Việt Tư Niên bất đắc dĩ cười, cúi đầu vuốt cánh hoa băng quả, nhẹ giọng giải thích:
“Bệ hạ tìm tôi xem bệnh, thân thể ngài ấy không hề có vấn đề, chuyện con nối dõi cũng không tồn tại khó khăn.”
Anh từ bỏ đoạt lại quyển vở của chính mình, chỉ để lộ vành tai đỏ hồng.
Chuyện của vương thất và gia tộc Nastalai sao? Cư nhiên lại tìm cách phá cục đến tận chỗ hùng chủ, Quân Hoài An đúng là rắn độc.
Trách không được lại cho nụ hôn đặc xá, đây chính là muốn kéo cậu và hùng chủ cùng nhập cục.
Ôn Tinh Lan cau mày suy nghĩ, không ngờ các hạ lại đang giải thích với cậu, nghĩ đến hàm nghĩa phía sau, khóe môi cậu cong lên, mang theo mấy phần ép hỏi trùng sắp tự chôn mình:
“Đây là hùng chủ vẽ sao?”
Việt Tư Niên gật đầu, chỉ trong chốc lát, đến cả chiếc cổ trắng nõn cũng đỏ lên.
【 Ngọt quá đi, các hạ vẽ nguyên soái! 】
【 Mừng như điên loạn vũ ~ hắc hắc ~ 】
Việt Tư Niên bắt đầu nói sang chuyện khác: “Ôn Tinh Lan, tôi muốn triển khai huấn luyện lý luận đường dài trước …”
Ôn Tinh Lan mỉm cười nhìn chăm chú đối phương, hai trùng sóng vai rời khỏi vườn thực vật.
Thôi vậy, hôm nay tạm tha cho các hạ.
…
Vương tọa màu vàng kim khắc hoa hoa lệ, tay vịn chạm khắc hình nhện góa phụ đen sống động, một đôi tay ngọc trắng đặt lên trên, không chút để ý nhẹ gõ đầu ngón tay.
Thảm đỏ sẫm kéo dài phủ kín triều nghị thính,trùng cái ngồi đầy hai bên bàn đá cẩm thạch.
“Hủy hôn! Nhất định phải hủy hôn! Thân thể bệ hạ không có vấn đề thì nhất định là trùng đực của gia tộc Nastalai có vấn đề!”
“Điện hạ Moody cường tráng chẳng kém á thư, kết luận võ đoán như vậy có ổn không?”
“Hủy bỏ hôn ước, nhất định sẽ dẫn đến phê bình, ảnh hưởng hình tượng vương thất…”
“Cho dù không tổ chức đầy đủ nghi thức, bệ hạ và điện hạ cũng đã kết thành hôn nhân trên thực tế, trước nay chưa từng có tiền lệ trùng cái đưa ra ly hôn!”
“Trùng cái không được đưa ra ly hôn, ban đầu là để bảo đảm sự sinh tồn của trùng đực có thể chất yếu ớt, sao phát triển đến hôm nay lại biến thành gông xiềng giam cầm tự do của trùng cái?!”
“Gia tộc Nastalai và vương thất đã ký kết hiệp nghị, nhiều đời thông gia, thế hệ này vương thất chỉ còn lại mỗi bệ hạ, bệ hạ muốn bội ước sao?”
“Cho dù điện hạ có vấn đề, chẳng phải vẫn còn Sevrla tiểu điện hạ sao?”
“Một trùng đực thì có tư cách gì xen vào xem bệnh cho bệ hạ? Anh ta có chứng cứ gì chứng minh y thuật của mình đáng tin cậy?”
“Ông đang nghi ngờ thân thể bệ hạ có vấn đề sao?”
“Đương nhiên không phải, nhưng sao có thể dựa vào đó mà suy đoán thân thể điện hạ Moody có vấn đề?!”
“Hơn nữa từ nhỏ bệ hạ và điện hạ đã là thanh mai trúc mã lớn lên, tình cảm vô cùng sâu đậm, các ông tự tiện quyết định hủy hôn, đã hỏi qua ý kiến bệ hạ chưa?!”
Hiệp hội bảo vệ trùng đực, gia tộc Nastalai và trùng cái của trưởng lão hội cãi nhau thành một đoàn, triều nghị thính trống trải vang lên từng đợt hồi âm, Quân Hoài An bị ồn đến tai ong ong rung động, y ngẩng đầu nhìn quan chấp chính, cong ngón tay gõ gõ vào đôi mắt con nhện.
“Được rồi, đừng loạn.” Quan Chấp Chính đứng dậy, vỗ vỗ mặt bàn đá cẩm thạch.
Cậu ta click mở quang não, một màn hình ánh sáng khổng lồ được chiếu ra, bên trên xuất hiện từng hàng số liệu không ngừng chảy qua.
“Đây là toàn bộ số liệu có thể truy ngược của trùng đực gia tộc Nastalai, sau khi kết hôn bọn họ đều gặp khó khăn trong chuyện con nối dõi. Thế hệ này, điện hạ Moody và điện hạ Sevrla đều do trùng cái của gia tộc Nastalai sinh ra, mà các trùng cái vương thất kết hôn với trùng đực gia tộc Nastalai thì không ngoại lệ đều không có con, vì vậy số lượng trùng của vương thất ngày càng thưa thớt.”
Trùng cái trong điện ồ lên một mảnh, bị những số liệu bày ra trước mắt làm cho chấn động.
“Bôi nhọ! Đây là bôi nhọ! Mấy số liệu này từ đâu ra? Hiệp hội bảo vệ trùng đực! Nguồn số liệu có xâm phạm quyền riêng tư của trùng đực hay không?!”
Một trùng cái của gia tộc Nastalai đứng bật dậy gào lớn, gân xanh trên trán giật liên hồi, rõ ràng sắp phát tác chứng cuồng bạo.
“Đương!” Quân Hoài An gõ mạnh một cái vào tay vịn hình nhện, tiếng kim loại vang vọng khắp cung điện. Tạ Mộ Khiêm giữ lấy trùng cái đang phát cuồng, rót cho ông ta một ly nước trái cây lạnh, đôi mắt đỏ rực của ông ta dần dịu xuống, nhưng vẫn đứng cạnh bàn không chịu ngồi, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Phản ứng kích động như vậy cũng là điều dễ hiểu. Trùng đực không được phép ra ngoài làm việc, nếu bị xác định chắc chắn tồn tại vấn đề sinh dục, điện hạ Moody và điện hạ Sevrla không thể cưới trùng cái, vậy chi tiêu sinh hoạt về sau của bọn họ không có trùng cái tiếp nhận, tất nhiên sẽ phải do gia tộc chu cấp.
Quan trọng hơn, nếu Quân Hoài An và Moody không có con, trùng kế vị tiếp theo chính là điện hạ Sevrla; nếu điện hạ Sevrla vẫn không có con, thứ tự kế vị sẽ rơi vào trùng cái của gia tộc Nastalai. Giấc mộng mấy trăm năm chạm tới tinh cầu chỉ trong chốc lát tan vỡ, gia tộc Nastalai đương nhiên không thể cam tâm.
Quan chấp chính dừng lại một chút, chờ tiếng gầm gào lắng xuống, tiếp tục nói:
“Số liệu đến từ bộ phận hộ tịch của đế quốc, thống kê trùng khẩu hàng năm đều được công bố trên official website của chính phủ đế quốc. Nếu các vị có nghi vấn, hoan nghênh tùy thời tra cứu.”
“Mặt khác, theo thống kê, hậu duệ của hôn nhân cận huyết ít nhiều đều tồn tại một số khiếm khuyết. Vì để đưa vào huyết mạch mới, Vương thất không thể tiếp tục thông gia với gia tộc Nastalai nữa.”
“Chế độ khảo nghiệm hôn nhân của vương thất chính là để tránh hiện tượng này. Tin rằng các trùng đực các hạ sẽ không cần lo lắng chuyện tìm đối tượng hôn nhân mới.”
“Cậu mẹ nó đánh rắm!” Lão trùng cái tức đến mặt đỏ bừng. Ngay tại triều hội, quan chấp chính nói trùng đực gia tộc Nastalai thành không đáng một xu. Trùng đực không lo chuyện tái hôn, nhưng sao trùng cái tầng lớp thượng lưu có thể chấp nhận trùng đực của gia tộc này? Ngay cả những trùng cái đã kết hôn cũng sẽ nảy sinh tâm tư khác!
“Đương!” Quân Hoài An lười nhiều lời, lại nhẹ nhàng gõ một cái lên tay vịn hình nhện.
“Xin đừng thất lễ trước mặt bệ hạ.” Tạ Mộ Khiêm phất tay, hai binh lính cận vệ hoàng thành lập tức kéo lão trùng cái ra ngoài.
“Tạ Mộ Khiêm! Cậu trợ Trụ vi ngược! Phá hoại hiệp nghị trăm năm giữa vương thất và gia tộc Nastalai! Các cậu đang khơi mào chiến tranh!”
Tiếng gào nghẹn ngào của ông ta càng lúc càng xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
“Như vậy, về hôn ước giữa bệ hạ và gia tộc Nastalai, tại đây chính thức tuyên bố phế bỏ.” Quan chấp chính mặt không biểu cảm đọc quyết định.
“Sự kiện tiếp theo, về điều luật trùng cái không được chủ trương ly hôn, tôi cho rằng dưới ưu đãi của hiệp hội bảo vệ trùng đực, trùng đực độc thân sau ly hôn hoàn toàn có năng lực bảo đảm chất lượng sinh hoạt…”
“Quá chắc hẳn phải vậy! Đây không chỉ là vấn đề kinh tế, còn liên quan đến an toàn cá trùng(cá nhân) khi trùng đực ra ngoài!”
“Đa phần thư quân là quân thư, chính là vì quân thư có vũ lực cường đại để bảo hộ!”
“Vốn dĩ đã là thiếu đực nhiều cái, điều luật phế bỏ này căn bản không còn ý nghĩa, có trùng cái đã kết hôn nào sẽ chủ động đưa ra ly hôn?”
“Đương!” Quân Hoài An không kiên nhẫn, lại lần nữa gõ tay vịn hình nhện, lười biếng vươn vai.
“Hôm nay đến đây thôi, chuyện hủy bỏ điều luật trùng cái không được chủ trương ly hôn để sau lại bàn.”
Trùng cái lục tục rời đi, rất nhanh, đại điện trống trải chỉ còn lại Quân Hoài An và quan chấp chính.
“Đúng là đồ vô dụng, vốn còn trông chờ anh ta có thể cho tôi một trùng kế thừa.” Quân Hoài An dựa nghiêng trên vương tọa, lạnh lùng nói.
“Quan chấp chính thân ái, lại đây.”
Quân thư giữ lễ bước tới, trầm mặc đứng bên cạnh.
Quân Hoài An thấy bộ dạng đó liền cảm thấy buồn cười, túm lấy cổ áo cậu ta, quân thư bị kéo cúi đầu, yết hầu không nhịn được nuốt một cái.
“Quỳ xuống.”
Quân thư quỳ một gối xuống mặt đất, làn da màu mạch thoáng ửng hồng.
“Sao còn thẹn thùng? Tôi thấy dáng vẻ mặt đỏ của Việt Tư Niên liền nhớ tới cậu.”
Y dùng mũi chân nâng cằm quân thư, thong thả thưởng thức khuôn mặt đối phương.
“Tôi thích nhất là dáng vẻ vừa muốn vừa nhẫn nhịn, không dám đòi hỏi của cậu.” Quân Hoài An đá văng giày, chân trần đạp lên đầu gối quân thư rồi men theo hướng lên, quân thư khó chịu đến mức nắm chặt mắt cá chân y, lòng bàn tay nóng rực.
Quan chấp chính theo vương bào lộ ra đôi chân trần, dần dần tiến lên, nước miếng ướt át, dưới ánh đèn trần hoa lệ phản chiếu ánh sáng trong suốt.
Quân Hoài An ngửa cổ, khó nhịn mà thở gấp, hai tay siết chặt mái tóc vừa ngắn vừa cứng trên đầu quân thư.
“Tóc của cậu….. giống hệt tính cách của cậu…. vừa cứng vừa bướng.”
Quan Chấp Chính im lặng không tiếng động chặn lại cái miệng đang lải nhải của bệ hạ, môi lưỡi liều chết quấn quýt, âm thanh vang vọng trong đại điện trống trải. Cậu ta dùng sức bóp chặt eo Quân Hoài An, đổi vị trí với đối phương, để Quân Hoài An cưỡi lên người mình.
Quân Hoài An như kỵ sĩ điều khiển liệt mã, phóng túng chạy băng băng trên thảo nguyên, y tự do nắm giữ tiết tấu, đôi mắt như rắn độc ánh lên khoái lạc.
Quan hệ đồng tính không hợp lẽ thường giữa trùng cái với trùng cái khiến Quân Hoài An hưng phấn không thôi, âm thầm phản kháng sự áp chế của trưởng lão hội cùng trói buộc phải xứng đôi trùng đực của Hiệp hội bảo vệ trùng đực. So với kh*** c*m thuần túy của thân thể, điều này càng khiến đại não y tê dại đến sung sướng.
Quân Hoài An ôm lấy cổ Quan Chấp Chính, thỏa mãn đặt đầu lên bờ vai rộng lớn của đối phương, thở dài một tiếng.
Cảm giác ấy giống như bị một con cự mãng lạnh băng quấn chặt, siết đến mức không sao thở nổi, mà chính bản thân cậu ta lại là con mồi cam tâm tình nguyện lao vào chỗ chết.
Con cự mãng này, ngay cả trùng đã cùng nó lớn lên từ thuở nhỏ cũng chưa từng nhận được chút yêu quý nào, vậy cậu ta tính là cái gì?
Có lẽ chỉ là món đồ chơi giết thời gian, một món đồ chơi buồn cười đến mức chẳng thèm gắn với tên mình.
Ánh mắt quan chấp chính trầm xuống, dùng sức ấn trùng cái tôn quý trong lòng xuống dưới, không ngoài dự liệu, thân thể y run lên dữ dội.
“Bang!” Một tiếng vỗ tay giòn tan vang lên.
“Tôi cho phép cậu tùy tiện động sao?”
Sau lời trách cứ lạnh lùng, Quân Hoài An lại lười biếng nghiêng qua hôn lên những giọt mồ hôi chảy trên mặt đối phương.
“Ngoan một chút, tôi thích trùng ngoan ngoãn.”
Quân Hoài An thần sắc mê loạn ngửa đầu, tự mình lắc eo, mái tóc xoăn dài màu tím khẽ bay, đẹp đến cực điểm.
Trong rừng rậm, mọi sinh vật kịch độc đều như vậy, mỹ lệ đến mê hoặc lòng trùng.
Quan chấp chính siết chặt vòng eo trong lòng bàn tay, khẽ khép mắt, che giấu dòng nước ngầm cuộn trào của sự không cam lòng.
…
“Tích tích! Có thông tin lạ kết nối, xin hỏi có nhận không?” Tiếng quang não vang lên.
Ai tìm mình vậy? Thật kỳ lạ.
“Có.” Việt Tư Niên trả lời dứt khoát, dù sao cũng chỉ là một cuộc gọi, giặc đến thì đánh, nước lên thì nâng nền.
Anh đặt bút xuống, tạm thời để giáo trình bán thành phẩm sang một bên.
“Xin chào, xin hỏi đây có phải Việt Tư Niên các hạ không?” Là một giọng trùng cái xa lạ.
Việt Tư Niên nhíu mày, bắt đầu tìm nút tắt.
“Tôi là trùng cái từng cùng ngài tham gia Biến Hình Ký vừa rồi, là thư phụ của Thư Cảnh Vân, Tạ Mộ Khiêm.” Cậu ta như nhận ra động tác của Việt Tư Niên, tốc độ nói nhanh hơn.
“Cậu tìm tôi có chuyện gì?”
“Bé con của tôi sau khi từ hoang tinh trở về đột nhiên hô hấp khó khăn. Trước kia chỉ ho khan ban đêm, ra mồ hôi trộm, bây giờ bệnh trạng đột ngột nặng lên, khẩn cầu ngài giúp đỡ.”
“Cậu đang ở đâu? Tôi qua ngay.”
“Tôi thông qua tổ tiết mục biết ngài đang ở tinh cầu Sóc Tuyết, tôi mang theo bé con sắp tới nơi rồi, xin hỏi hiện tại ngài có tiện không?”
“Lúc nào tôi cũng tiện. Phi thuyền hạ cánh ở đâu, tôi ra đón hai vị.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]