Việt Tư Niên ôm hộp y tế vội vàng chạy ra ngoài, vừa ra tới hành lang, cả người liền bị nhấc bổng lên không trung.
Ôn Tinh Lan nghe thấy âm thanh thông tin của hùng chủ từ xa, mở cánh ôm lấy Việt Tư Niên bay đi.
Bông tuyết nhuộm ánh mặt trời màu vàng kim rơi xuống, đôi cánh bướm trắng muốt phủ vầng sáng tím lam nhẹ nhàng vỗ, bọn họ xuyên qua gió tuyết bay thẳng về phương xa, thân ảnh dựa sát vào nhau tạo thành một bức tranh đậm nét, còn dưới chân bọn họ, mấy nhóc con nho nhỏ đang cùng nhau đạp ván trượt tuyết lao vút từ chỗ cao xuống, hướng về chân núi.
Màn hình phòng live stream của tổ tiết mục đúng lúc bắt trọn khung cảnh như tranh sơn dầu rực rỡ ấy, Từ Nhiên nhanh chóng thả thêm một thiết bị quay tự động bám theo.
【Đẹp quá! 】
【 Oa! Tôi cũng muốn tới tinh cầu Sóc Tuyết chơi, trước đó còn chê nơi đó hoang vắng! 】
【Không biết bé Cảnh Vân thế nào rồi? Lo quá. 】
【 Hắc hắc hắc! Nguyên soái đúng là biết chơi! 】
【Dù có công cụ thay đi bộ thì tôi nhất định không dùng ha ha ha ~ 】
【Công cụ thay đi bộ nào nhanh bằng quân thư cấp S bay chứ? 】
Cảm giác căng thẳng đột nhiên thả lỏng, Việt Tư Niên hiếm hoi cúi đầu nhìn xuống, sương tuyết chồng chất bao phủ thiên địa mênh mông vô tận, giữa những dãy núi trùng điệp, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé.
Miếng dán giữ ấm chỉ có thể ngăn nhiệt độ thất thoát, không thể làm tăng nhiệt.
Vòng tay ôm lấy anh không ngừng truyền đến hơi ấm, Việt Tư Niên vô thức nhích lại gần, đưa tay nắm lấy tay Ôn Tinh Lan.
Phi thuyền vừa hạ cánh, Tạ Mộ Khiêm còn chưa kịp bế bé con ra ngoài, Việt Tư Niên đã bước thẳng xuống thang hạ cánh, tiến thẳng vào khoang thuyền.
Ngay khi nghe Tạ Mộ Khiêm miêu tả tình trạng của bé con qua thông tin, Việt Tư Niên đã nghi ngờ là hen suyễn, lúc nhìn thấy Thư Cảnh Vân thì quả nhiên đúng như vậy.
Anh nhanh chóng day ấn huyệt vị để giảm triệu chứng, khuôn mặt nhỏ của Thư Cảnh Vân tái nhợt, sau khi được ấn vài cái rốt cuộc cũng dịu lại, bắt đầu thở từng ngụm từng ngụm.
“Đứa trẻ này bẩm sinh đã có thiếu hụt, về sau lại thiếu rèn luyện, chức năng phổi, tỳ, thận đều yếu, rất nhạy cảm với thay đổi khí hậu và môi trường. Trước đó hẳn là đã quá mệt mỏi, khi đột ngột thả lỏng thì triệu chứng hen mới tập trung bùng phát.”
Việt Tư Niên cố gắng dùng cách nói mà Trùng tộc có thể hiểu để giải thích bệnh tình của bé con.
Một bàn tay nhỏ nắm lấy tay áo Việt Tư Niên, giọng nói run rẩy hỏi: “Anh ơi, em sẽ chết sao?”
Tạ Mộ Khiêm cúi đầu, bề ngoài dường như không có phản ứng gì, nhưng phía sau cổ lập tức nổi gân xanh.
Thư Cảnh Vân có thể xem như một đứa trẻ thông minh, nhưng thân thể yếu ớt nghiêm trọng cản trở bé. Khi làm nhiệm vụ của tổ tiết mục trên hoang tinh, bé thường muốn giúp đỡ, nhưng ngay cả khi dốc hết sức để theo kịp tiến độ cũng đã vô cùng khó khăn.
Bệnh tật bào mòn tính khí tốt của bé, bé quen dùng lời nói cay độc để đạt được thứ mình muốn. Lúc mới quen Việt Du Ninh, đó chính là dáng vẻ quen thuộc của bé, không đặt trùng vào mắt.
Thứ mình thích thì đương nhiên muốn chạm là chạm, cần gì phải hỏi?
Thư Cảnh Vân không biết mình sẽ ngất đi lúc nào, giây tiếp theo lại vì không thở được mà nghẹn tỉnh trong mơ, vậy thì vì sao phải nhẫn nhịn?
Cũng bởi vì tò mò đối với trùng cái nhỏ kia, Thư Cảnh Vân miễn cưỡng đặt đối phương ở vị trí ngang hàng với mình, nhưng trong lòng bé vẫn luôn có một kẻ nhát gan, kẻ nhát gan ấy vĩnh viễn sợ hãi tương lai không thể biết trước, vì thế cố ý đối xử ác liệt với trùng khác.
Bé sợ có trùng thích mình, càng sợ không có trùng nào thích mình.
Nếu bé chết rồi, trùng thích bé sẽ buồn, nhưng nếu bé ch·ết rồi mà không có trùng nào buồn, bé lại sẽ cảm thấy buồn.
Bé con bé nhỏ ấy mỗi khi bị ốm đau tra tấn đến mức không thở nổi đề sẽ lặng lẽ tự hỏi những vấn đề này.
Thật ra Thư Cảnh Vân rất rõ, chính bé đã liên lụy thư phụ, khiến thư phụ chỉ có thể nhận mức lương ít ỏi, thủ ở tinh cầu Trung Ương không mấy nguy hiểm, không dám ra tiền tuyến chém giết, sợ không có trùng chăm sóc bé.
Hùng phụ sa đà sòng bạc, có lẽ cũng vì không muốn ở nhà mãi nghe tiếng ho khan chật vật, tiếng th* d*c khó nhọc, cùng với việc phải đối diện với tính tình ngày càng xấu xí của chính mình.
Trùng trưởng thành luôn nói trẻ con cái gì cũng không hiểu, nhưng thực ra bé hiểu hết, chỉ là nói ra thì có thể làm được gì?
Không thay đổi được sự thật rằng bản thân là gánh nặng.
Nhưng bé vẫn muốn sống tiếp.
Trong mắt Thư Cảnh Vân ánh lên quầng sáng ướt át, ánh sáng ấy vừa nhút nhát lại vừa rực rỡ, dưới gương mặt nhỏ gầy gò càng trở nên động lòng trùng.
Việt Tư Niên quỳ một gối xuống đất, hai tay nâng lấy đôi tay gầy gầy của bé con, đôi mắt đen như ngọc, ôn nhuận của anh nhìn chăm chú vào bé.
“Em sẽ không chết, em sẽ sống rất dài, rất dài.” Anh khẽ mỉm cười, nhớ tới một bài thơ thiếu nhi của Trùng tộc từng đọc qua.
“Em sẽ không bỏ lỡ tinh quang vũ trụ rơi xuống, ngày mai sinh ra vì em.”
“Xin hãy ôm trọn hoa tươi như ngọc phỉ thúy khắp nơi.”
“Xin rong chơi trên làn nước gợn sóng của tinh cầu Siren.”
Một giọng non nớt khe khẽ hòa theo, không ngờ bé con cũng từng đọc qua bài thơ này.
“Xin tận hưởng sự nhiệt liệt và lạnh lẽo của tinh cầu Sóc Tuyết.”
“… Thế giới bởi vì có em, lật mở một bài thơ mới.”
Thế giới này tàn khốc mà cũng mỹ lệ, nơi nơi bất công, nhưng tràn đầy sinh cơ.
Tài nguyên khiến dị thú và Trùng tộc đối địch, dưới chế độ xã hội hà khắc là máu và nước mắt của trùng cái, trùng đực bị coi như bình hoa được nuôi dưỡng cũng chưa chắc đã hạnh phúc.
Nhưng tất cả những điều đó rồi sẽ bị trùng trưởng thành, bị bọn nhỏ sau khi trưởng thành thay đổi. Bệnh tật sẽ không làm hy vọng héo tàn, chỉ có từ bỏ mới khiến nó biến mất.
“Em sẽ khá lên, em cần ăn nhiều rau dưa.”
Bé con nhăn chiếc mũi nhỏ, trong mắt dâng lên thứ long lanh ánh nước chân thật.
A, mình ghét ăn rau dưa nhất.
“Phải vận động cho đàng hoàng, tốt nhất là chọn một địa điểm cố định để bơi lội đều đặn.”
Cũng ghét vận động.
Khi còn ở hoang tinh, bé từng thề, sau này nhất định phải tránh xa mọi hình thức vận động.
“Cần phối hợp uống thuốc và thoa thảo dược đông y ngoài da, em sẽ khỏe mạnh và sống thật lâu.”
Những gân xanh căng lên của Tạ Mộ Khiêm không biết từ lúc nào đã biến mất, cậu ta cúi đầu nhìn mặt đất, nơi đó có vài giọt nước tròn tròn.
Cậu ta là một trùng vụng về và vô năng. Khi mang thai Thư Cảnh Vân, cậu ta vẫn ở tiền tuyến không chịu quay về, mãi đến khi sắc mặt trắng bệch quá mức, bị chiến hữu đánh ngất rồi đưa về kiểm tra, mới biết mình đã có trứng trùng.
Từ đó về sau, Tạ Mộ Khiêm lui về tinh cầu Trung Ương, trở thành “chó săn” trong truyền thuyết của đế quân.
Cậu ta không cảm thấy đó là sỉ nhục, một trùng cái dù có mạnh mẽ đến đâu, ngay cả bé con của mình cũng không bảo vệ được, thì vinh quang đầy người có ý nghĩa gì?
Bệnh tình của bé con vẫn luôn tái phát, Hà Quang các hạ lại tự tiện đưa bé con tham gia tiết mục, tuy cậu ta không tán đồng, nhưng bất lực, không biết phải phản kháng trùng đực các hạ thế nào, điều này trái ngược hoàn toàn với những gì cậu ta từng được giáo dục.
Sau khi tập đầu tiên của tiết mục kết thúc, cậu ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ngày hôm đó, cậu ta tinh bì lực tận dự xong triều hội rồi trở về, trùng cái gia tộc Nastalai quả thực như phát điên, cậu ta lại không thể ra tay với triều quan, chỉ có thể đơn phương bị đá đến mức xương sườn đau nhức.
Rất nhiều lúc, cậu ta cũng âm thầm hâm mộ những trùng khác.
Ví dụ như nguyên soái quyền cao chức trọng, có thể tùy hứng để phó quan thay mình tham dự; ví dụ như Dylan nắm trong tay nửa giang sơn tài phú, chỉ cần phái trùng đến đặt một món hàng quý hiếm ở ghế khách quý trống rỗng…
Còn bản thân cậu ta là chó săn của bệ hạ, chó săn thì chủ trùng ở đâu, chó săn ở đó.
Trong nhà trước sau như một không hề có trùng khí (nhân khí), trống rỗng như lúc cậu ta còn độc thân, hùng chủ không biết đang lêu lổng ở đâu.
Bất quá cậu ta không để tâm. Đối với Tạ Mộ Khiêm mà nói, từ một trùng cái tầng đáy bò lên đến vị trí hôm nay, có thể làm theo từng bước kết hôn sinh con, hoàn thành từng mục tiêu trong kế hoạch trùng sinh của mình là đủ rồi.
Phong hoa tuyết nguyệt, tình yêu lãng mạn là trò chơi xa xỉ của trùng quý tộc, cậu ta chỉ cần một đời trùng bình đạm ấm no, không cần quá nhiều thứ trang trí vô dụng.
Cậu ta thờ ơ nghĩ rồi xoay người đi thăm bảo vật trong lòng mình.
Đúng vậy, bé con có huyết mạch tương liên với mình mới là mối ràng buộc chặt chẽ nhất giữa cậu ta và thế giới này.
Tuy bé luôn ghét cậu ta nhất, ghét nhất mỗi khi thư phụ nổi giận, nhưng lại sẽ vào lúc cậu ta mệt mỏi nhất, lặng lẽ rúc vào lòng cậu ta, cho dù khó chịu đến không chịu nổi, cũng không dám phát ra âm thanh làm tỉnh cậu ta.
Đứa trẻ của mình giống như lưu li có cạnh, cầm trong tay thì đau, nhưng thực ra lại trong trẻo và thiện lương hơn hết thảy.
Nghĩ đến đây, khóe môi cậu ta khẽ cong lên, bước chân nhẹ nhàng rẽ vào phòng nhóc con.
Trong phòng trẻ con tối đen như mực, yên tĩnh đến mức gần như không còn nghe thấy tiếng hít thở nặng nề quen thuộc.
Trong lòng cậu ta chợt hoảng loạn vô cớ, vội bật nguồn sáng trùng tạo (nhân tạo). Trên chiếc giường nhỏ, bé con nằm một mình, thân thể bé xíu cuộn tròn lại, sắc mặt tái nhợt, tay siết chặt trước ngực, miệng há ra mà không nói nên lời, hơi thở mỏng manh đến đáng sợ.
Khi Tạ Mộ Khiêm ôm bé con lao ra ngoài, linh hồn cậu ta như tách rời khỏi thân thể, đứng bên cạnh nhìn hết thảy xảy ra. Lúc những ngón tay lạnh băng điều khiển phi thuyền lao ra khỏi tinh cầu Trung Ương, trong đầu cậu ta trống rỗng, chỉ máy móc dùng Tinh Võng tra vị trí của Tư Niên các hạ, cũng không nhớ nổi mình đã cùng tổ tiết mục xác nhận địa điểm thế nào.
Kỳ thực cậu ta biết bệ hạ vừa xem bệnh trở về từ tinh cầu Sóc Tuyết, chỉ là lúc đó cậu ta không thể chịu đựng thêm dù chỉ một lần sơ suất.
May mắn thay, hết thảy không tệ như cậu ta tưởng.
Cậu ta từng nghĩ, từng cho rằng mình sắp mất đi bé con.
Một bàn tay đặt lên vai cậu ta, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
“Không sao cả, may mà câu đưa bé tới kịp thời, điều trị chậm rãi, kiểm soát tốt thì sau này thậm chí sẽ không phát tác nữa.”
Tạ Mộ Khiêm ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên đang an ủi mình, nắm chặt tay đối phương, tay kia che kín mặt, chật vật hít thở thật sâu, nhưng vẫn không kìm được. Nước mắt theo đường nét cứng rắn nơi cằm cậu ta trượt xuống, khuôn mặt đỏ bừng vì nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn bật ra tiếng r*n r* như dã thú bị thương.
“Cảm… cảm ơn Tư Niên các hạ, thật sự rất cảm ơn ngài.”
Cậu ta oán trách mình trở về quá muộn, trách cứ bản thân năm đó sơ suất, gần như muốn tự phán cho mình án tử hình vì tội lỗi ấy.
Mà lời của Tư Niên các hạ lại giống như một tờ giấy ân xá, cho cậu ta một con đường để thở.
“Không cần cảm ơn, bác sĩ cứu trùng vốn là trách nhiệm.”
Việt Tư Niên nắm ngược lại tay Tạ Mộ Khiêm, mỉm cười ôn hòa nói:
“Đừng tự làm khó mình, tôi là trẻ sinh non, khi còn nhỏ cũng thường xuyên ốm đau, trùng trong nhà hao tâm tổn sức rất nhiều, và tôi vẫn khỏe mạnh lớn lên.”
“Không phải đứa trẻ nào sinh ra cũng khỏe mạnh, nhưng hai vị biết không?”
Anh quay đầu nhìn Thư Cảnh Vân, chớp chớp mắt.
Bé con đang nhìn gương mặt đẫm lệ của thư phụ với vẻ ảm đạm, thấy Việt Tư Niên làm ra biểu cảm kỳ quặc thì lập tức nổi lên tò mò. Tạ Mộ Khiêm cũng lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên, chờ lời tiếp theo.
“Những đứa trẻ có thân thể yếu ớt là vì thần minh muốn trao tặng lễ vật của mình từng chút từng chút, để chúng có thể mãi mãi ghi nhớ và trân trọng món quà ấy.”
“Cũng bởi vì, một khi những đứa trẻ như vậy giành lại được sức khỏe, chúng sẽ vô cùng vô cùng quý trọng nó, và khỏe mạnh trong một quãng thời gian rất dài.”
Việt Tư Niên cố ý cong cánh tay, gồng mạnh cơ bắp, bé con lập tức bật cười khúc khích.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]