“Bang! Bang! Bang!” Roi quất giáng xuống như mưa rền gió dữ, trùng cái quỳ trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, bộ quân phục sẫm màu trên người bị quất đến nhăn nhúm, thấm dần máu tươi, trông chật vật không chịu nổi, nhưng vẻ mặt cậu ta lại vô cùng bình tĩnh, giống như lão trùng đực-kẻ đang đánh chỉ là đang gãi ngứa cho cậu ta vậy.
Hình chiếu quang não ở một bên đang chiếu hình ảnh Moody ôm Sevrla chật vật bước ra từ trong đống phế tích.
Lão trùng đực nhìn hình chiếu quang não, nổi cơn cuồng nộ ném mạnh roi xuống, hất đổ luôn cái bàn bày dụng cụ bên cạnh.
“Đồ phế vật! Phế vật! Thứ phế vật vô dụng làm gì cũng không xong! Còn có cái thứ không biết lựa lời mà gây họa kia nữa!”
Mặt ông ta đỏ bừng, gân xanh trên thái dương nổi lên, nhìn hình chiếu quang não rồi lại như nhớ ra điều gì, cuồng nộ giẫm mạnh một chân lên trùng cái đang quỳ dưới đất.
“Lũ tiện trùng bọn mày! Cho bọn mày cơ hội làm việc cho gia tộc Nastalai là vinh quang vô thượng của bọn mày! Vậy mà còn dám phản bội!!!”
Khán giả không biết trùng cái mê hoặc trong phòng livestream kia là ai, nhưng lão trùng đực sao có thể không biết?
Ông ta đã phái trùng cái Noah đi theo tổ tiết mục để đàm phán, vậy mà lại công khai giảng giải lịch sử bí ẩn của gia tộc Nastalai trong chương trình.
Còn cái tổ tiết mục đáng chết này nữa! Gia tộc Nastalai đã sớm hủy diệt toàn bộ những thứ của tinh cầu Thủy Nguyên rồi, bọn họ rốt cuộc làm sao phục hồi được!? Vương thất rõ ràng đã đạt hiệp nghị với gia tộc Nastalai, vậy mà lại dám ngang nhiên bội ước!
Quân Hoài An! Cái tên tiện trùng này! Kẻ phản bội!
Khóe mắt lão trùng đực liếc thấy trùng cái đang quỳ dưới chân, trong cơn phẫn nộ ném mạnh quang não vào mặt cậu ta, máu tươi từ thái dương trào ra, uốn lượn chảy xuống xương mày, đối phương vẫn không có biểu cảm gì.
“Cút!”
Theo động tác đó, bộ lễ phục đỏ sẫm của lão trùng đực bị lớp mỡ thừa căng phồng lên rung rinh, cúc áo sơ mi cổ bèo bung ra, lăn lóc trên mặt đất.
Một mảng tường trong phòng tối trượt sang một bên, trùng cái không nói một lời rời đi, mở khoang dinh dưỡng, thong thả chui vào nằm xuống, dịch dinh dưỡng màu lam từ từ chảy vào, ngâm cậu ta ở bên trong.
Lão trùng đực nhìn cảnh này, sợ hãi đến mức ngồi bệt xuống đất.
Rối gỗ thay thế mà trùng cái Quân Hoài An thỉnh thoảng mang theo giống hệt trùng cái vừa bị đánh kia, rốt cuộc là có ý gì? Quân Hoài An làm sao biết được chuyện ông ta lén làm?
Mồ hôi lạnh không ngừng toát ra trên mặt ông ta, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm quang não dưới đất.
Các đời tộc trưởng gia tộc Nastalai đều nhận được truyền thừa đặc biệt, nắm giữ ký ức sơ đại, đối với chân tướng đều rõ như lòng bàn tay.
Olaedus, tên bạo quân hiếu chiến đến cực điểm kia! Cái thứ tiện trùng đó!
Nào là trọng lượng của vương miện, nào là tôi không thể thuộc về cậu, toàn là những lời vẽ bánh, muốn đem cả ngân hà mênh mông này hiến cho sơ đại.
Trùng cái đều là một lũ hạ tiện *** **** giống nhau!
Không, không sao cả, lịch sử do kẻ thắng viết nên.
Đó đều là quá khứ đã mục nát thành tro, có truyền ra ngoài thì đã sao?
Lão trùng đực nhặt quang não lên, nở một nụ cười méo mó, ban ra một mệnh lệnh: toàn lực thu mua Biến Hình Ký ở hoang tinh.
Tôi xem các cậu còn dám kiêu ngạo hành động như vậy nữa trên địa bàn của gia tộc Nastalai không?
Ông ta nghiến răng nghĩ vậy, ánh mắt vô tình lướt qua khoang dinh dưỡng, lại rùng mình thật mạnh.
Nhất định là giả, từ trước đến nay ông ta chưa từng thả tên này ra ngoài, Quân Hoài An làm sao có thể biết?
…
“Đã đến tinh cầu Sóc Tuyết! Đã đến tinh cầu Sóc Tuyết! Chúc các hành khách có một chuyến du lịch suối nước nóng vui vẻ!”
Trên phi thuyền, Việt Tư Niên tranh thủ ngủ bù một giấc, vậy mà vẫn thấy mệt mỏi, lặng lẽ ngáp một cái.
Gió lớn cuốn theo bông tuyết ập tới, Việt Tư Niên vừa theo tổ tiết mục bước ra khỏi phi thuyền đã bị gió tuyết quất cho tỉnh táo, phả ra một hơi trắng, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Trước lúc sắp hạ cánh, anh có nghe thấy bọn nhóc con reo hò, nhưng vì quá mệt nên không nghe rõ, chỉ càng chìm sâu trong giấc mơ ngọt ngào, hoàn toàn không ngờ nơi tổ chức chuyến du lịch suối nước nóng lại là một chỗ như thế này.
Thảo nào trên người anh bị dán thứ đồ này, anh sờ thử miếng dán cách nhiệt trên người, thứ này vừa dán lên sẽ theo kết cấu vải và da tạo thành một lớp chắn, cách ly nhiệt độ với bên ngoài.
Trên người thì không lạnh, chỉ có mặt là hơi buốt.
Việt Tư Niên cúi xuống bế Ôn Mặc Ý lên, ấn khuôn mặt của nhóc con vào lòng mình.
Anh không lo lắng cho nhóc Lucas, ở một mức độ nào đó, Việt Tư Niên còn cho rằng nhóc Lucas đáng tin hơn cả Hailen các hạ, trong khoảng thời gian làm nhiệm vụ cùng nhau ở hoang tinh, nhóc Lucas luôn tìm mọi cách giúp anh chia sẻ gánh nặng.
Bọn họ nối đuôi nhau bước ra, ở cuối đội còn có một trùng theo xuống, mũ choàng của y bị gió lớn thổi lắc lư nghiêng ngả, để lộ mái tóc dài xoăn màu tím rối tung. Y nắm chặt chiếc mũ choàng suýt bị thổi bay, các ngón tay siết chặt lớp vải, trên ngón tay đeo chiếc nhẫn chạm khắc hoa gai vương thất.
Quân Hoài An lén theo tới, trầm mặc đi phía sau tổ tiết mục, tránh ống kính quay chụp, ngẩng đầu liếc nhìn về phía trước…
Ôn Mặc Ý ngoan ngoãn ở trong lòng hùng phụ được một lúc thì không chịu nổi bản tính hiếu động, thò khuôn mặt nhỏ ra nhìn sang Lucas bên cạnh, phát hiện khuôn mặt anh trai á thư không biểu cảm, trông rất bình tĩnh, nhưng thực chất lại đang bước kiểu mèo trên mặt tuyết, mỗi bước đều giẫm đúng lên dấu chân trước đó, thỉnh thoảng gặp chỗ quá trơn còn trượt chân xoay một vòng chơi vui vẻ.
Đôi mắt Ôn Mặc Ý sáng lấp lánh, sốt ruột muốn xuống dưới chơi, nhóc giãy giụa đòi tự mình đi, Việt Tư Niên bất đắc dĩ thả tay đặt nhóc xuống.
Tóc dài của Ôn Tinh Lan bị nhóc con nghịch ngợm buộc thành bím lỏng, rơi lệch lệch trên vai, lúc này bị gió mạnh thổi tung. Cậu đưa tay gạt sợi tóc che trước mắt, nhìn Việt Tư Niên và Ôn Mặc Ý rồi nở một nụ cười chân thành, lặng lẽ đứng chắn ở đầu gió, che gió cho hai trùng.
Từ Nhiên thuận tay điều chỉnh ống kính nhắm thẳng vào cảnh này, bắt đầu livestream quay chụp.
【Ngọt quá!】
【Nhóc Lucas đáng yêu ghê ~】
Do Từ Nhiên quản lý hiện trường tiết mục không chặt chẽ, để trùng lạ lẻn vào gây rối, cậu ta bị Trịnh Thành Phong tước bỏ chức vụ quản lý phòng livestream, phái đi theo quay Việt Tư Niên.
Lại thêm việc trước đó áp dụng chế độ livestream 24 giờ, chương trình Trùng Đực Biến Hình Ký bị hiệp hội bảo vệ trùng đực cảnh cáo, cho rằng phát sóng liên tục 24 giờ xâm phạm nghiêm trọng quyền lợi trùng thân, đặc biệt là quyền riêng tư của trùng đực các hạ, hơn nữa làn đạn bình luận thường xuyên phản ánh lịch trình tiết mục quá dày đặc, ảnh hưởng nghiêm trọng trải nghiệm xem. Trịnh Thành Phong dứt khoát đổi sang hình thức theo quay, để trùng viên phụ trách tự kiểm soát nội dung quay, chỉ thu lại những đoạn tinh hoa để biên tập.
Từ Nhiên dĩ nhiên cũng bằng lòng, bất kể là y thuật của Tư Niên các hạ hay việc nguyên soái hiểu rõ chân tướng năm xưa, đều đáng để cậu ta theo tới đục nước béo cò, thăm dò tin tức.
Không lâu sau, một khu viện tường gạch đỏ cũ kỹ xuất hiện trước mắt, tuyết đọng phủ kín, dưới mái hiên treo từng chiếc băng lăng trong suốt, gió thổi chuông gió kêu leng keng.
Hai cánh cửa gỗ lớn khép kín gắn một chiếc vòng kim loại hình nhện, một trùng trong tổ tiết mục quấn kín mít chủ động tiến lên gõ vòng cửa.
Cánh cửa “két” một tiếng tự động mở ra, cả đoàn trùng đi xuyên qua đình viện uốn khúc nước chảy mây trôi bên trong, tiến vào hành lang gỗ đỏ quanh co chín khúc, phát hiện có thể tùy ý thấy những pho tượng dị thú khổng lồ hung dữ đáng sợ dọc đường .
“Nơi này vẫn giữ lại phong cách kiến trúc dân tục nguyên thủy của địa phương, trùng bản địa tín ngưỡng thần tự nhiên, sùng bái sức mạnh của dị thú.”
Từ Nhiên chủ động giải thích.
Cả đoàn trùng đặt hành lý xuống, dùng bữa xong thì ngồi lại với nhau xem các đoạn video cắt ghép về hoang tinh trước đó.
Chủ yếu là vừa thả lỏng ra là ai nấy đều mệt đến mức lười nói chuyện, bàn bạc một chút rồi quyết định xem lại video tiết mục trước đây, còn có thể nhìn thấy những hình ảnh phòng livestream của trùng cái đã bỏ lỡ, dĩ nhiên trùng cái các hạ không có lý do từ chối.
Việt Tư Niên cảm thấy tinh thần mình hồi phục được chút ít, bắt đầu lục tìm trong chiếc rương nhỏ mang theo bên người.
“Làm sao vậy?” Ôn Tinh Lan ghé lại hỏi, mùi hương ngọt cũng theo đó lan tới.
“Vết thương cũ của cậu đến đợt trị liệu tiếp theo rồi.” Việt Tư Niên ngửi thấy mùi hương quanh quẩn chóp mũi, vành tai ửng hồng, anh giả vờ bình tĩnh cúi đầu lấy dụng cụ châm cứu của đông y ra, liếc nhìn xung quanh.
Không xa là một tấm tatami, nằm trên đó còn có thể nhìn thấy cảnh tuyết ngoài cửa sổ sát đất. Việt Tư Niên bước tới sờ thử, thấy ấm áp, hài lòng cười, quay đầu gọi Ôn Tinh Lan đang đi tới: “Mau nằm xuống đi, ở đây là được.”
Ôn Tinh Lan cởi nửa áo trên để lộ bả vai, phối hợp nửa nằm xuống, mùi thảo dược cháy nhanh chóng tỏa ra chầm chậm, vừa dễ ngửi lại vừa hơi cay mũi.
“Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!” Chóp mũi cậu đỏ lên, liên tiếp hắt xì ba cái, trong lòng không khỏi hoài nghi đây có phải là trùng đực trả thù hay không, trả thù chuyện mình chưa được đối phương đồng ý đã cưỡng hôn.
Một lát sau, cậu dần cảm thấy những chỗ âm lãnh lạnh buốt đến tận xương trở nên ấm áp, cơ bắp gân cốt mỏi mệt cũng thả lỏng ra, có cảm giác nhẹ nhõm.
Ngón tay Việt Tư Niên đặt lên vai Ôn Tinh Lan, ấn xuống dọc theo đó, kinh mạch thông suốt mang theo cảm giác tê tê sảng khoái, da thịt kề sát mập mờ khiến đầu óc Ôn Tinh Lan rối như hồ dán. Cậu cố nhịn, mặt đỏ bừng, nghiến chặt răng.
“Rất đau sao? Thông ra là tốt rồi.” Việt Tư Niên hoàn toàn không hay biết, còn như đang dỗ nhóc con, đưa tay xoa xoa đầu Ôn Tinh Lan.
Đôi mắt lam của Ôn Tinh Lan long lanh ánh nước, đáng thương liếc nhìn Việt Tư Niên, ngài đang nghĩ gì vậy? Ngào cho rằng tôi vì chút đau nhỏ này sao? Rõ ràng là đôi tay của ngài… Nghĩ đến nụ hôn kia, đối phương nhiều lần tránh ánh mắt mình, cậu cố nhịn lại, không muốn dọa con mèo nhát gan này.
Cậu xem như đã nghĩ thông, bắt mèo nuôi mèo là một quá trình lâu dài, cần có kiên nhẫn rất lớn.
Những trùng cái lén vây xem đều vô cùng đồng cảm với Ôn Tinh Lan, trong lòng hiểu rõ ý nghĩ xấu xa của nhau, đến khi Ôn Tinh Lan sắp thẹn quá hóa giận thì đợt trị liệu cuối cùng cũng kết thúc.
Việt Tư Niên hoàn toàn không biết gì, vô cùng hài lòng với hiệu quả trị liệu, đôi mắt sáng rỡ. Ôn Mặc Ý tập trung theo học, Lucas nghiêm túc làm theo động tác của Việt Tư Niên để xoa bóp cho chính mình, trong lòng đầy khí thế trung nhị, tin chắc rằng mình sẽ trở nên mạnh mẽ như Ôn Tinh Lan.
Giữa trùng trưởng thành và nhóc con dường như là hai kênh khác nhau, nhưng thú vị ở chỗ, Việt Tư Niên lại ở chung một tần số cùng nhóc con.
Sau khi trị liệu xong, tổ tiết mục dẫn hai nhà trùng cùng nhau ăn trái cây đặc sản địa phương, trùng viên công tác giới thiệu đây là loại trái cây có thể làm giảm nhẹ dao động tinh thần, tên là băng quả.
Việt Tư Niên cầm trái cây ngắm nghía, cắn một miếng xong thì như đang suy nghĩ điều gì, lấy ra cuốn sổ nhỏ ghi chép.
Rõ ràng là đi chơi, bầu không khí trước đó giữa hai trùng còn tràn ngập bong bóng hồng, vậy mà lúc này Việt Tư Niên lại không hiểu phong tình, chìm vào nghiên cứu dược tính. Nhưng Ôn Tinh Lan ngược lại cảm thấy dáng vẻ anh toàn tâm toàn ý muốn làm tốt một việc đặc biệt mê trùng, cậu ngẩn người nhìn đối phương, ánh mắt cũng như đứng yên.
Hailen thấy hai trùng này buồn cười, ngây ngô như hai nhóc con đang yêu. Thấy hai nhóc con thật sự là Lucas và Ôn Mặc Ý bên kia đang kéo nhau đi thám hiểm khắp nơi, anh ta dứt khoát kéo Dylan đi về phía phòng ngủ, phất tay ngăn tổ tiết mục theo quay.
Được rồi, trùng trưởng thành thì nên dùng cách của trùng trưởng thành để giải quyết vấn đề, anh ta luôn có biện pháp khiến cái hũ nút Dylan này, nói ra những lời trong lòng.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]