Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 41:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Băng qua khu rừng rậm rạp xanh tốt, vách núi đã ở ngay trước mắt, nhìn quanh bốn phía cũng không thấy bóng dáng phi hành khí đâu.

Tìm kiếm khắp nơi một hồi không có kết quả, Moody ngẩng đầu nhìn mặt trời còn chưa hoàn toàn lặn xuống, bực bội nhíu mày.

Chẳng lẽ thật sự phải đợi đến tối mới thấy cái gọi là băng nguyệt kia sao?

Băng? Chẳng lẽ còn bắt anh ta đợi đến mùa đông? Đầu óc Trịnh Thành Phong có vấn đề à? Còn cái đoạn trùng mẫu này nữa, ai cho ông ta gan làm vậy?!

“Ục ục ~” Sevrla ôm bụng nhỏ, gương mặt mũm mĩm đỏ bừng.

Nhóc kéo kéo quần áo của Moody, nhỏ giọng nói: “Em muốn đi ị.”

Moody mất kiên nhẫn dừng lại, anh ta thật sự không nên mang theo tên nhóc phiền phức Sevrla này tham gia chương trình.

“Đi đi, anh đứng đây chờ em.”

Việt Thanh Nhiễm không lộ sắc mặt, âm thầm đè bụng mình, “Điện hạ, tiện thể tôi đi tìm chút nước sạch.”

Anh ta chào một tiếng, rời đi một cách ưu nhã mà nhanh nhẹn.

Vài trùng lần lượt rời đi, Moody đứng trên đỉnh núi hứng gió một lúc, chợt phát hiện xung quanh yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Kỳ quái, sao mấy con dị thú hươu nai vẫn luôn theo sau bọn họ giờ không thấy nữa?

Sao lại thế này? Bụng hơi đau rồi.

Anh ta bước nhanh né khỏi ống kính livestream, tìm một ch* k*n đáo để che khuất hình ảnh.

Việt Du Ninh thong thả thả hai bàn chân nhỏ vào khe suối trong núi, dòng nước ào ào v**t v* mu bàn chân trắng mịn của bé, có mấy con cá nhỏ gặm gặm lòng bàn chân, nhột đến mức bé bật cười.

Vì ăn thịt gà ít nhất, Thư Cảnh Vân là người bị nhẹ nhất, sắc mặt tái nhợt đứng phía sau Việt Du Ninh.

Bé con muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống bên cạnh Việt Du Ninh rửa tay.

“Đây là nước rửa chân của tôi đó.” Gương mặt gầy gò của Việt Du Ninh đã không còn nét mũm mĩm trẻ con, nhưng đường nét ngũ quan vẫn mang vẻ tinh xảo thanh tú đặc trưng của trùng gia tộc Việt.

Thư Cảnh Vân cười cười, cũng học theo Việt Du Ninh ngồi xuống, cởi hai chiếc giày ra.

“Vậy bây giờ là nước rửa chân của hai chúng ta rồi.”

Việt Du Ninh nhìn nụ cười của Thư Cảnh Vân, chớp chớp mắt, đôi mắt cong cong như trăng non.

“Xin lỗi.” Thư Cảnh Vân đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm Việt Du Ninh nói lời xin lỗi.

“Tại sao phải xin lỗi?” Việt Du Ninh ngẩng đầu nhìn những cánh chim bay vụt qua bầu trời xa xa, ánh mắt trong veo mà sâu thẳm, như thể đang nhìn về một ảo ảnh rất xa.

【 Nhìn góc này thì Du Ninh lớn lên có hơi giống Tư Niên các hạ. 】

【 Dù sao cũng đều là trùng nhà họ Việt. 】

“Xin lỗi vì tôi đã tháo cái ống trúc nhỏ của cậu, tôi không nên tùy tiện đụng vào đồ của cậu.”

Việt Du Ninh không ngờ lại nhận được một lời xin lỗi muộn màng như vậy, bé theo phản xạ chạm vào chiếc ống trúc nhỏ đeo bên hông, chỗ bị sứt mẻ trên ống trúc đã được bé mài giũa thành một đường cong tao nhã, phía dưới khoét một lỗ nhỏ, lỗ nhỏ xỏ qua một nhánh cỏ được xoắn thành dây, dưới nhánh cỏ treo một bông hoa trắng bé xíu, phản chiếu với thân ống màu xanh lục, trông đặc biệt tươi mát đáng yêu.

Vật được chủ nhân trân quý, sẽ được trao gửi cảm xúc và máu thịt, trở nên có giá trị vượt xa bản thân nó.

Dù sao thì, tuy chậm một chút, nhưng cảm giác cũng không tệ.

Trong mắt bé dâng lên gợn nước trong veo, phản chiếu ánh hoàng hôn, lộ ra một nụ cười rất nhỏ.

“Tôi đã sớm hết giận rồi, tức giận với trùng đực là chuyện rất thất lễ.”

Trên gương mặt tái nhợt yếu ớt của Thư Cảnh Vân thoáng hiện một nụ cười chua xót, đối phương trông không giống như đã hoàn toàn tiếp nhận lời xin lỗi của bé, nhưng vẫn chịu nói chuyện với bé đã là rất tốt rồi.

Ánh mặt trời dần tắt, mấy trùng bị tiêu chảy đến mức bốc mùi không thể không chạy tới suối xử lý bản thân.

“Thật là chịu không nổi, cái tinh cầu hoang này.” Thư Hà Quang lầm bầm chửi rủa, trên gương mặt trẻ trung như thiếu niên lộ rõ vẻ bực bội.

“…..” Việt Thanh Nhiễm xắn ống quần, lội qua dòng nước, núp phía sau mấy tảng đá lớn bắt đầu rửa sạch.

Anh ta nghi ngờ là thịt gà do Việt Tư Niên làm có vấn đề, nhưng để giữ hình tượng anh em trên dưới hòa thuận của mình, anh ta không thể chỉ thẳng ra, chỉ mong hai trùng còn lại có thể nói ra được thứ gì đó hữu ích.

Hơn nữa, vì giữ phong thái ưu nhã của trùng đực, anh ta cũng không muốn nói ra chuyện mình bị tiêu chảy- chuyện mất mặt như vậy.

Moody xách Sevrla đi tới, nhóc mập ú này là đứa ăn thịt gà nhiều nhất, giờ có kéo cũng chẳng oan chút nào.

“Còn nói anh ta là trùng xinh đẹp nữa không? Ăn thịt gà mà ăn ra cái dạng gì thế này?”

【 Không phải thật sự là do ăn thịt gà chứ? 】

【 Tư Niên các hạ làm dược thiện có vấn đề à? 】

“Không phải đâu! Nhóc con này ăn nhiều lắm rồi mới về, chắc chắn không phải do thịt gà!”

Sevrla nâng mặt, không phục mà cãi cố, cả người nhóc mềm nhũn treo trên khuỷu tay của Moody.

Việt Du Ninh có chút căng thẳng, động tác nghịch nước dưới suối cũng dừng lại, bé không muốn gây phiền phức cho “anh trai lớn” Tư Niên.

Dù sao bé vẫn còn nhỏ, làm việc chưa thể chu toàn mọi mặt, bé biết khoai lang sẽ khiến trùng đi tả, để kéo dài thời gian, bé nghiền khoai lang thành bột, khống chế liều lượng chỉ cho ăn một chút, bởi vì Thư Cảnh Vân thể chất yếu, bé thậm chí còn không dám để cậu ta ăn nhiều.

“Khụ khụ, có khi nào là nước uống có vấn đề không?” Thư Cảnh Vân nhìn Việt Du Ninh, lộ ra chút ý cười, không lộ dấu vết mà giúp chuyển chủ đề.

“Hừ! Đều tại anh hết! Trùng xinh đẹp đã nói rồi, nước lã không sạch, nhất định phải đun sôi rồi để nguội mới được uống!”

“…..” Moody cạn lời, anh ta quả thật vì gấp gáp lên đường mà tiện tay dùng luôn nguồn nước ven đường.

“Này, hai cậu kia, có bị tiêu chảy không?” Ở đây không uống nước lã chỉ có Thư Cảnh Vân và Việt Du Ninh, Moody vẫn chưa từ bỏ, tiếp tục dò hỏi.

“Không có.” Thư Cảnh Vân bình tĩnh trả lời, tuy rằng bé ngồi xổm lâu đến mức hai chân tê dại, máu mới bắt đầu lưu thông lại.

Việt Du Ninh lắc đầu, lén nhìn Thư Cảnh Vân, không hiểu vì sao đối phương lại giúp mình giải vây.

Trong núi rơi vào trầm mặc, chỉ còn tiếng nước bị khuấy động không ngừng vang lên, che đi âm thanh một chiếc hộp nhỏ lăn ra từ túi áo khoác mà Moody vừa cởi xuống.

Một con gấu mèo nhỏ lén lút thò đầu ra, nấp sau bụi cây, vươn chiếc đuôi to lông dày, từng chút một đẩy hai chiếc hộp nhỏ về phía mình.

Khi rình bên bờ biển, Việt Du Ninh từng thấy Tư Niên cho con gấu mèo nhỏ này ăn quả, bé nhìn gấu mèo nhỏ đang cố gắng trộm đồ mà bật cười, âm thầm nghiêng người, che khuất tầm nhìn của mấy trùng trưởng thành.

Bầy hươu cuồn cuộn chạy về phía đỉnh vách núi, một con gấu mèo nhỏ đột nhiên lao ra, Tư Niên siết chặt sừng hươu, tay còn lại ôm chặt Ôn Mặc Ý, con hươu ngửa nửa thân trên ra sau, cứng rắn dừng lại, bầy hươu phía sau cũng theo đó phanh gấp.

“Ai da ai da mông tôi, đau đau đau!” Hailen thân kiều thể quý bị xóc đến đau mông, treo trên lưng hươu bị giật mạnh thêm một cái, nước mắt suýt nữa trào ra.

Đời này anh ta đã chạy theo đoàn làm phim đủ rồi, chuyện này tuyệt đối không có lần sau!

Tư Niên đừng hòng lừa anh ta nữa!

Giờ nghĩ lại thật đúng là một bụng chua xót, trong khoảng thời gian này, anh ta rốt cuộc vì cái gì đang yên đang lành lại đi làm thú kéo xe, còn tự mình nghĩ quẩn mà cưỡi hươu? Đùi chắc chắn đã bị mài rách, mông thì càng khỏi nói, anh ta muốn xoa cũng không dám xoa trước ống kính livestream.

“A.”

Lucas cưỡi hươu, thong dong đi ngang qua Hailen một lần, rồi lại thong dong đi ngang qua Hailen thêm một lần nữa…

【…】

【 Cười chết tôi rồi, cái kiểu khoe khoang của nhóc Lucas này ấy, đúng là hết nói! 】

Gấu mèo nhỏ giơ hai tay nhỏ, đưa chiếc hộp nhỏ trong tay cho Tư Niên.

Nó lén đi theo Tư Niên đã lâu, thường xuyên thấy anh lấy hai chiếc hộp này ra nghiên cứu, phát hiện sau khi anh ngất xỉu thì bị trùng xa lạ trộm mất hộp, liền một đường đuổi theo.

Tư Niên sững lại một chút, không ngờ động vật nhỏ của thế giới trùng tộc lại linh tính đến vậy, chuyện thả con gấu mèo nhỏ này đi với anh chỉ là tiện tay mà thôi.

Anh trầm mặc một lúc, nhận lấy chiếc hộp, “Cảm ơn.”

“Chít chít.” Nó khẽ kêu một tiếng, nhìn Tư Niên thật sâu một cái, rồi xoay người rời đi không chút lưu luyến.

Tư Niên có dự cảm, hẳn là con gấu mèo nhỏ này biết anh sắp rời khỏi nơi đây, đối phương định sẽ không lại tới tìm hay lén đi theo anh nữa.

Cho dù sau này anh có quay lại tinh cầu hoang này, có lẽ đối phương cũng sẽ không đến tìm anh.

Anh cưỡi hươu tiếp tục chạy về phía vách núi trong tâm trạng mất mát, nhớ lại chuyện năm xưa mình từng chữa trị cho con gấu mèo nhỏ ấy.

Đúng vậy, anh dung túng cho con gấu mèo nhỏ này đi theo mình cũng là vì một phần tư tâm của chính anh.

Dù sao cũng không phải cùng tộc, những trùng khác sẽ không đối xử thân thiện với con gấu mèo nhỏ này như anh, không gặp lại nhau cũng là chuyện tốt.

Chương trình này sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc, sau khi anh rời khỏi tinh cầu hoang, e rằng những sinh vật lông xù này vẫn sẽ ở thế đối địch với Trùng tộc, hoặc nói đúng hơn là Trùng tộc một mình độc đại, lợi dụng máu thịt dị thú để nâng cao khả năng hấp thu dinh dưỡng.

Việt Tư Niên đã phát hiện, thế giới này cũng tồn tại những động vật nhỏ bình thường không có linh trí, nhưng năng lượng cung cấp của chúng hoàn toàn không đủ bù đắp cho sự tiêu hao khổng lồ của Trùng tộc, đặc biệt là trùng cái.

Giá trị vũ lực siêu cường cùng năng lực hồi phục quỷ dị của trùng cái được xây dựng trên thể chất vượt xa nhân loại, mà phía sau năng lực đó, cần phải cung cấp lượng năng lượng khổng lồ, dịch dinh dưỡng chính là thứ được chế tạo từ đủ loại sinh vật có năng lượng cao.

Sinh mệnh chỉ cần tồn tại, liền phải giẫm đạp lên sinh mệnh khác.

Anh cọ cọ cằm l*n đ*nh đầu Ôn Mặc Ý, lại nghĩ tới con sói cái chết không nhắm mắt kia.

Vậy cuối cùng anh có thể làm được gì cho chúng? Anh không nghĩ ra.

Quan trọng hơn cả là Ôn Tinh Lan vẫn đang chờ anh.

Moody mặc lại quần áo, theo bản năng sờ vào túi áo, phát hiện trống không, tìm khắp nơi cũng không thấy, rồi lại phát hiện bầy hươu từng luôn theo sát mình đang cuồn cuộn băng qua trước mắt, lao thẳng về phía trên vách núi.

Anh ta cau mày, xách Sevrla nhét vào trong ngực, đảo mắt nhìn quanh, phát hiện vài túm lông động vật mắc trên cành bụi rậm, anh ta nhìn chằm chằm đám lông đó rồi cười lạnh một tiếng.

“Đi! Manh mối bị trộm rồi.” Không ngờ tên trùng đực kỳ quái Việt Tư Niên kia có thể sai khiến dị thú làm việc cho mình.

Moody dẫn theo trùng một đường đuổi theo, nhìn thấy Việt Tư Niên cưỡi trên lưng hươu, đang cúi người nhìn xuống đáy vách núi.

“Tên trùng đê tiện!” Lúc này Moody ngược lại không cho rằng việc mình dẫn dị thú tới là đê tiện, không ngờ đối phương dám hạ dược với anh ta, còn sai khiến dị thú, so với anh ta còn đê tiện hơn nhiều.

“Trùng xinh đẹp!” Sevrla không có khúc mắc trong lòng, giãy giụa muốn xuống đất tìm Việt Tư Niên.

Lucas buộc dây thừng quanh eo, bám vào những dây leo mọc trên vách núi bò lên, gật đầu với Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên nhìn ánh trăng chảy trên vách núi như một dòng sông, đổ xuống chân núi.

Dưới dòng sông ấy là một thế giới bình thường.

Quả nhiên đúng như anh dự đoán, Việt Tư Niên lấy thẻ chìa khóa ra, ôm Ôn Mặc Ý nhảy khỏi lưng hươu, nắm chặt dây leo trượt nhanh xuống vách núi.

Trong tầm nhìn từ xa của Moody, cảnh tượng ấy giống hệt như Việt Tư Niên mang theo trùng khác chủ động nhảy xuống vách núi tìm chết.

Anh ta chấn động, nhưng không tin đối phương sẽ thật sự tự tìm chết, lập tức chạy nhanh tới.

“Nhận dạng thẻ ID chính xác, nhận dạng trùng điều khiển hợp lệ, chính thức khởi động phi hành phí Thủy Nguyên.”

Giọng cơ giới lạnh băng vang lên, phi hành khí ẩn trong cỏ lá khẽ động, tách lớp thảm thực vật xanh rì, chui lên từ dưới đất, ánh lam lóe lên liên tục.

“Nhận dạng phương thức điều khiển của Trùng tộc dị thường, mở chế độ khẩn cấp, khởi động chế độ giếng trời.”

Hai mảnh kim loại hình bán nguyệt xoay tròn rút ra, để lộ phần bên trong, một tấm đệm mềm b*n r*, đỡ lấy hai cha con Việt Tư Niên cùng hai cha con Hailen đang rơi xuống.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.