Bên tai là tiếng tim đập vững vàng, bên cạnh là nhịp hít thở đều đều của nhóc con, chóp mũi quanh quẩn mùi thảo dược tươi mát……
Thật an tâm, đó là ý niệm cuối cùng của cậu trước khi rơi vào giấc mộng ngọt.
Sáng quá, không thích.
Cậu dựa đầu sát vào ngực Việt Tư Niên, cọ cọ làm nũng, rồi lại rụt sâu hơn vào trong lòng đối phương.
“A.” Một tiếng cười khẽ vang lên như có như không.
Hàng mi trắng như tuyết của Ôn Tinh Lan khẽ run, mở mắt ra, lén ngước nhìn Việt Tư Niên…
Ánh sáng đan xen trên gương mặt anh, dung nhan lúc ngủ trầm tĩnh, khóe môi hơi cong lên.
Là ảo giác sao?
Cậu không dám cử động dù chỉ một chút, ngoan ngoãn để trùng đực các hạ ôm trong lòng như một chiếc gối ôm, ánh mắt quấn quýt si mê, tỉ mỉ ngắm nhìn từng đường nét ngũ quan của Việt Tư Niên.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi chứng mù mặt của mình thuyên giảm, cậu có cơ hội nhìn rõ đối phương ở gần như vậy.
Trùng cái trong lòng nhìn thì ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt lại nóng bỏng, như thể muốn nhìn xuyên qua người anh.
Với ánh nhìn có cảm giác tồn tại mạnh mẽ như vậy, dù ngủ kiểu gì cũng bị nhìn đến tỉnh.
Nghĩ đến đây, trong lòng Việt Tư Niên lại dâng lên ý cười, anh lười biếng duỗi tay chân, hơi nghiêng đầu, trông hệt như một con mèo ham ngủ tránh ánh nắng.
Cánh tay đặt trên người đối phương rời đi.
Ôn Tinh Lan hơi phồng má, dáng vẻ giống hệt lúc Ôn Mặc Ý giận dỗi.
Cậu không cam lòng bò dậy, đứng ở mép giường, nhìn chằm chằm Việt Tư Niên mà ngẩn người.
Nhìn mãi, ánh mắt cậu dừng lại ở đôi môi hơi hé mở của Việt Tư Niên, thân người cúi xuống, hơi thở của hai người quấn lấy nhau, càng lúc càng gần.
“Ăn ngon nha~ hắc hắc!” Ôn Mặc Ý lẩm bẩm nói mê, Ôn Tinh Lan như chợt tỉnh khỏi mộng, đột ngột đứng thẳng dậy rồi rời đi.
Ôn Tinh Lan đứng trong suối nước nóng, dòng nước không ngừng xối lên tấm lưng săn chắc phập phồng. Rất lâu sau, cậu khẽ khép mắt, ngửa đầu, mái tóc bạc uốn lượn đổ xuống, những ngón tay thon dài gom tóc lại, nhẹ nhàng nắm lấy đuôi tóc.
Ngọn lửa tham lam bừng bừng cháy lên trong lòng, mà kẻ châm lửa lại đang vô tội ngủ say.
Thật khiến trùng không cam lòng.
Tổng không thể chỉ để mình giãy giụa như vậy, cậu nhếch khóe môi, nụ cười mang theo vài phần tà khí tuấn lãng.
Ánh sáng vàng kim men theo bức tường trắng bò lên, trên ga giường còn lưu lại những nếp nhăn ái muội sau khi hai trùng ôm nhau ngủ.
Ngòi bút lướt trên trang giấy phát ra tiếng sột soạt đứt quãng, từng bức họa kết cấu mạch lạc tinh xảo lần lượt hiện ra.
Nhóc con còn ngái ngủ tỉnh dậy, vươn hai bàn tay mũm mĩm dụi dụi mắt, ngáp một cái nho nhỏ, bò lên giường của hùng phụ, ục ục lăn đến bên cạnh Việt Tư Niên, rồi mạnh mẽ chen cái đầu nhỏ chui vào từ dưới cánh tay anh, tò mò nhìn anh đang vẽ gì.
“Hùng phụ, ngài đang vẽ thư phụ sao?”
Những đường nét trên trang giấy có chút hỗn độn, Việt Tư Niên, người xưa nay luôn chìm đắm trong thế giới y học, lần đầu tiên thất thần khi đang làm việc, anh vô thức vẽ ra một bức chân dung nhỏ của Ôn Tinh Lan.
Anh khép sổ lại, tiện tay nhét vào túi, bế nhóc con thơm mùi sữa lên hít một hơi.
“Hôm qua bé cưng đi đâu chơi?” Anh ôn hòa hỏi, đôi tai giấu trong mái tóc đen lặng lẽ đỏ lên.
“Anh Lucas dẫn con ra ngoài trượt tuyết.”
Ôn Mặc Ý cắn ngón tay liếc hùng phụ một cái, tròng mắt xoay vòng vòng, hai tay nhỏ che mặt, lộ ra một nụ cười gian gian.
Nhóc ghé sát tai Việt Tư Niên, nhỏ giọng thì thầm: “Hùng phụ đang lén vẽ thư phụ đúng không?”
Việt Tư Niên không nói gì, sắc đỏ từ vành tai chậm rãi lan ra khắp gương mặt trắng mịn.
“Ục ục~” Bụng của Ôn Mặc Ý vang lên như một bản sonata, nhóc ôm bụng nhỏ, khuôn mặt tròn đỏ bừng, quay đầu chạy đi.
Việt Tư Niên cúi đầu khẽ cười, đứng dậy đi ra ngoài.
Ngày hôm qua khi nhìn thấy băng quả, anh đã bắt đầu suy nghĩ làm sao để lợi dụng dược tính của băng quả sao cho hiệu quả hơn.
Nếu đem băng quả phối hợp cùng các dược liệu khác có tác dụng bình tâm tĩnh khí để chế biến thành món ăn, thì hẳn có thể thông qua liệu pháp ôn hòa thông thường làm giảm bớt những cơn phát tác của chứng cuồng bạo ở Trùng tộc, khiến bệnh tình dần dần trở nên có thể khống chế.
Nhà bếp trong thế giới Trùng tộc, bất kể là ở khách sạn suối nước nóng này hay trong nhà nguyên thân, đều mang cảm giác trống trải không trùng hỏi han. Bên trong chất đầy đủ loại dụng cụ hình thù kỳ lạ, không ngoại lệ đều đã được tự động hóa, nhưng lại không có trùng nào dùng chúng để chế biến món ăn tỉ mỉ, nhiều lắm cũng chỉ là đủ loại dịch dinh dưỡng trộn lẫn cho qua bữa.
Nhưng thứ đó chỉ giúp trùng sống sót, chứ không thể gọi là đang sống.
Việt Tư Niên thờ ơ nghĩ vậy, đôi tay thuần thục nghiền băng quả thành bột trộn vào sữa bò, lại thêm đủ loại trái cây, nhanh chóng vớt ra được mấy phần trái cây nhỏ tinh xảo đẹp mắt.
Anh mở tủ đông, nghiên cứu một lúc đống nguyên liệu dịch dinh dưỡng được xếp gọn gàng ngay ngắn, phân loại rồi cho máy móc xử lý. Sau khi thiết lập xong hiệu quả mong muốn, máy móc nhanh chóng linh hoạt thao tác ra một bàn món nhỏ đầy đủ cả sắc, hương lẫn vị.
Thật thú vị.
Việt Tư Niên yêu quý đưa tay sờ sờ thân máy lạnh lẽo, tiện lợi đến vậy mà bọn họ lại chỉ ăn dịch dinh dưỡng để đối phó với sự tồn tại.
【 Oa! Nhìn ngon quá! 】
【 Sáng sớm Nguyên soáiđã đi tắm, lửa nhiệt lớn vậy sao? Hắc hắc~ 】
【 Chậc, không phát sóng trực tiếp 24 giờ làm cảm giác như mình bỏ lỡ cả trăm triệu. 】
【 Lãng phí ghê, chắc nhiều nguyên liệu năng lượng sẽ thất thoát hết? 】
【 Không đâu! Tôi bắt chước Tư Niên các hạ làm thử một lần, sau khi thí nghiệm phát hiện giá trị năng lượng còn cao hơn! Lại còn ngon nữa! 】
【 Lầu trên !!!, tay vụng xin link mua sắm! Tôi không nắm được tỷ lệ, thử N lần rồi mà vẫn không có hiệu quả! 】
Từ Nhiên nhìn hình ảnh trong phòng livestream, không nhịn được nuốt nước bọt.
Đúng là tra tấn trùng, trước khi theo tới quay, cậu ta hoàn toàn không ngờ bản thân mình, kẻ xưa nay chưa từng thèm ăn, lại có một ngày gặp phải phiền não thế này.
“Ăn cơm thôi!” Việt Tư Niên gọi.
Anh mỉm cười bưng ra thêm một khay nữa, bên trên là phần món nhỏ anh đặc biệt chia riêng.
“Cậu tên là Từ Nhiên đúng không?”
Từ Nhiên ngơ ngác gật đầu, hai chiếc râu trùng màu nâu run run dựng thẳng lên.
“Cảm ơn cậu lần trước đã tới đón tôi và Ôn Mặc Ý về tổ tiết mục, mời nếm thử tay nghề của tôi.”
Việt Tư Niên đặt khay xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh Từ Nhiên, đường cong sống lưng cúi xuống mang theo vẻ ôn hòa vô thức.
Không ngờ Tư Niên các hạ còn nhớ tới mình, nhưng cậu ta…
Từ Nhiên vội vàng cứng lòng từ chối: “Không không không, các hạ, việc này đâu cần cảm ơn? Hơn nữa đây cũng chỉ là công việc của tôi thôi.”
Một trùng núp sau thiết bị đưa tay chọc nhẹ vào eo Từ Nhiên, đầy ẩn ý.
Việt Tư Niên trầm giọng nói: “Là chê tay nghề trùng đực sao? Hay là vì tôi là trùng đực phế vật biến hình?”
“Đương nhiên không phải! Sao có thể chứ?!” Từ Nhiên buột miệng nói ra, giọng lớn đến mức chính cậu ta cũng không ngờ tới.
“Cảm… cảm ơn!” Cậu ta lúng túng xoa tay, vội vàng bưng chén cháo trái cây lên nếm một muỗng.
Cảm giác mát lành dễ chịu bùng nổ trên đầu lưỡi, một loại khoan khoái khó diễn tả lan dọc theo xương sống, chảy khắp toàn thân.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]