Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 47:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

【 Nguyên soái muốn đưa vật lý trị liệu của các hạ vào trong quân đội? 】

【An dưỡng thương binh?! Tôi muốn khóc quá, vậy có phải thư phụ của tôi cũng có thể đi không? 】

Chuyến du lịch suối nước nóng lần này kết thúc, kỳ đầu tiên của Trùng đực Biến Hình Ký tạm thời khép lại. Ôn Tinh Lan cần quay về tiền tuyến một thời gian để ổn định quân tâm của đội quân viễn chinh, nhưng trong lòng cậu rất luyến tiếc, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nảy ra một ý tưởng mới.

Cậu mời Việt Tư Niên vào trong quân đội để phổ cập kỹ thuật trị liệu đông y, một mặt là phúc lợi cho binh sĩ dưới trướng, mặt khác cũng có thể có thêm thời gian ở chung với Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên đương nhiên đồng ý. Việc này không chỉ giúp anh tiếp xúc với nhiều trùng cái hơn để hiểu rõ thể chất của Trùng tộc, mà còn có thể tiếp tục mở rộng đông y, đây là cơ hội mà anh vẫn luôn tìm kiếm.

Nếu đông y được càng nhiều chủng loài trí tuệ nhận thức và thừa nhận hiệu quả trị liệu, được càng nhiều chủng loài trí tuệ chủ động kế thừa, vậy thì đông y nhất định có thể trường tồn và phát triển lâu dài. Chắc chắn trùng tộc ở dị thế giới cũng sẽ coi trọng việc bảo hộ thảo dược đông y hơn, không đến mức rơi vào cảnh như Hoa Hạ, cuối cùng rất nhiều dược liệu bị tuyệt chủng.

Hai trùng ngồi bên bàn ăn chờ những trùng khác. Ôn Tinh Lan một tay chống cằm, phía sau là ánh nắng rực rỡ, mái tóc dài màu bạc buông xuống, ánh lên sắc sáng nhạt. Cậu ngước mắt nhìn chăm chú Việt Tư Niên, nghiêng tai lắng nghe anh quy hoạch việc bồi dưỡng binh sĩ trị liệu trong quân đội như thế nào.

Giọng nói của Việt Tư Niên dần nhỏ lại, bầu không khí giữa hai trùng trở nên yên lặng mà mập mờ. Anh nhìn vào đôi mắt xanh lam chăm chú kia, mạch suy nghĩ đang trôi chảy bỗng chốc bị cắt ngang, cả người trông giống như một con thỏ nhỏ bị Ôn Tinh Lan dùng ánh mắt bắt giữ.

“Oa, nhiều món ngon quá! Đều là Tư Niên các hạ làm sao? Cậu thật sự quá lợi hại!”

Gương mặt Hailen tái nhợt mang theo một tầng ửng hồng thỏa mãn, giống như vừa lén ăn thứ gì đó khiến anh ta còn đang âm thầm tận hưởng dư vị.

Anh ta ngáp dài, một mình đi vào nhà ăn, Dylan bị anh ta kéo đi lại không thấy đâu.

Ở cửa hông, Ôn Mặc Ý vội vàng chạy vào, Lucas thì bước những bước nhìn qua không nhanh không chậm, nhưng trong chớp mắt đã ngồi bên bàn ăn và bắt đầu dùng bữa.

Từ khi đến đây, hai nhóc con mỗi ngày chạy lung tung khắp nơi, chỉ đến lúc ăn cơm mới có thể thấy bóng dáng.

“Xin lỗi xin lỗi, Dylan không được khỏe, tôi phải đồ ăn về ăn cùng em ấy.”

Hailen liên tục chắp tay xin lỗi, cất phần ăn của hai trùng vào khay rồi bưng đi.

Việt Tư Niên theo bản năng đứng dậy, muốn đi theo để bắt mạch, nhưng nhìn thấy thần sắc của Hailen, anh lại lặng lẽ đỏ mặt rồi ngồi xuống.

Vì sao các hạ lại đỏ mặt?

Ôn Tinh Lan ăn mà chẳng biết mùi vị, xúc một thìa cháo trái cây, theo tầm mắt của Việt Tư Niên nhìn qua.

Vẫn chỉ là gương mặt gầy gò đỏ của một trùng đực, có gì mà đẹp chứ?

Sự ghen ghét như một con sâu nhỏ gặm nhấm trong lòng cậu, nhưng bề ngoài vẫn giả vờ như không có chuyện gì, lại ăn thêm một miếng lớn. Khi ngọn lửa trong lòng càng lúc càng tối tăm vặn vẹo thì bị cảm giác mát lạnh, sảng khoái từ một ngụm tiếp theo dội tắt.

“Hùng chủ, trong này cho gì vậy? Ăn xong cảm giác cơ thể rất thoải mái.”

“Cho băng quả và các dược liệu có tác dụng trấn tĩnh, thư giãn, phối hợp với thực liệu (phương pháp dùng đồ ăn để chữa bệnh,điều hòa cơ thể). Thân thể của cậu có thể khôi phục nhanh hơn, hơn nữa hẳn là có tác dụng làm giảm và ức chế chứng cuồng bạo, hiệu quả cụ thể còn cần tiếp tục quan sát.”

“Vậy thì tốt quá!” Ôn Tinh Lan cười một chút, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ lo lắng.

Hùng chủ là một trùng đực gầy yếu nhưng lại mang trong mình “bảo vật quan trọng”, nắm giữ năng lực mà các trùng khác không thể có, cậu nhất định phải bảo vệ các hạ thật tốt.

【? Giảm bớt, ức chế chứng cuồng bạo?! 】

【 Thật sự sao?! Tôi đi mua sắm băng quả, hoàn nguyên thao tác của các hạ Tư Niên, tự cấp tự túc ngay đây!!! 】

Buổi phát sóng trực tiếp giới hạn thời gian đang sôi nổi hỗn loạn không được cặp chồng chồng để trong lòng. Bọn họ dựa sát vào nhau ăn cơm, chén đĩa khẽ va chạm phát ra âm thanh dễ nghe. Khi thức ăn trôi qua cổ họng, dạ dày được lấp đầy trong khoảnh khắc đó, rõ ràng đều đang tha hương ở dị tinh, vậy mà lại vô cớ sinh ra cảm giác như đang ở nhà.

Sau bữa ăn một giờ, Việt Tư Niên gọi các trùng lại cùng nhau luyện Bát Đoạn Cẩm.

Luyện được một lúc, nhóc con bắt đầu liên tục ợ hơi. Sắc mặt Lucas vẫn như thường, chủ động tự giác luyện thêm một lượt nữa.

“Bát Đoạn Cẩm có thể khai thông kinh lạc, xem ra trước kia bé cưng sinh bệnh vẫn để lại chút di chứng, có phản ứng bài khí là chuyện tốt.”

Việt Tư Niên xoa xoa đầu nhóc con, bên cạnh lại có một cái đầu xanh mơn mởn thò qua. Anh bỗng thấy buồn cười, đưa tay sang nhẹ nhàng vỗ vỗ.

“Lucas có thân thể rất khỏe mạnh! Rèn luyện thật sự rất nỗ lực!” Lucas mãn nguyện lui về, lại tiếp tục luyện một lượt Bát Đoạn Cẩm.

Ôn Tinh Lan lặng lẽ luyện công ở bên cạnh, lần đầu tiên học công phu dưỡng sinh đông y, làm động tác vừa đẹp vừa chuẩn, vậy mà lại không nhận được một câu khen nào từ trùng đực các hạ.

“Được rồi, đi chơi đi.” Luyện công xong, Việt Tư Niên vỗ tay tuyên bố kết thúc. Đám nhóc con tay nắm tay lao đi như bay, không biết lại đào bới ở chỗ nào.

Trên mặt Việt Tư Niên lấm tấm mồ hôi, anh lấy khăn lau, ngửa cổ uống cạn một cốc nước lớn, yết hầu theo động tác nuốt mà liên tục nhấp nhô.

Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm vào chuyển động nhỏ kia, khát đến mức nuốt nước bọt. Sau khi nhìn không chớp mắt một lúc, cậu bưng một chén nước lên che giấu.

Việt Tư Niên đi ngang qua bên cạnh Ôn Tinh Lan, vỗ vỗ bờ vai cậu: “Không hổ là quân thư, làm rất đẹp.”

Anh quyết định đi tắm rửa, gột sạch mùi mồ hôi và hơi khói bếp.

Ôn Tinh Lan một câu cũng không nói được. Đợi đến khi Việt Tư Niên đi xa, cậu mới cúi đầu nhìn ly nước trong tay mà ngẩn người. Một lúc sau, giống như không chịu đựng nổi điều gì đó, cậu bưng ly nước lên, uống cạn một hơi.

【? Khoan đã, nguyên soái cầm nhầm ly rồi phải không? 】

【 Đó không phải là nửa cốc nước các hạ Tư Niên uống còn dư sao? 】

【 Tôi không nhìn lầm đâu, vị trí nguyên soái uống nước, hình như chính là chỗ các hạ Tư Niên vừa uống. 】

【 Chậc chậc chậc! 】

Nhân lúc đang nghỉ phép ở đây, nhất định phải ngâm cho đã.

Việt Tư Niên lại một lần nữa thả người chìm vào làn nước suối ấm áp, thỏa mãn thở dài một hơi.

“Xoạt.” Ôn Tinh Lan ném đoàn làm chương trình lại phía sau, đuổi theo tới.

Cậu lội nước đi thẳng tới, một tay chống lên cột đình hóng gió phía sau Việt Tư Niên, bao người kia vào trong một “lãnh địa” chật hẹp.

Việt Tư Niên ngửa đầu lên, trước mắt là những đường cong cơ bắp rõ ràng, phập phồng của đối phương. Anh quay đầu né tránh ánh mắt, vành tai đỏ đến sung huyết.

“Thì, thì sao?”

Anh hoảng loạn đến mức có chút nói lắp. Lần trước đối phương đến tìm mình, anh ngâm nước nóng đến ngủ quên nên tránh được. Trước kia ở trong sơn động cũng không kỳ quái như bây giờ. Giờ đây lại nhìn thấy một trùng cái như thế này, anh không kìm được muốn chạy trốn, nhưng lại phát hiện dường như mình đã bị đối phương giữ chặt.

Ôn Tinh Lan hành động mạnh mẽ, không cho Việt Tư Niên một chút cơ hội né tránh, nhưng thần sắc lại u ám mất mát, giọng nói ôn hòa dò hỏi:

“Hùng chủ, vì sao nhìn thấy Hailen các hạ lại đỏ mặt?” Là thích trùng đực sao?

Vì sao lại hỏi như vậy?

Việt Tư Niên sững người một chút, nhớ tới nguyên nhân mình đỏ mặt, anh do dự hồi lâu vẫn không nói nên lời.

“Vì sao ngài chỉ xoa xoa vỗ vỗ đầu khi khen bọn nhỏ?”

Đôi chân dài thẳng của cậu chen vào g*** h** ch*n Việt Tư Niên, dán sát mà cọ nhẹ, không khí trở nên nóng nảy sền sệt.

“Hư.” Suối nước nóng nóng đến mức khiến người ta khó chịu.

Việt Tư Niên đứng dậy định chạy, lại đâm thẳng vào lòng Ôn Tinh Lan, bị đối phương siết chặt eo. Ngón tay cậu cực kỳ tự nhiên thoải mái đặt lên hõm eo của Việt Tư Niên.

“ Chỗ này của hùng chủ lớn lên thật kỳ quái, giống như sinh ra để cho trùng khác đặt tay lên vậy.”

Cậu không đứng đắn cười trêu, cánh tay ôm lấy eo Việt Tư Niên nóng rực.

Ôn Tinh Lan như thế này vượt quá ngoài dự liệu của Việt Tư Niên, anh hoảng loạn xấu hổ đến mức gần như muốn ngất đi.

“Dưới mắt Hailen các hạ có quầng thâm… hư…”
Anh thở không ra hơi, nói đứt quãng như sắp nghẹt thở.

“Có thể là làm chuyện hành phòng quá độ…”
Cho nên anh mới không đi theo xem vì sao thân thể Dylan không thoải mái.

Anh giải thích, cố gắng khiến trùng cái đại phát từ bi mà buông mình ra, để anh có thể lên bờ thở lấy hơi.

Ôn Tinh Lan chẳng nghe lọt tai câu nào, từng đợt ghen ghét mảnh mai mà dữ dội thiêu đốt trái tim cậu.

Ngài quan tâm tôi, cũng quan tâm các đứa nhỏ, còn quan tâm những trùng bệnh khác, nơi này thậm chí còn bao gồm cả dị thú.

Trái tim ngài chia cho quá nhiều sự vật không liên quan.

Ôn Tinh Lan tiến lên áp sát Việt Tư Niên, anh không tự chủ lùi về sau rồi ngã ngồi xuống bậc thang suối nước nóng. Không biết chạm phải chỗ nào, vòi phun nước lập tức phun tới, dòng nước uốn lượn trượt dọc theo xương mày của Ôn Tinh Lan, trông như nước mắt.

Việt Tư Niên bị “dòng nước mắt” đó giữ chặt, nhớ tới lần vô tình nghe thấy cuộc gọi hôm ấy, anh ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Ôn Tinh Lan, đến trốn cũng quên mất. Anh đưa tay chạm lên gương mặt Ôn Tinh Lan, động tác mềm nhẹ đầy thương tiếc, vô thức khen:

“Cậu đã rất nỗ lực rồi, rất tuyệt, là trùng lợi hại nhất!”

Thật ra chính anh cũng không rõ mình đang nói gì. Khoảng cách quá gần cùng hơi nước nóng bốc lên khiến đầu óc anh choáng váng, chỉ có thể hành động theo bản năng.

Ôn Tinh Lan như được khích lệ, khẽ cười. Cậu cúi đầu nếm lấy mùi tin tức tố của đối phương…

Mùi cỏ cây nhàn nhạt, vừa đắng vừa chát, vậy mà cậu như bị tra tấn, thế nào cũng không thấy đủ.

Cậu dùng sức l**m m*t đầu lưỡi Việt Tư Niên, Việt Tư Niên gần như không thở nổi. Nhân lúc đối phương gần như mặc cho mình bài bố, tay Ôn Tinh Lan không kiêng nể gì mà s* s**ng khắp nơi, đùi cọ xát lúc có lúc không.

“Ừm… không…”
Nhận ra phản ứng bất thường của bản thân, Việt Tư Niên hoảng hốt tìm cách thoát ra.

Ôn Tinh Lan giữ chặt cổ Việt Tư Niên, tay trực tiếp nắm lấy “đuôi” của mèo nhỏ, tùy ý x** n*n. Mãi đến khi cái đuôi ướt sũng mà cầu xin tha thứ, cậu mới nhìn chằm chằm Việt Tư Niên, nhẹ nhàng l**m đầu ngón tay một cái.

“Xoạt!”
Tiếng nước bắn tung vang lên dữ dội.

Việt Tư Niên hoảng loạn bò lên bờ hồ bên cạnh, suýt nữa thì ngã, vội nắm lấy cột đình miễn cưỡng giữ thăng bằng,biến mất không thấy tăm hơi trước mắt Ôn Tinh Lan.

Sau một lúc lâu, Ôn Tinh Lan nở nụ cười chưa thỏa mãn, l**m l**m môi.

Thật ngon.

Ôn Tinh Lan chìm người trong nước, nhắm mắt dưỡng thần, vòi phun nước vẫn không ngừng xối rửa lưng cậu.

Cậu chậm rãi cong môi cười, nụ cười như mãnh thú đang dồn sức chờ thời, chuẩn bị một kích trúng đích con mồi của mình.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.