu hiểu biết, nhưng vẫn nhẫn nại giải thích, tránh để đám trùng trên Tinh Võng lại nói bừa, lan truyền những lời đồn khiến anh ta khó chịu và bị xúc phạm.

Tất cả trùng vẫn im lặng không đáp, ngay từ lúc bắt được con sói con kia, mọi người không biết điện hạ Moody rốt cuộc muốn làm gì. Chỉ có bé con Việt Du Ninh từng tiếp nhận huấn luyện quân sự cảm thấy không ổn, nhưng lại bị hùng phụ khống chế chặt chẽ, không cho phép bé “quấy rối”.

“Điện hạ Moody tiểu điện hạ Sevrla sẽ không sao chứ?”
Việt Du Ninh cố ý không hỏi về “anh trai lớn” Tư Niên, mà hỏi thẳng vào tiểu điện hạ Sevrla.

Bàn tay nhỏ của nhóc nắm chặt sau lưng, không ổn rồi, bọn họ đều đã ngất xỉu, nhóc nhất định phải nghĩ cách kéo dài thời gian.

Moody lười để ý Việt Du Ninh, chỉ phất tay ra hiệu không sao, rồi một đường bò nhanh xuống núi, lục soát trên người đám trùng đang hôn mê, nhét hai chiếc hộp nhỏ vào túi áo, bế Sevrla đang hôn mê bất tỉnh lên, nhanh chóng xoay người rời đi.

“Bản đồ và chìa khóa đều đã đủ, chỉ còn thiếu phi hành khí. Chúng ta không cần tuân theo quy tắc của tổ tiết mục, để nhóc con dẫn đường kích hoạt mấy cốt truyện vô dụng. Bế nhóc con lên mà đi, bọn họ đi quá chậm.”

Moody ra lệnh bằng giọng không cho phép phản đối, sải bước hướng về địa điểm cuối cùng: vách đá cao nhất của tinh cầu hoang.

Việt Du Ninh rũ mái tóc trước trán xuống, che khuất gương mặt, để lại một mảng bóng tối nhỏ.

“Hùng phụ, con có thể theo kịp! Không cần bế!”

Bé con hiểu chuyện, chủ động đề nghị tự mình đi. Việt Thanh Nhiễm nhẹ nhõm thở ra một hơi trong lòng, ngoài mặt lại giả vờ ôn hòa: “Thật sự được sao? Đừng miễn cưỡng bản thân.”

Việt Du Ninh ngoan ngoãn gật đầu, mu bàn tay sau lưng lén thả rơi một viên thuốc nhỏ. Đây là bé theo học “anh trai lớn” Tư Niên mày mò, học được chút nào hay chút đó đã bị ép rời đi, chỉ kịp thấy gì thì cầm cái đó nghịch thử.

【 Không xong rồi, Tư Niên các hạ sẽ thua như vậy sao? Làm áo cưới cho trùng khác? 】

【 Phải nói cho công bằng, điện hạ Moody thắng không quang minh. 】

【 Tôi lại thấy rất thông minh, khéo léo lợi dụng quy tắc của tổ tiết mục. 】

【 Nhưng chẳng phải manh mối bị giới hạn chỉ cho Trùng tộc kích hoạt cốt truyện sao? Điện hạ Moody cầm có dùng được không? 】

【Tiểu điện hạ Sevrla đã kích hoạt cốt truyện “Hoàng hôn hoang dã”, tôi đoán Thanh Nhiễm các hạ với Hà Quang các hạ không dùng được nhưng Moody các hạ thì vẫn dùng được. 】

【 Chết rồi, tôi đem toàn bộ thân gia đặt cược tên phế vật Việt Tư Niên này thắng, chẳng lẽ tôi phải bồi sạch sao?! Phế vật quả nhiên vĩnh viễn là phế vật!!! 】

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.