“Sắp mở chế độ điều khiển tự động, xin thiết lập điểm đến.” Hai bên giếng trời, các tấm kim loại xoay tròn, chuẩn bị khép lại.
“Tinh cầu Thủy Nguyên!” Hailen đang lén xoa mông, nghe thấy âm thanh nhắc nhở của phi thuyền liền vội vàng đáp.
Vị trí này là kết quả anh ta cùng Tư Niên các hạ nghiên cứu bản đồ, bàn bạc ra được.
“Phanh!” Nhóc mập bị ném vào, nện mạnh lên đệm khí, mấy trùng khác cũng bị hất văng lên.
Lại một tiếng “phanh” nữa vang lên, Moody nhảy lên phi hành khí, bám vào tấm kim loại sắp khép lại, hai tay dùng sức cưỡng ép tách ra một khe hở, xoay người nhảy vào trong phi thuyền.
Việt Thanh Nhiễm và Thư Hà Quang vội vàng đuổi tới, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn phi hành khí khởi động rồi rời đi.
【 Phốc! Hailen các hạ là đang xoa… hắc hắc ~ 】
【 Trời ơi, đây là còn muốn tranh cho ra một màn ba chọn hai sao? 】
【 Mặc kệ mấy cái khác, tiền lương tháng này của tôi dồn hết cho Việt Tư Niên, mau thắng cho tôi đi! 】
【 A, đám con bạc tán gia bại sản cũng đáng đời! Nhưng đây là lần đầu tôi thấy trùng đực liều như vậy. 】
Moody bước tới, xách Sevrla đang giống cún con sốt ruột chui về phía Việt Tư Niên, cười lạnh một tiếng.
“Ghê thật đấy, vừa biết hạ dược, vừa có thể sai khiến dị thú làm việc cho mình.”
Còn có thể câu hồn thằng em ngu ngốc của anh ta nữa.
Hạ dược gì?
Việt Tư Niên khẽ nhíu mày, nghĩ lại tới mấy viên thuốc nhỏ dẫn đường dọc đường, cùng với hai chiếc hộp nhỏ mà không hiểu sao gấu mèo nhỏ lấy được.
Anh nhớ tới bé con Du Ninh, dừng lại một chút, rồi không muốn tranh cãi với đối phương nữa.
Ánh mắt anh chuyển sang gương mặt của Moody, phát hiện vành tai đối phương đã chuyển sang màu đen, như thể phủ một lớp bẩn thỉu rửa mãi không sạch, dưới mái tóc đỏ sẫm là các đường nét gương mặt sâu sắc, sắc da ngăm đen, hoàn toàn không tương xứng với màu da những chỗ khác trên người anh ta.
Vị hôn phu trong truyền thuyết của đế quân, anh trai của Sevrla, trông thế nào cũng giống một bộ dáng thận hư?
Có nên xem giúp anh ta không?
Việt Tư Niên do dự liếc qua ống kính phòng livestream, nếu thật sự là vậy, trực tiếp phơi bày bệnh riêng tư của người khác ra ngoài cũng không hay.
Hơn nữa, lỡ đâu chỉ là vì ở tinh cầu hoang khó rửa mặt đánh răng, thì mình lại thành trò cười.
“Ưm ưm ưm.” Nhóc lông xù nhắm mắt rúc trong lòng Ôn Mặc Ý, r*n r* khe khẽ, nghe vô cùng đáng thương.
Xem ra là đói rồi.
Việt Tư Niên khẽ nhíu mày, tiếc là không có sữa bò, chỉ có thể tạm đối phó như vậy.
Anh đặt nhóc lông xù lên lòng bàn tay, rút một ống tiêm nước trái cây ra, tháo kim tiêm rồi từ từ đút, sói con nhỏ vội vàng chép miệng ăn.
“Đại nguyên soái Ôn đang ở tiền tuyến anh dũng giết địch, vậy mà hùng chủ của cậu ta lại công khai nuôi nhóc con dị tộc trong chương trình.”
Moody một tay ấn Sevrla xuống đệm khí, vừa nhìn nhóc mập như con rùa nhỏ bị lật ngửa điên cuồng giãy giụa, vừa tiếp tục mỉa mai.
Hailen dừng tay xoa mông lại, nghe Moody liên tục nhằm vào Việt Tư Niên, vẻ lười biếng trên mặt thoáng hiện một tia khác thường.
Anh ta cười hòa giải: “Điện hạ nói vậy thì quá lời rồi, không ít dị thú vì ngoại hình đáng yêu, tính tình vô hại mà được quý tộc Trung Ương Tinh nuôi làm thú cưng, một nhóc lông xù thì tính là gì chứ?”
Moody cười nhạt một tiếng, “Dị thú sói thể hình khổng lồ, tính công kích mạnh, thường xuyên kết bè kết đội tập kích Trùng tộc, nhóc sói này mà không tính là gì sao?”
Việt Tư Niên đột nhiên ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn Moody, đôi mắt đen sẫm, như thể đã nhìn thấu suy nghĩ của anh ta.
“Điện hạ, vậy tức là anh biết con sói cái kia có tính công kích.”
Moody: “Thì sao chứ? Chẳng lẽ cậu bị thương à? Chim điện tử của nhà Nastalai vẫn luôn đi theo các cậu mà!”
Cảm nhận được bầu không khí không ổn giữa các trùng trưởng thành, Ôn Mặc Ý sợ hãi tiến lại gần Việt Tư Niên, còn nhóc sói con ở trung tâm câu chuyện thì nghe không hiểu lời Trùng tộc nói, chỉ chăm chú nuốt nước trái cây.
Lucas ngồi xổm trong góc tối, dưới ánh đèn của phi hành khí, gương mặt nửa sáng nửa tối, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm Moody.
Hailen nghiêng người che tầm nhìn của Lucas, “Điện hạ nói đùa rồi, chim điện tử này tấn công không phân biệt mà, cũng may có đàn hươu che chở cho chúng tôi, nếu gặp phải dị thúcá biệt ăn thịt, mấy người chúng tôi còn chưa đủ nhét kẽ răng cho chúng.”
“Chim điện tử đâu chỉ có bấy nhiêu.” Moody lạnh lùng đáp, lười nói thêm.
Đi tới nước này, anh ta không tin hai trùng kia dám để mình thua.
Anh ta một tay nhét Sevrla vào trong ngực làm gối ôm, dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần.
Bên trong phi thuyền yên tĩnh đến đáng sợ, ngoài nửa ô cửa sổ là dòng tinh không lặng lẽ trôi, trong lòng mấy trùng trưởng thành đều mang tâm tư khác nhau.
“Đã đến tinh cầu Thủy Nguyên, đã đến tinh cầu Thủy Nguyên! Chúc quý hành khách hành trình vui vẻ, hoan nghênh lần sau tiếp tục ghé thăm.”
Moody cau mày thật mạnh, “Tổ chương trình, tôi kích hoạt tuyến cốt truyện khác, vậy cũng cùng bọn họ đến chung một điểm sao?”
【 Tổ chương trình: Để duy trì công bằng công chính, xin tự mình thăm dò xem có ở cùng điểm mục đích hay không. 】
【 Tổ chương trình: Nhắc nhở thân thiện, manh mối mà ngài cùng các trùng đực khách quý khác vừa kích hoạt là nhất trí. 】
Phi thuyền phá mây lao nhanh hạ xuống, thang kim loại màu xám kéo dài ra, sau một trận choáng đầu buồn nôn trong não, Việt Tư Niên nắm tay Ôn Mặc Ý cùng nhau rời khỏi phi thuyền.
Trước mắt nhìn thấy khắp nơi đều là phế tích văn hóa cổ xưa, quảng trường lát đầy những tấm đá xi măng, một pho tượng trùng mẫu cao lớn ôm đứa trẻ, cúi đầu nhìn mặt đất, đôi mắt tối om trống rỗng, trước ngực còn bị khoét ra một lỗ lớn rỗng hoác.
【 Tổ chương trình: Mời các trùng đực khách quý tự nhận manh mối tương ứng của mình, mỗi vị sẽ có 5 giây đọc manh mối, 10 giây ghi nhớ bản đồ. 】
Giữa quảng trường đột nhiên sáng lên một màn hình lớn, phía trên hiện ra ba dòng chữ khổng lồ.
【 Manh mối thứ nhất: Tinh cầu Sao Mai hiến tế cho quang minh. 】
【 Manh mối thứ hai: Vương miện bị hủy bởi tư dục. 】
【 Manh mối thứ ba: Gông xiềng sinh ra lúc rạng đông. 】
Ngay sau đó, một bản đồ được chiếu ra.
Đồng thời, tiếng đếm giây vang lên: “10, 9, 8…3, 2, 1, 0.”
Tinh cầu Sao Mai. Hiến tế.
Giáo đường!
Việt Tư Niên nắm tay Ôn Mặc Ý xoay người rời đi, Hailen cũng dẫn Lucas theo sau.
Moody ngẩng đầu nhìn pho tượng trùng mẫu cao lớn, trên mặt không chút biểu cảm.
Tổ chương trình tuyệt đối đang nhắm vào nhà Nastalai.
Rốt cuộc là kẻ nào đứng sau giật dây?
Anh ta đi theo hướng ngược lại với Việt Tư Niên và những trùng kia, trong ngực là Sevrla không phục, oa oa kêu loạn không ngừng.
“Sevrla, im lặng chút đi!”
Sắc mặt Moody u ám, nhóc con này đúng là gây họa lớn rồi.
Nhưng anh ta nghĩ lại, nhớ tới lão tộc trưởng rác rưởi kia chắc chắn còn đau đầu hơn mình, ngược lại trong lòng sinh ra chút vui sướng khi trùng gặp họa.
Chỉ trong chớp mắt, mấy trùng chia thành hai hướng, tự tách ra rời đi.
“Kẽo kẹt.” Cánh cửa lớn chạm trổ bị đẩy ra, bụi bặm ập thẳng vào mặt, một hành lang dài xuất hiện trước mắt, ánh nến mờ nhạt lay động trong gió, trong không khí như có như không vang lên tiếng trẻ con ngâm thơ linh hoạt mà quỷ dị.
“Ăn thịt máu ta, sẽ đọa vào tham lam… Hủy đôi mắt ta, sẽ chết trong kiêu ngạo… Ghen ghét gặm nhấm xương sống, lười biếng làm thối rữa tâm trí…”
Hai bên hành lang dài phủ đầy những bích họa trừu tượng mỹ lệ, Việt Tư Niên tháo một giá cắm nến, tiến lại gần xem xét …
Một hình người có khuôn mặt rất giống pho tượng trùng mẫu, nửa trên là người, nửa dưới là nhện, xung quanh đầy trứng trùng, xa hơn nữa là từng bóng trùng quỳ rạp xuống dày đặc, nhìn kỹ thì những trùng ấy đều không có râu trùng, rõ ràng toàn là trùng đực.
“Truyền thuyết kể rằng khi trùng mẫu còn tồn tại, trong Trùng tộc chỉ có trùng mẫu là tối thượng, tất cả trùng khác đều là công binh và hậu cung của trùng mẫu, khi đó trùng đực cũng có năng lực hành tẩu giữa vũ trụ.”
Giọng của Hailen vang vọng trong hành lang.
Đi tiếp về phía trước, bích họa vẽ trùng mẫu chỉ tay ra xa, toàn bộ Trùng tộc hướng về phương xa lao đi, phần lớn trứng trùng và nhóc con đã phá vỡ lớp vỏ.
“Đoạn này hẳn là trùng mẫu phát động chiến tranh đối ngoại, khi đóTrùng tộc sinh sản cực nhanh, để thỏa mãn nhu cầu số lượng lớn trùng, buộc phải không ngừng mở rộng ra bên ngoài để chiếm đoạt tài nguyên.”
Bích họa tiếp theo, trùng mẫu tựa vào lòng một trùng đực tóc đỏ rực, một mắt lam một mắt kim tràn đầy tín nhiệm và ái mộ.
“Nghe nói trùng mẫu yêu vị tổ tiên đầu tiên của gia tộc Nastalai, ban phúc cho trùng đực nhà Nastalai, vì thế trùng đực Nastalai không ai ngoại lệ, thể chất đều cường hãn vượt xa trùng đực khác.”
Ống kính phòng livestream chuyển sang bích họa, ánh lửa đỏ sẫm, phía sau lưng trùng mẫu bị một bàn tay móc sâu vào ngực, đôi mắt nhắm chặt, máu chảy đầm đìa.
Một giọng nói xa lạ đột nhiên vang lên tiếp lời Hailen nói tiếp, giảng giải:
“Để đánh bại dị tộc, trùng mẫu moi rỗng chính mình, sinh ra số lượng lớn trứng trùng làm chiến lực. Khi bước vào thời kỳ suy yếu do sinh sản, trùng mẫu bị trùng đực mà mình yêu thương móc tim, khoét rỗng hai mắt, hiến tế cho Thần Chiến Thắng. Sau đó, lứa trứng trùng mới phá xác không ngoại lệ đều là trùng cái, còn trùng đực ra đời về sau, ngoại trừ gia tộc Nastalai, thì thể chất đời sau không bằng đời trước, hoàn toàn mất đi năng lực hành tẩu vũ trụ.”
“Từ đó, kết cấu Trùng tộc lấy trùng mẫu làm tôn bị phá vỡ, trùng đực để tự bảo vệ mình trước số lượng lớn trùng cái đã tiến hóa ra tin tức tố, dần dần phát triển cho tới ngày nay, Trùng tộc biến thành hùng tôn thư ti.”(trọng đực khinh cái)
Giọng nói của anh ta từ xa tới gần, một trùng cái thân hình mảnh dài từ chỗ ngoặt hành lang bước ra. Dung mạo anh ta thanh thuần như thiên sứ, nơi khóe mắt vương một nét hồng nhu mị, nhìn hoàn toàn không giống quân thư, ngược lại giống một á thư. Thế nhưng hoa văn trùng xanh ngọc đan xen đỏ tươi quấn quanh chiếc cổ ngọc bạch kia, lại rõ ràng chứng minh thân phận của anh ta.
Anh ta lập tức áp sát Việt Tư Niên. Đối diện với trùng xa lạ đột ngột tiến gần, Việt Tư Niên theo phản xạ lùi lại một bước. Đối phương lộ ra một nụ cười kỳ quái, chóp mũi lướt sát qua sợi tóc của Việt Tư Niên.
“Quả nhiên giống như tôi nghĩ, thơm thật.”
Đối với trùng đực các hạ mà nói, đây gần như là hành vi đại bất kính và mạo phạm.
Việt Tư Niên không có cái gọi là ý thức trùng đực, nhưng sự áp sát quá mức của trùng xa lạ có cảm giác giống như con gái loài người bị kẻ xấu trêu ghẹo, khiến anh sinh ra cảm giác lệch nhịp khó chịu.
Cùng lúc đó, cách không xa vang lên tiếng giày quân dậm xuống đất đều đặn.
“Thất lễ rồi, Tư Niên các hạ, hãy nhớ tên tôi, Noah.”
Noah trà trộn vào tổ chương trình, sau khi trêu đùa trùng đực các hạ liền nhanh chóng rời đi. Anh ta còn chưa muốn bị kẻ hung tàn nào đó xé xác.
Dù sao anh ta cũng đã biết gia tộc Nastalai đang sợ điều gì, bản thân nên đi hội hợp với Từ Nhiên để trao đổi manh mối.
Việt Tư Niên mang theo dự cảm ngẩng đầu nhìn theo, rồi đột nhiên chạy vội đi.
Bị bỏ lại phía sau, Hailen khẽ mỉm cười, rẽ sang hướng khác của hành lang, đi về phía tầng hầm, trong miệng lẩm bẩm thì thầm:
“Những trùng cái bị tin tức tố trói chặt bằng xiềng xích, đến kỷ nguyên mới lại phá vỡ gông cùm do trùng đực khống chế. Trùng cái xuất thân từ gia tộc quân đội trở thành vương thất của đế quốc mới, nhưng các điều luật bất bình đẳng cũ vẫn khó có thể bị lật đổ, dưới mặt nước vẫn là sóng ngầm cuồn cuộn.”
Dylan, đây chính là điều cậu muốn sao? Mượn sức mạnh dư luận để thay đổi luật bảo hộ trùng đực?
Vậy nên, là tôi tự mình đa tình sao?
Bước chân Việt Tư Niên chậm lại, nhìn trùng đang đi tới đối diện, biểu cảm ngơ ngác.
Phải nói là đã lâu không gặp sao?
Ôn Tinh Lan bước tới, nhìn trùng đực các hạ không biết làm sao, khóe môi lộ ra một tia ý cười.
Cậu dùng năm ngón tay thon dài giữ cằm Việt Tư Niên, kéo mặt lại cực gần, trong tròng trắng mắt còn vương tơ máu đỏ, hương khí ngọt ngào như có như không quấn lấy Việt Tư Niên từng đợt từng đợt, như thể muốn kéo anh hoàn toàn vào chiếc bẫy do trùng cái dệt nên, vĩnh viễn không thả anh ra.
Việt Tư Niên nhìn Ôn Tinh Lan, ánh mắt rất sáng, gương mặt khẽ ửng đỏ. Anh nắm chặt tay nhóc con, không biết đối phương muốn làm gì, nhưng không muốn trốn chạy.
Ôn Mặc Ý lặng lẽ tuột khỏi tay hùng phụ, một tay che mắt sói con, tay còn lại che mắt của mình. Nhưng bàn tay che mắt chính mình lại không quá nghiêm túc, để lộ một khe hở lớn giữa các ngón tay, từ đó đầy mong chờ mà lén nhìn hai vị phụ phụ.(hùng phụ, thư phụ)
!!! Có phải sắp xảy ra tình tiết kinh điển của phim truyền hình không?! Hôn hôn!!! Hôn hôn!!!
“Hùng chủ, em cần ngài giúp.” Cậu ghé sát tai Việt Tư Niên, thấp giọng nói, thanh âm khàn khàn giàu từ tính khiến tai Việt Tư Niên ngứa ran, ngứa đến mức muốn tránh đi.
Việt Tư Niên cố gắng giữ bình tĩnh, hàng mi dày chớp nhẹ, tránh ánh mắt đang khóa chặt mình của đối phương.
“Ôn Tinh Lan, sao vậy?”
Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm đôi môi khép mở của Việt Tư Niên, khẽ cười một tiếng.
“Em muốn tin tức tố của ngài.”
Vừa dứt lời, đầu ngón tay cậu xoay cằm trùng đực lại, cúi đầu hôn sâu xuống, đầu lưỡi mạnh mẽ khuấy động trong khoang miệng của Việt Tư Niên.
Việt Tư Niên cảm thấy mình sắp thiếu oxy, đồng thời lại khát đến muốn chết. Hơi nước trong khoang miệng bị cuốn đi một cách tham lam, mùi hương khiến đầu anh choáng váng, c*ng tr**ng.
“Leng keng!” Ngọn lửa trên giá cắm nến giãy giụa rồi tắt, bàn tay nắm nó buông lỏng, rơi xuống tấm thảm đỏ sẫm, lăn lộc cộc ra xa.
Cả người Việt Tư Niên mềm nhũn, ngón tay vô lực đặt lên gân tay nổi rõ trên cánh tay Ôn Tinh Lan. Rõ ràng chỉ cần dùng chút sức là có thể đẩy ra, nhưng không hiểu vì sao anh lại không thể dùng nổi một chút lực.
Ôn Tinh Lan giữ chặt eo Việt Tư Niên, bàn tay ấn mạnh lên đầu anh, không cho đối phương dù chỉ một cơ hội trốn thoát. Âm thanh ướt át dính nhớp không ngừng vang lên. Đôi mắt lam của cậu trông như tỉnh táo nhưng thực chất đã mê loạn, liếc nhìn Việt Tư Niên sắp nghẹt thở ngất đi, thong thả từ bi mà buông anh ra.
Việt Tư Niên hớp từng ngụm không khí, lồng ngực phập phồng dữ dội, đứt quãng nói: “Tinh Lan… phòng live stream…”
Chưa kịp nói hết, Ôn Tinh Lan đã nâng cằm Việt Tư Niên lên lần nữa, cúi đầu xuống, không cho đối phương thêm bất kỳ cơ hội nào nói ra điều cậu không muốn nghe.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]