Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 40:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ướt sũng, nóng hầm hập, có thứ gì đó đang l**m láp sườn mặt anh, lẫn mùi cỏ cây…

Anh mơ mơ màng màng nghĩ, những ngón tay trắng như ngọc khẽ động hai cái.

Con sói cái kia!?

Hàng mi cong run rẩy, anh cố sức muốn mở mắt, thân thể giãy giụa, mới phát hiện mình đang đè lên một thân thể nhỏ nóng hầm hập, nhịp thở đều đều phả lên cổ anh.

Xem ra nhóc con không sao, thật tốt quá.

Khoan đã, anh nhớ lúc mình ngất đi, còn ôm hai nhóc con trong lòng.

Anh đột ngột mở to mắt, đúng lúc lại bị l**m một cái, chớp mắt mấy lần mới hoàn toàn tỉnh táo, phát hiện kẻ l**m mình không phải sói cái mà là thủ lĩnh đàn hươu.

Anh hơi yên tâm, đảo mắt nhìn quanh, thấy nhóc con đang hôn mê bất tỉnh trong lòng mình, bên cạnh là thân thể gầy nhỏ của Lucas ngã trên xe gỗ, cánh tay rũ xuống, bàn tay bị Hailen đang nửa quỳ bên xe nắm chặt.

Thể chất dị thú tốt hơn rất nhiều so với những trùng đực các hạ quanh năm không lao động, nai con bên kia đã sớm tỉnh lại, bị hươu cái vừa dịu dàng vừa thô bạo l**m lông, thỉnh thoảng còn giật theo từng dúm. Có chỗ trên thân nai con lông đã mỏng đến mức lộ ra màu da thịt, từng mảng lông thảm thương nằm trên bờ cát, rồi bị gió nhẹ cuốn đi.

Nhận ra ánh mắt Việt Tư Niên nhìn sang, nai con vẫn còn chịu ảnh hưởng của dược gây mê, không thể chạy trốn, nước mắt lưng tròng cuộn tròn thân thể, không muốn để đối phương thấy bộ dạng “trơ trọi” của mình.

【 hhh, nai con lại bị dạy dỗ rồi, cười ch·ết. 】

【 Xem ra Tư Niên các hạ thua chắc rồi, chìa khóa với bản đồ đều không còn, chờ Moody điện hạ tìm được phi hành khí là thắng bại ngã ngũ. 】

Chỉ có tiểu điện hạ Sevrla là không thấy đâu.

Việt Tư Niên gắng gượng nửa ngồi dậy, s* s**ng trong lòng, phát hiện cả hai cái hộp nhỏ đều đã biến mất. Anh khựng lại một chút, rồi móc một ống trúc nhỏ từ trong áo ra, đổ ra một viên thuốc giải trăm độc nhét vào miệng. Đây là thứ anh chuẩn bị để phòng khi ăn nhầm đồ không hợp, dùng bồ công anh, gừng tươi, cam thảo, đậu xanh… nghiền thành thuốc viên giải độc.

Qua một lúc lâu, cuối cùng tứ chi anh cũng khôi phục sức lực, xem ra thuốc này đúng bệnh.

Anh lần lượt đút thuốc cho những trùng khác, nai con đã tỉnh cũng bị nhét cho một viên.

Nai con lắc đầu, muốn lén nhổ viên thuốc đắng chát ra, nhưng vừa xoay đầu đã thấy hươu cái nhìn mình chằm chằm như hổ rình mồi.

Nó không tình nguyện nuốt xuống, đáng thương kêu “ư” một tiếng.

“Tiểu điện hạ Sevrla?” Việt Tư Niên lớn tiếng gọi.

Vừa gọi anh vừa tìm khắp nơi, phát hiện không xa có thi thể sói to cháy đen cùng những mảnh kim loại rơi vãi khắp mặt đất. Anh lần theo hướng ánh mắt chết không nhắm của thi thể đó mà đi tới, vạch bụi cây ra, thấy sói con cuộn thành một cục nhỏ, yên tĩnh, thân thể khẽ phập phồng.

Việt Tư Niên nâng cục lông nhỏ ấy lên, trong lòng dâng trào cảm giác khó nói. Trước đó anh đã quan sát, nếu so sánh Trùng tộc với sói địa cầu thì ngoài hình thể ra gần như không khác biệt, vậy hẳn là nhóc con này sinh ra còn chưa tới một tuần, mắt còn chưa mở, sữa cũng chưa kịp uống được mấy ngày đã mất mẹ.

Anh không ngốc, chỉ là vẫn còn ôm chút hy vọng. Nhưng tiểu điện hạ Sevrla mất tích, hai cái hộp nhỏ không cánh mà bay, sói con đột nhiên xuất hiện, chim điện tử Cyber bị lợi dụng đến kiệt quệ, cùng cảm giác bị nhìn chằm chằm từ sớm, mảnh vỏ dừa vỡ kia… tất cả đều đang nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra.

Việt Tư Niên ôm cục lông nhỏ, ngồi xổm xuống, nhặt một viên thuốc nhỏ không biết từ đâu rơi ra lên, đưa lên mũi ngửi. Anh như nghĩ ra điều gì, đi thêm vài bước nữa, lại phát hiện thêm một viên thuốc nhỏ.

Anh siết chặt viên thuốc, trong lòng dâng lên lo lắng: Là của bé Du Ninh sao? Nhưng tại sao lại làm vậy?

Việt Tư Niên không để lộ chút dấu vết tránh khỏi ống kính livestream, nhét viên thuốc vào túi áo.

“Hùng phụ, hùng phụ? Hùng phụ đâu rồi?” Ôn Mặc Ý mang theo tiếng nức nở đi tìm Việt Tư Niên.

“Tư Niên các hạ, chuyện gì đã xảy ra? Ai… đau quá. Ư… sao lại thế này? Trong miệng đắng quá, nước, nước đâu rồi?”
Hailen vì lúc hôn mê ngã xuống với tư thế kỳ quái, khiến bây giờ toàn thân đau eo mỏi lưng.

“Yếu, thuốc viên tăng cường.”
Lucas lạnh lùng hất tay hùng phụ ngốc nghếch ra, rất “trung nhị” mà ném ra sáu chữ, rồi từ xe gỗ nhỏ nhảy xuống, đi tới xem xét thi thể sói cái.

“Nhóc con chết tiệt!”
Vì Lucas nhảy xuống đột ngột, xe gỗ nhỏ mất thăng bằng, Hailen loạng choạng một cái, úp mặt ngã xuống đống hành lý lộn xộn, tức đến mức chửi ầm lên.

“Không sao đâu.”
Việt Tư Niên bế Ôn Mặc Ý lên, nhét cục lông nhỏ vào lòng cậu, nhẹ nhàng vỗ lưng nhóc con.

Ôn Mặc Ý ôm cục lông nhỏ, tò mò quan sát, nhìn một lúc liền vui vẻ hẳn lên, giọng mềm mềm gọi: “Cún con.”

“Ngốc, đó là sói.”
Lucas lạnh lùng buông một câu.

【… Nhóc Lucas nhóc tới kỳ phản nghịch rồi sao? 】

【 Từ quái vật nhỏ không cảm xúc biến thành tận dụng mọi cơ hội để cà khịa, Tư Niên các hạ rốt cuộc đã làm gì vậy? 】

【 Tư Niên các hạ, đủ rồi, đừng trị liệu nữa, tôi khóc vì Lucas mất, ô ô ô. 】

“Cún con, ha ha ~”
Ôn Mặc Ý hoàn toàn không để ý Lucas nói gì, chỉ ôm cục lông nóng hầm hập áp lên mặt cọ cọ. Cọ một hồi lâu, nhóc mới chợt nhận ra điều gì đó, giật mình.

“Hùng phụ, không thấy tiểu điện hạ Sevrla?! Cậu ấy lại đi xi xi rồi sao?”

“Bé cưng, chúng ta đi tìm em ấy ngay đây.”

Việt Tư Niên vỗ nhẹ cổ thủ lĩnh tộc hươu, dùng thân thể che đi động tác nhỏ của mình, đưa viên thuốc nhỏ vừa nhặt được tới trước mũi hươu để nó ngửi, rồi ghé sát tai hươu nhỏ giọng cầu xin:
“Có thể dẫn chúng tôi đi theo hướng này không?”

Hàng mi trắng dài của nó rũ xuống, khiến Việt Tư Niên không nhịn được nhớ tới hàng mi trắng như tuyết của Ôn Tinh Lan. Hươu lớn quỳ một chân trước xuống đất, quay đầu ra hiệu cho Việt Tư Niên lên lưng.

“Cảm ơn.”
Việt Tư Niên một tay ôm Ôn Mặc Ý nhảy lên, nhóc con kêu khẽ một tiếng, ôm chặt cục lông nhỏ, nắm lấy vạt áo hùng phụ.

Việt Tư Niên nghĩ: anh không thể chờ thêm nữa, cũng không thể tiếp tục đợi. Đối phương đã không đi theo quy tắc của tổ tiết mục, vậy anh cũng không cần tuân thủ.

“Hailen các hạ!”
Ống kính livestream đúng lúc chuyển sang góc nhìn của Hailen.

Việt Tư Niên cưỡi trên lưng hương đực cao lớn, cúi đầu nhìn Hailen. Đôi mắt thanh tú dịu dàng của anh ánh lên sắc hoàng hôn, gió biển cuốn mái tóc đen đã lâu chưa cắt bay lên, những ngón tay trắng như tuyết đặt nhẹ lên cặp sừng hươu cao vút lộng lẫy.

“Thử chạy đua cùng gió xem sao?”
Dù đối mặt cục diện trông như chắc chắn phải thua, anh vẫn mỉm cười mời Hailen.

Đúng vậy, chưa tới giây phút cuối cùng, Việt Tư Niên tuyệt đối sẽ không nhận thua.

Cho dù là tới giây phút cuối cùng, anh cũng sẽ không nhận thua.

Người hành nghề y, vốn là như thế.

Dù người bệnh chỉ còn chút hơi thở thoi thóp cuối cùng, anh cũng muốn thử một lần. Không thử thì làm sao cướp được người từ tay Thần Chết?

Huống chi là loại trò chơi này, anh càng không cho rằng mình nên nhận thua.

Ôn Tinh Lan đang chờ anh, anh đã hứa sẽ dẫn cậu đi ngâm suối nước nóng.

Hailen là một trùng thông minh, từ khoảnh khắc thấy Sevrla biến mất, anh ta đã lờ mờ đoán được chuyện gì xảy ra.

Anh ta đã từ bỏ chuyện thắng thua, chỉ muốn mau chóng kết thúc nhiệm vụ vừa vất vả vừa mệt mỏi này, chờ Dylan tới tinh cầu hoang tìm mình.

Nhưng bây giờ…

Anh ta ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên, đột nhiên bật cười:
“Chuyện thú vị như vậy sao có thể thiếu tôi?”

Con hươu bên cạnh đã sớm cúi người nằm xuống, chờ Hailen lên lưng.

Nghe vậy, Việt Tư Niên bỗng nở nụ cười tinh quái:
“Vậy tôi đi trước một bước!”

Hươu vương ngẩng đầu hí dài một tiếng, bốn vó tung bay, nhanh chóng lao vào rừng núi, chỉ để lại một chấm mờ xa xa.

Hailen cười mắng: “Này! Tên kia!”

Anh ta cúi đầu định bế Lucas lên, nhưng Lucas xoay người né đi, nhanh nhẹn nhảy lên lưng một con hươu khác. Con hươu hưng phấn kêu “ư” một tiếng, dẫn đầu chạy theo Việt Tư Niên.

“Nhóc con!”
Hailen đuổi sát phía sau, không hiểu sao lại vui đến lạ thường.

【 Thật không ngờ. 】

【 Đổi lại là hùng phụ của tôi, chắc chắn đã chán nản, uể oải, bạo nộ, cãi cọ, rồi bỏ cuộc… 】

【 Tư Niên các hạ có một loại sức mạnh dịu dàng, cảm giác dù gặp tuyệt cảnh thế nào cũng có thể vượt qua. 】

Sóng biển dịu dàng vỗ bờ cát, chiếc xe gỗ nhỏ cô độc ôm đống hành lý, thùng vật tư nghiêng ngả. Những vỏ sò, san hô từng được Sevrla trân trọng… rơi vãi lộn xộn khắp nơi, vài viên trân châu tròn trịa xinh đẹp lăn ra từ đáy xe, lặng lẽ nằm trên cát sỏi.

Đó là những thứ Sevrla bé xíu đã nhặt rất nhiều vỏ sò, moi được trân châu. Viên đẹp nhất dành cho anh trai, viên kém hơn một chút dành cho trùng xinh đẹp Việt Tư Niên, phần còn lại cho lão tộc trưởng hay dạy dỗ mình, cho đế quân không thích chơi cùng mình…

Từ khi sinh ra Sevrla đã bị tách khỏi cha mẹ, được nuôi bên cạnh lão tộc trưởng, cả đời ngắn ngủi trông có vẻ náo nhiệt phồn hoa, nhưng nếu đếm kỹ lại, chỉ có vài trùng mà thôi. Cũng coi như may mắn vì không nhiều trùng để tặng trân châu, nên những viên trân châu dốc lòng tìm được vừa hay đủ.

Chỉ tiếc rằng, những tâm ý quý giá này, chẳng có trùng nào nhìn thấy, đã sớm bị lãng quên trên bờ biển trống trải không một bóng trùng.

Sevrla vừa tỉnh lại liền ở trong lòng Moody vùng vẫy kịch liệt, thế nào cũng đòi quay về.

Moody tức giận đến cực điểm, không nương tay chút nào, dùng sức vỗ mạnh lên mông nhỏ của Sevrla, Sevrla gào khóc nức nở, khóc đến vô cùng thảm thiết.

Anh ta không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng nhóc con này sau khi thân cận với trùng khác vài ngày thì không phân rõ tốt xấu nữa.

Việt Du Ninh cúi đầu đi theo bên cạnh Moody, lấp ló dưới mí mắt Sevrla, tay nắm thứ gì đó, trông như đang lén ăn.

“Này! Cậu đang ăn cái gì đấy?” Sevrla đột nhiên nín khóc, trợn mắt hung dữ hỏi.

Giọng Việt Du Ninh nhỏ như muỗi: “Không, không ăn gì cả.”

Việt Du Ninh hoảng hốt nhét đồ vào tay áo, luống cuống phát hiện không giấu được.

“Anh ơi, nhóc trùng cái này lén ăn sau lưng chúng ta!”

Trở lại bên cạnh trùng trưởng thành chống lưng cho mình, khí thế kiêu căng không sợ trời không sợ đất của Sevrla lập tức quay lại.

Moody không kiên nhẫn dừng bước, định để Sevrla yên tĩnh lại một chút.

Anh ta cúi người, giật lấy thứ trong tay Việt Du Ninh, cúi đầu liếc nhìn, nhướng mày.

“Tâm địa thằng nhóc này cũng nhiều trò đấy.”

Anh ta đã sớm biết Việt Tư Niên – trùng đực cấp F kia – làm ra đủ loại dược thiện thông qua làn đạn, nghe nói hương vị ngon hạng nhất.

Không ngờ nhóc trùng cái Việt Du Ninh này, lúc đi theo anh ta tìm hộp nhỏ, còn tranh thủ nhặt được một con gà mang về.

Sevrla thấy đồ ăn ngon thì không khóc dữ nữa, bắt đầu lải nhải khoe khoang: “Anh ơi, đây là gà ăn mày do trùng xinh đẹp làm, ăn ngon lắm, chắc là trùng xinh đẹp cố ý làm dư để dọc đường ăn đó… Chúng ta quay lại tìm trùng xinh đẹp đi, sao lại phải tách ra thế này…”

Nhóc được bảo vệ quá tốt, tuổi còn nhỏ đến mức không hiểu anh trai rốt cuộc đang tranh giành điều gì, nhóc chỉ biết Việt Tư Niên vừa đẹp vừa dịu dàng, còn biết nấu đồ ăn ngon, chưa bao giờ quát mắng mình.

Thậm chí Sevrla còn lén tưởng tượng, biết đâu Moody gặp Việt Tư Niên xong sẽ bừng tỉnh ngộ ra điều gì đó, sau này sẽ không còn thô bạo đối xử với mình nữa.

Moody mất kiên nhẫn xé một miếng thịt nhét thẳng vào miệng Sevrla, rồi = chia phần còn lại thành mấy miếng, chia cho tất cả trùng khác để trấn an.

Trước khi bị đóng quyền hạn phòng livestream, anh ta đã bị gia tộc nhắc nhở, yêu cầu chú ý giữ gìn hình tượng.

Tuy chuyện này đối với anh ta buồn cười đến cực điểm, nhưng giả vờ một chút cũng chẳng làm khó được anh ta.

Việt Du Ninh nhìn chằm chằm từng trùng ăn hết thịt gà xong, mới cúi đầu khẽ mỉm cười.

Bé thấy Thư Cảnh Vân ăn được một miếng nhỏ, liền không nói không rằng lấy đi phần còn lại, nhẹ giọng nói: “Giọng nói của cậu không tốt, không nên ăn quá dầu mỡ, uống nhiều chút nước trị ho này đi.”

Thư Cảnh Vân được quan tâm mà bối rối, mỗi lần đối phương hiếm hoi chịu để ý đến mình, bé đều vui đến đặc biệt.

Từ sau khi bé thấy Việt Du Ninh thả Sevrla đi, khó tránh khỏi sinh ra cảnh giác với bé trùng cái kỳ lạ này, nhưng lại vì cốc nước trị ho đưa than sưởi ấm giữa ngày tuyết mà nảy sinh thiện cảm rất lớn.

Bé nghe lời uống một ngụm lớn nước trị ho, quả nhiên cổ họng dễ chịu hơn nhiều, ngẩng đầu nhìn đối phương, mỉm cười cảm kích.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.