Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 48:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Việt Tư Niên ngồi nghiêng trên tatami lau tóc, hàng mi dài ôn hòa khép hờ, anh nhón một lọn tóc đen nửa dài nửa ngắn của mình rồi ngẩn người. (tatami: loại chiếu truyền thống của Nhật Bản)

Chuyện bồi dưỡng binh trị liệu, anh cần chuẩn bị giáo trình trước. Trước khi quân viễn chinh xuất phát, có thể tiến hành huấn luyện lý luận từ xa, còn phải cùng Ôn Tinh Lan xác định danh sách trùng tham gia huấn luyện…

Cậu ấy là thích mình, hay chỉ đơn thuần muốn tin tức tố.

Căn cứ tình trạng thân thể của trùng cái ở tiền tuyến, thiết kế phương thức hấp thu năng lượng phù hợp, có lẽ có thể giảm bớt mâu thuẫn giữa Trùng tộc và dị thú…

Vết thương ở vai cậu là bị tổn thương như thế nào?

Dựa theo tình hình ph*t d*c cơ thể của Trùng tộc mà tính, Ôn Mặc Ý hẳn là sắp đến lúc mọc cánh…

Việt Tư Niên nhớ lại khi tắm cho nhóc con nhìn thấy hoa văn trùng nhạt màu, nếu hoa văn trùng của Ôn Tinh Lan không bị đứt đoạn, hẳn cũng là như vậy.

Quả nhiên là cha con, thật sự rất giống, rất giống.

Suy nghĩ của anh rối loạn như tơ vò, giọt nước theo mái tóc đen lăn xuống đầu ngón tay tái nhợt, rồi rơi xuống sàn nhà.

Hùng phụ của nhóc con là ai?

Ôn Tinh Lan đối với anh… có tình cảm sao?

Việt Tư Niên nằm nghiêng trên tatami, khuỷu tay che lên đôi mắt, ánh nắng mềm mại chiếu uống làn da trắng như tuyết trong suốt đến mức gần như tan biến.

“Tư Niên các hạ, xin hỏi ngài có muốn xem vườn gieo trồng băng quả không?”

Việt Tư Niên mở mắt nhìn sang, trùng hầu mặc áo choàng đỏ cúi người đặt một ly nước trái cây băng lên bàn thấp cạnh tatami.

Trùng hầu gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, nhận ra ánh mắt của Việt Tư Niên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười cứng nhắc như thể đã lâu không cười.

“Thấy các hạ rất thích băng quả, ông chủ tôi mời ngài đi tham quan vườn gieo trồng băng quả.”

Việt Tư Niên vốn đã dự định trước khi rời tinh cầu Sóc Tuyết sẽ đích thân xem xét nơi sinh trưởng nguyên bản của băng quả, lời mời này đúng là gãi trúng chỗ ngứa.

Anh đứng dậy, bưng ly nước trái cây băng lên uống cạn một hơi. “Cảm ơn, phiền cậu dẫn đường.”

Từ Nhiên liếc nhìn đoàn trùng, khẽ nhíu mày, cậu ta phất tay, ra hiệu cho đoàn quay hình và những trùng khác dừng lại tại chỗ.

“?” Việt Tư Niên quay đầu nhìn lại đoàn chương trình, cảm thấy kỳ quái.

“Tư Niên các hạ, vườn gieo trồng của ông chủ thuộc về lãnh địa tư nhân, chỉ có khách được mời mới có thể vào.”

Từ Nhiên lại rũ mắt, hạ giọng nói: “Các hạ yên tâm, sẽ không có chuyện gì.”

Trùng hầu áo choàng đỏ đợi các hạ trao đổi với đoàn chương trình xong, lặng lẽ đi phía trước dẫn đường.

Thân hình cậu ta cao lớn, bước đi nghiêm chỉnh, hoàn toàn khác với phong thái trùng hầu tùy ý có thể thấy trong trang viên suối nước nóng, ngược lại có vài phần khí chất tương tự Ôn Tinh Lan.

Việt Tư Niên khẽ nhíu mày, âm thầm đề phòng. Anh không tiếng động lấy ra một cây ngân châm, ánh mắt lướt qua hai huyệt khí hải du và trường cường trên lưng đối phương.

Đây là thời khắc nguy cấp, là những huyệt vị thuận tiện nhất để anh ra tay chí mạng.

Không đến bước đường cùng, anh không muốn dùng, nhưng với sự chênh lệch thể chất giữa trùng cái và trùng đực của Trùng tộc, anh buộc phải một kích g**t ch*t mới có thể tự bảo vệ mình.

Rất nhanh, anh thả lỏng lại…

Bước ra khỏi hành lang chín khúc mười tám quanh co, tầm nhìn lập tức trở nên rộng mở. Hàng rào gỗ thấp lưa thưa bao quanh trong tầm mắt, nhìn về phía xa là biển hoa màu bạc mênh mông vô tận, phía trên kết những quả băng bán trong suốt. Gió thổi qua, chúng va chạm vào nhau, phát ra âm thanh dễ nghe.

“Băng quả chỉ sinh trưởng ở nơi giá lạnh khắc nghiệt, cũng là món ăn mà dị thú yêu thích nhất.” Trùng hầu áo choàng đỏ đứng giữa gió tuyết, dường như hoàn toàn không cảm nhận được giá lạnh. Cậu ta cúi đầu nhìn Việt Tư Niên, đưa cho anh một miếng dán cách nhiệt.

Việt Tư Niên cảm kích nhận lấy. Lúc nãy anh hoảng loạn chạy đi, đã bỏ quên miếng dán cách nhiệt bên suối nước nóng riêng biệt trong phòng ngủ.

“Tuy nhiên, dị thú đối với băng quả không ôn hòa như Trùng tộc. Chúng càng bị bản năng chi phối, sẽ gặm nhấm thứ mình yêu thích đến không còn gì.”

Một giọng nói lười biếng tiếp lời, nguồn âm thanh ngày càng đến gần. Y đứng trước mặt Việt Tư Niên, tháo chiếc áo choàng dày, lộ ra gương mặt tuấn mỹ sắc bén.

Vẻ đẹp này không giống Ôn Tinh Lan.
Ôn Tinh Lan đẹp theo kiểu tuấn lãng, như bầu trời đầy sao rực rỡ, quang minh.

Còn trùng trước mắt này lại giống như một thanh lợi kiếm được khảm đầy bảo thạch, diễm lệ đến mức làm đau mắt trùng khác. Ánh mắt y nhìn chằm chằm vào anh giống như một xoáy nước sâu thẳm nguy hiểm, tựa cự mãng hờ hững rũ mắt quan sát con mồi.

“Lần đầu gặp mặt, Tư Niên các hạ, tôi đã ngưỡng mộ danh tiếng của ngài từ lâu.”
Y khẽ gật đầu, thực hiện một lễ chào hỏi tao nhã.

“Có lẽ ngài biết tôi, tôi là đế quân Quân Hoài An.”

Việt Tư Niên nhớ ra rồi.
Trước kia khi cùng nhau xem lại phòng live stream của trùng cái, anh đã từng thấy trùng này.

Anh có ấn tượng rất sâu sắc. Không biết là chủ ý của Quân Hoài An hay là tổ tiết mục, mà ở phân đoạn cuối lại “chơi” điện hạ Moody một vố như vậy. Điện hạ Moody đấm vỡ khoang dinh dưỡng, nhưng thứ nằm bên trong lại là một con rối trùng. Nếu không có màn này, e rằng Hailen và điện hạ Moody rốt cuộc ai thắng ai thua vẫn còn khó nói.

Đối mặt với Trùng tộc xa lạ, Việt Tư Niên lại một lần nữa cảm thấy lúng túng. Anh né tránh ánh mắt Quân Hoài An, chuyên chú nhìn chằm chằm vào băng quả trước mắt, những đóa hoa màu bạc trắng to bằng bát, rực rỡ nở rộ, nh** h** bên trong trong suốt.

Không biết hoa hay quả có dược hiệu tốt hơn?

Quân Hoài An hơi mỉm cười.
“Tôi xấu lắm sao? Cho nên các hạ không muốn nhìn tôi?”

“Bệ hạ cố ý dẫn tôi tới đây là có chuyện gì sao?”
Thậm chí ngay cả trùng nhân viên của đoàn chương trình cũng không cho theo cùng.

Anh không để ý tới lời trêu chọc của đối phương, thẳng thắn hỏi ngược lại.

Quân Hoài An nghiêng đầu nhìn trùng hầu áo choàng đỏ. Trùng hầu nâng một thiết bị, thao tác vài cái, một màn hình ánh sáng hiện ra, bên trong là hình ảnh khu vực nơi bọn họ đang đứng.

“Tôi đã mở live stream rồi, như vậy các hạ sẽ yên tâm hơn.”

Quân Hoài An lộ ra nụ cười hiểu rõ, đuôi mắt dài hẹp hơi cong lên. Khi y cười mang theo vài phần vũ mị hiếm thấy ở trùng đực, làm dịu đi nét sắc bén trên dung mạo bức trùng kia.

“Tôi tìm ngài là muốn ngài giúp tôi bắt mạch, xem thân thể tôi có vấn đề gì hay không.”

Y nói thẳng mục đích, hoàn toàn không kiêng dè việc phòng live stream đang không ngừng có khán giả tràn vào.

Mất công dẫn mình tới đây chỉ để cầu khám bệnh sao?

Thôi vậy, người bệnh là trên hết.

Việt Tư Niên cẩn thận quan sát sắc mặt Quân Hoài An.
“Thất lễ.”

Anh nắm cổ tay Quân Hoài An bắt mạch, rồi đổi sang bên kia, trầm tư một lát.
“Xin mời bệ hạ thè lưỡi ra cho tôi xem.”

Quân Hoài An phối hợp thè lưỡi ra. Đầu lưỡi có màu hồng nhạt khỏe mạnh, thậm chí ngay cả rêu lưỡi cũng không có.

Việt Tư Niên nhíu mày.
Tim Quân Hoài An không tự chủ được mà nhấc lên, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản.

【!? Sao các hạ Tư Niên lại mở thêm một phòng live stream nữa? 】
【 Đế quân Quân Hoài An cũng ở đó?! 】
【 Kia chẳng phải là quan chấp chính sao? Vì sao lại mặc đồ trùng hầu? 】
【 Bệ hạ tới cầu khám à? Thân thể ngài ấy có vấn đề gì sao? 】

“Thân thể của bệ hạ rất khỏe mạnh.”
So với Ôn Tinh Lan đầy thương tích chồng chất, quả thực là một trời một vực.

Nghĩ tới đây, Việt Tư Niên không kìm được mà đau lòng cho con bướm nhỏ kia.

Cậu đau nhưng không nói, chỉ khổ sở giấu trong góc khuất không ai thấy. Ngay cả làm nũng cũng chỉ dám làm sau khi anh đã ngủ. Thậm chí những suy nghĩ chân thật, cũng chỉ sau khi chứng cuồng bạo phát tác mới bộc lộ ra, có lẽ chỉ là muốn tin tức tố của anh để trấn an.

“Vậy tôi có vấn đề về sinh dục không?”
Quân Hoài An truy hỏi.

“Không có, bệ hạ lo lắng quá rồi.”

“Thân thể tôi khỏe mạnh như vậy nhưng nhiều năm không mang thai, mong các hạ có thể giúp tôi xem rốt cuộc là vì sao.”

Bông tuyết không ngừng rơi xuống mái tóc xoăn tím của Quân Hoài An, hàng mi anh ta phủ sương. Trong khoảnh khắc, thần sắc trở nên lạnh lẽo, rồi lại lập tức nở nụ cười, tiếp tục truy vấn.

Việt Tư Niên dừng lại một chút, đứng thẳng người lên, ánh mắt như có điều suy nghĩ nhìn về phía Quân Hoài An.

“Bệ hạ, chuyện này tôi không rõ lắm. Nhưng chỉ xét riêng thân thể của bệ hạ, thì là không có vấn đề.”

【? Ý này là sao? Chẳng lẽ điện hạ Moody mới là trùng có vấn đề? 】
【 Tôi nghe nói gia tộc Nastrai có không ít trùng đực gặp khó khăn về con nối dõi…】
【 Thật hay giả vậy? Bây giờ trùng đực của gia tộc Nastalai đều không sinh tự nhiên được trùng thật sao? 】

Quân Hoài An hơi mỉm cười.
“Hôm nay thật sự rất cảm ơn Tư Niên các hạ đã giúp tôi giải khai nghi vấn nhiều năm trong lòng.”

Y đột nhiên cúi người áp sát lại, nhưng bị Việt Tư Niên ngăn lại, chỉ để y chạm tới lòng bàn tay.

“Xem ra các hạ không quá thích tôi hôn.”

Y ghé sát bên tai Việt Tư Niên nói, “Nhưng phí khám vẫn giữ nguyên, sau này các hạ có thể đưa ra một yêu cầu không quá phận với tôi.”

【!!! Nụ hôn đặc xá của đế quân! Không ngờ các hạ lại từ chối! 】
【 Đó là cái gì? Ánh mắt vô tri của trùng quê mùa à. 】
【 Nụ hôn đặc xá có thể miễn trừ một hành vi phạm tội hoặc thỏa mãn một yêu cầu, nhưng chưa hoàn thành đủ bước thì không biết còn tính không. 】

“Rầm!”
Trùng hầu áo choàng đỏ bị ném văng ra, thân hình cao lớn nặng nề rơi xuống đất.

Ôn Tinh Lan xông tới. Từ góc độ của cậu nhìn thấy hai trùng đứng quá gần, hơi thở gần như giao nhau, trông cực kỳ thân mật.

Giờ khắc này Ôn Tinh Lan hoàn toàn không nghĩ tới cái gọi là nụ hôn đặc xá. Ánh mắt cậu lạnh lẽo như băng, quét qua Quân Hoài An, nhưng trên mặt lại treo nụ cười thong dong ưu nhã.

Cậu duỗi tay kéo thẳng Việt Tư Niên về phía sau mình, cứng giọng hỏi:
“Bệ hạ kính mến. Không ngờ lại gặp ngài ở đây.”

Quân Hoài An tắt phòng live stream, nghiêng đầu mỉm cười đánh giá hai trùng trước mặt.

Thật giống một con chó nhỏ bảo vệ đồ ăn.

Nụ cười của Ôn Tinh Lan vẫn còn đó, nhưng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống lướt qua, như đang ngầm nói kẻ bại trận không có tư cách ở lại.

“Tôi là ông chủ nơi này, đến thị sát thì hẳn không cần xin phép ai.”

Quân Hoài An hài lòng khi thấy lông mày Ôn Tinh Lan khẽ nhíu, rồi nhẹ giọng nói tiếp:
“Tôi tìm các hạ xem bệnh, cậu không để ý chứ?”

“Bệ hạ có bệnh nhẹ gì sao?”

“Rất may mắn, các hạ nói tôi rất khỏe mạnh.”
Quân Hoài An cười tủm tỉm, đỡ vị quan chấp chính “văn nhược” của mình đứng dậy.

Trong khoảnh khắc hai trùng lướt qua nhau, Quân Hoài An như có hàm ý, liếc nhìn đoàn chương trình đang vội vàng chạy tới, hạ giọng nói:
“Trông chừng bảo vật của cậu cho kỹ, nguyên soái.”

Không khí trở nên trầm lạnh. Băng quả gần trong gang tấc vậy mà không thể thu hút được lực chú ý của Việt Tư Niên.

Anh lòng dạ rối bời quan sát sắc mặt Ôn Tinh Lan, Tinh Lan… có phải cậu ấy đã hiểu lầm rồi không?

Ôn Tinh Lan buông cổ tay Việt Tư Niên. Mái tóc bạc lẫn tuyết bị gió mạnh thổi loạn che khuất gương mặt, khiến trùng khác không nhìn rõ biểu cảm.

Cậu tới để đưa miếng dán cách nhiệt cho các hạ, lại phát hiện người không thấy đâu, đoàn chương trình thì ấp úng. Cậu cuống lên chạy tới, cổ áo sơ mi còn mở rộng, lộ ra một mảng da trơn nhẵn.

Cậu nhẹ nhàng dán miếng cách nhiệt lên người Việt Tư Niên, rồi dựa vào thân cây bên cạnh, trầm mặc không nói.

Ôn Tinh Lan đã phản ứng lại, đó rất có thể là nụ hôn đặc xá.

Nhưng chỉ là một lần khám, vì sao Quân Hoài An lại cho các hạ một “phí khám” quý trọng như vậy?

Hàng mi bạc của cậu ảm đạm rũ xuống, nhưng lại không yên tâm rời đi ngay, để mặc các hạ ở lại đây một mình.

Đoàn chương trình đã theo tới. Việt Tư Niên muốn giải thích, nhưng không biết phải mở miệng thế nào.

Cuối cùng Việt Tư Niên đành ngồi xổm xuống, mở cuốn sổ mang theo bên người, máy móc mô tả hình dạng băng quả, vẽ vẽ. Rồi anh lại thất thần, nhìn chằm chằm đóa hoa trắng tuyết mà ngẩn ngơ, màu sắc này thật giống màu tóc của Tinh Lan.

Gió mạnh thổi qua, thân thể Việt Tư Niên bị thổi lệch đi.

Ôn Tinh Lan bước tới, Việt Tư Niên lảo đảo một chút rồi tự mình lấy lại thăng bằng, cánh tay cậu buông thõng đầy mất mát.

Việt Tư Niên miễn cưỡng không ngã, nhưng cuốn sổ trong tay lại vô ý rơi xuống đất, bị gió thổi lật từng trang.

“?”

Ôn Tinh Lan đè cuốn sổ lại, nhanh tay lật về phía trước. Mặt Việt Tư Niên đỏ bừng, vội vã đưa tay muốn giật lại.

Cậu né tay Việt Tư Niên, giơ cuốn sổ cao lên xem.

Từ Nhiên nâng thiết bị lên, vừa lúc quay trúng trang giấy đang dừng lại…

Đó là một bức phác họa Ôn Tinh Lan, nét vẽ vụng về nhưng tinh tế dịu dàng, phía sau là sự dụng tâm gần như không thể che giấu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.