Hàng mi Dylan run rẩy, bàn tay thon dài đậm màu mạch máu cố gắng kìm nén mà siết chặt tấm rèm trắng như tuyết, thỉnh thoảng bật ra vài tiếng rên khẽ.
Hailen không mấy để tâm, thong thả miêu tả những đường cong hoa văn trùng nhạt màu mang vẻ ưu nhã, đôi lúc còn cố ý dừng lại, thưởng thức những bông tuyết bay xuống ngoài cửa sổ.
Giữa tiếng gió tuyết gào thét, có một á thư mặc trường bào đỏ bưng khay đi xuyên qua hành lang, cậu ta lướt qua sát cửa sổ phòng ngủ của khách trùng(khách nhân), tấm rèm vốn đang run rẩy lập tức nhẫn nhịn dừng lại, trùng hầu(người hầu) hoàn toàn không hay biết gì mà rời đi.
“Vẫn không nói sao? Vì sao lại muốn cho tôi tham gia chương trình này?”Trước khi tới đây Hailen suốt ngày u sầu, dù Dylan có ép hỏi thế nào cũng không chịu nói ra mình muốn gì, giờ thì ngược lại, anh ta trả đũa bằng cách ép hỏi Dylan.
Dylan không nói nên lời, cậu ta vừa không muốn lừa Hailen, vừa không muốn nói thật, chỉ vùi mặt sau tấm rèm, giống như một con đà điểu, chôn đầu vào cát, để lộ tấm lưng trơn nhẵn với vân da mịn màng, mồ hôi lăn xuống bị từng chút cuốn đi.
Hailen có rất nhiều kiên nhẫn, cứ từ từ giằng co với Dylan, không biết đã qua bao lâu, Dylan rốt cuộc bắt đầu xin tha.
Cậu ta quay đầu, như một chú cún nhỏ l**m lên mặt Hailen, ý đồ lấy lòng vô cùng rõ ràng, trên gương mặt vẫn không có biểu cảm gì, nhưng đôi mắt nâu nhạt lại ươn ướt.
Trong lòng Hailen nảy sinh một chút thương tiếc, nhưng cũng không nhiều. Nếu thật sự mềm lòng, cái tên Dylan này có thể im lặng đến tận cùng trời cuối đất, anh ta đừng hòng nghe được một câu thật lòng. Có lẽ thời điểm chủ động nhất trong đời của đối phương chỉ là lần xin xứng đôi với trùng đực các hạ khi đó.
Nếu khi ấy có trùng đực khác đồng ý xứng đôi, trùng đứng ở đây còn là mình sao?
Nghĩ đến đây, ghen tuông dâng lên, lúc này Hailen hoàn toàn không lười biếng chút nào. Anh ta nâng theo đường cong tròn trịa, cần mẫn đến mức quá đáng, mồ hôi trên trán Dylan lăn xuống, ánh mắt mê mang, một câu cũng không nói nổi. Rõ ràng cậu ta cao gầy, ngày thường nắm trong tay tài phú khổng lồ, đi tới đâu cũng được kính nể, vậy mà lúc này khí thế lại thấp hơn Hailen hẳn một bậc, đáng thương bị dồn vào góc, còn sợ bị trùng khác bắt gặp.
“Em muốn ly hôn với tôi sao?”
Dù hiện tại không có pháp luật nào cho phép trùng cái chủ động ly hôn, nhưng có thể và có muốn hay không là hai chuyện khác nhau.
Hailen thong thả ung dung tiếp tục, chậm rãi giày vò đến mức Dylan liều mạng né tránh.
“Sao vậy?” Hailen biết rõ nguyên do, nhưng cố tình hỏi.
Anh ta xoay Dylan lại, mỉm cười đặt câu hỏi.
Hai mắt Dylan vô hồn liếc nhìn Hailen một cái, toàn thân run rẩy, đôi cánh nửa trong suốt của tộc kiến hiện ra, chẳng mấy chốc đã ướt sũng rồi rũ xuống, mềm nhũn dán lên người. Cậu ta yếu ớt cúi giọng xin tha: “Em… ưm… Em không muốn ly hôn, hùng chủ, em sai rồi… tha cho em…”
Hailen trong dáng vẻ kín đáo này hoàn toàn trái ngược với sự ôn hòa trong chương trình, ngoài chuyện Dylan tự ý tiền trảm hậu tấu đưa anh ta tới Biến Hình Ký, những lúc khác Dylan căn bản không có cách nào với anh ta.
Dylan rốt cuộc cũng bị ép nói ra một chút tâm tư trong lòng. Hailen hiểu rất rõ, dưới gương mặt thành thật kia vẫn còn những ý nghĩ quanh co khác, nhưng anh ta chỉ cười khẽ một tiếng rồi buông tha, cho Dylan một kết thúc gọn gàng.
Hơi nước bốc lên, bóng người mờ ảo lúc ẩn lúc hiện, Việt Tư Niên nửa dựa vào vách suối nước nóng để dưỡng thần, đầu óc trống rỗng.
Khoa học kỹ thuật của trùng tộc quả thật lợi hại, mở lớp chắn giả lập là vừa giữ được nhiệt độ, lại vừa có thể thưởng thức cảnh tuyết.
Gương mặt trắng mịn của anh ửng hồng, bờ vai lộ trên mặt nước tỏa ra ánh sáng trơn mịn.
Sự khác biệt thể chất giữa trùng đực và trùng cái của trùng tộc rất thú vị, không biết có thể điều chỉnh thông qua dược vật hay không. Có lẽ sự chênh lệch tỷ lệ sinh ra giữa trùng đực và trùng cái bắt nguồn từ khác biệt quá lớn về tố chất cơ thể.
Nếu có thể hạ thấp từ phương diện này, giả sử không có chiến tranh khiến trùng cái thường xuyên bị thương, không cần điên cuồng tiêu hao chức năng cơ thể để tự chữa trị, thì nhu cầu đối với máu thịt dị thú hẳn cũng sẽ giảm tương ứng, đồng thời tránh được việc trùng cái liên tục dẫn phát chứng cuồng bạo sau khi bị thương.
Hơn nữa,để nâng cao cấp bậc và tăng cường thể chất trùng cái sẽ ăn rất nhiều máu thịt dị thú, khiến cơ thể tiếp tục tiến hóa, khoảng cách với thể chất trùng đực ngày càng kéo xa.
Quá mức theo đuổi sự cường đại, dẫn đến môi trường bên trong cơ thể mất ổn định, cũng có thể là nguyên nhân khiến chứng cuồng bạo của trùng cái ngày càng nghiêm trọng.
Việt Tư Niên nghiêng người vươn một cánh tay ra, nửa nằm dựa vào bệ đá bên cạnh hồ, đôi mắt khép hờ như sắp ngủ, vô thức suy nghĩ, cả người gần như chìm vào trạng thái mộng mị.
“Rào.” Tiếng nước vang lên.
Ôn Tinh Lan quấn khăn tắm bên hông bước vào trong ao, Việt Tư Niên nghe thấy tiếng nước, định mở to mắt xem là ai tới, nhưng sau khi ngửi thấy mùi hương ngọt quen thuộc thì lại yên tâm nhắm mắt. Một lúc sau, anh phát hiện sợi tóc trên trán mình bị đẩy sang một bên, có thứ gì đó mềm mại lại ướt át khẽ chạm lên.
Việt Tư Niên hơi nghiêng đầu, mái tóc che khuất thần sắc của anh, lờ mờ lộ ra sắc đỏ, cũng không phân biệt được là vì nóng hay vì xấu hổ.
“Tích tích tích! Tích tích tích! Điện báo quan trọng! Điện báo quan trọng!” Âm thanh nhắc nhở của quang não vang lên, Ôn Tinh Lan vội lội nước đi ra ngoài, sợ đánh thức Việt Tư Niên.
Việt Tư Niên chậm rãi ngồi dậy, sờ sờ chỗ vừa bị chạm tới, ngẩn người một lúc, rồi nhớ đến lông xù nhỏ, liền bò ra khỏi suối nước nóng.
“Ục ục.” Anh uống cạn một chai sữa bò, thoải mái thở dài.
Cuối cùng tổ tiết mục cũng cho người ta cơ hội th* d*c, không còn theo quay 24 giờ, coi như có thể thả lỏng một chút.
Sói con nhỏ trong lòng ngửi thấy mùi sữa, gấp đến mức gừ gừ kêu lên, Việt Tư Niên nhẹ nhàng chạm vào chùm lông trắng giữa trán của nó.
“Tên nhóc thối, chủ nhân nhỏ của mày không biết chạy đi đâu chơi rồi, đói lả rồi sao?”
Việt Tư Niên ôm lông xù nhỏ, vừa dùng ống tiêm cho uống sữa vừa thong thả đi dạo tìm kiếm. Hai nhóc con này không biết chạy đi đâu chơi, nửa ngày không thấy bóng dáng, dù có trùng viên công tác của tổ tiết mục đi theo, anh vẫn có chút không yên tâm.
“Nguyệt Minh, dạo này cậu sống thế nào?” Một giọng nói vang lên ở góc khuất.
Việt Tư Niên nổi lòng hiếu kỳ, là vị đại ca Ôn gia lâu nay chỉ nghe danh chưa gặp mặt sao?
Anh thò đầu nhìn qua, trong góc tối đen như mực chỉ có màn hình quang não phát ra chút ánh sáng, trên đó là một lão trùng cái lớn tuổi với nụ cười hiền từ, ân cần dò hỏi.
“Con vẫn rất ổn.” Giọng trả lời quen thuộc đến không thể quen hơn, chính là Ôn Tinh Lan.
“Em trai con thật là không nghe lời, lâu rồi không về nhà thăm chúng ta, vẫn là con hiếu thuận nhất…”
“Hùng phụ con cũng muốn nói chuyện với con, thật là, anh ấy không thể tự mình gọi cho con sao?”
“Tình yêu, em đau đầu thì đi nghỉ trước đi, anh nói chuyện với Nguyệt một lát.”
“À, đây đều là bệnh cũ của trùng cái thôi, không sao, đừng lo lắng, thư phụ đi nghỉ một chút trước.”
Tiếng bước chân dần dần xa đi, không khí trở nên trầm mặc như đông cứng, gió lớn gào thét đập vào cửa sổ, từng tầng mây trên trời cuốn lấy minh nguyệt, ánh trăng càng thêm mờ mịt ảm đạm, vỡ vụn rơi rải rác khắp mặt đất.
“Ôn Mặc Ý thế nào rồi? Tôi thấy trước đó thằng bé bị bệnh, con phải để tâm tới đứa trẻ hơn!” Giọng trách móc vang lên.
“Là lỗi của con, con chăm sóc chưa chu toàn.”
“Là trùng cái thì phải gánh nhiều trách nhiệm hơn, đã biết chưa? Đừng lấy chiến trường ra để trốn tránh!”
“Con biết rồi.”
“Tình trạng sức khỏe thư phụ con ngày càng tệ, thần trí cũng không còn tỉnh táo.”
Sau một hồi im lặng rất lâu, lão trùng đực đối diện lại nói tiếp: “Vất vả cho con rồi, Tinh Lan.”
Không ngờ thư phụ của Tinh Lan đã không còn tỉnh táo, còn coi Tinh Lan là Ôn Nguyệt Minh, thảo nào, thảo nào anh luôn cảm thấy Ôn Tinh Lan có lúc rất kỳ lạ, rõ ràng không muốn cười mà vẫn phải gượng cười, hóa ra là đang giả làm một trùng khác.
Việt Tư Niên đau lòng không thôi, mọi suy nghĩ cuộn trào trong lòng, rồi lặng lẽ tránh đi quay về phòng. Anh phát hiện Ôn Mặc Ý đã đang lộ cái bụng nhỏ ngủ say trên chiếc giường nhỏ, anh đắp chăn cho nhóc ngay ngắn, cúi đầu hôn nhẹ lên khuôn mặt thơm mùi sữa của đứa trẻ, đồng thời không hiểu sao lại nhớ tới nụ hôn đầy ý che chở của Ôn Tinh Lan. Anh khựng lại một chút, đặt lông xù nhỏ vào giỏ, nằm xuống giả vờ ngủ, không muốn để Ôn Tinh Lan phát hiện mình đã nghe được cuộc nói chuyện giữa cậu và hùng phụ, thư phụ.
Bề ngoài kiên cường, bướm nhỏ có chiến công vô số ấy, lại chất đầy vết thương dưới đôi cánh rực rỡ.
Anh không muốn làm đối phương cảm thấy khó xử, chỉ có thể im lặng tránh đi.
Mùi hương ngọt mơ hồ lan tỏa, một bóng người lén trèo lên giường của Việt Tư Niên, nhẹ nhàng nằm xuống, dựa sát bên anh, đầu cẩn thận áp lên lưng trùng đực, khẽ khàng ngửi mùi hương thảo dược.
Bướm nhỏ đáng thương ấy chạy tới dùng mùi hương thảo dược để tự an ủi mình.
Việt Tư Niên giả vờ có tư thế ngủ không tốt, xoay người ôm lấy bướm nhỏ lén chạy tới, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vòng eo săn chắc của đối phương.
Toàn thân Ôn Tinh Lan cứng đờ, không dám cử động dù chỉ một chút. Một lúc rất lâu sau, cậu thử mở mắt quan sát Việt Tư Niên, phát hiện anh ngủ rất say, trên gương mặt cường đại của quân thư lộ ra vẻ yếu ớt hiếm thấy. Cậu cuộn người lại, đem đầu tựa vào ngực Việt Tư Niên, những ngón tay của Việt Tư Niên khẽ khàng v**t v* mái tóc dài của Ôn Tinh Lan, động tác tràn đầy ôn nhu và xót xa.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]